Chương 174 Anh tiểu chủ kiến hồng rồi!
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 174 Anh tiểu chủ kiến hồng rồi!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 174 Anh tiểu chủ kiến hồng rồi!
Chương 174: Anh tiểu chủ kiến hồng rồi!
Hiền phi dạo này đang quản lý hậu cung, muốn phái người tay chân làm chút chuyện trong ăn uống ở phòng bếp quả thật rất thuận tiện.
Rượu vàng làm dược dẫn lại đến từ Trấn Quốc công phủ là nhà ngoại của nàng ta.
Ngày hôm đó mời các tần phi uống rượu cũng là nàng ta đứng ra tổ chức, Triệu thái y chẩn ra hỷ mạch cũng là người nàng ta hay dùng.
Mọi việc rành rành như vậy, rất dễ khiến người ta nghi ngờ đến nàng ta.
Nhưng Phi Vãn suy nghĩ một lát liền lắc đầu: “Ta không nghĩ là Hiền phi, muội muội thấy sao?”
Chỉ Thư đồng tình: “Đúng là vậy, cho nên muội mới nói, tra ra được cũng như không, chẳng có đầu mối gì cả.”
Ngày hôm đó khi vừa chẩn ra có thai, phản ứng của Hiền phi là cười gượng gạo, giả vờ thoải mái, cố tỏ ra rộng lượng, nhưng trong thần sắc và lời nói đều khó giấu được vẻ chua chát đố kỵ, thậm chí còn không nhịn được mà khích bác quan hệ giữa Chỉ Thư và Phi Vãn.
Những thần sắc nhỏ nhặt đó không lừa được người khác.
Ngay cả Hoàng hậu lúc trước vốn rất giỏi giả bộ hiền từ cũng không thể làm đến mức thiên y vô phùng, huống chi là Hiền phi.
Nếu thật sự là nàng ta, nàng ta hẳn đã nắm chắc trong lòng, sao có thể không tự chủ được mà lộ vẻ dấm chua, đa phần nàng ta sẽ thể hiện vẻ ghen tị ra mặt, còn thứ không nhịn được mà lộ ra phải là vẻ đắc ý mới đúng.
“Tỷ tỷ thấy Thuận phi thế nào?” Chỉ Thư hỏi.
Phi Vãn thấy nàng đã chải mái tóc xanh suôn mượt, liền đón lấy chiếc lược sừng tê vấn tóc cho nàng: “Thuận phi nương nương là người vững vàng, chỉ dựa vào vài lần tiếp xúc hạn hẹp thì không nhìn ra được gì đâu.”
Cùng Thuận phi chuyện phiếm nửa ngày, âm thầm quan sát, lời lẽ thăm dò đều không thấy có gì bất ổn, cho nên Phi Vãn mới nhận lời mời ở lại dùng bữa của Thuận phi để chuẩn bị xem xét thêm.
Chỉ Thư nhìn Phi Vãn qua gương: “Muội ở cung của nàng ta suốt ngày mà cũng không thấy có vấn đề gì, hoặc là nàng ta giấu quá sâu, hoặc là thật sự không có vấn đề. Hôm nay gọi tỷ tỷ đến là muốn hỏi tỷ tỷ xem phía phòng bếp có người nào ổn thỏa không, có thể giúp tra xem rau Hồng hãnh là do ai nhúng tay vào.”
Nàng đã dặn người dưới lưu tâm, nhưng ngày hôm sau rau hãnh phòng bếp đưa tới vẫn có vị đắng chát.
Chỉ vì nàng không có người đáng tin ở phòng bếp, chỉ dựa vào việc ban thưởng dặn dò thì cũng bằng không.
Động tác của Phi Vãn rất nhanh nhẹn, uyển chuyển như nước chảy mây trôi, liền vấn cho Chỉ Thư một búi tóc Phi Tiên: “Ta sẽ bảo Đông Bảo đi tìm người quen giúp trông chừng. Chỉ là kẻ đứng sau nhất định hành động bí mật, dù có tìm được kẻ ra tay ở phòng bếp thì e cũng chỉ là hạng tôm tép, nhất thời nếu không tìm ra mối liên hệ giữa kẻ đó và chủ mưu thì lại làm chậm trễ thời gian. Chiêu bằng hai bên cùng tiến hành, ép một phen, xem từ ngọn nguồn trong đám tần phi khắp cung ai là kẻ có hiềm nghi nhất.”
“Ý của tỷ tỷ là?”
Phi Vãn ghé tai nói nhỏ.
Chỉ Thư nghe xong khẽ nheo mắt, đôi mắt thanh lãnh càng thêm sáng rực bức người: “Được, chúng ta cứ thử một phen.”
Hiền phi cũng được, Thuận phi cũng được, hay bất kỳ tần phi nào khác, hiện giờ đều chưa biết rõ là tốt hay xấu.
Nhưng kẻ đứng sau bày ra cục diện này nhất định muốn “thai tượng” của nàng vững vàng, để nàng được nuôi dưỡng tốt, phong quang hưởng thụ sủng ái, rồi sau đó mới dội một gáo nước lạnh cho nàng chết đứng.
Vậy thì cái thai này của nàng, nếu như không được nuôi dưỡng tốt thì sao?
“Nương nương, các vị tiểu chủ, món ăn này tên là Hồng Anh Lưu Hương, nói ra thì còn có một điển tích đấy ạ.”
Người đến đưa bữa tối chính là tên thái giám chấp sự lần trước đưa cơm cho Phi Vãn rất giỏi dỗ dành người khác. Lần này Thuận phi mời khách, hắn lại đích thân dẫn người đến góp vui.
Sau khi mỉm cười dâng lên một bàn thức ăn đầy ắp, hắn chỉ vào một món trong đó giới thiệu cho mấy người.
Hắn kể rằng vào năm Hữu Bình đời tiền triều, có một vị Hoàng tử xuất cung dạo chơi, không may gặp nạn rơi xuống vách núi, trọng thương được một cô gái hái thuốc cứu mạng, vì mất trí nhớ nên quên mất thân phận, ở lại nhà cô gái dưỡng thương nửa năm, hai người còn kết hôn bái đường thành thân.
Sau khi Hoàng tử lành vết thương, đột nhiên nhớ ra mình là ai nên đã trở về hoàng cung. Đại nạn không chết tất có hậu phúc, hắn được lập làm Trữ quân, sau này trở thành Tân quân. Còn cô gái kia mang thai sinh con, nhưng mãi không đợi được phu quân trở về, cuối cùng u uất mà chết.
Con trai nàng tình cờ thế nào lại bái một vị sư phụ học đầu bếp, sau này còn theo sư phụ vào hoàng cung làm ngự đầu bếp. Một ngày nọ Hoàng đế phát hiện một món ăn vô cùng quen thuộc, khơi gợi lại ký ức xa xưa của ông ta —— đây chẳng phải là món ăn năm xưa ở trong núi cô gái kia thường làm cho ông ta sao!
Gọi ngự đầu bếp làm món đó đến hỏi thì mới phát hiện tiểu đầu bếp đó hóa ra chính là con trai thất lạc giữa nhân gian của mình.
Cha con nhận nhau, cả nhà vui vẻ, tiểu ngự đầu bếp đó trở thành Hoàng tử, sau này còn trở thành một vị Vương gia phú quý con cháu đầy đàn. Mà món ăn khiến cha con họ nhận nhau chính là món “Hồng Anh Lưu Hương” này.
Kể xong câu chuyện, thái giám chấp sự lại tỉ mỉ giới thiệu cách làm món này.
Ngô Tưởng Dung nghe xong cứ cười không ngớt: “Nói nghe huyền bí thế, thực chất chẳng phải là đem tôm chiên thành viên, rồi rưới nước sốt lên thành từng viên anh đào nhỏ màu đỏ sao! Xung quanh bày biện đủ loại hương liệu và lá rau xanh, trông thì đẹp thật đấy.”
Thái giám chấp sự khom người bồi cười: “Kể một câu chuyện để làm nương nương và các vị tiểu chủ vui vẻ, các vị nếu ăn thấy ngon thì đám nô tài cũng mãn nguyện rồi.”
Thực chất hắn là dùng câu chuyện này để nịnh nọt Phi Vãn.
Chúc mừng nàng cha con nhận nhau, thân phận càng thêm kim quý.
Gần đây, việc Phi Vãn trở thành thiên kim quan viên sắp được về nhà tỉnh thân là một đề tài bàn tán lớn trong cung. Các tần phi thì ghen tị, còn đám người dưới đều đang tìm cơ hội để hưởng sủng từ nàng.
Tuy nhiên, bọn họ không biết quan hệ giữa Phi Vãn và Ngu gia rất gượng gạo, cái công nịnh nọt này coi như đã đập nhầm chỗ rồi.
Phi Vãn cười hỏi: “Gặp mặt mấy lần rồi mà vẫn chưa biết ngươi tên là gì.”
Thái giám chấp sự vội vàng cười đáp: “Nô tài là Kim Thọ, được hầu hạ Thuận phi nương nương và các vị tiểu chủ là phúc phận của nô tài.”
“Vậy hôm nay làm phiền Kim Thọ công công rồi. Nếu không có việc gì, ngươi cứ ở đây hầu hạ được không?”
“Nô tài không dám, đó là vinh hạnh của nô tài.”
Kim Thọ liền ở lại cung của Thuận phi để hầu hạ truyền món, thêm thức ăn này nọ.
Thuận phi tính tình tùy hòa, ân cần tiếp đãi mấy người Phi Vãn, một bữa cơm ăn đến mức cả chủ lẫn khách đều vui vẻ.
Giữa chừng Chỉ Thư rời chỗ để thay y phục, đi mãi một lúc lâu không thấy quay lại.
Thuận phi bèn sai người đi xem sao.
Thị nữ đi không lâu liền mặt cắt không còn giọt máu vội vàng chạy về: “Nương nương không xong rồi, Anh tiểu chủ kiến hồng rồi!”
Thuận phi kinh hãi đứng bật dậy, làm đổ cả ghế: “Chuyện này là thế nào!”
Không màng đến gì nữa, nàng vội vàng lao tới xem xét.
Chỉ Thư đã trở về phòng mình, đang tựa trên nhuyễn tháp nghỉ ngơi, sắc mặt mệt mỏi, vô cùng suy nhược.
“Đã mời thái y chưa?” Thuận phi tiến lên gấp gáp hỏi.
Chỉ Thư nghiến răng gật đầu, ôm lấy bụng, dáng vẻ vô cùng khó chịu: “Đã âm thầm sai người đi mời rồi, không dám làm kinh động quá nhiều người, chỉ gọi vị Sở y quan (y quan) đang giúp tần thiếp an thai thôi.”
Thuận phi gật đầu: “Đúng vậy, cứ xem xem là chuyện gì rồi hãy tính tiếp.”
Một lát sau Sở Thanh Mộc tới.
Qua một hồi vọng văn vấn thiết, sắc mặt hắn vô cùng ngưng trọng.
Thuận phi lo lắng hỏi: “Rốt cuộc tình hình thế nào, ngươi mau nói đi, Anh Tuyển thị có làm sao không!”
Sở Thanh Mộc ngập ngừng, thấp giọng bẩm báo: “Bẩm nương nương, cái thai này của Anh tiểu chủ. . . e là khó mà giữ được.”
“Cái gì? !”
Thân hình Thuận phi lảo đảo, phản ứng còn lớn hơn cả Chỉ Thư.
Nàng vốn dĩ luôn ôn hòa nay lại đanh mặt quở trách Sở Thanh Mộc: “Bệ hạ chẳng phải đã chỉ định ngươi làm y quan an thai cho Anh Tuyển thị sao, nếu không giữ được, ngươi khó tránh khỏi tội trách!”
Sở Thanh Mộc khom người cúi đầu: “Sáng nay thỉnh mạch, Anh tiểu chủ vẫn còn khỏe mạnh. Mạch tượng lúc này cho thấy, e là cách đây không lâu đã dùng phải vật hoạt huyết, thực sự vô cùng nguy hiểm.”
Sắc mặt Thuận phi càng tệ hơn.
Phi Vãn đầy vẻ lo lắng: “Nương nương, chuyện này. . . e là không giấu được, chúng ta phải mau chóng bẩm báo Bệ hạ, xin Văn Viện phán dẫn theo cao thủ khoa Phụ nhi tới, nếu chữa trị kịp thời, hưng hứa vẫn còn cứu được. . .”
Thuận phi vịn vào bàn, giọng nói run rẩy: “Ngươi nói đúng. . . Người đâu, mau đến điện Thần Càn bẩm báo Bệ hạ!”
———-oOo———-