Chương 52 Chiêu khanh rất tốt, trẫm thích
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 52 Chiêu khanh rất tốt, trẫm thích
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 52 Chiêu khanh rất tốt, trẫm thích
Chương 52: Chiêu khanh rất tốt, trẫm thích
Ngô Quý nhân thử hỏi: “Ý của muội muội là. . . muội sẽ nhắc đến ta trước mặt Bệ hạ sao?”
Phi Vãn cười đáp: “Nhắc đến tỷ tỷ, sao bằng để tự tỷ tỷ được Bệ hạ để mắt tới.”
“Hả? . . .” Ngô Quý nhân cảm thấy mình vừa mừng hụt, lẽ nào nàng đã hiểu sai ý, không phải Chiêu Tài nhân muốn giúp nàng thị tẩm sao?
Vẻ mặt nàng ta suy sụp: “Muội muội đang trêu chọc ta đấy à? Ta đã từng này tuổi rồi, còn lớn hơn Bệ hạ một tuổi rưỡi nữa, dựa vào đâu mà được Bệ hạ để mắt tới chứ?”
Năm đó ở tiềm để, sở dĩ nàng ta có thể trở thành thông phòng thị thiếp, cũng chỉ vì mấy vị thị nữ tài mạo song toàn phía trước lén lút đấu đá lẫn nhau, lưỡng bại câu thương, cuối cùng mới để một kẻ căn bản không có hy vọng được sủng hạnh như nàng ta hưởng lợi.
Hoàng đế không hề coi trọng nàng ta, lên ngôi đã mấy năm, số lần nàng ta được thị tẩm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lần cuối cùng là từ khi nào nhỉ?
Đã hai năm trước rồi.
Bây giờ nàng ta thậm chí còn chẳng biết vòng eo của Hoàng đế béo gầy ra sao nữa.
Phi Vãn lại bảo: “Tỷ tỷ tuy tuổi tác có lớn hơn đôi chút, nhưng tướng mạo vẫn như thiếu nữ đôi mươi, không hề lộ vẻ già dặn. Nếu trang điểm kỹ càng một chút thì vẫn rất ưa nhìn.”
Phi Vãn dẫn Ngô Quý nhân về phòng mình, tẩy đi lớp phấn son cũ, đích thân cùng Tiểu Huệ trang điểm lại cho nàng ta.
Một lát sau, Ngô Quý nhân đối gương nhìn lại, chính mình cũng phải kinh ngạc: “Sao ta lại có thể xinh đẹp thế này!”
Phi Vãn mỉm cười.
Nếu ngón tay không bị thương, nàng còn có thể khiến Ngô Quý nhân xinh đẹp hơn nữa. Hiện giờ nhiều động tác tinh tế nàng không làm được, chỉ có thể để Tiểu Huệ làm thay, hiệu quả trang điểm có chút sai lệch.
“Tỷ tỷ có tài nghệ gì không?” Nàng nghiêm túc trù tính cho Ngô Quý nhân.
Ngô Quý nhân hôm nay ở cung Trường Lạc biểu hiện không tồi, đã làm theo lời nàng nói, vậy thì nàng cũng sẽ dành cho Ngô Quý nhân chút lợi ích.
Ngô Quý nhân lắc đầu: “Không có tài nghệ gì cả.”
“Ca múa?”
“Không biết.”
“Thêu thùa?”
“Không lên nổi mặt bàn.”
“Đàn cầm, thổi tiêu hay nhạc khí gì không?”
“Một chữ bẻ đôi cũng không biết.”
“Thư pháp hội họa?”
“Chưa từng luyện qua.”
Phi Vãn suy nghĩ một hồi, nhất thời không nghĩ ra kỹ nghệ gì có thể thu hút nam nhân, bèn hỏi Ngô Quý nhân: “Tỷ tỷ thực sự cái gì cũng không biết sao?”
Ngô Quý nhân đỏ mặt: “Thực ra có một thứ. . . Bệ hạ từng khen ta làm tốt.”
“Là gì?”
“Đắp người tuyết.”
Phi Vãn nhìn ánh nắng mùa hè gay gắt chói mắt bên ngoài, cảm thấy kỹ nghệ đắp người tuyết này, không có cũng được.
“Vậy tỷ tỷ về nghĩ lại đi, nếu thực sự không nghĩ ra tài nghệ gì thì cũng không sao, chỉ là không thể khiến Bệ hạ kinh ngạc ngay lập tức mà thôi, tóm lại ta bảo đảm tỷ có thể tới điện Thần Càn là được.”
Ngô Quý nhân nửa tin nửa ngờ, cảm thấy hy vọng mình được đi không lớn.
Chính Phi Vãn cũng mới được sủng ái, lấy đâu ra năng lực mà tiến cử nàng ta chứ?
Nhưng Phi Vãn bằng lòng giúp nàng ta, nàng ta đã vô cùng cảm kích rồi.
Thế là nàng ta ngàn ân vạn tạ rồi cáo từ rời đi.
Phi Vãn nằm lại trên giường nghỉ ngơi, cảm thấy rất mệt.
Xoay xở ở cung Trường Lạc, vừa mệt thân vừa mệt tâm.
Tuy nhiên, cửa ải Hiền phi ngày hôm nay coi như đã qua.
Ngô Quý nhân nghi ngờ Hoàng hậu, mà nàng lại tỏ vẻ đã nghe lọt tai, khiến Hiền phi vui mừng khi thấy nàng và Hoàng hậu nảy sinh hiềm khích lớn hơn, ít nhất là trong thời gian ngắn sẽ không nhắm vào nàng.
Biết đâu còn muốn lợi dụng nàng nữa.
Vậy thì mấy ngày tới, nàng phải tiếp tục đi bái kiến Khánh Quý phi và Huệ phi cùng các vị cung phi cao vị khác, mượn danh nghĩa người mới tham kiến chủ tử nương nương để xem xét kỹ lưỡng tâm tư và lập trường của mọi người.
Tiện cho việc hành sự sau này.
Đang trù tính như vậy, nàng mơ màng không cẩn thận ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, bỗng cảm thấy ngứa mũi.
Nàng khẽ dụi mũi, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê xoay người, lại cảm thấy ngứa cổ.
Cuối cùng cũng tỉnh hẳn, vừa mở mắt ra, một gương mặt tuấn tú mang theo ý cười hiện ra trước mắt khiến nàng giật mình run bắn.
“Bệ hạ? !”
Nàng vội vàng đứng dậy kiến giá, “Bệ hạ kim an, ngài tới từ lúc nào vậy, sao chẳng thấy ai thông báo. . . Dáng vẻ ngủ xấu xí của tần thiếp đều bị ngài nhìn thấy hết rồi!”
Tiêu Ngọc đặt tầm mắt lên vạt áo hé mở của Phi Vãn.
Nàng ngủ đến mức xiêm y lỏng lẻo, vùng cổ vai và xương quai xanh đều lộ ra, cảnh xuân nơi lồng ngực cũng lấp ló lửng lơ.
“Sao lại tính là xấu xí được?”
Người đàn ông ôn tồn cười nói, đưa tay tới, giúp nàng khép lại vạt áo.
Ngón tay thon dài khẽ vuốt ve nhẹ nhàng trên làn da mịn màng của thiếu nữ.
Da mặt Phi Vãn đỏ bừng.
“Bệ hạ. . .”
“Chiêu khanh.”
Tiêu Ngọc kéo Phi Vãn vào lòng.
Phi Vãn ôm lấy cổ hắn, mềm mỏng thì thầm bên tai: “Bệ hạ thật là. . . xấu xa!”
“Vậy nàng, có thích trẫm xấu xa không?”
Bàn tay lớn của Tiêu Ngọc trượt xuống, nắm lấy vòng eo thon của nàng.
“Bất luận Bệ hạ tốt hay xấu, tần thiếp đều thích.” Phi Vãn khẽ khàng nói.
Tiêu Ngọc bật cười.
“Guan to, lại dám cho rằng trẫm còn có lúc xấu xa sao?”
“Bệ hạ xấu ở chỗ, cứ luôn tới làm phiền tần thiếp nghỉ ngơi tẩm bổ.”
Phi Vãn thử đánh bạo một câu.
Thấy sắc mặt Tiêu Ngọc trái lại càng tốt hơn, nàng liền hiểu ra, hắn thích kiểu này.
Thế là nàng xị mặt hừ nhẹ một tiếng, quay đi vờ như đang giận dỗi.
Tiêu Ngọc nhướng mày.
Chiêu khanh quả nhiên rất thú vị.
Hắn vừa bàn bạc chính sự với hai vị triều thần đến mức đau đầu.
Nơi đầu tiên hắn nghĩ tới để thư giãn chính là Quan Lan viện.
Không cho người thông báo, vừa vào phòng nhìn thấy tư thế ngủ mỹ miều của Phi Vãn, cơn đau đầu đã vơi đi một nửa.
Hiện tại mỹ nhân trong lòng, nửa còn lại cũng đã khỏi hẳn.
“Vậy Bệ hạ thích tần thiếp ngoan hay là xấu đây?” Phi Vãn quay mặt đi nhỏ giọng hỏi.
Tiêu Ngọc cười đáp: “Chiêu khanh rất tốt, trẫm thích, chỗ nào cũng thích.”
“Chỉ Thư muội muội là tốt hay xấu trong mắt Bệ hạ?”
Nàng quay mặt lại, bộ dạng như đang nghiêm túc hỏi han.
Tiêu Ngọc hì hì cười: “Ăn giấm sao?”
“Tần thiếp không dám.” Phi Vãn nói: “Chỉ là Bệ hạ sủng hạnh tỷ ấy vốn là chuyện tốt, nhưng tỷ ấy đến tận bây giờ cũng không tới tìm tần thiếp, trái lại không còn thân thiết với tần thiếp như trước nữa. Tần thiếp liền nghĩ, hay là do Bệ hạ ban vị phân cho tỷ ấy quá thấp, so với tần thiếp thì kém xa, nên tỷ ấy thấy ngại không dám tới?”
“Bệ hạ, ngài thăng vị phân cho tỷ ấy, cho ngang hàng với tần thiếp, có được không?”
Tiêu Ngọc một lần nữa nhướng mày.
Hắn đề bạt vị cung nữ lãnh cung Chỉ Thư, còn tưởng Phi Vãn – người quen biết Chỉ Thư – sẽ thấy khó chịu.
Đàn bà trong cung đa phần đều như vậy.
Thế nhưng không ngờ Phi Vãn lại còn muốn cầu xin vị phân cao hơn cho Chỉ Thư.
“Nàng thực sự nghĩ như vậy sao?”
“Vâng, thưa Bệ hạ, tần thiếp thích nhìn thấy hảo bằng hữu được vui vẻ.”
“Vị phân thì không thể tùy tiện thăng, đợi có cơ hội rồi tính sau.” Tiêu Ngọc từ chối.
Hắn thấy Chỉ Thư cũng được, sau khi lâm hạnh phong làm bát phẩm Tài nữ đã coi như phá lệ rồi, cung nữ bình thường biến thành phi tần đều bắt đầu từ cửu phẩm Canh y.
Còn về Phi Vãn, nàng không nằm trong số đó, trường hợp của nàng không bình thường.
“Vậy Bệ hạ ban cho tỷ ấy một phong hiệu nhé?” Phi Vãn nhân lúc Hoàng đế tâm trạng tốt, tùy ý đưa ra yêu cầu.
Tiêu Ngọc nheo mắt: “Nàng muốn đề bạt nàng ta đến vậy sao?”
Tuy vị phân của Phi Vãn thấp, không thể kéo bè kết phái như nhóm người Hiền phi, nhưng nếu nàng nảy sinh tâm tư này thì thật không nên.
Hắn chán ghét nhất là kẻ dưới gây dựng phe phái, đảng đồng phạt dị.
Bàn tay đang đặt trên eo Phi Vãn không khỏi nới lỏng ra một chút.
———-oOo———-