Chương 14 Đâu chỉ là bay lên cành cao, nàng e là sắp độc chiếm ngao đầu rồi!
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 14 Đâu chỉ là bay lên cành cao, nàng e là sắp độc chiếm ngao đầu rồi!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 14 Đâu chỉ là bay lên cành cao, nàng e là sắp độc chiếm ngao đầu rồi!
Chương 14: Đâu chỉ là bay lên cành cao, nàng e là sắp độc chiếm ngao đầu rồi!
Phi Vãn dừng bước lùi lại.
Nàng phủ phục quỳ đó.
Khẽ nói: “Bệ hạ, nô tỳ được phong hay không đều là chuyện nhỏ, dưới đất lạnh, xin ngài bảo trọng long thể, ngàn vạn lần chớ động nộ. Nếu ngài vì nô tỳ mà long thể bất an, nô tỳ chỉ có nước lấy cái chết để chuộc tội.”
Tào Bân thầm nghĩ đây mới đúng là lời của con người biết điều.
Dù có trải nệm mềm thì căn nhà bỏ hoang này cũng đầy hơi ẩm.
Hôm nay Bệ hạ đột nhiên hành hạnh ở đây, đã khiến lão cảm thấy áp lực nặng nề.
Nếu lại để Bệ hạ nhiễm lạnh sinh bệnh, lão gánh không nổi trách nhiệm này.
Đang định thuận thế khuyên Hoàng đế mau chóng tắm rửa để xua tan hàn khí, còn đang cân nhắc lời lẽ thì không ngờ Tiêu Ngọc lại đột nhiên cười lạnh một tiếng.
“Ngươi cứ treo chữ chết trên cửa miệng, không sợ điềm gở sao?”
Không cần khuyên nhủ thêm, hắn đã tự mình đứng dậy.
Hắn còn bảo Tào Bân mang nước vào.
Tào Bân thầm kêu kỳ diệu.
Bình thường nếu Hoàng đế nổi giận, lúc lão khuyên bảo trọng long thể thì thật sự là khó vô cùng.
Đột nhiên nổi giận rồi lại đột nhiên nguôi giận, lão không thể dò thấu tâm tư của Hoàng đế.
Đành phải vội vàng chạy ra ngoài gọi nước.
Mấy thái giám nhanh chóng khiêng bồn tắm vào.
Làn nước bốc khói nghi ngút, xua tan hơi ẩm u ám trong phòng.
Hoàng đế dang rộng hai tay, chờ đợi cởi y phục.
Vừa rồi vì không màng tất cả, y phục của hắn mới cởi một nửa, có phần tổn hại đến uy nghiêm Đế vương.
Tào Bân tiến lên hầu hạ.
“Để nàng ta làm.”
Hoàng đế nói.
Tào Bân ngẩn ra, vội vàng âm thầm ra hiệu cho Phi Vãn.
Phi Vãn cúi đầu, cẩn thận quỳ gối tiến đến trước mặt.
Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, nín thở, đi vòng quanh Đế vương để thực hiện động tác, cởi bỏ từng lớp y bào của hắn.
Đến khi chỉ còn lại lớp trong cùng, nàng dừng tay lại.
Cúi đầu đứng sang một bên, vẻ mặt lúng túng chân tay luống cuống.
Trong bồn tắm rộng lớn, Hoàng đế đã ngồi vào trong.
Tào Bân sai người đặt khăn lau và hương lộ xuống, khẽ nháy mắt với Phi Vãn, đến nước này mà còn chưa hiểu sao?
Phi Vãn ngập ngừng đi đến bên bồn tắm.
Có chút hoảng hốt, có chút sợ hãi.
Đúng lúc Tào Bân định thúc giục nàng, nàng mới lấy hết can đảm, cắn môi, kiên định cầm lấy khăn lau.
Tào Bân thở phào, dẫn người cúi đầu lui ra.
Trong không gian chật hẹp, một lần nữa chỉ còn lại hai người đối diện.
“Tạ Bệ hạ không trách tội nô tỳ ngu muội, còn cho phép nô tỳ hầu hạ.”
Phi Vãn đưa tay ra, thấm ướt khăn lụa, rõ ràng là vô cùng e thẹn nhưng lại hết sức cung kính lau chùi bả vai Hoàng đế.
Dáng vẻ cẩn trọng ấy, sự chạm nhẹ mềm mại như không xương ấy, khiến Tiêu Ngọc không đành lòng nổi giận thêm nữa.
Sắc mặt hắn hòa hoãn đi đôi chút.
Hắn thả lỏng dựa vào thành bồn, mặc cho nàng lau rửa.
Vừa hỏi nàng học điệu múa Noa kia ở đâu.
“Nô tỳ xuất thân nơi thôn dã, địa phương đó từ xưa đã kính thần, xuân có kịch Noa, thu có kịch xã, ngày thường khi cầu mưa khu tà hay hôn tang giá thú, đều có một bộ nghi trình riêng.
Có một năm, tỷ tỷ của nô tỳ còn được chọn làm Vu nữ múa chính trong kịch Noa, nô tỳ chính là khi đó học được điệu múa kính thần cùng tỷ tỷ.”
Nhắc đến chuyện cũ thuở nhỏ, giọng điệu Phi Vãn hiếm khi trở nên nhẹ nhàng hơn.
Sự thẹn thùng căng thẳng đều tan biến, lúm đồng tiền ẩn hiện bên môi, ý cười lan tràn lên đuôi lông mày và khóe mắt.
Tiêu Ngọc chăm chú nhìn.
Cái tỳ tử này, lúc quá đỗi hèn mọn cẩn trọng thì khiến người ta bực mình, lúc lại khiến người ta đau lòng.
Vẻ non nớt của thiếu nữ lúc này lộ ra một cách tự nhiên, thật thuần khiết, lại vô cùng khiến lòng người rung động.
“. . . Điệu múa Noa của Vu nữ rất đẹp, nhưng kiểu múa của Vu sư thì lại rất đáng sợ, phải đeo những chiếc mặt nạ hung dữ. . . A!”
Phi Vãn đang kể chuyện, bất thình lình bị kéo vào bồn tắm.
Nước bắn tung tóe.
Tào Bân đứng dưới hiên, lạnh lùng dặn dò đám nội thị dưới trướng.
“Chuyện đêm nay ở đây, nếu không có chỉ thị rõ ràng của Bệ hạ, một chữ cũng không được truyền ra ngoài, nếu không, tất cả hãy cút tới Tân Giả Khố làm khổ dịch nặng nhất cho ta!”
Đám nội thị run rẩy vâng dạ.
Một tiểu thái giám nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, vị tỷ tỷ bên trong kia, có phải sắp bay lên cành cao rồi không?”
Tào Bân lườm hắn một cái: “Đó là chuyện để ngươi bàn tán sao?”
Đâu chỉ là bay lên cành cao.
Lão cảm thấy Phi Vãn e là sắp độc chiếm ngao đầu rồi.
Hầu hạ Hoàng thượng bao nhiêu năm qua, dù sao lão cũng chưa từng thấy Hoàng thượng mê đắm người phụ nữ nào đến mức này.
Trong làn nước.
Phi Vãn tựa vào vai Hoàng đế, nhỏ giọng cầu xin tha cho.
Ở nơi Hoàng đế không nhìn thấy, khóe miệng nàng lại khẽ nhếch lên.
Rất tốt.
Đêm nay rất thành công.
Nam nhân phải có sự khát khao không thể kìm nén đối với nữ nhân trước, thì mới có thể bàn đến những chuyện khác.
Yêu thương lẫn nhau, tình cảm dài lâu chỉ được nghe thấy trong tuồng tích, ngoài đời thực nàng chưa từng gặp qua.
Huống hồ nàng làm gì có thời gian để từ từ nuôi dưỡng tình cảm với Hoàng đế.
Nắm chắc lấy cơ hội quyến rũ hắn, nàng mới có thể nhanh chóng thoát khỏi cảnh khốn cùng.
Không nhục nhã.
Không mất mặt.
Nỗ lực cầu sinh thì có gì là mất mặt chứ?
