Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 133 Chiêu Quý nhân gu to gan đâm bị thương Bệ hạ

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
  3. Chương 133 Chiêu Quý nhân gu to gan đâm bị thương Bệ hạ
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 133 Chiêu Quý nhân gu to gan đâm bị thương Bệ hạ

 Chương 133: Chiêu Quý nhân gu to gan đâm bị thương Bệ hạ

“Tào công công, phiền ông chuẩn bị năm mươi bát nước, một trăm cây kim.”

“. . . Chiêu tiểu chủ, không biết đây là vì chuyện gì ạ?”

“Tào công công, xin hãy đi mau.”

Phi Vãn không giải thích nhiều, chỉ kiên định ôn tồn thúc giục.

Bị đôi mắt tràn đầy ý chí chiến đấu kia nhìn chằm chằm, Tào Bân biết chuyện này hắn không thể không làm.

Hơn nữa phải làm thật nhanh.

Thế là vội vàng đích thân dẫn người lui ra phía sau, không đầy một lát sau đã dẫn một đội cung nhân bưng tới những thứ Phi Vãn yêu cầu.

Dẫu sao trong thọ yến, bát đĩa đều được chuẩn bị đầy đủ, lấy tới rất nhanh.

“Đa tạ công công.”

Phi Vãn lấy một bát nước trong đó cùng với hai cây kim, đi tới trước ngự tiền.

“Bệ hạ, tần thiếp đắc tội.”

Hoàng đế đầy hứng thú để mặc cho nàng nắm lấy tay mình, một mũi kim châm vào đầu ngón tay, nặn một giọt máu nhỏ vào nước.

Động tác của nàng vô cùng nhanh nhẹn, lúc mọi người định ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi.

“Ái chà Chiêu tiểu chủ. . .” Tào Bân kinh hô.

“To gan, ngươi dám làm tổn thương long thể!” Vị phi tần lúc trước lại nhảy ra.

Phi Vãn chẳng thèm đếm xỉa đến nàng ta.

Nàng rảo bước đi tới trước mặt Ngu Trung vẫn còn đang quỳ, cầm lấy một cây kim khác, một mũi châm cũng đâm vỡ tay Ngu Trung, nặn máu nhỏ vào nước.

Sau đó lắc lắc bát nước, để dòng nước xoay chuyển.

Ngay dưới cái nhìn chằm chằm đầy kinh ngạc của mọi người, hai giọt máu kia rất nhanh đã theo dòng nước hòa quyện vào nhau, tan ra rồi!

Phi Vãn mang vẻ mặt bi phẫn quét nhìn toàn trường, lớn tiếng chất vấn:

“Nhìn xem, máu của Bệ hạ và Ngu đại nhân đã hòa quyện vào nhau. Chẳng lẽ nói, Bệ hạ và Ngu đại nhân cũng có quan hệ huyết thống sao? !”

Toàn điện xôn xao.

Lần này, tiếng bàn tán còn lớn hơn bất cứ lúc nào trước đó.

Dẫu khi Ngu Trung bị đối thủ chính trị chỉ trích là thông đồng với ngoại quốc, mọi người cũng không kinh ngạc đến thế.

Bệ hạ đấy! Đó là Bệ hạ!

Thế mà lại cùng Ngu Thị lang máu nước giao hòa? !

Vậy thì. . .

Vậy thì Bệ hạ cũng là huyết mạch Ngu Thị lang sao?

Chẳng lẽ Ngu Thị lang gần năm mươi tuổi rồi, lại là con trai Bệ hạ chắc!

Sắc mặt Thái hậu xanh mét.

Chuyện này liên quan đến danh tiết của bà!

Không kịp đợi người khác chất vấn, Thái hậu tự mình quát hỏi:

“Chiêu Quý nhân, ngươi cố ý lắc bát nước, là đạo lý gì!”

Một lời nhắc nhở không ít người.

“Đúng thế, vừa rồi Ngu đại nhân và Chiêu Quý nhân nghiệm thân, đâu có lắc bát nước.”

“Lắc như vậy thì chẳng phải sẽ hòa tan vào nhau sao!”

“Chiêu Quý nhân lại dám công khai làm giả!”

“Nàng ta còn dám đâm bị thương Bệ hạ!”

“Quả nhiên là yêu nữ tâm cơ khó lường, nên bắt vào thiên lao thẩm vấn tử tế!”

Tiếng chỉ trích của mọi người quá lớn, đến mức khi Phi Vãn muốn giải thích, vừa mới mở miệng thì âm thanh đã bị nhấn chìm trong đó, không ai nghe thấy.

Vành mắt nàng đỏ hoe, lệ chứa đầy mi nhưng lại cắn chặt môi, không để giọt lệ rơi xuống.

Rõ ràng đã bi phẫn đến mức hô hấp dồn dập, lồng ngực phập phồng, nhưng vẫn ưỡn thẳng sống lưng, hiên ngang đối mặt với sự chỉ trích của mọi người, bướng bỉnh không cúi đầu.

Hoàng đế im lặng quan sát.

Hắn bị vẻ đẹp độc đáo vừa yếu ớt vừa cứng cỏi của nàng làm cho thất thần.

Có lẽ là không lường trước được việc phải đến thọ yến, Hoàng đế nhận thấy nàng ăn mặc giản dị hơn thường ngày. Một bộ váy dài ống tay rộng bằng chất liệu bình thường, cổ áo tay áo đều không có trang sức, chỉ buộc một dải lụa cùng màu ở eo.

Tóc vấn lỏng cài một cây trâm ngọc lan dài, trên vạt váy thêu nhẹ một cành ngọc lan xanh, nụ hoa chớm nở, thanh lệ thoát tục.

Lúc nàng tiến lại gần vừa rồi, hương thơm thanh nhã trên người nàng vương vấn không tan, nhạt nhòa mê hoặc.

Một mỹ nhân nhu mì nhã nhặn, thế mà lại bị thời thế ép ra vài phần sắc sảo, chà!

Cũng có một phong vị riêng biệt!

“Người đâu, bắt lấy Chiêu Quý nhân. Trước tiên đưa vào Cung Chính ti thẩm vấn định tội, một khi xác thực, lập tức tước bỏ phong hiệu biếm làm thứ nhân, tống vào thiên lao, giao cho Đại Lý Tự hội cùng Hình bộ thẩm tra lại, nghiêm trị theo pháp luật!”

Thái hậu nghiêm nghị hạ lệnh.

Trong chớp mắt, người của Từ Vân cung cùng với hai thị vệ đã ấn Phi Vãn xuống đất, chuẩn bị lôi đến hình phòng Cung Chính ti.

“Thái hậu, tần thiếp có lời muốn nói!”

Phi Vãn vùng vẫy một cái, trâm ngọc trên tóc rơi xuống, mái tóc đen nhánh xõa tung.

Nàng quỳ trên mặt đất, tóc dài tuôn chảy, đôi mắt chứa lệ như sóng biếc dạt dào.

Rõ ràng là đang nói chuyện với Thái hậu, nhưng góc nghiêng khuôn mặt đẹp nhất đã được kiểm chứng qua gương nhiều lần lại đang hướng về phía Hoàng đế.

Mọi trang phục hôm nay của nàng đều là để Hoàng đế nhìn thấy khía cạnh yếu đuối nhưng kiên cường của nàng.

Sự thanh lệ của nàng, sự phản kháng của nàng, cảm giác tan vỡ của nàng. . .

Tất cả đều để câu chặt lấy đế tâm!

Đã quen nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của nàng, lúc này tại đây, Hoàng đế nhìn thấy nàng vẫn còn dũng khí chống trả, sự bướng bỉnh không chịu thua, chắc chắn sẽ thấy vô cùng mới lạ.

Nữ nhân, phải không ngừng tạo ra sự ngạc nhiên cho nam nhân mới có thể duy trì được ân sủng của mình lâu dài!

“Thái hậu, người vội vàng đưa tần thiếp vào hình phòng như vậy, thì chân tướng tích huyết nghiệm thân sẽ bị che đậy mãi mãi! Người thực sự cam lòng để Bệ hạ phải gánh lấy tiếng xấu là nhìn người không rõ, phong bừa phi tần sao, Thái hậu!”

Lúc Phi Vãn bị lôi đi, nàng vẫn không ngừng cao giọng hô hoán.

Từng chữ từng câu, ép buộc Thái hậu.

—— Đã đến lúc để Hoàng đế biết nàng không phải là kẻ yếu đuối từ đầu đến cuối rồi.

Một cung tần có phong thái, chịu đựng được sóng gió mới xứng đáng được thăng tiến liên tục, mới có khả năng trong tương lai được giao phó trọng trách, quản lý hậu cung!

“Thái hậu——”

“Cho dù tần thiếp không lay động bát nước, máu của Bệ hạ và Ngu đại nhân cũng có thể hòa quyện vào nhau!”

“Nếu người không tin thì cứ thử xem.”

“Nếu cứ thế này mà bắt giữ tần thiếp, ép cung nhận tội, chẳng phải người đời sẽ hiểu lầm về việc tích huyết nghiệm thân sao?”

“Tần thiếp chết cũng không đáng tiếc, chỉ là muốn lo nghĩ cho danh tiếng của Bệ hạ, cho công lý của thiên hạ——”

Tiếng kêu của Phi Vãn ban đầu vốn không được Thái hậu để tâm.

Thế nhưng nàng cứ luôn miệng nhắc đến danh tiếng của Bệ hạ, Thái hậu sao có thể đánh mất sự công bằng trước mặt quần thần cho được.

Chuyện này không chỉ liên quan đến danh tiếng của Hoàng đế, mà còn liên quan đến cả sự trinh khiết của bà nữa!

“Đưa nàng ta trở lại.”

Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng, đợi sau khi Phi Vãn bị lôi trở lại trước ngự tiền, Thái hậu nghiêm khắc cảnh cáo nàng: “Ai gia cho ngươi cơ hội cuối cùng. Ngươi tốt nhất hãy thành thật khai báo, đã giở âm mưu quỷ kế gì mà để máu của Hoàng đế và Ngu Thị lang hòa làm một!”

Phi Vãn vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa, hướng lên trên khấu đầu.

Sau đó đứng dậy, trước tiên công khai chỉnh đốn lại y phục và trang sức.

Nàng vuốt lại mái tóc dài rối loạn, thu xếp xiêm y ngay ngắn, lúc này mới bước lại gần Tào Bân lần nữa, lấy thêm một bát nước.

Hít sâu một hơi, nàng kiên định nói: “Bệ hạ, tần thiếp xin được mạo muội thêm lần nữa.”

Thái hậu lại giơ tay: “Khoan đã!”

Bà phân phó Thập Hương ma ma đích thân đi lấy nước và kim.

Đợi khi Thập Hương mang tới, bà mới để Phi Vãn dùng những dụng cụ mới này.

Đây là đến cả Tào Bân mà bà cũng nghi ngờ rồi.

Tào Bân khom người cúi đầu, không dám hé răng nửa lời.

Phi Vãn cao giọng, từng chữ rõ ràng nói: “Không liên quan đến bát, không liên quan đến kim, và cũng không liên quan đến tần thiếp. Phương pháp tích huyết nghiệm thân này, chỉ liên quan đến nước.”

Nàng mời Hoàng đế và Ngu Trung một lần nữa nhỏ máu vào bát.

Từ đầu đến cuối, đều do Thập Hương ma ma bưng bát, còn bản thân nàng không hề chạm vào bát nước nửa phân, chỉ để tránh hiềm nghi.

Thập Hương giữ vững chiếc bát, đợi hai giọt máu vào nước liền bình thản đặt xuống, để bát tĩnh lặng trên mặt bàn, không hề làm lay động.

Những giọt máu lẳng lặng khuếch tán trong nước.

Đại điện im phăng phắc, mấy trăm con người nín thở chờ đợi.

Phi Vãn lúc này mới lên tiếng.

“Tào công công, phiền ông phái người đi lấy thêm một chút máu của gia súc gia cầm, trong ngự thiện phòng có con vật sống nào thì lấy máu con đó.”

“Chiêu tiểu chủ, nô tài đi ngay đây.”

Phi Vãn bảo hắn phái người đi, hắn biết chuyện này hệ trọng, dứt khoát tự mình đi, còn mời cả Thập Hương ma ma cùng đi.

Thập Hương nhìn nhìn Thái hậu.

Thấy Thái hậu trầm mặt không phản đối, liền rảo bước rời đi cùng Tào Bân.

Trong lòng Phi Vãn hiểu rõ, sự không phản đối của Thái hậu chẳng phải là ủng hộ nàng, mà chỉ là muốn xem màn diễn kịch cuối cùng “trước khi chết” của nàng mà thôi.

Dẫu sao, ánh mắt kia của Thái hậu rõ ràng đã mặc định nàng chắc chắn phải chết.

“Hòa rồi!”

Bỗng nhiên, Giản tần ngồi gần bát nước kinh ngạc thốt lên.

Mọi người vội vàng nhìn qua.

Quả nhiên thấy trong bát nước kia, hai giọt máu sau khi khuếch tán chậm rãi, đã dần dần hòa quyện vào nhau.

“Chiêu Quý nhân, chẳng lẽ ngươi đã dùng tà thuật gì sao? Máu của Bệ hạ, sao có thể hòa tan với máu của Ngu đại nhân được!”

Giản tần quan sát sắc mặt Thái hậu, dẫn đầu phát nạn.

Nàng ta vừa mở lời, những phi tần ngày thường nhìn Phi Vãn được sủng ái mà không vừa mắt, lại có gan tương đối lớn, liền nối đuôi nhau lên tiếng chất vấn.

Trung Thanh Bá phu nhân tự nhiên cũng phải nói giúp cho Thái hậu, chỉ trích Phi Vãn không chỉ khi quân, mà còn dám công khai giở quỷ kế, lại còn làm tổn hại long thể.

“Các vị nương nương, các vị phu nhân, lần này Chiêu Quý nhân không hề chạm vào bát nước, lấy đâu ra cơ hội dùng tà thuật chứ?

Tần thiếp cho rằng nên nghe Chiêu Quý nhân giải thích một chút. Vừa rồi nàng đã nói muốn chỉ ra chân tướng của việc tích huyết nghiệm thân, mọi người hà tất gì mà không nghe nàng nói một lời?

Dựa theo sự tiếp xúc trước đây của tần thiếp, Chiêu Quý nhân ôn nhu lương thiện, lại đối xử với Bệ hạ cực tốt, sao có thể dùng quỷ kế làm hại quân vương được?”

Giữa những lời chỉ trích của mọi người, Thu Thường tại bỗng nhiên đứng dậy, nỗ lực nói giúp Phi Vãn.

Sắc mặt nàng hơi trắng bệch, giọng nói cũng có chút run rẩy, rõ ràng là rất căng thẳng.

Thế nhưng, nàng vẫn cứng cỏi nói hết lời giữa những ánh mắt không mấy thiện cảm của mọi người.

Một phi tần mỉa mai nàng ta: “Ngươi tự nhiên là phải giúp đỡ Chiêu Quý nhân rồi. Nếu không phải nàng ta đề bạt ngươi, ngươi vẫn luôn vô danh tiểu tốt, đến mặt Bệ hạ còn chẳng thấy được nữa kìa. Có thể thấy ngươi cùng nàng ta là cùng một giuộc, nói không chừng, đã sớm biết nàng ta che giấu thân phận khi quân rồi.”

“Ta không có. . .”

Thu Thường tại căng thẳng đến mức sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, lúc đỏ lúc trắng.

Nhất thời không biết tự biện minh như thế nào nữa.

Giản tần chợt hiểu ra: “Ồ, thì ra Thu Thường tại cũng là do Chiêu Quý nhân đề bạt, hèn chi đột nhiên được ngồi Phương Loan xa.”

Ngô Tưởng Dung tiếp lời: “Thu Thường tại ngồi Phương Loan xa là do Bệ hạ đề bạt, các người sao có thể phi nghị Bệ hạ như vậy? Giản tần tỷ tỷ, muội muội to gan khuyên tỷ một câu, không thể vì Bệ hạ treo thẻ bài của tỷ lên, tỷ không được ngồi Phương Loan xa mà liền nhìn những người ngồi xe khác không vừa mắt.”

Trước thọ yến, nàng đã được Phi Vãn dặn dò không được tùy tiện mở miệng. Bất kể gặp chuyện gì cứ tránh đi là được, nhiệm vụ của nàng hôm nay chỉ là theo dõi biến động trên điện, âm thầm truyền tin tức.

Nhưng Phi Vãn đang ngàn cân treo sợi tóc, đến cả Thu Thường tại nhút nhát cũng đã đứng ra nói chuyện rồi.

Nàng còn được Phi Vãn dìu dắt nhiều hơn Thu Thường tại, nếu còn trốn tránh thì còn ra thể thống gì nữa!

Mồm miệng nàng vốn lợi hại hơn Thu Thường tại nhiều.

Trực tiếp khiến Giản tần tức đến nghẹn họng.

Vốn dĩ việc bị phạt bổng lộc treo thẻ bài chỉ có hậu cung biết, giờ đây Ngô Tưởng Dung công khai nhắc tới, đến cả triều thần mệnh phụ đều biết cả rồi!

“Ngô Tiệp dư, ngươi và Chiêu Quý nhân đúng là cá mè một lứa, cấu kết làm càn, tấn vị đều trước sau với Chiêu Quý nhân, chắc chắn đều là hạng gây loạn hậu cung như nhau. . .”

“Giản tần, ngươi có đói không, uống chút hồ dán cho đầy bụng nhé?”

Hiền phi không đợi Giản tần nói xong, nheo mắt lại, lạnh lùng cắt ngang lời nàng ta.

Giản tần bị sắc mặt của Hiền phi làm cho giật mình, ngượng ngùng cười xòa: “Nương nương, tần thiếp không đói. . .”

“Hồ dán đầy bụng là chuyện thứ hai, trước tiên dán cái miệng của ngươi lại mới là hệ trọng.”

“Nương nương. . .”

“Chuyện nội vi cung đình mà ngươi cũng dám mang ra đây nói bừa, cung quy tổ huấn ngươi đều quên sạch rồi sao? Còn không mau ngậm miệng!”

Hiền phi quở trách Giản tần, các cung tần khác cũng lần lượt im lặng.

Các mệnh phụ theo đó cũng không dám nói thêm lời nào.

Trong lòng Giản tần tự nhiên không phục. Nhắc đến Phương Loan xa đâu chỉ có một mình nàng ta, tại sao Hiền phi lại chuyên môn làm nàng ta mất mặt, uổng công nàng ta suốt ngày vây quanh Hiền phi nịnh bọt!

“Hiền phi giúp bản cung hiệp lý hậu cung chưa được mấy ngày mà tính khí đã lớn thêm nhiều rồi. Xem ra vụn vặt hậu cung quả thực khiến ngươi nóng nảy hơn chút ít, đợi ngày sau bản cung khỏi bệnh. . .”

Hoàng hậu vừa mới mở lời liền bị Hiền phi cắt ngang: “Hoàng hậu nương nương đừng vội nói chuyện ngày sau, hãy nhìn trước mắt đi đã.”

Món nợ hôm nay ngươi tính kế bản phi vẫn còn chưa xong đâu!

Ánh mắt hai người giao phong, Hiền phi hất cằm, chỉ vào bát nước kia: “Trước mắt, máu trong bát này đã hoàn toàn hòa quyện vào nhau rồi. Chiêu Quý nhân, ngươi chẳng phải nên giải thích một chút sao?”

Vừa vặn lúc này, Tào Bân và Thập Hương ma ma cũng vội vã mang theo hai bát máu quay trở lại.

“Khởi tấu Bệ hạ, Thái hậu, đây là máu gà, đây là máu vịt, đều là vật sống chuẩn bị sẵn ở hậu viện ngự thiện phòng, vừa mới cắt cổ lấy máu xong.”

“Làm phiền hai vị.”

Phi Vãn khách khí cảm ơn.

Bản thân nàng không nhúng tay vào, để hai người mỗi người lấy một giọt máu cầm thú, nhỏ vào hai bát nước sạch.

Sau đó lại châm vào ngón tay Ngu Trung thêm một lần nữa, lần lượt nhỏ vào bát.

Dưới sự chứng kiến của bao người, không đầy một lát sau, máu của Ngu Trung và máu gà, máu vịt đều hòa quyện vào nhau cả rồi!

Phi Vãn trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lên tiếng giải thích.

“Tục ngữ có câu, máu loãng hơn nước. Dù là người hay gia súc chim muông, máu tươi nhỏ vào trong nước đều sẽ biến thành loãng đi, mỏng đi. Máu loãng hòa vào nước thì không khác gì nước, tự nhiên có thể hòa quyện vào nhau.”

“Đừng nói là máu của Ngu đại nhân, ngay cả máu của Bệ hạ cũng có thể hòa tan với máu của gà vịt.”

“Cho nên quan hệ huyết thống tuyệt đối không thể dựa vào điều này mà phán đoán.”

“Các vị nếu không tin, Tào công công đã chuẩn bị sẵn rất nhiều bát nước, mọi người cứ việc đích thân thử một phen!”

Phi Vãn còn lời phía sau chưa nói, nuốt ngược vào trong.

—— Nếu thật sự tin vào cái phương pháp tích huyết nghiệm thân này, thì nói sao nhỉ?

—— Chỉ cần có nước, gà vịt đều có thể là cha mẹ con cái của Hoàng đế.

—— Chỉ cần có nước, gà cũng có thể làm Thái hậu!

Nhất thời, đại điện lại một lần nữa xôn xao.

Thuyết tích huyết nghiệm thân lưu truyền ngàn năm nay, thế mà lại bị một cung tần nhỏ bé lật ngược?

“Chuyện này không thể nào!”

Một lão đại thần râu tóc bạc phơ đứng bật dậy.

“Bệ hạ, vi thần nghe nói chỉ cần trong nước cho thêm bạch phàn, liền có thể khiến máu của bất kỳ ai hòa quyện vào nhau. Thần xin Bệ hạ cho phép thần đích thân kiểm tra xem trong nước có vấn đề gì không!”

———-oOo———-

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 133 Chiêu Quý nhân gu to gan đâm bị thương Bệ hạ

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Cơ Trí, Cung Đấu, Hậu Cung, Ngôn Tình, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz