Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 113 Mỹ nhân rắn rết

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
  3. Chương 113 Mỹ nhân rắn rết
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 113 Mỹ nhân rắn rết

 Chương 113: Mỹ nhân rắn rết

“A. . .”

“Ư. . .”

Thụy Vương bị Phi Vãn giẫm dưới chân, nửa thân người nằm bò trên sàn gỗ.

Nửa thân người còn lại treo lơ lửng nơi khoảng trống bị đục, đung đưa qua lại.

Cái đầu không ngừng bị ấn xuống nước rồi lại bị nhấc lên, khiến hắn sặc đến mức không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Cũng chẳng thể kêu cứu.

Hắn hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ta là ai?

Ta đang ở đâu?

Ta bị làm sao thế này?

Là kẻ nào đã làm gì ta?

Chỉ trong thoáng chốc, hắn đã bị sặc nước đến mức ngất đi.

Không còn vùng vẫy nữa, mềm nhũn như một con cá chết.

“Tiểu chủ, cẩn thận xảy ra án mạng.”

Dưới nước có một luồng lực đỡ đầu Thụy Vương lên.

Ngay sau đó, một cái đầu nhỏ nhô lên, chính là tiểu cung nữ Mạt Lị đã được Phi Vãn sai đi bẻ cành liễu tết hoa đội đầu.

Sàn gỗ của Bích Ba đình là do nàng đến trước nới lỏng, rồi đột ngột rút đi.

Nàng có thuật bơi lội giỏi, lại bẻ một đoạn ống sậy để thở dưới nước, nên nãy giờ vẫn luôn ở dưới nước phối hợp.

Thấy Thụy Vương đã ngất, nàng vội vàng nhắc nhở Phi Vãn dừng tay.

Phi Vãn nghe lời dừng lại.

Dù rất muốn tiếp tục hành hạ Thụy Vương — kiếp trước nàng từng nghe qua một chuyện, tên Vương gia chó má này đã cưỡng chiếm tân nương của một vị quan nhỏ, khiến nhà người ta tan cửa nát nhà.

Thế nên dù nàng có dìm chết hắn, cũng là hắn đáng đời.

Nhưng hiện tại, nàng vẫn chưa có bản lĩnh giết chết một vị Vương gia mà không phải chịu trách nhiệm.

Phạt nhẹ cảnh cáo, dừng lại ở đây thôi.

Mạt Lị từ dưới nước leo lên, cùng Phi Vãn kéo Thụy Vương ra khỏi mặt nước, đặt nằm ngay ngắn trên sàn gỗ.

Trong lúc Mạt Lị lắp lại những tấm ván sàn đã rút, Phi Vãn cũng bồi thêm mấy cước thật mạnh vào bụng Thụy Vương, ép nước mà hắn đã sặc ra ngoài.

“Khụ khụ. . .”

Thụy Vương tỉnh lại trong cơn ho sặc sụa đau đớn.

Mở mắt ra, chỉ thấy vài đạo bóng chồng chập chờn trước mặt, dường như là một mỹ nhân, nhưng lại giống như quỷ mị.

Hắn mơ màng, vẫn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra.

Đã nghe thấy giọng nói mềm mại đáng yêu của Phi Vãn vang lên:

“Chao ôi, xem ra Vương gia không giỏi bơi lội cho lắm, sao cứ nhất định phải cho thiếp thân xem tư thế bơi lội anh dũng của người làm gì? Nếu không phải thiếp thân kịp thời cứu người lên, vạn nhất người có mệnh hệ gì, thiếp thân làm sao đền nổi mạng đây, thật là dọa chết thiếp thân rồi!”

Lúc này dù Phi Vãn có tỏ ra kiều nhu thế nào, Thụy Vương cũng dần tỉnh táo, không dám tin nàng nữa.

Hắn nhớ ra rồi.

Là Chiêu Quý nhân đột nhiên chủ động ôm lấy hắn, rồi sau đó. . .

Sau đó hắn liền bị sặc nước!

“Hồ Lô. . . Hồ. . .”

Hắn gian nan gọi người.

“Vương gia, người đã đuổi tùy tùng đi rất xa, hắn không nghe thấy đâu. Vả lại, trong chốc lát, hắn còn tưởng chúng ta chưa xong việc nên sẽ không vào hầu hạ đâu.” Phi Vãn mỉm cười.

Tầm nhìn của Thụy Vương đã rõ ràng hơn đôi chút, chỉ thấy Phi Vãn giống như quỷ họa bì trong hí kịch, nhìn thì xinh đẹp, thực chất lại đáng sợ vô cùng.

Hắn bỗng nhiên nhìn thấy cung nữ bên cạnh Phi Vãn.

Tại sao nàng ta lại có cung nữ giúp sức? Cung nữ này từ đâu chui ra vậy!

Hắn đơn thương độc mã, hắn bắt đầu thấy sợ hãi. . .

“Ngươi. . . ngươi dám vô lễ với bản vương, bản vương sẽ báo với Thái hậu, báo với Hoàng huynh, ngươi cứ đợi đấy. . .”

Hắn lảo đảo ngồi dậy, toàn thân bủn rủn, vẫn chưa thể ra tay với Phi Vãn.

Nhưng những lời đe dọa bằng ngôn từ thì không thể thiếu.

Hắn đường đường là thân vương, là ái tử của Thái hậu, là thân đệ của Hoàng đế, sao có thể chịu nỗi uất ức này!

“Ồ, người muốn báo với Bệ hạ sao.”

“Bệ hạ vì thiếp thân mà tước cả quyền lực của Hoàng hậu đấy.”

“Người nói xem, nếu ngài ấy biết người dám phi lễ ta, liệu ngài ấy có càng hận người hơn không?”

“Còn Thái hậu, bà lão gia đương nhiên chán ghét ta, hận không thể tìm ra cái tội nào đó để xử tử ta. Nếu Vương gia cáo trạng rằng ta quyến rũ người, ta nhất định không tránh khỏi cái chết rồi.”

“Người nói xem, phải làm sao đây?”

Câu cuối cùng là nàng hỏi Mạt Lị.

Mạt Lị vô cùng sợ hãi, run rẩy nói: “Nếu tiểu chủ bị xử lý, nô tỳ cũng không sống nổi, hay là. . . chúng ta dìm Vương gia xuống nước cho chết đuối luôn đi, rồi bảo người là trượt chân ngã xuống nước, tránh để người đi cáo trạng.”

“Ý kiến hay đấy.”

Phi Vãn vỗ tay tán thưởng.

Còn dặn dò thêm: “Đã là người chết rồi, quần áo trang sức trên người hắn đều rất đáng tiền, lột sạch mang đi bán lén, dù sao hắn cũng không dùng tới nữa.”

Thế là Mạt Lị trực tiếp lột giày tất của Thụy Vương, đem cả hai chiếc tất nhét vào miệng hắn, chặn họng lại.

Sau đó cởi đai lưng, khăn hãn, dây buộc tóc, bao tử dây đeo, phàm là vật gì có dạng dây thừng đều đem ra dùng hết. Nhân lúc tay chân hắn đang bủn rủn không thể phản kháng, lột sạch quần áo trong ngoài của hắn, chỉ chừa lại một chiếc quần đùi.

Sau đó trói hắn theo kiểu ngũ hoa đại trói chặt.

Trói chặt như một đòn bánh chưng ngày Tết Đoan Ngọ.

Đoạn, nàng mở một cánh cửa sổ hướng ra mặt nước.

Thụy Vương sợ đến phát khiếp.

Nước mắt nước mũi tuôn trào.

Chỉ sợ hai người phụ nữ điên rày lập tức ném hắn xuống nước.

Nếu vậy hắn chắc chắn phải chết rồi.

Khu vực này hoang vắng ít người qua lại, chẳng có ai đến cứu hắn đâu!

“Ư ư ư. . . ư ư. . .”

Trong miệng hắn bị nhét đôi tất thối, nửa chữ cũng không nói ra được, chỉ có thể nôn khan.

Đến cả cầu xin tha thứ cũng không làm được.

Hắn trợn trừng mắt, kinh hoàng nhìn Phi Vãn.

Phi Vãn cảm thấy thế là đủ rồi.

Đừng dọa chết hắn luôn, chuyện đó sẽ khó giải quyết.

Thế là nàng mỉm cười hỏi hắn: “Vương gia còn muốn cáo trạng nữa không?”

Thụy Vương liều mạng lắc đầu.

“Vậy người đừng có nuốt lời đấy nhé. Nếu ta thả người ra, người lại đi cáo trạng, ta làm gì còn cơ hội để hối hận nữa.”

Vậy phải làm sao đây? Thụy Vương nhìn nàng bằng ánh mắt van nài.

Phi Vãn cuộn quần áo giày dép nàng vừa lột của hắn thành một cục, buộc chặt lại, rồi ném thẳng qua cửa sổ xuống nước.

Bõm.

Vải vóc thấm nước, cộng với sức nặng của đôi giày, nhanh chóng chìm nghỉm dưới mặt nước, biến mất không thấy tăm hơi.

Sau đó, nàng và cung nữ Mạt Lị cùng phát lực, dùng khăn hãn treo Thụy Vương lên xà nhà của ngôi đình.

Dù khăn hãn không dài, nhưng may thay ngôi đình cũng không cao.

Thụy Vương bị treo lơ lửng, hai tay quặt ra sau, cách mặt đất một thước, đung đưa qua lại.

Đóng cửa sổ lại, Phi Vãn tốt bụng nói: “Vương gia không mặc quần áo, đừng mở cửa sổ kẻo bị gió lùa.”

“Vương gia, người cứ ở đây đợi tùy tùng tới tìm nhé, thiếp thân về trước đây.”

“Hy vọng lần sau gặp lại, Vương gia sẽ không nhớ chuyện ngày hôm nay, dù sao thì thiếp thân cũng chẳng nhớ gì đâu.”

Nói xong, nàng vung tay chặt vào sau gáy Thụy Vương, đánh ngất hắn.

Mạt Lị cạy sàn gỗ, lặn xuống nước lần nữa rồi lắp lại sàn gỗ cho ngay ngắn, lặng lẽ bỏ đi.

Sở dĩ không để Thụy Vương biết cách Mạt Lị đến và đi là để phòng hờ vạn nhất chuyện bại lộ, Thụy Vương cũng chẳng có cách nào chứng minh Phi Vãn có đồng bọn.

Mà một mình Phi Vãn nhu nhược yếu đuối, làm sao có thể treo một vị Thụy Vương cao lớn lực lưỡng lên được chứ?

Rõ ràng là vu khống!

Dĩ nhiên, Phi Vãn cũng chẳng sợ Thụy Vương sau này tố giác.

Một vị Vương gia bị lột sạch sành sanh rồi treo trong thủy tạ.

Đây lại còn là ngày thọ yến của Thái hậu.

Hắn có mặt mũi nào mà để lộ chuyện này ra chứ?

Hắn vừa không có cách nào chỉ chứng Phi Vãn, lại vừa đánh mất thể diện, Phi Vãn đoan chắc hắn tám chín phần mười không dám rêu rao.

Bởi vì, người khác không biết nhưng Phi Vãn – người đã sống qua một kiếp – thì biết rất rõ:

Thụy Vương có dã tâm dòm ngó hoàng vị!

Hắn sẽ để bản thân vướng vào vết nhơ sắc dục, gây ra vụ bê bối bị trói trần trụi trong cung ngay ngày thọ yến của Thái hậu sao?

Chuyện đó đối với giấc mộng quân lâm thiên hạ sau này của hắn là một đòn chí mạng.

Còn về một hai phần mười khả năng còn lại. . .

Vạn nhất Thụy Vương thật sự không sợ mất mặt mà làm rùm beng lên, hoặc nghĩ ra cách khác để đối phó với nàng, Phi Vãn cũng sẵn lòng gánh chịu rủi ro.

Đời người mà.

Có lúc phải dụng tâm mưu tính, từng bước thận trọng.

Nhưng cũng có lúc không cần phải lo trước ngó sau.

Cứ dốc lòng đánh cược một phen, bạo gan mà làm, cốt là để tìm lấy một sự sảng khoái!

“Tiểu chủ, hoa đội đầu người cần đây ạ.”

Hai khắc sau, Phi Vãn đã ngồi bên cạnh hòn non bộ phía bên kia hồ Thái Dịch, thong thả nghỉ ngơi.

Mạt Lị đã nhanh chóng thay một bộ quần áo khô ráo, còn tết xong vòng hoa bằng cành liễu mang tới.

Phục sức của cung nữ đều giống nhau, tìm một bộ để không rất dễ dàng.

Nàng lặn xuống nước nhưng tóc không hề ướt, đó là nhờ luôn mang theo mũ trùm đầu khi bơi —

Nàng có bản lĩnh gì, cần cung cấp điều gì cho tiểu chủ, trong lòng nàng đều hiểu rõ mồn một, nên lúc nào cũng chuẩn bị sẵn mọi công cụ.

Hôm nay chẳng phải đã dùng tới rồi sao.

“Cành liễu tết thành vòng hoa, ngươi còn phối thêm hoa tươi lên nữa.”

Phi Vãn cầm lấy vòng hoa ngắm nghía, tùy miệng khen ngợi.

Từ đây có thể nhìn thấy lờ mờ Bích Ba đình ở phía bên kia hồ.

Thấp thoáng thấy Hồ Lô — tùy tùng của Thụy Vương — vẫn đang đi lại quanh bờ hồ để trông chừng, hoàn toàn không biết chủ tử mình đang gặp nạn.

Phi Vãn có thể đi ngang qua chỗ Hồ Lô mà không bị phát hiện là do Mạt Lị sau khi lên khỏi mặt nước đã tạo ra tiếng động, dụ Hồ Lô đi hướng khác.

Lúc này, tên tùy tùng đó chắc vẫn tưởng Vương gia nhà mình đang lén lút hẹn hò với cung tần trong đình!

Phi Vãn thấy Bích Ba đình không có gì bất thường thì chuẩn bị rời khỏi đây để hội hợp với bọn Hương Nghi.

Nàng đội vòng hoa lên đầu.

Đứng dậy, khen ngợi Mạt Lị khéo tay.

“Khéo tay, hay là tay độc?”

Đột nhiên, một tiếng cười giễu cợt vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Phi Vãn giật nảy mình.

Vạn lần không ngờ ở đây còn có người khác.

Thính lực của nàng thực ra rất tốt.

Mạt Lị có võ công, thính giác lại càng nhạy bén.

Vậy mà cả hai đều hoàn toàn không phát hiện ra trên đầu có người.

Phi Vãn theo tiếng nhìn lên.

Chỉ thấy trên cành cây liễu rủ cao lớn, thấp thoáng lộ ra một góc cẩm bào màu đỏ thẫm.

Gió thổi qua.

Tơ liễu bay phất phơ.

Vạt áo bào cũng theo đó mà tung bay.

Lộ ra một bóng người đang ngồi xếp bằng.

“Chiêu Quý nhân đang nổi đình nổi đám, dịu dàng lương thiện, thân thế đáng thương. Chậc! Hóa ra lại là một mỹ nhân rắn rết nha.”

Bóng người đó cười nói, rồi tung người nhảy xuống.

———-oOo———-

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 113 Mỹ nhân rắn rết

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bìa
[Dịch] Quỷ Giới Cầu Tiên Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ
Chương 566 Đệ Ngũ Cảnh 02/12/2025
Chương 565 Ẩn Ưu 02/12/2025
bìa truyện
[Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
Chương 200 Ngu Tố Cẩm thật nóng lòng 22/12/2025
Chương 199 Đây chính là Ngự Long Thuật của nàng 22/12/2025
Bìa KKTTL
[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
Chương 2353 Phương Hướng Phát Triển, Thoát Ly Giám Sát 19/09/2025
Chương 2352 Tất Sát Nhất Kích, Tái Thứ Lợi Dụng 19/09/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Cơ Trí, Cung Đấu, Hậu Cung, Ngôn Tình, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz