Chương 79 Hoàng đế trúng thuốc, là ai làm
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 79 Hoàng đế trúng thuốc, là ai làm
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 79 Hoàng đế trúng thuốc, là ai làm
Chương 79: Hoàng đế trúng thuốc, là ai làm?
“Tiểu chủ, Anh tiểu chủ, Đông Bảo vừa nhận được tin, Tuệ Tử sáng nay đã chết ở Hình phòng, là do không chịu nổi cực hình. Tuy nhiên, trước khi chết ả đã khai ra tất cả những gì cần khai rồi ạ.”
Hai ngày sau khi sự việc xảy ra.
Ánh mặt trời rạng rỡ, Phi Vãn và Chỉ Thư đang ở trong phòng làm kim chỉ.
Tỳ nữ Hương Nghi bước vào khẽ khàng bẩm báo.
Hương Nghi là người do Phi Vãn đích thân chọn lựa, hầu hạ chưa lâu nhưng đã làm việc rất được việc.
Đông Bảo là một nội thị, trước đây làm công việc bẩn thỉu nhất ở Tân Giả Khố là thu dọn và vận chuyển thùng cung xí cho các cung mỗi sáng tối. Chính vì vậy, hắn thông thuộc mọi ngóc ngách, lại quen biết rất nhiều người, dùng để nghe ngóng tin tức là không gì thích hợp bằng.
Chỉ Thư nghe vậy, đặt món đồ thêu vốn dĩ chẳng có tâm trí làm xuống, hỏi: “Ả ta đã khai ra những gì?”
“Ả nói mình phụng mệnh của Viên Quý nhân, lén đặt gói thuốc vào bàn trang điểm của Anh tiểu chủ, còn bỏ thêm thứ đồ vào rượu của Anh tiểu chủ để khiến Tiểu Lữ Tử uống vào bị mất kiểm soát.
Hơn nữa, Tiểu Lữ Tử cũng không hề vô tội, hắn cũng nhận sự sắp xếp của người khác, cố tình mượn dược tính để làm càn.
Phía nghiệm thi đã tra rõ, hắn đúng là tự vẫn, thế nhưng ở quê nhà hắn còn gia đình người chị gái, mấy ngày trước vừa nhận được một khoản bạc lớn, đang trùng tu lại nhà cửa và định thân cho con trai.”
Vậy là mọi thứ đều đã khớp nhau.
Chỉ Thư hừ lạnh một tiếng.
“Tiền đổi bằng mạng sống, người thân dùng mà lòng chẳng thấy bất an. Lúc hắn còn sống, người thân chưa chắc đã quan tâm hắn ở trong cung có tốt hay không.”
Tiểu Lữ Tử vốn là một kẻ trong nhóm hại nàng, lúc này nàng lại vì hắn mà cảm thấy bất bình.
Phi Vãn biết nàng chắc hẳn có tâm sự riêng.
Chỉ là nàng không nói, người ngoài cũng chẳng cần hỏi kỹ.
Ai cũng có những nỗi đau thầm kín không muốn thốt thành lời.
“Cung nữ bị sàm sỡ kia thì sao?” Phi Vãn hỏi.
Hương Nghi bẩm rằng: “Người đó thì không tra ra được điểm gì bất thường, có lẽ là vô tình bị liên lụy. Nếu tiểu chủ muốn làm cho rõ ràng, để nô tỳ bảo Đông Bảo nhắn một lời với người quen ở Hình phòng để tra kỹ lại?”
“Thế thì không cần thiết.”
Chỉ cần kéo được Viên Quý nhân ra là được rồi.
Đến cả thủ đoạn của Hình phòng còn không tra ra được gì, chứng tỏ nàng ta không liên quan nhiều đến vụ án, không cần thiết phải sinh sự thêm.
Bên cạnh Chỉ Thư có bốn cung nhân, hai người đã chết, hai người còn lại, một người bị sàm sỡ, một người không liên quan, nhưng Chỉ Thư đều không muốn giữ lại nữa.
Phi Vãn hôm qua đã xin chỉ dụ của Hoàng đế, Chỉ Thư đã được phép tự mình chọn lựa cung nhân hầu hạ.
Nàng đã chọn xong người.
Đều là những người quen cũ rõ ràng gốc gác từ trước.
Hơn nữa họ đều là những người có cuộc sống vất vả, đột nhiên biết được có thể đi theo nàng, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, cảm thấy khổ tận cam lai.
Lúc này những người đó đang dọn dẹp lại căn phòng bị lục soát lộn xộn cho nàng, đợi khi dọn xong nàng sẽ từ chỗ Phi Vãn chuyển về.
Về phần hai cung nhân còn lại kia. . .
“Đợi hai người bọn họ từ Cung Chính ty ra, ta sẽ trọng thưởng một phen, rồi dặn Nội vụ phủ sắp xếp cho bọn họ đến một nơi thỏa đáng để làm việc.”
Phi Vãn gật đầu: “Đúng là nên như vậy.”
Bên cạnh nhất định phải dùng người đáng tin.
Nếu không sau này sẽ có vô số rắc rối.
“Bệ hạ dường như rất để tâm đến chuyện cung nữ bị sàm sỡ, ta cũng theo ý muội, ban thêm cho cung nữ đó ít bạc vậy, một là để làm yên lòng bệ hạ, hai là để bù đắp cho nàng ta. Gặp phải chuyện như vậy, người chịu thiệt luôn là nữ tử.” Phi Vãn nói.
Thực ra, kẻ đáng lẽ phải bù đắp cho cung nữ đó nhất chính là kẻ đã bày ra mưu kế này.
Nhưng hạng người như Viên Quý nhân làm sao thèm để tâm đến sự tốt xấu của một tỳ nữ tầm thường. Vì vậy chuyện này, chỉ có Phi Vãn và Chỉ Thư đứng ra làm.
Chẳng vì mưu đồ gì, chỉ là xuất phát từ bản tâm.
Chỉ Thư tán đồng: “Tỷ tỷ lo liệu rất phải. Tuy rằng Tiểu Lữ Tử chưa làm được gì, lúc bị bắt gặp mới chỉ vừa ôm lấy nàng ta, nhưng. . .”
Nhưng chuyện đã ầm ĩ ra, người đời chẳng màng đến nữ tử đó thế nào, chỉ dùng ánh mắt khác thường mà nhìn nàng ta.
Lúc trước khi Tào Bân điều tra lão thái giám ở Lãnh cung đã cực kỳ chú trọng tính bí mật, chính là sợ chuyện truyền ra ngoài làm hại đến danh tiếng của các phi tần Lãnh cung. Những người đó dù là phế phi, nhưng thứ bị tổn hại chính là thể diện thiên gia.
Danh tiếng của nữ tử vô cùng quan trọng.
Cung nữ kia đã chịu tổn hại, cho nàng ta thêm chút tiền, tuy không thể bù đắp hoàn toàn nhưng dù sao cũng là một niềm an ủi.
Đợi thời gian trôi qua lâu, mọi người đều quên đi chuyện này, khi nàng ta đủ tuổi xuất cung thì vẫn có thể gả hỏi như thường.
Chỉ Thư lại suy ngẫm nói: “Nhắc đến việc cho nàng ta tiền, đêm đó bệ hạ nghe nói có cung nữ bị sàm sỡ, cũng lập tức sai người ban thưởng và cho nàng ta nghỉ ngơi. . . Bệ hạ ở phương diện này, lòng che chở đối với nữ tử dường như có phần nhiều hơn những người khác.”
Chỉ Thư cũng từng nhận được sự bảo bọc tương tự từ Hoàng đế.
Lúc trước vì chuyện lão thái giám ở Lãnh cung, nàng đã phải tốn không ít tâm tư để tự chứng minh sự trong sạch, khiến Hoàng đế tin rằng lão thái giám chưa hề chạm vào nàng.
Nhưng thực tế, trước khi nàng tự chứng minh, Hoàng đế cũng không hề chê bai nàng, ngược lại còn dành cho nàng sự xót thương vô cùng.
Nói thật, lúc đó nàng đã rất bất ngờ.
“Tỷ tỷ, muội thấy bệ hạ. . . không giống hạng người tâm từ thủ nhuyễn (lòng dạ đàn bà), nhưng ở những chuyện thế này lại rất dễ mềm lòng.”
Phi Vãn gật đầu: “Mềm lòng trước danh tiết của nữ tử, đàn ông bình thường không làm được.”
Hoàng đế thực sự là người nghĩ thoáng, hay là còn có ẩn tình gì khác?
Trong lòng mang theo nghi hoặc, Phi Vãn thấp giọng nói: “Sau này cứ từ từ xem sao.”
“Ừm.”
Chỉ Thư nhận lấy chén trà từ tay Tiểu Huệ, nhấp một ngụm rồi thở hắt ra một hơi dài:
“Tuệ Tử vừa khai ra, chuyện Viên Quý nhân mua chuộc mấy cung nhân để hãm hại tỷ muội ta đã rõ mười mươi. Chúng ta đã rửa sạch được oan khuất, sau này không ai có thể nói chúng ta dùng thuật hồ mị hoặc chủ nữa.
Bởi vì bệ hạ chán ghét những kẻ bức hại và dị nghị về chúng ta, hai ngày nay số người đến kết giao với chúng ta cũng nhiều lên, ngay cả Hoàng hậu cũng ban thưởng đồ sang. Tuy muội chẳng để tâm đến những thứ này, lại càng biết bọn họ chỉ làm màu trước mặt bệ hạ, nhưng trong lòng quả thực thấy thoải mái.
Lại thêm Hiền phi hiệp lý lục cung, chèn ép Hoàng hậu, hai ngày nay cũng chiếu cố chúng ta rất nhiều. Chưa bàn đến chuyện khác, nội việc ăn dùng thôi đã tăng thêm một bậc so với trước kia rồi.
Cho nên tính ra chúng ta lại là nhân họa đắc phúc, được cả thể diện lẫn lợi ích thực tế.
Bây giờ muội chỉ chờ xem kết cục của Viên thị.
Ả ta càng thảm, muội càng hả giận!”
Phi Vãn không khỏi mỉm cười.
Chỉ Thư đôi lúc rất trẻ con, còn thẳng thắn hơn cả Ngô Dung hoa.
Chỉ là ngày thường nàng không thèm để mắt đến người khác, hai ngày nay ở chỗ nàng, Chỉ Thư trái lại đã nói rất nhiều lời.
Phi Vãn nhắc nhở nàng: “Muội phải tìm cơ hội giải thích với bệ hạ một chút, tại sao người ta bỏ thứ bẩn thỉu vào bàn trang điểm của muội, mà cuối cùng soát ra lại là thuốc trị tâm quý.”
Nếu bị nghi ngờ là mình đã sớm phát hiện rồi cố ý đổi thuốc để chờ người ta sập bẫy, thì sẽ bị coi là quá tâm cơ.
Hoàng đế không thích nữ tử có tâm cơ quá nặng.
Chỉ Thư nói: “Chuyện này dễ thôi, cứ nói là muội nhớ nhầm là được. Lúc giấu thuốc vào bàn trang điểm, thấy đã có gói thuốc sẵn ở đó, màu sắc hạt thuốc lại tương tự, muội cứ ngỡ là mình đã giấu từ trước rồi!
Chỉ là gói thuốc đó là đồ cũ, muội sợ dược hiệu không tốt nên đã vứt cả gói thuốc đó lẫn phần thuốc thừa trước đây đi, rồi bỏ thuốc mới vào.
Ai ngờ đâu lại âm sai dương thác, tráo đổi mất thứ đồ mà kẻ khác dùng để hãm hại muội, đúng là thần phật phù hộ.
Xem ra năng đi Phật đường sẽ gặp vận may, sau này mỗi tháng muội đều sẽ tới đó kính Phật.”
Nàng nói năng rất có bài bản, khiến Phi Vãn không nhịn được cười.
Giải thích như vậy cũng tạm ổn.
Tuy rằng quá mức trùng hợp, nhưng Hoàng đế đang lúc thịnh nộ, chán ghét Viên Quý nhân và Hoàng hậu, nên đối với người bị hại sẽ không quá khắt khe hay đa nghi.
Chuyện trong cung hết việc này đến việc khác, lại thêm chính sự phiền lòng, hắn sẽ không chấp nhặt chút sơ hở nhỏ nhặt của sủng phi.
Chỉ cần duy trì được sự đắc sủng là được.
Hai người đang trò chuyện ở đây thì bên ngoài báo, Tiểu Lâm Tử ở ngự tiền tới.
Phi Vãn cho mời vào.
Tiểu Lâm Tử cười hì hì bước vào phòng hành lễ, dâng lên hai chén canh.
“Đây là canh Ngọc Táo Phù Dung bồi bổ thân thể của bệ hạ, bệ hạ dùng thấy tốt nên đặc biệt sai gửi tới cho hai vị tiểu chủ.”
Phi Vãn và Chỉ Thư đứng dậy tạ ơn.
Lập tức uống vài ngụm, khen ngợi canh ngon.
Tiểu Lâm Tử ra vẻ vô tình liếc nhìn Chỉ Thư, cười hỏi Phi Vãn: “Vết thương do va đập của tiểu chủ đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?”
Chỉ Thư đặt kim chỉ xuống rồi đứng dậy.
“Ta ra ngoài đi dạo một lát, cứ ở mãi trong phòng cũng ngột ngạt.”
Nàng biết Tiểu Lâm Tử có chuyện muốn nói riêng với Phi Vãn nên chủ động tránh mặt.
Sau khi nàng rời đi, tỳ nữ Tiểu Huệ và Hương Nghi cũng đứng từ xa ở cửa gian ngoài, Tiểu Lâm Tử mới ghé sát lại thưa chuyện.
“Bệ hạ sáng nay lại dùng thuốc của Văn thái y, tinh thần đã khá hơn nhiều, nói là hậu thiên sẽ khôi phục thiết triều ạ.”
“Được như vậy thì tốt quá.” Phi Vãn thở dài, “Nói cho cùng bệ hạ vẫn là bị chúng ta liên lụy. Những kẻ xấu kia nếu không phải vì muốn hại chúng ta thì cũng sẽ không hạ thuốc với bệ hạ.”
Đêm đó, Văn thái y khăng khăng khẳng định Hoàng đế không trúng mị dược.
Nhưng thực tế là có trúng.
Chứng váng đầu chính là vì lý do đó.
Chỉ là mức độ không sâu, chưa ảnh hưởng đến thần trí và hành vi.
Nhưng trước mặt đám đông phi tần, Văn thái y tuyệt đối phủ nhận, chính là cân nhắc đến thể diện của Hoàng đế.
Lúc vắng người, lão đã sớm nói kết quả cho Hoàng đế biết.
Đó cũng là lý do Hoàng đế thăng chức cho lão thay thế Hạ viện phán ngay tại chỗ.
Cũng chẳng phải triệu chứng nguy kịch, rốt cuộc là nói ra nguyên nhân bệnh quan trọng hơn, hay là duy trì thể thống thiên tử quan trọng hơn? Hạ viện phán ngay cả điều này cũng không phân biệt rõ, còn làm Viện thủ Thái y viện cái nỗi gì!
Ngay cả mấy vị y quan theo sau đều biết đứng về phe Văn thái y, giữ kín như bưng chuyện thiên tử trúng thuốc, vậy mà một vị Viện phán như lão lại không chịu nghĩ cho thiên tử?
Huống hồ lão cũng không đơn thuần là tin tưởng vào y thuật của mình, mà đằng sau còn vì mạng sống của đứa cháu trai mà làm giao dịch với tập đoàn văn thần.
Hoàng đế để lão giữ lại một mạng, hoàn toàn là không muốn chuyện ầm ĩ lên làm tổn hại đến nhan sắc hoàng gia mà thôi.
Tuy nhiên, chuyện này vô cùng bí mật.
Ngoại trừ Văn thái y và những người hầu cận thân thiết ở ngự tiền, Hoàng đế không cho bất kỳ ai biết mình cũng trúng thuốc bẩn.
Hai ngày nay hắn không lên triều, cũng không phê tấu chương, luôn dùng thuốc để điều dưỡng.
Tiểu Lâm Tử trái lại đã sớm tiết lộ tin tức cho Phi Vãn.
Hễ tìm được cơ hội là lại đến báo cáo diễn biến sự việc với Phi Vãn.
Nghe Phi Vãn tự trách, hắn vội nói:
“Tiểu chủ đừng nghĩ như vậy, đây đâu phải lỗi của người và Anh tiểu chủ chứ? Rõ ràng là lòng đố kỵ của kẻ xấu quá mạnh, thấy người đắc sủng là muốn hại người, đổi lại là người khác đắc sủng bọn chúng cũng sẽ hại kẻ đó thôi. Đáng hận nhất là vì muốn hại người mà dám dùng thuốc lên cả người bệ hạ, đây chẳng phải là thuần túy tự tìm đường chết sao!”
“Đã tra ra được là ai hạ thuốc cho bệ hạ chưa, và hạ thuốc bằng cách nào? Là bỏ vào ăn uống, hay là trên trang phục?” Phi Vãn hỏi.
Tiểu Lâm Tử nói: “Chính vì điểm này mà mới kỳ quái đây ạ! Sư phụ tôi đã tra bấy lâu nay mà vẫn không có manh mối, căn bản không biết bệ hạ trúng thuốc bằng cách nào. Bệ hạ vì chuyện này mà vô cùng tức giận, sư phụ tôi hai ngày nay lo lắng đến phát hỏa, khóe miệng mọc đầy mụn nước rồi.”
“Viên Quý nhân mua chuộc cung nhân để hại ta và Anh Tài nữ, liệu có khi nào cũng mua chuộc ai đó ở ngự tiền không?”
“Tiểu chủ người đừng nghĩ như vậy.” Tiểu Lâm Tử cười khổ, “Những người hầu cận thân thiết ở ngự tiền chỉ có bấy nhiêu người, đến cả hạng nô tài như tôi cũng được tính vào, ai mà dám để một vị phi tần thất sủng vị phân thấp mua chuộc chứ, lại còn là chuyện tày đình như hại bệ hạ, chẳng lẽ chúng tôi chê mạng mình quá dài sao?”
Đúng là như vậy.
Viên Quý nhân không có năng lực đó.
Cho dù là Hoàng hậu đích thân làm cũng chưa chắc có thể khiến Hoàng đế trúng chiêu một cách không tiếng động như vậy.
Hơn nữa thời điểm dược hiệu phát tác lại trùng hợp đến thế, ngay đúng lúc sự việc của Tiểu Lữ Tử bên chỗ Chỉ Thư xảy ra. . .
Có ai lại có thể nắm bắt đúng thời điểm này để “phối hợp” với toan tính của Viên Quý nhân?
Quan trọng là Phi Vãn không biết đối phương là địch hay là bạn.
Nếu đêm đó nàng và Chỉ Thư cùng sập bẫy, thực sự bị khép tội là kẻ hạ thuốc, thì chứng váng đầu của Hoàng đế chính là lá bùa đòi mạng của hai nàng. Hoàng đế tuyệt đối sẽ không tha cho hai nàng nếu phát hiện hai nàng dùng thuốc trợ hứng để đắc sủng.
Nhưng sự thực là hai nàng đã âm thầm kiểm soát được cục diện.
Cho nên chứng váng đầu của Hoàng đế lại trở thành một trong những chứng cứ buộc tội Viên Quý nhân. Tuy không công khai, nhưng Hoàng đế tuyệt đối sẽ không để Viên Quý nhân được yên ổn, và cả Hoàng hậu đứng sau nàng ta nữa, Hoàng đế cũng sẽ càng thêm chán ghét.
“Bản thân ngươi có ước chừng được gì về việc này không?” Phi Vãn hỏi Tiểu Lâm Tử.
Tiểu Lâm Tử lắc đầu như trống bỏi: “Không có ạ, tiểu chủ, người thông tuệ như vậy còn không nghĩ thông, nô tài sao mà ước chừng ra được.”
Phi Vãn cười nhạt: “Lời nịnh nọt của Lâm công công, ta không dám nhận.”
Tiểu Lâm Tử vẫn luôn không ngừng nịnh bợ và thể hiện thiện ý với nàng.
Tâm tư đã rõ mười mươi.
Phi Vãn chỉ đợi chính miệng hắn nói ra.
Cuối cùng, lần này Tiểu Lâm Tử không nhịn được nữa.
Hắn nhân lúc này liền khom người cười nói: “Chiêu tiểu chủ, nô tài chẳng qua chỉ là một tiểu nội thị không đáng kể, thực sự muốn được các vị cung tần tôn xưng một tiếng ‘Lâm công công’, e là còn phải đợi thêm mười hai mươi năm nữa, mà cũng chưa chắc đợi được.
Cầu xin tiểu chủ thương xót nô tài, điều nô tài về bên cạnh người, nô tài sau này sẽ là trâu là ngựa cho người, người sai bảo thế nào nô tài cũng làm theo, dù là đao sơn hỏa hải cũng không từ.”
Phi Vãn kinh ngạc, dở khóc dở cười nói: “Ngươi ở ngự tiền vẻ vang như vậy, sao lại muốn về phía ta, ta chẳng qua chỉ là một Tài nhân mà thôi, hầu hạ ta sao có thể thể diện bằng hầu hạ bệ hạ? Đừng có đùa như vậy nữa.”
Tiểu Lâm Tử nói: “Tiểu chủ, người tiền đồ vô lượng, nô tài nguyện ý theo người từng bước thăng cao.”
“Đúng là nói bậy, đừng nói đến chuyện ân sủng khó lường, cho dù ta thực sự được như lời lành của ngươi mà thăng tiến đi nữa, thì làm sao có thể vượt qua được bệ hạ chứ. Ngươi vốn ở ngự tiền, như ở trên trời cao, hà tất phải hạ phàm đến chỗ ta chịu khổ.”
Tiểu Lâm Tử thấy thái độ này của Phi Vãn, liền dứt khoát quỳ xuống.
“Tiểu chủ, không giấu gì người, những ngày của nô tài ở ngự tiền. . . thực sự không hề dễ sống. Sư phụ có rất nhiều đồ đệ, tôi chẳng xếp được vào hàng nào, chủ yếu là. . . nghĩa tử của sư phụ là Thôi Lương, hắn, hắn không dung nổi tôi. . .”
Hắn bài ngửa.
Dùng tay áo lau nước mắt.
“Cầu xin Chiêu tiểu chủ cho nô tài một cơ hội!”
Phi Vãn từ lúc hắn bắt đầu thể hiện thiện ý quá mức đã bắt đầu lưu tâm và dò hỏi về nhân sự quanh hắn.
Sớm đã hiểu rõ hắn sống rất gian nan.
Đứa nghĩa tử Thôi Lương kia của Tào Bân chính là ứng cử viên được Tào Bân cố ý bồi dưỡng để kế nghiệp, có địa vị rất cao trong đám thái giám ngự tiền.
Chỉ là tâm địa hẹp hòi, không dung nổi kẻ khác giỏi hơn mình.
Tiểu Lâm Tử chỗ nào cũng lanh lợi, là người có chí tiến thủ, hằng ngày khó tránh khỏi xích mích. Từng chút hiềm khích nhỏ tích tụ lại, Thôi Lương đã đối xử với Tiểu Lâm Tử rất thâm độc.
Sau lưng không ít lần dẫn đầu đám nội thị khác bắt nạt hắn.
Thái giám mà bắt nạt người khác thì độc ác vô cùng.
Gần đây vì nịnh bợ Phi Vãn, Tiểu Lâm Tử càng bị Thôi Lương mỉa mai và nhắm vào, cơ bản là đã chẳng còn không gian để sống nữa.
Mà Tào Bân, có nghĩa tử, có vô số đồ đệ, ai hiếu kính lão khiến lão thoải mái thì lão thương người đó, Tiểu Lâm Tử có sống nổi hay không, lão chẳng quan tâm.
Cùng lắm chỉ là nhắc nhở Thôi Lương đừng gây ra chuyện lớn mà thôi.
Cho nên việc Tiểu Lâm Tử đến đầu quân cho viện Quán Lan thực sự là con đường sống tốt nhất hiện nay.
Phi Vãn thấu hiểu những điều này nhưng không vạch trần.
Chỉ nói: “Nếu ngươi đã khẩn cầu như vậy, ta mà không giữ ngươi lại thì thật là lòng dạ sắt đá rồi.
Thế nhưng, bên cạnh ta nhân thủ đã đủ, vị trí thái giám chấp sự cũng đã hứa với người khác, ngươi qua đây khó tránh khỏi phải chịu ủy khuất.”
Tiểu Lâm Tử thấy Phi Vãn đã đổi ý, vội vàng nói: “Chiêu tiểu chủ, những người người tùy tiện chọn từ Tân Giả Khố và Lãnh cung chưa chắc đã gánh vác nổi vị trí chấp sự đâu ạ. Nô tài sẽ làm cho người một việc, để người xem xem nô tài có xứng đáng với sự tin tưởng của người hay không!”
Trong ánh mắt đầy vẻ nịnh bợ của hắn ẩn giấu một nét kiên nghị.
Hắn dập đầu một cái rồi xin cáo lui.
Phi Vãn cầm chiếc thìa bạc, húp một ngụm canh.
Nàng biết Tiểu Lâm Tử sắp sửa đưa ra “đầu danh trạng” rồi.
Nàng vốn đã có ý định thu nhận hắn.
Kẻ có chí tiến thủ, kẻ không cam chịu bị bắt nạt, nàng rất tán thưởng.
Nhưng còn phải xem xem, hắn có thể vì nàng mà làm đến mức nào.
———-oOo———-