Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 46 Tranh sủng dựa vào bản lĩnh, sao nàng ta lại đỏ mắt rồi

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
  3. Chương 46 Tranh sủng dựa vào bản lĩnh, sao nàng ta lại đỏ mắt rồi
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 46 Tranh sủng dựa vào bản lĩnh, sao nàng ta lại đỏ mắt rồi

 Chương 46: Tranh sủng dựa vào bản lĩnh, sao nàng ta lại đỏ mắt rồi?

“Tiểu Lâm Tử, những ngày qua vì bệnh tình của ta mà ngươi bận rộn ngược xuôi, thật sự là vất vả cho ngươi rồi.”

Buổi chiều.

Cửa sổ lụa băng thấu ra những luồng gió nóng nực, kèm theo vài tiếng ve kêu râm ran.

Nhưng căn phòng của Phi Vãn lại chẳng hề liên quan đến cái oi bức của ngày hè.

Nàng tựa mình trên chiếc ghế dài bằng gỗ lê chạm khắc hoa ngọc lan đang nở rộ, mỉm cười trò chuyện với tiểu thái giám ngự tiền.

Tiểu Lâm Tử khom lưng chắp tay: “Tiểu chủ nói vậy là làm tổn thọ nô tài rồi! Nô tài chỉ là đưa đồ tới cho tiểu chủ vài chuyến, có gì mà vất vả, người không chê nô tài thô kệch vụng về là nô tài đã vui mừng lắm rồi!”

Hắn đứng giữa sảnh, cách đó không xa là một chiếc “băng luân chuyển gió” chạm khắc sơn thủy nhân vật, khay dưới đựng những khối băng trắng tinh khôi. Khi xoay tay cầm khiến bánh xe gỗ chuyển động, mấy cánh quạt trên bánh xe sẽ thổi hơi lạnh của băng vào trong phòng.

Cảm nhận luồng gió mát rượi, Tiểu Lâm Tử thầm nghĩ đây không phải là đãi ngộ mà vị vị Tài nhân có thể nhận được.

Theo quy củ, phi tần từ bậc Dung hoa trở lên mới được cung cấp một khối băng vuông mỗi ngày vào mùa hè. Thế nhưng ở Quan Lan viện này, cả ba gian nhà chính đều có băng luân, một ngày tiêu hao chắc cũng phải đến năm sáu khối băng!

Đến chỗ Hiền phi nương nương cũng chỉ đến thế mà thôi!

“Không biết tiểu chủ gọi nô tài tới có điều gì sai bảo?” Hắn cung kính hỏi.

Phi Vãn cười nói: “Chỉ là muốn hỏi xem gần đây Bệ hạ ăn uống có ngon không, ngủ có yên giấc không? Sáng nay khi Bệ hạ tới, vì chuyện của Ngu đại nhân mà ngài không được vui, ta nhất thời lại quên mất không hỏi han.”

Tiểu Lâm Tử vội vàng cười tán dương: “Tâm ý quan tâm Bệ hạ của tiểu chủ, khắp hậu cung này e là không mấy ai bì kịp.”

Hắn tóm tắt qua tình hình sinh hoạt gần đây của Hoàng đế.

Đối với người bên ngự tiền mà nói, đây là điều đại kỵ.

Chuyện ăn ngủ, đi đứng của Hoàng đế không được tùy tiện tiết lộ cho bất kỳ ai.

Vậy mà hắn lại nói ra.

Phi Vãn vì thế trong lòng càng thêm chắc chắn, toan tính tối nay đa phần sẽ thành công.

Chỉ là biết mặt không biết lòng, kiếp trước nàng không hiểu rõ về Tiểu Lâm Tử, đối phương có tỏ lòng thành đến đâu nàng cũng phải cẩn trọng một chút.

Sau khi chăm chú nghe xong tình hình của Hoàng đế, Phi Vãn gật đầu: “Quả nhiên Bệ hạ vô cùng bận rộn, vậy mà còn phải hao tâm tổn trí vì chuyện vụn vặt của ta, lòng ta thấy vô cùng bất an.”

Tiểu Lâm Tử lanh lợi tiếp lời: “Tiểu chủ có chỗ nào cần đến nô tài không? Nô tài nguyện dốc sức khuyển mã.”

Phi Vãn do dự: “Thực ra cũng có chút việc, không biết ngươi có làm được không. . .”

Mắt Tiểu Lâm Tử sáng lên: “Tiểu chủ cứ việc sai bảo!”

Hoàng hôn ngày hôm đó.

Tại Ngự hoa viên.

Trong tiết trời trong trẻo, buổi hoàng hôn cũng thật mê người.

Ráng chiều rực rỡ cả bầu trời, vài vì sao tinh tú lấp lánh.

Dưới mấy gốc cây hợp hoan, từng bụi hoa thược dược nở rộ vô cùng rạng rỡ. Hoa hợp hoan nhẹ nhàng như mây, hoa thược dược rực rỡ chói mắt, hòa cùng ráng mây trên trời như một bức tranh màu sắc trải dài ngút ngàn, khiến người ta lưu luyến quên lối về.

“Tên nô tài ngươi, cũng có chút nhãn quang đấy.”

Tiêu Ngọc chắp tay đứng dưới gốc cây hợp hoan, tỏ vẻ khá hài lòng với cảnh đẹp trước mắt.

Mệt mỏi cả ngày vì quốc sự, lại thêm những phiền nhiễu nơi hậu cung, trong lúc rảnh rỗi hiếm hoi sau bữa tối, đi dạo trong Ngự hoa viên thơm ngát, ngắm nhìn cảnh vật, quả thực có thể xoa dịu mệt mỏi.

Đề nghị ngắm ráng chiều này của Tiểu Lâm Tử không tồi.

“Bệ hạ quá khen, nô tài chỉ là tìm mọi cách mong Bệ hạ có thể thư giãn đôi chút, đừng để mệt nhọc đến long thể.” Tiểu Lâm Tử khom lưng cúi đầu.

Trong lòng thầm nhủ, đợi một lát nữa Chiêu tiểu chủ tới, ngài còn có thể thư giãn hơn nhiều.

Tào Bân không có mặt bên cạnh, lúc hầu hạ bữa tối bụng dạ có chút không khỏe nên đã sớm xin nghỉ ngơi. Tiểu Lâm Tử thay ca của sư phụ, sau bữa ăn liền khuyên Hoàng đế tới Ngự hoa viên.

Còn về việc tại sao sư phụ đột nhiên đau bụng, Tiểu Lâm Tử có chết cũng không nói ra.

Trời mỗi lúc một tối.

Tiêu Ngọc chỉ mang theo Tiểu Lâm Tử và hai thị vệ, chậm rãi đi dạo trong vườn.

Một hai khắc trôi qua, vẫn chưa thấy bóng dáng Phi Vãn đâu, Tiểu Lâm Tử bắt đầu có chút sốt ruột.

Nhưng ngoài miệng vẫn phải khuyên Hoàng đế: “Bệ hạ đi dạo một chút rồi quay về được không ạ? Đi lâu quá sẽ mệt, hôm nay ngài còn lật bài tử của Viên Dung hoa thị tẩm đấy ạ!”

Thẻ bài xanh của phi tần mỗi ngày đều được đưa lên cho Hoàng đế chọn vào bữa tối.

Hôm nay Hoàng đế tùy tiện liếc nhìn khay bạc, thấy danh hiệu của Viên Dung hoa, nhớ tới việc tối qua nàng ta mang bữa khuya tới bị chặn về, nên đã lật bài tử của nàng ta.

Dù sao cũng là cung tần có chút phẩm cấp, cho chút mặt mũi mà thôi.

Chỉ là Tiêu Ngọc không mấy hứng thú với người này, nghe lời Tiểu Lâm Tử nói, hắn không phủ nhận cũng chẳng đồng ý, tiếp tục tản bộ ngắm cảnh.

“A, cẩn thận! Muội đi chậm một chút, đừng làm đổ nước.”

“Dạ. . . muội biết rồi, tỷ tỷ. . .”

“Cái bộ dạng vụng về này của muội, hèn chi tiểu chủ cứ nhìn muội là lại phì cười.”

“Sao tỷ tỷ cũng bảo muội ngốc, hức. . .”

“Được rồi được rồi, không nói muội nữa, mau giúp tỷ nhặt cánh hoa đi, đặt cái chậu ở bên kia trước đã.”

Đột nhiên, tiếng trêu đùa trong trẻo của thiếu nữ từ phía bên kia lùm cây rậm rạp truyền tới. Trong màn đêm đang dần buông xuống, âm thanh ấy nghe đặc biệt non nớt và tươi tắn.

“Ơ?”

Tiểu Lâm Tử lập tức định lên tiếng quát thét.

Tiêu Ngọc lại giơ tay lên, ngăn hắn lại.

Màn đêm mờ ảo.

Bóng hoa thưa thớt.

