Chương 886
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 886
Chương 886
Chương 886: Thiên hạ người nào không biết quân
Đại Trinh phong thiền đã gây nên thiên tượng biến hóa, mà sự việc này không chỉ xảy ra ở một ngọn núi hay một địa phương, căn bản không thể giấu giếm được. Ngay cả những người dân thường khi nhìn lên bầu trời cũng biết chắc chắn có đại sự phát sinh. Vậy thì những người có đạo hạnh trong thiên hạ, vốn có thần cơ diệu toán, làm sao có thể không biết thiên địa có biến cố?
Thậm chí, một vài người đạo hạnh cao thâm còn thông qua bấm đốt ngón tay mà biết rõ rất nhiều nội dung về việc Đại Trinh phong thiền. Bởi lẽ, Đại Trinh phong thiền là cáo mời thiên địa, vốn là sự tình đặt giữa thiên địa, nên không có bất kỳ sự ẩn giấu nào có thể che đậy được.
Không biết có bao nhiêu Tiên Đạo cao nhân kinh ngạc, lại có bao nhiêu chưởng giáo, trưởng lão của các Tiên Phủ trong cơn kinh ngạc lại cảm thấy khó chịu trong lòng.
Nhưng chấn động lớn nhất, đương nhiên phải kể đến rất nhiều đại hoàng triều trên đời này. Ví như Đại Tú hoàng triều ở tận Bắc Cảnh Hằng Châu, hay một vài Đại Phật Quốc ở Tây Vực Lam Châu, hoặc một vài đại quốc đang dừng chân ở Thiên Vũ Châu giữa lúc yêu ma chi loạn. Chưa kể đến Thiên Bảo Quốc ở Vân Châu, nơi có khoảng cách không quá xa xôi so với Đại Trinh, sau khi có kỳ nhân dị sĩ “nhiệt tâm” trợ giúp triều đình giải mê về thiên tượng, cũng chấn kinh rồi nộ ý ẩn sinh.
Đại Trinh chỉ với sức của một nước mà đại diện cho Nhân tộc và nhân đạo giữa thiên địa, rồi lại lên núi cao phong thiền ư? Mấu chốt là đủ loại dị tượng đều chứng tỏ bọn họ đã thành công, thư văn phong thiền của bọn họ dường như đã được thiên địa công nhận.
Ngươi nói trong nước ngươi có Văn Thánh Võ Thánh, khai sáng văn võ khí vận, nhưng ai biết rõ bọn họ là ai, ai biết có phải là thật hay không? Cho dù là thật, thì sao chứ?
Chẳng lẽ trung tâm nhân đạo của thiên hạ lại ở ngay Đại Trinh? Chẳng lẽ Hoàng Đế Đại Trinh có thể không giấu diếm mà tự xưng Nhân Hoàng sao?
Đại Trinh tại sao có thể! Đại Trinh làm sao dám!
Cho dù Đại Trinh còn chưa biểu lộ ra loại dã tâm này, nhưng những người cầm quyền của các hoàng triều trong thiên hạ lại không thể không nghĩ như vậy. Bởi vì nếu đổi lại là họ, họ cũng sẽ có loại dã tâm này. Huống hồ, Đại Trinh còn dám phong thiền ở Đình Thu Sơn, thế nào cũng coi là khí thôn thiên hạ. Ừm, bây giờ Đình Thu Sơn đã là Đình Sơn rồi.
Giờ khắc này, thậm chí không ít hoàng triều cũng động tâm tư phong thiền.
Nhưng không thể phủ nhận là, danh tiếng của Đại Trinh hoàng triều đã vượt qua tốc độ tưởng tượng của triều chính Đại Trinh, cấp tốc truyền khắp thiên hạ. Từ chính đạo đến yêu ma, từ hạng người tu hành đến phàm nhân, đều biết đến danh tiếng của Đại Trinh sau sự kiện này.
Đồng thời, Đại Trinh muốn thành lập văn miếu võ miếu. Cho dù các quốc gia khác trong thiên hạ không công nhận Đại Trinh, nhưng việc phong thiền đã trở thành sự thật, văn miếu võ miếu là được thiên địa thừa nhận. Dưới sự chỉ điểm của cao nhân, các hoàng triều có thực lực trong thiên hạ đều hiểu rằng Đại Trinh muốn xây văn võ miếu, vậy thì quốc gia của họ cũng có thể xây, nhất định phải xây, mà còn tuyệt đối không thể chậm hơn Đại Trinh!
Trong vòng 1 tuần sau đó, các quốc gia nhân gian trong thiên hạ, chỉ cần biết được tin tức Đại Trinh phong thiền, đều tức giận một phen ở triều hoang, sau đó mở mấy lần triều hội. Việc đầu tiên được quyết định chắc chắn là thành lập văn võ miếu.
Cho dù là những quan viên khắc nghiệt nhất cũng sẽ không phản đối việc thành lập văn võ miếu, bởi vì đây là việc thực sự có thể cường đại khí vận của một nước, tăng cường thực lực trong nước. Còn Hoàng Đế, kẻ phụ họa và đám tham quan thì lại càng không phản đối loại việc mà đối với họ không có chỗ xấu, lại còn có thể vớt béo bở.
Kết quả là, phảng phất trong lúc nhất thời, các nơi trong thiên hạ đều muốn thành lập văn võ miếu. Từ việc xác lập bức tranh sách đến tìm công tượng đều được tiến hành cực kỳ cấp tốc. Cũng bởi vì văn võ miếu, tên của Doãn Triệu Tiên và Tả Vô Cực không thể tránh khỏi mà lưu truyền ra ngoài. Lần này, thật sự là thiên hạ đều biết.
…
Thời gian đã là 3 tháng cuối năm.
Quỳ Nam quận thành ở Nam Hoang Châu, được xem là một trong những thành lớn hàng đầu trong nước. Mặc dù mới biết tin tức 1 ngày trước, nhưng cũng vì sự việc văn võ miếu mà công việc trở nên lu bù. Ngay khi nhận được ý chỉ từ kinh thành, quan viên địa phương đã bắt đầu tìm kiếm công tượng để chuẩn bị kiến tạo văn võ miếu.
Không chỉ những nhân vật lớn trong thành đang thảo luận sự việc này, mà bách tính trong thành cũng nghị luận ầm ĩ.
Sáng sớm hôm đó, Lê Phong chạy đến cửa hàng bánh bao cách nhà không xa để mua bánh bao thịt. Bên cạnh đó, tiệm thợ rèn cũng đã thiết chùy không ngừng nghỉ từ sáng sớm.
Cửa hàng bánh bao bên kia làm ăn rất tốt, một đám người vây quanh trước cửa hàng để mua bánh bao. Lê Phong cũng không ỷ vào thân phận mà chen hàng, cứ vậy đứng ở phía sau đám người chờ đợi. Mọi người cũng không để ý đến cậu, vừa xếp hàng mua bánh bao, vừa trò chuyện về những chủ đề mà họ cảm thấy hứng thú.
“A, nghe nói chưa, Quỳ Nam quận thành của chúng ta sắp xây miếu mới!”
“Sao có thể không nghe nói chứ, chuyện Mãn Thiên Tinh vào ban ngày hồi cuối tháng giêng, ngươi còn nhớ không?”
Có người nhắc đến chuyện ngày hôm đó, những người khác nhất thời càng cảm thấy hứng thú hơn. Tình cảnh ngày hôm đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt, có người sùng bái, có người e ngại.
“Nhớ chứ, sao vậy, có liên quan à?”
“Đương nhiên là có liên quan rồi!”
Người nói chuyện thấy nhiều người không biết nội tình, nhất thời trong lòng mừng thầm.
“Nghe nói ban ngày biến thành đêm đen là điềm không may mắn à?”
“Đánh rắm! Ngươi nghe ai nói thế? Với lại, đó đâu phải ban ngày biến thành đêm đen, ta thấy rõ ràng mà, chỉ là các ngôi sao trên trời đều xuất hiện thôi. Đây là điềm lành, điềm báo đại cát, hiểu không? Cái văn võ miếu này cũng là vì điềm lành này mà được xây dựng, nghe nói là có thể bảo hộ văn vận võ vận của chúng ta…”
“Văn vận võ vận rốt cuộc là cái gì?”
Người nói chuyện bị hỏi, sau đó không nhịn được nói:
“Cái này nghe mặt chữ là hiểu rồi còn gì, cần gì phải truy vấn ngọn nguồn chứ, thật là đần! Ta nói cho mà biết, cái văn võ miếu này không chỉ có chỗ chúng ta xây đâu, nghe nói rất nhiều nơi trong nước đều xây đó. Chú ta còn được mời đi làm thợ hồ, nghe nói sẽ xây rất nhiều mặt bài!”
