Chương 941
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 941
Chương 941: Không thích hợp
“Luyện Bình Nhi, ngươi đang nhìn cái gì thế? Chẳng lẽ lại thấy hứng thú với cái phi thuyền của Huyền Tâm Phủ kia à? Dù nó là bảo bối thật, nhưng cũng không dễ mà lấy đâu.”
Luyện Bình Nhi khẽ cười, nhìn về phía nữ tử vừa lên tiếng.
“Huyền Tâm Phủ bực này đại phái còn chưa nên trêu chọc ngay đâu, với lại ta cũng chẳng hứng thú với cái phi thuyền kia, ngược lại là ngươi kìa, cái Nhật Nguyệt Phi Chu của Huyền Tâm Phủ kia có thể hội tụ nhật diệu tinh hoa cùng tinh nguyệt hoa quang, hẳn là rất hữu dụng với ngươi đấy chứ?”
“Cũng tàm tạm thôi, bất quá nhiều nhất cũng chỉ là đồ thêu hoa trên gấm, chẳng có tác dụng lớn gì.”
Hai người còn đang nói chuyện thì những người khác hình như không muốn ở lại chỗ này lâu hơn nữa.
“Được rồi, năm nay Long tộc đến đúng hẹn rồi, chúng ta cũng không tiện ở đây lâu, ai nấy tự lo việc mình đi, ta đi trước đây!”
“Nếu vậy, chúng ta cũng đi thôi!”
Người nọ nói chen vào vài câu ngắn gọn, sau đó đám người trên đỉnh núi ai nấy mang theo độn quang mờ mịt rời đi.
Không lâu sau, phi thuyền của Huyền Tâm Phủ xẹt qua ngọn núi kia, A Trạch cẩn thận nhìn chằm chằm vào tòa sơn phong đảo độc trong biển, nhưng lại phát hiện trên núi chẳng có ai, cũng không biết có phải vừa rồi hắn cảm giác sai hay không.
…
Khu vực đá ngầm san hô Thiên Đảo thực ra là một quần thể đảo nhỏ rộng lớn, tuy ở bên ngoài biển sâu, nhưng trong phạm vi hải vực rộng lớn này có hàng ngàn hàng vạn hòn đảo, nhỏ thì chỉ là một khối đá ngầm giữa biển khơi, còn lớn thì có thể bằng cả một huyện bình thường, cũng có người sinh sống và sinh sôi, càng có rất nhiều tiểu phái tu hành cùng thế gia tu hành.
Ở những nơi như thế này, không có sự thần diệu linh hoạt như thánh địa tu hành, nhưng cũng không quá nghiêm túc, số lượng người tu hành cũng không ít, nhất là một ít tán tu hoặc những tiểu đoàn thể gần như tán tu chỉ có sư đồ vài người, đương nhiên tu vi cao thì không nhiều lắm.
Mà ở những nơi như thế này, những xu thế mới của giới tu hành có thể được thực hiện và lan truyền nhanh hơn, khai mở ra những đóa hoa rực rỡ ngoài dự liệu của người ta.
Ví như dưới sự chưởng khống của một vài Đại Tiên Phủ đại tông môn, văn hóa Tiên Cảng dần xuất hiện do nhu cầu giao lưu và phô trương uy nghi, thì ở những nơi như Thiên Đảo đá ngầm san hô lại càng thêm phồn thịnh, cấp độ có lẽ không cao bằng Tiên Cảng của một vài đại phái, nhưng lại có thể diễn sinh ra những cảnh tượng phồn vinh hơn.
Phi thuyền của Huyền Tâm Phủ đến một hòn đảo khá lớn tên là Linh Ngao Đảo trong vùng hải vực này, khác với một vài Tiên Cảng ở chỗ, lần này phi thuyền trực tiếp dừng chân ở bến cảng bên bờ biển, không cần lơ lửng trên không.
Trên đảo này không có phàm nhân thuần túy theo nghĩa thông thường, dù người tu hành thực sự không chiếm nhiều, nhưng hầu như ai cũng có chút quan hệ với người tu hành, ít nhất cũng có thể nói chuyện được, quan hệ chung sống cũng không khác gì phàm nhân trong Tiên Cảng, nhưng phạm vi lại rộng hơn nhiều.
Phi thuyền rơi xuống biển trước, sau đó chậm rãi chạy đến bến cảng Linh Ngao Đảo rồi dừng lại, đã có rất nhiều người đứng xem từ xa lẫn gần, phi thuyền của Huyền Tâm Phủ có đặc thù rõ ràng, đại đa số mọi người đều biết đây không phải thuyền biển bình thường, mà là một chiếc phi thuyền giới vực con đò, tự nhiên cũng để ý thêm vài phần, biết rõ tu vi của một vài tu sĩ trên đó.
“Các vị, phi thuyền sẽ dừng chân ở đây 3 ngày, sau 3 ngày sẽ phản hồi địa giới Huyền Tâm Phủ, nếu vị đạo hữu nào muốn đến Huyền Tâm Phủ hoặc Tinh Lạc Lục Châu, có thể xuống thuyền ở đây, còn nếu vốn dĩ muốn đến thì đừng bỏ lỡ thời gian xuất phát trước khi mặt trời lặn sau 3 ngày nữa.”
Một vị Tri sự của Huyền Tâm Phủ truyền âm toàn bộ phi thuyền xong thì đi xuống thuyền trước, rất nhiều người trên phi thuyền bao gồm cả A Trạch cũng lần lượt xuống thuyền sau đó.
A Trạch không có bạn đồng hành, đến cái bến cảng náo nhiệt này nhìn gì cũng thấy mới mẻ, không giống như Nguyễn Sơn Độ trước đó có không khí tương đối yên tĩnh, nơi này náo nhiệt hơn cả phiên chợ lớn trong thành.
“Tiên trưởng, tiên trưởng có muốn xem thử trân châu biển sâu này không? Không chỉ có thể làm thành đồ trang sức châu báu quý giá, mà còn có thể luyện chế một vài bảo vật nữa đấy, ta vừa vặn có mấy viên tốt nhất, tiên trưởng xem thử đi?”
Có người trong cửa hàng ven đường chú ý đến A Trạch, một lúc sau hắn mới phản ứng lại là đang nói chuyện với mình, vì tò mò nên hắn đi đến bên cạnh cửa hàng xem, người kia chỉ vào một cái hộp gấm đang mở bày ở bên ngoài.
“Tiên trưởng mời xem!”
Từng viên trân châu lớn nhỏ đều nhau, ước chừng bằng móng tay ngón trỏ được bày ở bên trong, trông rất đẹp mắt, đến A Trạch nhìn còn thấy thích, càng cảm thấy nếu là nữ tử nhìn thấy thì nhất định sẽ không rời mắt được.
‘Hay là mua xuống làm quà cho Tấn tỷ tỷ, làm một chuỗi dây chuyền trân châu cho nàng!’
A Trạch còn đang nghĩ thì ông chủ cửa hàng lại chú ý đến những người đi ngang qua.
“A a, hai vị tiểu tiên trưởng, đến xem thử trân châu biển sâu tốt nhất này đi, đây là trân châu biển sâu do Giao Nhân nuôi đấy, từng viên đều tròn trịa, ngọc ngà đầy đặn, cực kỳ thích hợp để làm đồ trang sức, cũng có thể luyện chế thành một vài bảo vật nữa đấy!”
“Thật sao?” “Giao Nhân là gì?”
Hai giọng nói có vẻ thanh thúy vang lên sau lưng A Trạch, hắn quay đầu lại thì thấy hai tu sĩ có chiều cao gần bằng hắn, nhưng vẻ mặt tỏ ra khá non nớt, kỳ lạ là tóc của cả hai đều màu xám, loại xám này không phải loại đen trắng lẫn lộn mà là bản thân mỗi sợi tóc đều màu xám.
“Đạo hữu, chúng ta cũng muốn xem thử!” “Đúng đó, tiện thì cứ để hộp xuống cùng xem luôn.”
Lúc này A Trạch mới kịp phản ứng, mình đã cầm hộp trong tay, vội vàng đặt hộp xuống.
“Ách, được, đương nhiên có thể! Mời xem đi.”
Ông chủ cửa hàng mừng thầm trong lòng, trân châu này là thứ đáng tiền nhất trong cửa hàng của hắn, bây giờ hai tốp tiên trưởng đều có vẻ rất hứng thú với nó, vậy thì cứ tranh nhau rồi nâng giá lên thôi.
“Chưởng quỹ, trân châu này bao nhiêu tiền?”
A Trạch dẫn đầu hỏi, trước khi ra ngoài đương nhiên là hắn đã chuẩn bị, có một ít kim ngân, cũng có một chút tiền tài mà A Trạch hiểu là tiên nhân dùng, chính là Ngũ Hành Chi Tinh, chỉ là số lượng không nhiều thôi.
Rõ ràng hai tu sĩ tóc xám bên cạnh cũng đang chăm chú lắng nghe, chưởng quỹ hơi cân nhắc một chút rồi báo giá.
“Tiên trưởng, trấn điếm chi bảo của bản điếm chính là Giao Nhân biển sâu châu ngọc này, ta đã bỏ ra hơn nửa tích súc mới mua được, tự nhiên cũng muốn kiếm lời một ít, nếu là vàng thì 10 lượng hoàng kim có thể đổi một viên, còn nếu là Ngũ Hành Chi Tinh thì tùy ý một cân Ngũ Hành ngưng tụ có thể chọn cả trăm viên.”
Chỉ cần là tiên tu đều hiểu Ngũ Hành ngưng tụ chắc chắn trân quý hơn, A Trạch tuy tiếp xúc tu hành không sâu lắm, nhưng điểm này thì biết rõ, hoàng kim sao có thể so giá với Ngũ Hành ngưng tụ được, thế nhưng…
“Mười lượng hoàng kim? Đắt vậy!”
A Trạch còn chưa lên tiếng thì một trong hai tu sĩ tóc xám đã kêu lên kinh hãi.
“Đúng vậy đó, chúng ta không có nhiều tiền như vậy đâu, Ngũ Hành ngưng tụ cũng không có thì làm sao bây giờ?”
Tu sĩ tóc xám kia cũng nói như vậy.
“A, trân châu này trông khả quan thật đó, nhìn ước chừng có 300 viên, 3000 lượng hoàng kim là có thể mua hết rồi? Vậy ta muốn hết.”
Một giọng nữ từ phía sau truyền đến, A Trạch cùng hai tu sĩ tóc xám đều quay người lại, thấy một nữ tu tú mỹ tóc dài đang đứng ở ngoài tiệm.
“Ách, tốt tốt tốt! Đương nhiên có thể, đương nhiên có thể, tiên trưởng, ta đây là tiểu bản mua bán, chỉ lấy vàng…”
“Không thiếu ngươi đâu.”
Nữ tử cười, vung tay áo lên, một cái hòm gỗ liền bị vung ra từ trong tay áo xuống đất, chủ cửa hàng nhanh chóng mở rương ra xem, bên trong xếp chồng chất những thỏi vàng chỉnh tề, phản chiếu lên khuôn mặt hắn đầy vẻ kim hoàng.
“Thành giao, thành giao!”
“A, chủ quán không cân thử xem à?”
“Không cần không cần, tin được tiên trưởng, tin được tiên trưởng!”
Chủ quán đã nở hoa trong bụng, trước đây hắn mua những trân châu này từ tay Giao Nhân một cách nhỏ giọt, tốn kém nhất cũng chỉ là một vài đồ vụn vặt, có lúc cần tinh lương thức ăn, có lúc muốn rượu ngon từ xa tới, có khi lại muốn tơ lụa vải vóc, mỗi lần đổi được một hoặc hai viên trân châu.
Góp nhặt đến bây giờ tuy chắc chắn tốn không ít chi phí, nhưng thua xa 3000 lượng hoàng kim, thật sự là nửa năm không khai trương, khai trương ăn cả một đời!
“A ha ha ha, ba vị tiên trưởng, trân châu đã bị vị nữ tiên trưởng này mua hết rồi, tiểu điếm chỉ có bấy nhiêu thôi, nếu thật sự cần thì ngày sau có rồi ta sẽ giữ lại cho ba vị!”
Chủ quán khách khí vài câu, A Trạch cùng hai tu sĩ tuy không quá cao hứng nhưng cũng không tiện nói gì, dù sao người ta là mua bán đàng hoàng.
“Ha ha ha, ba vị tiểu đạo hữu, nếu thật sự cần trân châu này thì bổn tiên tử chia cho các ngươi một ít cũng được, ừm, hoặc là?”
“Ngươi bán thế nào?”
A Trạch nhíu mày hỏi tượng trưng một câu, không ngờ nữ tử kia trực tiếp nắm một viên trân châu đưa cho hắn.
“Tỷ tỷ ta thấy ngươi thuận mắt, tặng ngươi.”
Nói xong, nữ tử liền buông tay ra, thấy trân châu sắp rơi xuống đất, A Trạch nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy.
“Còn hai người các ngươi thì sao?”
Nữ tử nói một câu như vậy, hai tu sĩ tóc xám liếc nhau, một người trong đó nhanh chóng khoát tay.
“Không cần không cần, tiên tử dùng tiền mua, chúng ta vốn cũng chỉ là thấy thú vị nên xem thôi, cũng không muốn nữa.”
“Ừm.”
Nữ tử khẽ gật đầu, lại lần nữa nhìn về phía A Trạch, hai gò má xích lại gần hắn cười trêu nói.
“Nhìn ra được ngươi là muốn tặng cho ý trung nhân rồi? Nếu không biết luyện chế thành đồ trang sức thế nào thì có thể hỏi ta, ta tên là Luyện Bình Nhi, ở ngay trong khách sạn Duyên Hải phía nam.”
Nói xong, nữ tử liền tiêu sái chuyển thân, kéo theo cái hòm gỗ đựng trân châu đi, A Trạch bưng viên trân châu mặt đỏ lên, cũng không biết là vì vừa rồi nữ tử dán quá gần, hay là vì bị nói trúng tâm sự, sau đó lấy lại tinh thần liền mau chóng rời khỏi cửa hàng.
“Đạo hữu, đạo hữu~~”
A Trạch vội vã bước đi, vừa nhìn cảnh tượng náo nhiệt dọc đường, vừa vuốt ve viên trân châu trong tay, lại nghe thấy phía sau có giọng nói quen thuộc, nhìn lại thì thấy hai tu sĩ tóc xám đang chậm rãi đuổi theo.
Chẳng lẽ cũng muốn trân châu?
A Trạch dừng bước, híp mắt nhìn đối phương, hai người kia thấy A Trạch dừng lại thì chạy chậm tới.
“Đạo hữu, trân châu kia vẫn là không nên tùy tiện nhận lấy, coi như nhận rồi thì tốt nhất đừng đi tìm nữ nhân kia.”
“Đúng vậy đó đạo hữu, ta hai người thấy ngươi đã cảm thấy rất hữu duyên, cũng cảm thấy đạo hữu sư xuất Tiên Đạo chính tông, cho nên chuyên tới để nhắc nhở một câu, nữ nhân kia, không thích hợp!”
A Trạch hơi sững sờ.
“Không thích hợp? Vậy các ngươi là?”
Hai người lại lần nữa liếc nhau, gần như cùng lúc chắp tay thi lễ với A Trạch.
“Ta hai người là đệ tử Vân Sơn Quán, ta tên là Đại Hôi.” “Ta tên là Tiểu Hôi, đạo hữu có thể gọi chúng ta là Hôi Đạo Nhân!”
“Không sai, cứ gọi chúng ta là Hôi Đạo Nhân là được!”
Nếu Kế Duyên ở đây thì sẽ rõ, hóa ra hai vị Hôi Đạo Nhân này lại là hai con chồn xám nhỏ của Vân Sơn Quán, nhưng điều khiến người kinh ngạc là, giờ phút này không những có được hình người, thậm chí ngay cả một tia yêu khí cũng không có, tiên linh chi khí lại vô cùng tự nhiên.
Vân Sơn Quán? A Trạch hoàn toàn chưa từng nghe qua, nhưng hắn cũng không thấy kỳ lạ, dù sao hắn hiểu biết rất ít về Tu Tiên Giới.
“Nữ tu kia thế nào mà không bình thường?”
“Nói không ra.” “Đúng vậy đó, nói không ra, nhưng chính là cảm thấy không thích hợp, kỳ thực đạo hữu ngươi cũng không thích hợp, chỉ là chúng ta cảm thấy có duyên với ngươi.”
“Tiểu Hôi!”
Đại Hôi trừng người kia một cái, áy náy cười với A Trạch.
“Đạo hữu chớ trách, hắn không che đậy miệng, toàn là ba hoa vui đùa thôi, nếu đạo hữu muốn đồ trang sức tốt thì có thể cùng chúng ta đến Ngọc Hoài Bảo Các, bên cạnh chính là Linh Bảo Hiên, vật gì tốt cũng có.”