Nói đi cũng phải nói lại, trong chốn tường hồng ngói xanh này, những người đàn bà bị giam cầm có ai là không muốn quyến rũ Đế vương đâu.
Trong ngôi nhà hoang cũ nát, điệu múa mê hoặc của đêm đen.
Nơi Phật đường thanh tịnh nhưng lại đổ nát.
Thiếu đi uy nghi của chốn thiền lâm, lại thêm phần ý vị của cuộc mật hội.
Thử hỏi khắp cung phi tần, ai có thể đem lại cho Hoàng đế trải nghiệm như vậy?
Không một ai, duy chỉ có nàng!
Bỗng nhiên, từng sợi tơ máu lan tỏa trong nước.
“Sao vậy?”
Tiêu Ngọc buông tay.
Phi Vãn đưa hai cánh tay ra khỏi nước.
Trên hai cánh tay, những vết cào uốn lượn hiện ra rõ mồn một, máu rỉ ra từng giọt.
Dưới ánh nến càng thêm vẻ dữ tợn.
“Sao lại ra nông nỗi này!”
Động tác của Tiêu Ngọc khựng lại.
Phi Vãn rụt rè thuật lại, hắn mới biết, đây cũng là vết thương do bị đánh.
Máu đã cầm nhưng chưa kết vảy, để kính thần nàng mới bôi chút phấn che đi, nên lúc trước hắn mới không nhìn ra.
Lúc này nước đã rửa trôi lớp phấn, làm mềm vết thương, máu liền chảy ra lần nữa.
“Vết thương nặng thế này, sao nàng không nói?”
Tiêu Ngọc xót xa nắm lấy tay Phi Vãn.
Đàn bà trong hậu cung, chỉ cần bị thương nhẹ hay trầy chút da là đã hận không thể nằm lì trên giường mười bữa nửa tháng làm bộ làm tịch để dỗ dành hắn thương xót.
Còn cái người thật sự bị thương này, lại chẳng chịu hé răng nửa lời.
Nếu không phải hắn vô tình phát hiện, nàng định giấu giếm đến bao giờ!
“Bệ hạ, nô tỳ không phải cố ý che giấu. . . Suýt!”
Sắc mặt Phi Vãn ngày càng trắng bệch.
Nàng không nhịn được mà rụt tay lại.
Tiêu Ngọc buông ra, nàng lập tức ôm chặt lấy tay trái, đau đến mức không nói nên lời.
Suốt nửa ngày qua nàng vẫn luôn đeo mấy chiếc bao ngón tay bằng gỗ dùng cho múa Noa.
Tiêu Ngọc lúc này mới nhận ra điều bất ổn, vươn tay giật xuống.
Bên trong bao ngón tay, vậy mà lại giấu những ngón tay máu thịt be bét, hình dạng vặn vẹo.
Ngay cả móng tay cũng không còn nữa sao? !
“Rốt cuộc là chuyện gì!”
Tiêu Ngọc chấn động.
Phi Vãn thầm mỉa mai, chuyện gì sao?
Đương nhiên là ta đang từng bước, từng bước một dâng tấu cáo trạng đây.
Nếu một hơi cho ngài biết hết thì hiệu quả sao đủ gây chấn động chứ!
“Bệ hạ, đừng nhìn. . . xấu lắm. . .”
“Cầu Bệ hạ đừng ghét bỏ nô tỳ. . .”
Nàng hốt hoảng ôm chặt lấy cổ vai hắn.
Đem những ngón tay và cánh tay đang chảy máu giấu đi hết.
Dáng vẻ như sợ hãi bản thân sẽ bị vứt bỏ.
Giống như một con hươu nhỏ đột ngột lạc đàn, mịt mù kinh sợ.
Cơn giận chưa kịp giải tỏa của Tiêu Ngọc trong nháy mắt đã bị nàng mài mòn hết sạch.
. . .
“Tào công công, sao ngài lại ở đây?”
Trong màn mưa.
Tường vây của tiểu viện cũ nát đã sụp đổ, ngoài tường có một người cầm ô đi ngang qua.
Tào Bân dẫn người đứng trực trong đêm, không thắp đèn, nhưng vẫn bị đối phương phát hiện ra.
———-oOo———-