Bên ngoài bức màn cỏ cây xanh mướt, tiếng nói cười râm ran của thiếu nữ vẫn không dứt.

Hóa ra là hai tiểu cung nữ thừa dịp trời tối vườn vắng người, tới nhặt những cánh hoa rụng còn tươi.

“Nhặt về dùng nước canh thanh khiết pha với phèn chua và phục linh, ngâm cánh hoa qua một đêm, ngày mai đem giã nát lọc lấy nước hoa, chưng cất vài lần, cuối cùng làm ra nước hoa dùng để nhuộm móng tay, màu sắc sẽ vô cùng rạng rỡ, đẹp hơn nhiều so với cách làm thông thường, hơn nữa lại không dễ phai màu.”

Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ không nhanh không chậm, từng câu từng chữ truyền lại.

Tiêu Ngọc nghe giọng nói này, dường như có chút quen tai.

Nhưng lại không nhớ ra là ai.

Hắn không nhịn được tiến gần vài bước, qua kẽ hở giữa lùm hoa nhìn sang phía bên kia.

Chỉ thấy một chiếc đèn lồng cung đình nhỏ nhắn đặt dưới đất, trong ánh sáng yếu ớt, một nữ tử mặc váy lụa màu xanh biếc, mái tóc mây tùy ý búi lên, đôi bàn tay trắng nõn thon dài nhặt từng bông hoa rụng trên đất, cẩn thận đặt vào chiếc khăn tay đang trải ra.

Dáng vẻ cúi người, thật nhu mỹ động nhân.

Tiêu Ngọc nhất thời nhìn đến xuất thần.

Bên cạnh, Tiểu Lâm Tử lại càng thêm sốt ruột.

Sao Chiêu tiểu chủ không tới, lại để mỹ nhân khác nẫng tay trên mất rồi.

Đám đàn bà trong cung này dùng đủ mọi chiêu trò để tranh sủng, ai mà tin được cuộc gặp gỡ này chỉ là tình cờ?

Đang sốt ruột, bỗng nghe bên kia kêu lên một tiếng “Aí chà” .

Ngay sau đó là tiếng chậu đồng rơi xuống đất kêu loảng xoảng.

“Cái con bé này!”

“Tỷ tỷ! Muội không cố ý. . . Trời ơi, quần áo của tỷ ướt hết cả rồi!”

Hóa ra là một tiểu cung nữ vụng về khác không để ý, bưng chậu nước tiến lại gần nữ tử áo xanh để đón lấy những cánh hoa nàng vừa nhặt được, kết quả dưới chân vấp phải cái gì đó, cả chậu nước đổ ụp lên người nữ tử áo xanh.

Hai người cuống cuồng một hồi, nữ tử áo xanh cả người nhếch nhác, thật chẳng còn cách nào khác.

“Hắt xì! Hắt xì!”

Nữ tử nhẹ nhàng hắt hơi vài cái.

Đành phải theo lời khuyên của tiểu cung nữ, cởi bỏ lớp váy ngoài đã ướt sũng.

“Mặc quần áo sũng nước đi trên đường cung, vạn nhất bị Cung Chính Ti nhìn thấy sẽ bị phạt đấy, thà rằng cởi ra thay đi còn hơn. Tỷ tỷ, tỷ đợi ở đây, muội về lấy quần áo sạch cho tỷ ngay. . .”

Tiểu cung nữ hớt hải nhìn quanh, “Dù sao ở đây cũng không có ai, tỷ cứ nấp ở lùm cây bên kia đi, đừng để ai nhìn thấy, muội đi một chút sẽ quay lại ngay!”

Nàng ta xách chậu chạy đi thật nhanh.

Còn nữ tử áo xanh kia chỉ mặc chiếc yếm và váy lót, run rẩy ôm lấy bả vai, từng bước một đi tới lùm cây nơi Tiêu Ngọc đang ẩn nấp.

Cánh tay ngọc trắng như tuyết, đường cong lung linh.

Chiếc cổ với độ cong ưu mỹ còn dính vài cánh hoa hợp hoan đẫm nước.

Vẻ đẹp rực rỡ lay động lòng người.

Nàng vừa cảnh giác nhìn xung quanh, vừa chui vào trong lùm cây, đứng định thần lại còn cẩn thận nhìn ra ngoài, như thể sợ bị ai nhìn thấy.

Thế nhưng sau lưng bỗng vang lên một tiếng cười khẽ.

Làm nàng giật mình run bắn, kinh ngạc ngoảnh đầu lại.

“Ai? !”

Thân hình nàng lảo đảo, nhưng không ngã nhào mà đâm sầm vào một lồng ngực ấm áp.

“Sao vậy, ngay cả trẫm mà ngươi cũng không nhận ra sao?”

Tiêu Ngọc cười khẽ: “Trẫm nhớ ra ngươi rồi. Thị nữ của Yên Vân cung, ngươi tên là Chỉ Thư.”

Mỹ nhân đưa vào điện Nam Huân, móc rèm lơ lửng ngón tay thon.

Đêm hôm ấy.

Thời gian thật dài.

“Chiêu muội muội, muội nghe chuyện gì chưa, thật là kỳ lạ quá đi!”

Vào giờ hợi, cửa Quan Lan viện bị người ta gõ vang.

Ngô Quý nhân vội vội vàng vàng bước vào, chiếc quạt tròn trong tay quạt liên hồi.

“Có chuyện gì mà Ngô tỷ tỷ lại vội vàng như thế?”

Phi Vãn đã thay tẩm y, chiếc váy lụa mỏng màu ngà thêu hoa ngọc lan càng làm tôn lên vẻ ôn hòa tĩnh lặng của nàng.

Ánh mắt Ngô Quý nhân thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Đầu tiên nàng khen một câu “hèn chi muội có thể được sủng ái đến vậy” , sau đó mới nói rõ mục đích đến đây:

“Viên Dung hoa tối nay được lật bài tử, đang chuẩn bị thị tẩm thì lại bị người ta cướp tay trên, tức đến mức nàng ta đập nát cả bộ trà cụ yêu thích nhất, nát tan tành luôn. Chiêu muội muội, muội có biết người cướp tay trên đó là ai không?”

Nàng ta cũng chẳng đợi Phi Vãn hỏi, tự mình ghé sát tai nói nhỏ: “Là cung nữ lãnh cung đã cùng muội lễ phật đêm hôm đó đấy, cái người trả ô cho muội ấy, tên là gì nhỉ? Giờ đang ở điện Thần Càn hầu hạ Bệ hạ rồi! Đợi đến sáng mai là sẽ có chỉ dụ sắc phong thôi.”

Phi Vãn chỉ giả vờ như không biết.

Cũng tỏ ra kinh ngạc một hồi, nhưng sau đó lại vui mừng: “Tỷ ấy tên là Chỉ Thư, những ngày ở lãnh cung rất khổ cực, giờ thì tốt rồi, thực sự mừng cho tỷ ấy!”

Ngô Quý nhân nhìn chằm chằm Phi Vãn một hồi lâu, sau đó chân thành cảm thán:

“Muội muội đúng là người tốt.”

Nàng tới báo tin không chỉ đơn giản là để chia sẻ chuyện lạ, mà còn là để đánh tiếng nhắc nhở Phi Vãn, báo cho nàng biết vị cung nữ từng có giao tình với nàng giờ cũng đã bay lên cành cao rồi.

Để Phi Vãn chuẩn bị trước xem nên bài trừ, chèn ép hay là lôi kéo.

Ai ngờ phản ứng đầu tiên của Phi Vãn lại là vui mừng cho người ta.

Vị Chiêu Tài nhân này, đúng là lương thiện đến mức có chút ngốc nghếch!

Ngô Quý nhân cảm thán xong, lại càng thêm cảm kích Phi Vãn.

Nếu không phải Phi Vãn lương thiện như vậy, e là nàng vẫn còn bị nhóm người Hiền phi hành hạ đến chết đi sống lại, làm gì có được sự bình yên như lúc này.

“Chiêu muội muội, nếu Viên Dung hoa có được một phần lương thiện của muội thì đã chẳng tức đến mức đó.” Ngô Quý nhân hả dạ nói, “Muội nói xem nàng ta có nực cười không? Trong cung này, đàn bà thì nhiều mà Bệ hạ chỉ có một, mọi người tranh sủng chẳng phải đều dựa vào bản lĩnh của mình sao. Bị người ta nẫng tay trên là do vận may của nàng ta không tốt, kỹ kém hơn người, sao lại có thể đỏ mắt tức tối đến vậy chứ! Đập đồ ư? Có giỏi thì đập hết đồ trong phòng mình đi, xem Nội vụ phủ có thèm bù cho nàng ta không!”

Những ngày qua Ngô Quý nhân bị Giản tần và những người khác hành hạ, Viên Dung hoa ở gần đó cũng không ít lần xem kịch vui.

Gặp mặt là lại mỉa mai châm chọc cũng rất tàn nhẫn.

Lần này, Ngô Quý nhân coi như đã trút được cơn giận.

Ở Quan Lan viện tán gẫu một hồi lâu, nàng mới hớn hở đi về ngủ.

Phi Vãn thấy nàng ta vừa mới thoát khỏi nanh vuốt, cung nhân trong viện còn chưa được bổ sung đủ mà đã mải mê xem trò cười của người khác, đúng là cũng vô tâm vô tính thật.

Lúc riêng tư, Phi Vãn khẽ khen ngợi Tiểu Huệ: “Làm tốt lắm.”

Tiểu Huệ thẹn thùng mỉm cười.

Nàng chính là tiểu cung nữ “vụng về” cùng Chỉ Thư đi nhặt cánh hoa.

Hôm nay tình cờ gặp lại người quen là Chỉ Thư, mọi người cùng nhau chơi đùa tiêu khiển mà thôi.

Sau đó chuyên trình quay về đưa quần áo một chuyến, nhưng Ngự hoa viên đã không còn ai, nàng đành tự mình quay về. Những chuyện khác, bất luận ai hỏi nàng cũng đều hoàn toàn không biết gì cả.

“Tiểu chủ, nô tỳ không hiểu, ngay cả khi người muốn tránh đầu sóng ngọn gió, nhưng tại sao nhất định phải đẩy Chỉ Thư tỷ tỷ lên ạ?”

Thêm một người làm phi tần, chẳng phải là thêm một người chia sẻ sự sủng ái của Hoàng đế sao.

Phi Vãn dạy bảo vị tâm phúc vẫn chưa đạt chuẩn của mình: “Ta tránh sủng, nhưng bên cạnh ngự tiền không thể không có người của mình.”

Bằng không, trong lúc tránh sủng mà không có ai thường xuyên nhắc nhở Hoàng đế, thì mối liên kết giữa nàng và Hoàng đế sẽ trở nên lỏng lẻo.

“Hơn nữa, thêm một người bạn là thêm một con đường, muốn được sủng ái lâu dài thì không thể chiến đấu đơn độc.”

Đàn bà chia sủng, thêm một Chỉ Thư cũng chẳng đáng là bao. Nhưng bạn bè của mình thì càng nhiều càng tốt.

Phi Vãn cho Chỉ Thư cơ hội, sau này cũng sẽ cho Ngô Quý nhân cơ hội, thậm chí là cho thêm nhiều người khác nữa.

Chỉ cần không ai trong số họ có thể vượt qua nàng, nàng sẽ dẫn dắt nhóm chị em này vững vàng mà tiến bước.

“Ồ. . .” Tiểu Huệ gật đầu như hiểu như không.

Tâm tư của tiểu chủ rất lớn, nàng nhất thời chưa thể thấu hiểu hết được, cứ chăm chỉ học hỏi, tận tâm làm việc là đúng rồi!

Phi Vãn tâm tư lớn, nhưng trong chốn thâm cung này, những kẻ hẹp hòi thì đâu đâu cũng có.

Ví như Viên Dung hoa, người vừa bị cướp mất cơ hội đêm nay.

Trước đó nàng ta tới ngự tiền dâng bữa khuya bị chặn về đã bị người ta cười nhạo.

Hôm nay đến cả việc lật bài tử rồi mà còn bị cướp mất, nàng ta cảm thấy mình càng trở thành trò cười cho hậu cung, sau lưng chẳng biết có bao nhiêu người đang chế giễu nàng ta nữa.

“Nương nương, tần thiếp mặt mũi mất sạch rồi, sau này còn mặt mũi nào mà sống trong cung nữa đây?”

Viên Dung hoa ở trong phòng mình trút giận xong, liền chạy tới Phượng Nghi cung khóc lóc.

“Lần này ai cũng biết Bệ hạ không hề để tâm đến tần thiếp rồi, rõ ràng đã lật bài tử của tần thiếp, vậy mà lại đột ngột sủng hạnh một cung nữ, lại còn là cung nữ lãnh cung nữa chứ, người ta sẽ nói tần thiếp ngay cả một con tiện tỳ lãnh cung cũng không bằng!”

Hoàng hậu thong thả ngồi bên chiếc ghế phượng chạm sơn, ngắm nghía bức bình phong khảm châu vẽ mẫu đơn mà Nội vụ phủ mới tiến cống.

Trang phục thường ngày, nụ cười ôn hòa.

“Ngươi vào cung hơn một năm rồi, sao vẫn không giữ nổi bình tĩnh thế? Nếu cũng như Xuân Chiêu nghi mà thiếu đi sự trầm ổn, thì bản cung đề bạt ngươi lên cũng thật chẳng yên tâm chút nào.”

Viên Dung hoa sực nhận ra mình đã diễn quá đà, vội vàng ngừng khóc nhận lỗi: “Là tần thiếp nhất thời tức giận, tạ nương nương đã nhắc nhở, tần thiếp sau này nhất định sẽ chú ý chừng mực.”

Hoàng hậu gật đầu, nhắc nhở nàng ta.

“Con hầu đó là người của Lữ nương tử ở Yên Vân cung, Bệ hạ đến Lữ nương tử còn chưa chắc đã nhớ, sao tự nhiên lại để mắt tới nó, ngươi đã từng nghĩ tới tại sao chưa?”

Viên Dung hoa chớp mắt mấy cái, suy nghĩ: “. . . Chẳng lẽ là, là Chiêu Tài nhân? Đêm hôm đó nàng ta cùng Chiêu Tài nhân lễ phật, tần thiếp đã thấy kỳ quái rồi. . .”

Hoàng hậu mỉm cười. Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.

Viên Dung hoa lập tức nghiến răng: “Bệ hạ dạo gần đây sao lại để tâm tới đám tỳ nữ này thế không biết, hết đứa này đến đứa khác hồ mị quyến rũ! Truyền ra ngoài, mặt mũi của những tiểu thư thế gia chân chính như chúng ta biết để vào đâu?”

“Hơn nữa Chiêu Tài nhân kia dạo này chơi trội như vậy còn chưa đủ sao, lại còn muốn lôi kéo đồng loại, chẳng lẽ muốn biến hậu cung thành thiên hạ của đám tỳ nữ hay sao!”

Hoàng hậu hạ mắt khiển trách: “Thận ngôn.”

Viên Dung hoa vội vàng hành lễ cáo tội.

“. . . Nhưng nương nương, chẳng lẽ chúng ta cứ giương mắt nhìn chúng ngang ngược sao?”

Hoàng hậu đặt bức bình phong xuống, đoan trang lên tiếng: “Thiên hạ có lễ pháp, tổ tông có quy củ, nếu tôn ty đảo lộn thì đúng là không ra thể thống gì. Bệ hạ nếu sủng hạnh cung tỳ quá mức cũng sẽ bị người ta chỉ trích. Vì sự ổn định của cung đình, vì danh tiếng của Bệ hạ, các ngươi là phi tần thì không thể khoanh tay đứng nhìn.”

Viên Dung hoa đã hiểu ra ý tứ của Hoàng hậu.

Lập tức bày tỏ lòng trung thành: “Nương nương, tần thiếp nhất định sẽ nghĩ cách, đè bẹp nhuệ khí kiêu ngạo của Chiêu Tài nhân, san sẻ nỗi lo cho nương nương!”

Hoàng hậu cười nói: “Bản cung mong muốn chị em hậu cung hòa thuận, nếu có ai quá trớn, các ngươi hãy tự khuyên bảo lẫn nhau là được.”

Nói xong liền cáo mệt, bảo Bạch Lộ tiễn Viên Dung hoa ra ngoài.

Bạch Lộ mỉm cười đi cùng Viên Dung hoa, tiễn nàng ta ra tận ngoài Phượng Nghi cung.

Cánh cửa lớn sơn đỏ chạm phượng dát vàng chậm rãi đóng lại.

Viên Dung hoa đi được một đoạn đường, bỗng dừng bước, không kìm được ngoảnh đầu nhìn lại.

Dưới bầu trời sao, tường cao của Phượng Nghi cung sừng sững, bóng tối thâm trầm.

Nàng nắm chặt gói thuốc bột trong ống tay áo, tim đập loạn nhịp.

Nhận gói bột mà Bạch Lộ lén đưa này, sau này nàng đã thực sự trở thành

———-oOo———-

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 46 Tranh sủng dựa vào bản lĩnh, sao nàng ta lại đỏ mắt rồi

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
ChatGPT Image 20_00_46 2 thg 9, 2025
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương (Dịch)
Chương 649 02/09/2025
Chương 648 02/09/2025
bia-noi-bua-cong-phap-do-nhi-nguoi-that-tu-luyen-thanh
Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (4) 30/04/2025
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (3) 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Cơ Trí, Cung Đấu, Hậu Cung, Ngôn Tình, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz