Chương 889
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 889
Chương 889: Lo Lắng Của Thổ Địa Công
Kế Duyên thầm nghĩ đến bình chướng, tự nhiên là tòa Lưỡng Giới Sơn nặng nề mà vô cùng thần kỳ kia. Người canh giữ trên núi không ai khác chính là Trọng Bình Hưu, vị Chân Tiên cao nhân gián tiếp giúp Kế Duyên ngộ ra dị thuật Vạn Kim Du, Du Mộng chi pháp.
Từ hơn 1000 năm trước, Trọng Bình Hưu đã nhận được một nhánh đạo thống của Thiên Cơ Các, bù đắp những thiếu hụt trong tu hành, nhờ đó mới đắc đạo. Có thể nói, hắn và Thiên Cơ Các có duyên phận không hề cạn. Nhưng nhánh kia đã sớm ly khai, thậm chí ẩn mình khỏi Thiên Cơ Các, đến nay không ai trong các biết đến sự tồn tại của nó.
Tính ra thì, Trọng Bình Hưu bây giờ xem như tổ sư của toàn bộ Thiên Cơ Các, tu vi không ai sánh bằng, tuổi tác lại càng không cần bàn. Kế Duyên nghĩ, nếu một ngày Trọng Bình Hưu nguyện ý gặp người của Thiên Cơ Các, thì họ sẽ đối mặt thế nào? Kêu gọi đòi lại đạo thống, hay là bái tổ sư?
Lần này rời đi, phần lớn thời gian Kế Duyên tiêu tốn trên đường. Đến khi trở lại Quỳ Nam quận thành thì đã là tối ngày thứ tư. Nê Trần Tự bên trong vô cùng yên tĩnh. Kế Duyên dĩ nhiên không thể đi cửa chính, nên trực tiếp từ trên trời hạ xuống tăng xá nơi mình tạm trú.
Còn chưa chạm đất, Kế Duyên đã cảm giác được có người ngoài viện, chính xác hơn là có người dưới mặt đất ngoài viện.
Kế Duyên đáp xuống nội viện, ngồi trên hành lang nhìn về phía cửa sân.
“Vào đi.”
Thổ Địa Công bản phương đang chờ dưới đất ngoài viện chợt nghe thấy giọng Kế Duyên thì vô cùng phấn chấn. Lão không biết Kế tiên sinh về từ lúc nào, nhưng cũng không dám chậm trễ, trực tiếp hiển hiện thân hình từ dưới đất.
Một làn khói xanh từ mặt đất bốc lên, hóa thành một ông lão thấp bé cầm mộc trượng ngoài viện. Lão bước những bước nhỏ vội vã vào nội viện tăng xá, thấy Kế Duyên đang ngồi trên hành lang thì cung kính khom mình hành lễ.
“Tiểu thần bái kiến Kế tiên sinh!”
Kế Duyên không đứng dậy, nhưng cũng chắp tay đáp lễ.
“Thổ Địa Công, ngươi thủ ở đây, là có chuyện gì muốn tìm Kế mỗ sao?”
“Ách, ha ha, Kế tiên sinh về đã mấy ngày rồi, tiểu thần còn chưa bái kiến tiên sinh, chỉ là chuyên tới để bái kiến, không có ý gì khác.”
Kế Duyên khẽ gật đầu.
“Tốt, trời đã tối, nếu đã thấy rồi thì Thổ Địa Công sớm về nghỉ ngơi đi.”
Thổ Địa Công có ngủ hay không cũng không quan trọng, nhưng Kế Duyên đã nói vậy, lão cũng không tiện ở lại, chỉ xấu hổ cười rồi lại lần nữa hành lễ.
“Vậy, vậy tiểu thần cáo lui…”
Nhìn Thổ Địa Công chậm rãi lui ra ngoài, Kế Duyên bật cười, đến khi đối phương đi tới cửa thì lại nói một câu:
“Nếu Thổ Địa Công có gì khó xử, cứ nói ra nghe thử xem.”
Thổ Địa Công khựng lại, lộ vẻ vui mừng, vội vàng quay người trở lại sân, xoay người hành lễ lần nữa.
“Kế tiên sinh, tiểu thần biết ngài pháp lực thông huyền, tiểu thần có một việc như nghẹn ở cổ họng, không dám cầu tiên sinh nhất định giúp đỡ, chỉ là muốn giãi bày cùng tiên sinh.”
“Nói đi.”
“Rõ!”
Thổ Địa Công thấy Kế Duyên không hề mất kiên nhẫn thì tiến lên mấy bước.
“Kế tiên sinh, lúc trước ngài cho tiểu thần 12 mai Pháp Tiền…”
“Dùng rồi?”
Nghe Thổ Địa Công do dự, Kế Duyên liền hỏi, lão khẽ gật đầu.
“Đều dùng hết rồi sao?”
Kế Duyên lại hỏi, lão lộ vẻ xấu hổ, vừa gật đầu vừa lắc đầu.
“Tiểu thần tự nhiên biết Pháp Tiền không phải bảo vật tầm thường, thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng. Nhưng tu vi tiểu thần thấp kém, bảo vật như vậy thực ra không dùng đến nhiều, giữ lại mấy cái thờ phụng là đủ trăm năm, còn lại, tiểu thần muốn mượn chúng đổi lấy chút đồ vật có trợ giúp tu hành…”
Thổ Địa Công cẩn thận quan sát vẻ mặt Kế Duyên, sợ tiên sinh tức giận vì lão dám đem Pháp Tiền đi đổi. May mà Kế Duyên sắc mặt vẫn lạnh nhạt, còn gật đầu nói:
“Không sai, đó cũng là một loại tu hành chi đạo, không có vấn đề gì. Vậy ngươi đổi được vật trong lòng chưa?”
Thổ Địa Công lộ vẻ phẫn hận, nắm đấm siết chặt.
“Tiểu thần phụng pháp chỉ của tiên sinh trông coi tiểu Lê Phong, tự nhiên không dám rời đi. Nên hơn 1 tháng trước, tiểu thần điều một vị hậu bối đến Đỗ Khuê Phong, mong muốn đổi lấy một ít đồ vật thích hợp, tốt nhất là đổi được bảo vật loại Thổ Hành Thạch…”
Kế Duyên hơi nhíu mày. Đỗ Khuê Phong là nơi nào lão không biết, nhưng lão rõ Pháp Tiền của mình có “sức mua” thế nào, Thổ Hành Thạch còn không đủ tư cách.
“Hậu bối của ngươi mang bao nhiêu đi?”
“Sáu cái Pháp Tiền… Tuy bên kia không ai nhận ra bảo vật này, nhưng vẫn đổi được một viên Thổ Hành Thạch to bằng chén nhỏ, phẩm chất cũng tàm tạm, chứa thổ hành tinh nguyên phong phú, tạp chất cũng không nhiều…”
Kế Duyên không khỏi thở dài, tạp chất không nhiều? Thế mà đổi lại vẫn là Thổ Hành Thạch có tạp chất.
“Thổ Địa Công, ngươi có biết Pháp Tiền của Kế mỗ, chỉ cần 100 viên, là có thể đổi được một viên Sơn Thần Ngọc to bằng nắm tay trong Linh Bảo Hiên nổi danh của Tiên Đạo. Sáu cái của ngươi mà đổi lại một viên Thổ Hành Thạch có tạp chất, haiz…”
Thổ Hành Thạch dù sao cũng coi là linh vật thuộc tính thổ không tệ, nhưng căn bản không thể so sánh với thổ hành ngưng tụ thuần khiết, càng không thể so với các loại thượng phẩm thổ linh bảo như Sơn Thần Thạch, so với Sơn Thần Ngọc hiếm thấy thì lại càng khác nhau một trời một vực.
Dù Kế Duyên biết lúc trước mình đổi được Sơn Thần Ngọc là chiếm tiện nghi, nhưng đó là đối với cá nhân lão mà nói. Với người khác, Pháp Tiền vẫn là chí bảo hiếm có.
“Cái gì? Sơn, Sơn Thần Ngọc?”
Thổ Địa Công cả người kinh hãi, Sơn Thần Ngọc loại vật này, truyền thuyết là tâm huyết ngưng kết sau khi c·hết của Đại Sơn Thần, đại Thổ Linh tinh quái, chứa đựng đạo uẩn, không còn là bảo vật đơn thuần, mà thực sự là linh vật!
“Ôi trời!”
Thổ Địa Công hoàn hồn thì càng ảo não đến cực điểm, vừa bứt râu vừa đấm đầu gối.
“Thôi được rồi, ngươi bảo hậu bối muốn Thổ Hành Thạch, đối phương trả lại cho ngươi, một người muốn đánh, một người muốn b·ị đ·ánh. Nếu ngươi muốn Kế mỗ giúp ngươi đòi lại, Kế mỗ không rảnh đâu.”
Thổ Địa Công cũng nói người ta không nhận ra Pháp Tiền, Kế Duyên cảm thấy Thổ Địa Công chịu thiệt thì cũng đành chịu. Người ta coi như nhìn ra Pháp Tiền là đồ tốt, nhưng Thổ Địa Công lẽ nào không biết? Mua bán đã thành thì cũng không có gì để hối hận. Nói thật, Kế Duyên không ngờ lại có người đi bán Pháp Tiền lão tặng.
“Ôi tiên sinh ơi!”
Thổ Địa Công chắp tay vái Kế Duyên liên tục.
“Tiểu thần sao dám phiền Kế tiên sinh làm chuyện mất mặt này. Chỉ là, tại cái tên hậu bối kia lỡ miệng, để người ta biết ta còn Pháp Tiền. Mấy hôm trước, Đỗ đại vương đột nhiên phái người đến tìm tiểu thần, nói muốn đổi sáu cái Pháp Tiền còn lại, bảo ta cứ ra giá, miễn là ta hài lòng. Tiểu thần tự nhiên không đồng ý, nhưng tiểu thần không đồng ý thì có ích gì đâu…”
Kế Duyên bình tĩnh nhìn Thổ Địa Công.
“Vậy là đối phương muốn ép mua ép bán?”
“Ai nói không phải chứ. Nhưng địa thế mạnh hơn người, tiểu thần thật không dám xung đột với Đỗ đại vương… Chuyện này tiểu thần suy nghĩ rất lâu, khiến tiểu thần ăn ngủ không yên.”
Đối phương hẳn là đã dùng Pháp Tiền, biết rõ nó bất phàm, thậm chí không tiếc dùng vũ lực với một Địa Chi Thần, đây không phải là giao dịch công bằng.
“Nói xem Đỗ đại vương kia là lai lịch gì.”
Thổ Địa Công mừng rỡ trong lòng, Kế tiên sinh hỏi vậy, tám phần là quyết định giúp. Nếu có thể thu hồi lại sáu cái Pháp Tiền kia thì còn gì bằng.
“Bẩm tiên sinh, Đỗ đại vương là một con heo rừng tinh tu luyện thành, nghe nói tu hành được 6, 700 năm. Đỗ Khuê Phong là một ngọn núi gần Nam Hoang đại sơn. Đỗ đại vương noi theo Tiên Cảng phiên chợ, cũng lập một cái phiên chợ, xung quanh có nhiều yêu tu tán tu đến, nhiều năm qua cũng góp nhặt được chút danh tiếng…”
“Ồ?”
Kế Duyên lộ vẻ suy tư, không ngờ lại có yêu quái lập phiên chợ.
“Đỗ đại vương nói, trong vòng 10 ngày nhất định sẽ đến nhà bái phỏng ta, muốn gì mặc ta nói, chỉ có một điều hắn quyết định, là nhất định phải bán sáu cái Pháp Tiền còn lại. Nếu không, hắn sẽ xúi giục đám phàm nhân kia phá hủy Thổ Địa Miếu của ta, lật úp lư hương. Quỳ Nam thành đã lâu không có Thành Hoàng, tiểu thần làm sao kềm chế được hắn chứ…”
“Hừ, lẽ nào lại như vậy!”
Kế Duyên hừ lạnh một tiếng, quả nhiên yêu tính khó thuần, thế lớn rồi thậm chí dám khi dễ cả Thần Chi. Lão nhìn Thổ Địa Công nói:
“Việc này Kế mỗ sẽ lo.”
“Đa tạ Kế tiên sinh, đa tạ Kế tiên sinh. Nếu không có tiên sinh trở về, tiểu thần không biết phải làm sao mới tốt…”
Thổ Địa Công rất rõ, trong thành tuy có hộ pháp cường đại, nhưng khó nói có phải chỉ hộ Lê Phong hay không, lão chưa chắc được nhờ. Hơn nữa, chưa chắc đã kềm chế được Đỗ đại vương. Còn Kế tiên sinh là chân chính Tiên Đạo cao nhân, có thể Câu Thần tùy tâm, lại luyện chế ra Pháp Tiền kinh thế hãi tục, mười con heo rừng tinh cũng không địch nổi.
Hơn 1000 dặm bên ngoài, trong một vùng núi sâu, Đỗ Khuê Phong chìm trong bóng tối. Nhưng bên dưới một lớp cấm chế u ám, bên trong đèn đuốc sáng trưng, có rất nhiều sơn động rộng lớn có cửa có song như hầm lò, cũng có một vài hiên nhà được xây dựng, có thô cuồng, có tinh xảo, có còn treo đèn lồng.
Phiên chợ này quy mô không nhỏ, kiến trúc lớn nhỏ trên sơn động có tới hơn trăm tòa, từ tửu quán đến khách sạn, đến chợ đổi hàng, đầy đủ mọi thứ, giờ phút này vô cùng náo nhiệt, người qua lại nườm nượp.
Trong một sơn động sâu, một gã hán tử ngực trần bụng phệ đang nằm nghiêng trên thạch tháp bọc da thú, ực ực ực rót rượu vào miệng.
“Ha ha ha ha, thống khoái! Thống khoái! Chuyện này thành, ta nhất định được thưởng thức, nói không chừng còn có thể tiến thêm một bước! Lấy rượu!”
“Vâng vâng!”
Một tên thủ hạ cằm nhọn mũi dài vội vã từ bên ngoài tiến vào, liếc mắt với tiểu yêu ra ngoài lấy rượu, sau đó đến bên cạnh Đỗ đại vương, ghé tai nói nhỏ vài câu. Đỗ đại vương giật mình, lập tức mở to mắt nhìn hắn.
“Ngươi nói gì? Thật không?”
“Chính xác ạ đại vương. Tiểu nhân có huynh đệ từng thấy ở một Tiên Cảng, Pháp Tiền bị bắt ở Linh Bảo Hiên, được coi là chí bảo, giá trị khó mà đánh giá. Nghe nói vật này cực kỳ hiếm có, người bình thường gặp còn không được, là cao nhân đắc đạo bí pháp luyện chế, tên đầy đủ là Càn Khôn Như Ý Tiền, thế gian khó tìm!”
“Hả? Vậy còn đáng giá hơn lão tử tưởng tượng. Ôi, sáu cái đưa trước kia…”
Đỗ đại vương hung hăng vỗ đùi, ảo não không thôi. Thủ hạ bên cạnh cười hắc hắc.
“Đại vương, chẳng phải trong tay lão Thổ Địa ở Nam Quỳ Thành còn sáu cái sao? Chúng ta nhanh đi c·ướp về là xong, lần này chúng ta cũng không cần…”
Thủ hạ còn chưa nói hết, trước mắt đột nhiên bay tới một vật trắng bóng, căn bản không kịp phản ứng.
“Đùng –”
Một bên mặt như bị đá lăn từ trên núi xuống đập trúng, thủ hạ trực tiếp xoay hai vòng rồi bay ra ngoài, “ầm” một tiếng đập xuống đất cách đó hai trượng.
Đỗ đại vương vẫn giữ tư thế vung tay ra, mặt giận không kềm được.
“Ngu xuẩn! Người phàm mắng người ngu xuẩn là đồ con lợn, bản đại vương là heo rừng thành đạo, ngươi cũng coi ta là ngu xuẩn? Lão Thổ Địa kia có 12 mai Càn Khôn Như Ý Tiền, hắn là Thổ Địa Thần nhỏ bé, có tài đức gì mà có được 12 mai? Còn đến chỗ ta đổi Thổ Hành Thạch?”
“Tiểu, tiểu nhân không biết… Nhưng, nhưng hắn có, chúng ta đi đoạt, không, đi đổi là được chứ gì…”
Tiểu yêu trên mặt đất khóe miệng rỉ máu, run rẩy đứng lên, bụm mặt cẩn thận trả lời.
“Ngu xuẩn, ngốc đến không có thuốc chữa! Cấm không ai được nhắc đến chuyện này, cút cho ta — rượu đâu –”
Thủ hạ giật mình, vội vàng hốt hoảng chạy ra ngoài.