Chương 95
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 95
Chương 95: Có được may mắn, thất chi mệnh
Mười sáu ngày sau, bên ngoài Nghi Châu Quân Thiên Phủ, một nam tử búi tóc mặc áo bào xanh đang thong thả tiến vào thành, không ai khác chính là Kế Duyên.
Khi rời khỏi Ninh An Huyện, Kế Duyên mang theo một áo lót và hai bộ áo ngoài. Bộ màu tro đã bị rách nách hai ngày trước, nên dạo gần đây hắn chỉ mặc bộ màu xanh này.
Hai bộ y phục này dường như đã khơi gợi chút tình cảm của Kế Duyên. Nó gợi nhớ đến chiếc áo lót cũ kỹ mà hắn từng mặc rất nhiều năm ở kiếp trước. Dù chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng mặc lại rất dễ chịu, hắn thích mặc nó ở nhà và chưa từng nghĩ đến việc vứt đi.
Tương tự, Kế Duyên cũng không có ý định vứt bỏ bộ y phục màu xám kia. Hắn còn định mua kim chỉ về tự vá lại chỗ rách dưới nách.
Giờ phút này, Kế Duyên vẫn khoác cái bao phục tro cũ kỹ, cầm theo chiếc ô giấy dầu, còn Thanh Đằng Kiếm thì vác trên lưng. Hắn thong thả bước đi. Chiếc hộp gỗ đã được bán với giá 300 văn tiền ở một huyện trước đó. Gỗ kim ti nam mộc quý giá ở kiếp trước, nay chỉ là một khối vật liệu tốt để làm án thư, mà số lượng lại quá ít nên không bán được giá cao.
Quân Thiên Phủ ngày càng gần, người trên quan đạo cũng đông đúc hơn. Ngoài xe ngựa, xe bò, cũng có không ít người đi bộ một mình như Kế Duyên.
Quân Thiên Phủ là một trong mười hai phủ của Nghi Châu, nhưng không có gì đặc sắc nổi bật, có thể nói là trung quy trung củ. So với Xuân Huệ Phủ của Kê Châu thì kém xa. Dù từng có Tả Cuồng Đồ nổi danh thiên hạ, nhưng cũng chỉ là danh tiếng lớn trong giang hồ, mà chuyện đó cũng đã qua rất nhiều năm.
So với kiếp trước của Kế Duyên, đây là một thế giới dễ bị lãng quên hơn. Sự hạn chế trong việc truyền bá và lưu trữ thông tin đủ để một nhân vật nổi danh giang hồ vài chục năm trước biến mất không dấu vết.
Tả gia suy tàn, thế hệ trẻ tuổi trong giang hồ ngày nay thậm chí phần lớn không biết rằng từng có một cao thủ tuyệt đỉnh cuồng vọng tự xưng là Kiếm Tiên. Càng ít người có thể tìm lại “Mộ phần thiếp” để đào xới chuyện cũ. Có lẽ chỉ còn một số ít người viết tiểu thuyết còn nhớ đến một câu chuyện kinh điển.
Khi đến gần thành quan, tiếng ồn ào từ trong thành dội vào tai Kế Duyên. Không biết có phải do Tam Muội Chân Hỏa hay không, hay do pháp lực sau khi được Chân Hỏa rèn luyện mạnh hơn vài phần, mà Kế Duyên luôn có ảo giác rằng thị lực của mình đã tốt hơn một chút. Hắn cố gắng dựa vào thị giác để xem có gì thay đổi không, nhưng đáng tiếc vẫn chỉ là một mảng mơ hồ.
“Bánh hấp đây, bánh hấp mới ra lò đây! Một văn tiền một cái!”
Vừa vào thành, một người gánh hàng rong đi ngang qua, tiếng rao lớn khiến hắn nhìn về phía người bán hàng. Trong mơ hồ, hắn thấy đối phương không hề thấp bé.
Chỉ là đúng lúc nhìn thấy một thân chi khí tuy không yêu dị nhưng cũng có chút đặc thù, suy nghĩ một chút tranh thủ thời gian hướng phía trước đuổi theo mấy bước.
“Vị lão ca này, cho ta hai cái bánh hấp!”
“Được rồi!”
Người bán hàng nghe thấy có khách thì vội vàng đặt gánh xuống, chờ Kế Duyên đến gần, rồi xốc cái lồng trên hộp bánh đặc chế lên. Một luồng hơi nóng bốc lên, giống như lấy màn thầu từ lồng hấp vậy.
“Đây, vị đại tiên sinh này, xem ngài cũng từ ngoài thành đến, bánh hấp của ta rất chú trọng khâu nhào bột mì, ăn ngon lắm đấy.”
Kế Duyên ngửi mùi thơm của bánh bột ngô, gật đầu nhận lấy rồi trả tiền. Hắn cắn một miếng nếm thử rồi khen người bán một câu: “Tốt tư vị!”
Người bán hàng cười rồi nhấc gánh lên tiếp tục rao hàng.
Kế Duyên vừa ăn bánh bột ngô vừa đi theo người bán hàng, khiến người này cảm thấy khó hiểu.
“Ta nói đại tiên sinh, sao ngài cứ lẽo đẽo theo ta vậy?”
“À, ta mới đến Quân Thiên Phủ, không biết đi đâu nên đi theo huynh đài thôi. Huynh đài một ngày gánh hàng đi được bao nhiêu đường?”
Phản ứng của vị đại tiên sinh này khiến người bán bánh cảm thấy thú vị, chưa từng gặp khách hàng nào như vậy.
“Ta gánh hàng bán bánh bột ngô vào giữa trưa và chạng vạng tối. Nếu buôn may mắn thì đi nửa con phố là bán hết, còn nếu ế ẩm thì đi gần nửa phủ thành cũng không phải là chưa từng có.”
“Ồ, vậy lão ca có cước lực tốt đấy!”
“Hắc hắc, kiếm ăn mà! Bánh hấp đây, mới ra lò đây!”
Người bán hàng vừa nói chuyện với Kế Duyên vài câu lại đột nhiên rao lớn một tiếng. Chẳng mấy chốc, Kế Duyên đã ăn hết hai cái bánh hấp, liền lấy hai văn tiền ra mua.
“Lão ca, cho thêm hai cái nữa!”
“A, đại tiên sinh chẳng lẽ thích ăn nóng hổi nên mới đi theo ta à?”
“Ha ha ha, cũng có ý đó!”
…
Kế Duyên vừa ăn vừa trò chuyện với người bán hàng, hỏi thăm về Tả gia và bóng gió hỏi về tình hình gia cảnh của người này.
Hai khắc sau, người bán hàng có chút hoảng hốt vì vị đại tiên sinh này vẫn đi theo mình, đồng thời đã ăn ít nhất mười mấy cái bánh hấp rồi.
Số lượng này không thể nói là quá nhiều, chỉ là một lát lại mua hai cái, một lát lại mua hai cái, cứ như người không có việc gì vừa đi vừa trò chuyện với hắn khiến hắn có chút sợ hãi.
“Đại tiên sinh… Đây là hai cái bánh cuối cùng của ta rồi, ngài có muốn ta tặng cho ngài không?”
Ở một góc đường, trước một cửa tiệm bán văn án, người bán hàng gánh hàng trên vai, nở nụ cười cẩn thận, sợ Kế Duyên ăn xong bánh rồi vẫn đi theo.
Như thể đang chờ đợi câu nói này, Kế Duyên lập tức cười.
“Ha ha… Vậy thì tốt quá, nhưng chẳng phải ta chiếm tiện nghi của lão ca sao? Hay là thế này, ta viết mấy chữ cho ngươi nhé?”
“Hả?”
“Nhớ giữ bánh cho ta, nhất định phải đợi ta ở đây đấy nhé!”
“Ách, được!”
Người bán hàng còn đang ngơ ngác thì Kế Duyên đã không cầm bánh mà đi thẳng vào tiệm bên cạnh. Chủ tiệm đang lật sách xem văn chương, thấy Kế Duyên bước vào thì vội vàng nhiệt tình chào đón.
“Khách quan muốn xem gì ạ? Chúng tôi có nghiên mực và bút lông sói tốt nhất, có tiếng hương mực và cái chặn giấy…”
“Ách, chủ quán, một tờ giấy tuyên bao nhiêu tiền?”
Chủ quán ngẩn người một chút.
“Khách quan chỉ mua một trang giấy thôi ạ?”
“Ừm, một tờ giấy tuyên bao nhiêu tiền?”
Chủ quán mất hứng, quay trở lại quầy hàng.
“Giấy hoa mộc tuyên bình thường một thước hai văn tiền, loại khổ lớn thì đắt hơn một chút, còn giấy Thanh Đàn da tinh chế thì đắt hơn nhiều, ngài muốn…”
“Chủ quán, cho tôi loại bình thường nhất…”
Một trang giấy đáng giá hai cái bánh, thật trùng hợp. Kế Duyên lấy ra ba văn tiền, đặt lên quầy.
“Chủ quán, cho tôi mượn bút trong tiệm viết mấy chữ được không?”
Chủ quán liếc nhìn Kế Duyên, rồi nhìn từ trên xuống dưới, mang một tờ giấy tuyên đặt lên quầy, đồng thời chỉ lấy hai văn tiền, sau đó chỉ vào bút lông trên giá bút và nghiên mực một bên nói:
“Ta cũng là người đọc sách, mời khách quan cứ tự nhiên!”
Kế Duyên cười, nhận lại một văn còn thừa, rồi lấy bút lông ngửi mùi mực, chấm nhẹ vào mực trong nghiên, sau đó đứng bên quầy múa bút trên tờ giấy tuyên một thước.
Bút lông sói thay đổi, một hàng chữ hiện ra: “Tà bất thắng chính” bốn chữ lớn liên tục.
“Đa tạ!”
Kế Duyên trả bút rồi cầm lấy giấy vừa thổi vừa đi ra ngoài. Lão bản trong tiệm hơi há miệng, ngây người một lúc rồi vội vàng đuổi theo ra, vừa rồi nét chữ kia không phải là bình thường, có chút chấn động đến hắn rồi, không phải thư pháp gia thì không thể thành!
Chờ Kế Duyên ra khỏi tiệm, quả nhiên, người bán hàng đã gánh hàng chạy mất. Kế Duyên chỉ đứng lại quan sát góc đường phía xa, không có ý định đuổi theo.
“A… Ta thật đúng là rảnh rỗi…”
Kế Duyên tự nói, chủ tiệm đã xách vạt áo bào chạy đến.
“Khách quan! Khách quan dừng bước!”
“Khách quan, trong tiệm ta có giấy Thanh Đàn tốt nhất, có thể tặng ngài một phần, không biết khách quan có thể lưu lại một chút mặc bảo không ạ!”
Kế Duyên quay đầu nhìn người chủ quán đang mong chờ, tiện tay đưa tờ giấy còn chưa khô mực trong tay cho hắn.
“Tờ này cho ngươi, trả ta hai văn tiền được không?”
“Chuyện này… Sao có thể được ạ!”
Chủ quán kinh hỉ vô cùng, cẩn thận tiếp nhận tờ giấy, nâng niu trong tay nhìn kỹ, càng xem càng thích, thậm chí ảo giác cảm nhận được một luồng ý cảnh trong chữ.
“Hai văn tiền!”
“Áo áo áo, khách quan chờ, khách quan chờ!”
Chưởng quỹ vội vàng quay lại quầy hàng lấy tiền, nhưng không phải cầm hai văn, mà là trực tiếp bốc một nắm bạc vụn nhỏ rồi xông ra cửa tiệm đưa cho Kế Duyên.
Kế Duyên bật cười, thuận tay nhận lấy tiền bạc, không từ chối mà cứ khăng khăng đòi hai văn. Hắn còn chưa nghĩ đến chuyện đó.
“Được, cũng coi như có giá trị!”
Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại mà đi mất, thậm chí còn không biết tiệm này tên gì. Chủ quán há hốc miệng, không thể nào mặt dày mày dạn mời Kế Duyên viết thêm gì đó hoặc là lưu lại lạc khoản.
Sau đó, hắn tươi cười rạng rỡ quay lại tiệm thưởng thức bốn chữ lớn trên tờ giấy một thước kia, càng xem càng thấy có hương vị, thậm chí có cảm giác ngứa tay muốn vẽ.
“Tờ chữ này phải bồi lên, nhất định phải bồi!”