Chương 97 Tháo khăn che mặt ra, để ai gia xem nào
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 97 Tháo khăn che mặt ra, để ai gia xem nào
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 97 Tháo khăn che mặt ra, để ai gia xem nào
Chương 97: Tháo khăn che mặt ra, để ai gia xem nào
“Tần thiếp Chiêu Quý nhân, thỉnh an Thái hậu nương nương, nguyện Thái hậu vạn thọ kim an.”
Phi Vãn quỳ ra khỏi hàng, chỉnh lại tư thế ngay trước linh giá, một lần nữa hành đại lễ tham bái.
Vừa nghe giọng điệu của Thái hậu, nàng đã biết có kẻ đã mách lẻo, nói xấu nàng trước mặt Thái hậu. Cho nên ngay lần đầu gặp mặt, Thái hậu đã dùng lời lẽ châm chọc nàng trước mặt bao người, không nể mặt mũi chút nào.
Thế nhưng Phi Vãn không hề hoảng hốt. Nàng nên làm gì thì làm nấy, lễ tiết chu toàn không để ai bắt bẻ được lỗi lầm. Mặc dù tư thế quỳ lạy không được đẹp mắt, nàng phải dùng cả tay lẫn chân để biểu thị đầu gối đang bị thương, nhưng đại lễ vẫn được thực hiện vô cùng chuẩn mực.
Vị ma ma bên cạnh Thái hậu lên tiếng: “Chiêu tiểu chủ, Thái hậu hỏi ngươi tại sao lại đeo khăn che mặt.”
“Bẩm Thái hậu, là do trước đó tần thiếp không cẩn thận làm bị thương mặt, cần phải bôi thuốc cao nên dùng khăn che mặt để che đi vết sẹo xấu xí. Hiện giờ vết thương đã lành nhưng sắc mặt vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên định đeo thêm vài ngày nữa, tránh để sắc diện không tốt làm Bệ hạ và các vị nương nương nhìn vào thấy không thoải mái ạ.”
Phi Vãn cúi người sát đất, trả lời một cách thong thả, giọng nói tuy yếu ớt nhưng rõ ràng mạch lạc.
Thái hậu lạnh giọng: “Tháo khăn che mặt ra, để ai gia xem nào.”
“Vâng.”
Phi Vãn thẳng người dậy, ngẩng đầu lên, tháo khăn che mặt xuống. Một gương mặt kiều diễm với đôi mày như tranh vẽ, đôi môi tựa cánh hoa anh đào nhạt hiện ra trước mắt mọi người.
Quỳ ở hàng trước, những người có thể nhìn thấy mặt Phi Vãn như Hoàng hậu, Hiền phi đều khựng lại trong giây lát.
Nàng ta còn đẹp hơn cả lúc trước! Nữ tử trong hậu cung, gia thế, tính tình, tài nghệ cố nhiên quan trọng, nhưng quan trọng nhất vẫn là nhan sắc. Ai mà không hy vọng mình là người đẹp nhất trong đám đông, ai thèm muốn nhìn thấy một mỹ nhân đầy đe dọa như vậy chứ?
Dẫu cho Phi Vãn quả thực sắc mặt vẫn còn xanh xao, nhưng cũng không che giấu được vẻ đẹp của nàng. Ngược lại, chính vẻ xanh xao yếu ớt đó lại làm cho vẻ đẹp của nàng thêm phần phong vị. Mọi người đều có những toan tính riêng, chỉ là trước mặt Thái hậu, ai nấy đều giấu kín trong lòng.
“Quả nhiên là xinh đẹp, chẳng trách liên tục được thăng cấp vượt bậc, gây ra bao lời dị nghị từ triều đình đến hậu cung.” Thái hậu nhìn chằm chằm vào mặt Phi Vãn, chậm rãi nhận xét.
Phi Vãn vội vàng sụp người xuống, phủ phục sát đất hết mực cung kính: “Tần thiếp chỉ biết hết lòng hầu hạ Bệ hạ, cung kính các vị nương nương tỷ tỷ, sau này còn phải tận hiếu với Thái hậu, những chuyện khác tần thiếp đều hoàn toàn không hiểu. Nếu có chỗ nào sai sót, xin Thái hậu răn dạy, tần thiếp vô cùng cảm kích!”
Thái hậu nói: “Không chỉ người đẹp mà lời nói cũng đẹp. Chỉ là nữ tử nếu mồm mép lanh lợi quá thì cũng không phải chuyện tốt lành gì.”
“Tần thiếp xin nghe lời giáo huấn của Thái hậu.” Phi Vãn kịp thời lên tiếng, tránh để Thái hậu nói thêm những lời khó nghe khác.
“Thái hậu nương nương, người vừa mới hồi cung, e là có chỗ chưa biết, Chiêu Quý nhân không những không mồm mép lanh lợi, mà đôi khi còn vụng về chậm chạp, khiến người ta phải sốt ruột thay cho nàng ấy đấy ạ.” Một giọng nói ôn hòa mang theo ý cười vang lên từ phía trước bên trái.
Là Khánh Quý phi.
Bà là nương nương có cấp bậc cao hơn cả Hiền phi, đi cùng mọi người tới nghênh giá, quỳ giữa đám đông, rõ ràng vị trí ở phía trước nhưng lại chẳng hề nổi bật. Nếu không lên tiếng, người ta gần như sẽ quên mất sự hiện diện của bà. Thế nhưng một khi đã mở lời thì lời nói lại vô cùng có trọng lượng. Trong cả cung này ai dám công khai phản bác lại lời Thái hậu? Ngoài Hiền phi thỉnh thoảng dựa vào ân sủng mà kiêu căng với Thái hậu ra, thì chỉ có bà thôi.
Việc Hiền phi – người được Phi Vãn nhờ vả – còn chưa kịp ra tay giúp đỡ mà Khánh Quý phi đã tiên phong ra mặt giải vây, quả thực khiến người ta bất ngờ. Phi Vãn cúi đầu quỳ, lặng lẽ quan sát sự thay đổi.
Thái hậu nhìn nhìn Khánh Quý phi: “Ngươi và nàng ta rất thân sao?”
Khánh Quý phi cung kính đáp: “Không thân ạ, riêng tư còn chưa từng nói chuyện qua. Chỉ là trước kia thấy nàng ta bị Ngu Canh y bắt nạt thảm quá, thần thiếp trong lòng không nỡ nên giúp nàng ta nói vài câu, xin Hoàng hậu nương nương gọi thái y tới trị thương cho nàng ta thôi ạ.”
Ánh mắt Thái hậu khẽ chuyển động, có chút suy tư.
Lúc này Hiền phi mới lên tiếng, cười nói: “Thái hậu nương nương vừa mới về, chắc là vẫn còn lưu luyến phong cảnh đẹp ở vườn Thanh Y nên mãi không chịu vào cung Từ Vân đây mà, cứ mải mê trò chuyện ngay trên đường cung thế này. Hay là thần thiếp liều mình để Bệ hạ nổi giận, đưa lão nhân gia người quay lại vườn Thanh Y nhé? Chỉ là nếu Bệ hạ nhớ mẹ da diết mà trách phạt xuống, xin Thái hậu nhất định phải cầu tình giúp thần thiếp đấy.”
Lời nói đó làm vẻ mặt nghiêm nghị của Thái hậu giãn ra đôi chút, bà khẽ mỉm cười: “Đã hiệp lý hậu cung rồi mà vẫn cứ không đoàng hoàng như thế, cứ như con khỉ con vậy!”
Hiền phi nói: “Thần thiếp đâu có gọi là hiệp lý hậu cung gì đâu ạ, chẳng qua là Hoàng hậu bệnh nặng, trong thời gian ngắn không lo liệu được việc gì, Bệ hạ mới bắt ép thần thiếp phải quản lý tạm thôi. Thái hậu mà còn chưa về, hậu cung này e là bị thần thiếp quậy phá thành một nồi cháo loãng mất!”
“Ngươi mau đứng lên cho ai gia xem nào, quỳ ở đó cứ uốn éo như viên kẹo mạch nha vậy, còn ra thể thống gì nữa? Các ngươi cũng đứng lên cả đi.”
Thái hậu cuối cùng cũng cho phép đứng dậy. Đám người đông đúc quỳ từ xa mới tạ ơn rồi đứng lên. Phi Vãn vẫn thành thật quỳ trước linh giá. Hiền phi bước tới, vỗ nhẹ lên vai nàng một cái: “Cái đồ ngốc này, còn không mau đứng dậy nhường đường cho Thái hậu nương nương! Chắn ở đây cản đường Thái hậu hồi cung là có ý gì?”
Phi Vãn dập đầu một cái, thấy Thái hậu không phản đối mới đứng dậy. Nàng hơi lảo đảo nhưng nhanh chóng đứng vững, đôi chân tuy có chút run rẩy nhưng vẫn cố nghiến răng nhịn đau mà đứng cho thẳng. Dáng vẻ mang thương tích nhưng vẫn hết sức cung kính được nàng thể hiện một cách trọn vẹn nhất. Những điều này đều lọt vào mắt Thái hậu.
Thái hậu không để ý đến nàng nữa, mắt nhìn thẳng phía trước. Vị ma ma bên cạnh liền hô “Thái hậu khởi giá”. Đoàn nghi trượng rầm rộ đi về phía cung Từ Vân. Các hậu phi đi theo sau linh giá, đưa tiễn đến tận ngoài cửa cung Từ Vân. Vị ma ma kia nói một câu “Thái hậu mệt rồi, mời các vị giải tán”, mọi người lại hướng về phía cửa cung hành lễ dập đầu, sau đó mới ai về cung nấy.
Chưa nói đến việc Hoàng hậu và Hiền phi lại ở trước cửa cung Từ Vân dùng ánh mắt như dao găm đối đầu nhau một phen. Phi Vãn dưới sự dìu dắt của tỳ nữ, rảo bước vài bước tới trước mặt Khánh Quý phi, hành lễ tạ ơn.
“Được nương nương nhiều lần quan tâm, tần thiếp vẫn chưa có cơ hội được cảm tạ nương nương. Không biết khi nào nương nương tiện, có thể cho phép tần thiếp đến cửa bái tạ được không ạ?”
Trước đó nàng đã vài lần muốn đến thăm Khánh Quý phi nhưng đều bị đối phương lấy cớ lâm bệnh mà từ chối. Xung quanh đều là các phi tần chưa đi xa. Ánh mắt Khánh Quý phi dừng lại trên người Phi Vãn một lát, khẽ lắc đầu.
“Không cần tạ ơn đâu, bổn cung cũng chẳng quan tâm gì tới ngươi.” Bà ho vài tiếng, vịn tay thị nữ, dáng vẻ yếu ớt không sức lực. Giọng nói cũng càng thêm nhỏ nhẹ: “Ngươi phải biết rằng, sự thương hại và đồng cảm của Bệ hạ dành cho ngươi đã đủ để ngươi tự chăm sóc chính mình rồi.”
Bà xoay người rời đi. Vạt áo khẽ bay trong gió ấm buổi trưa. Bóng lưng ấy hòa vào ánh nắng vàng ấm áp, mờ ảo nhạt nhòa, khiến người ta không sao nắm bắt được.
“Chiêu muội muội, thẫn thờ cái gì thế?” Hiền phi sau khi đối đầu với Hoàng hậu xong đi tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phi Vãn. Hiền phi có vẻ đã chiếm được ưu thế nên nụ cười đặc biệt rạng rỡ. Tâm trạng nàng đang rất tốt, nhiệt tình mời Phi Vãn tới cung Trường Lạc giải khuây.
Lan Chiêu nghi đi bên cạnh phụ họa: “Gánh hát nhà họ Phó tiền triều vào cung, đang luyện tập đấy, nương nương vừa truyền gọi phó ban chủ của họ tới nói chuyện, Chiêu Quý nhân có muốn cùng đi xem một chút không?”
Phi Vãn nảy ra ý định. Gánh hát nhà họ Phó.
“Đa tạ nương nương thịnh tình, tần thiếp cung kính không bằng tuân mệnh.”
Vừa hay, nàng cũng có vài lời quan trọng muốn nói với Hiền phi.
———-oOo———-