“Nha!” “Ra là vậy!”
“Vậy trong miếu thờ vị thần nào, có linh nghiệm không? Đến lúc đó chúng ta có nên đi tranh nhau thắp hương đầu không?”
“Ách…”
“Này, bánh bao của ngươi xong rồi đây.”
Ông chủ cửa hàng đưa giấy dầu gói bánh bao cho người kia, người đó vội vàng nhận lấy trả tiền, rồi lấy ra một cái cắn một miếng nhai nuốt.
“Ai da, ngươi mau nói đi chứ!” “Đúng đấy, nói một nửa cẩn thận bị loét miệng!”
“À à, để ta ăn hai miếng đã!”
Người kia ăn tiếp một cái bánh bao, cũng không rời đi, vừa nhìn những người đang xếp hàng, vừa chậm rãi đàm đạo.
“Nghe nói ở một nơi cực kỳ xa xôi có một Đại Trinh Quốc, ừm, ngược lại hẳn là một quốc gia rất lợi hại. Việc văn võ miếu này vừa bắt đầu cũng là từ bên đó mà ra. Nghe nói bên trong không cúng thần tượng mà sẽ cúng thiên địa cùng văn vận võ vận, bất quá ta còn nghe nói là có hai vị Thánh Nhân, Văn Thánh họ Doãn, tên là Doãn Triệu Tiên, Võ Thánh họ Tả… Ách, tên là Tả gì ấy nhỉ…”
Người nói chuyện có chút quên, cầm lấy một cái bánh bao cau mày gặm. Ông chủ cửa hàng bánh bao vừa đưa bánh bao cho mọi người, vừa nghiêm túc lắng nghe. Nghe đến khi đối phương bị kẹt lại, lại nghe được Đại Trinh và họ Tả, không khỏi vui đùa một câu:
“Chẳng lẽ là Tả Vô Cực sao?”
Người đang gặm bánh bao nhíu mày khổ tư nhất thời vỗ đùi:
“Đúng đúng đúng đúng! Ngươi nói đúng! Vừa nãy nhất thời quên mất, Võ Thánh tên là Tả Vô Cực. Nghe nói võ công cao đến mức có thể đồ yêu, Lục Tiên cũng không đáng kể. Các thần trong miếu đều đánh không lại Võ Thánh đại nhân, chẳng lẽ ông ấy không thể có miếu riêng à? Bất quá Văn Thánh Võ Thánh lại không được cúng trong miếu, cũng lạ thật… A chưởng quỹ, ngươi nghe ai nói thế, tin tức linh thông vậy?”
Ông chủ cửa hàng bánh bao có chút ngây người, nghe được câu hỏi mới hồi phục tinh thần lại:
“Ách, ta…”
Ông chủ cửa hàng bánh bao nhất thời không nói nên lời, trong lòng có chút phấn khởi, không khỏi quay đầu hô một câu:
“Kim đại ca, vị đại hiệp thường đến tìm ngài, có phải tên là Tả Vô Cực không? Hắn, hắn trùng tên với Võ Thánh… Có phải trùng hợp không vậy?”
Kim Giáp bên kia đang cầm đại chùy bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía bức tường bên cửa hàng bánh bao:
“Ừm.”
Kim Giáp lên tiếng, rồi lại bắt đầu “Keng keng keng…” gõ lên.
Ông chủ cửa hàng bánh bao vỗ vỗ ngực:
“Đã bảo mà, sao có thể trùng hợp như vậy, không có gì không có gì, chỉ là có người trùng tên thôi… A, Lê thiếu gia cũng ở đây à, mua bánh bao? Muốn bao nhiêu cái?”
Lê Phong giật mình lấy lại tinh thần, nhìn ông chủ một cái rồi xoay người bỏ chạy, nhưng chạy được mấy bước thì dừng lại rồi xông trở lại:
“Hai mươi cái bánh bao thịt, mau lên!”
Vốn dĩ không muốn chen ngang, nhưng lúc này Lê Phong đang nóng vội, mà mấy người bên cạnh cũng không để ý đến chuyện này, để cho Lê Phong mua trước. Mua bánh bao trả tiền xong, Lê Phong nhìn vào tiệm thợ rèn một cái, rồi chân dẫm thật nhanh rời đi.
“Cái thằng Lê thiếu gia này, rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ, cũng không có tà dị đến thế.”
“Ha ha ha, đúng là, một đứa bé thì có thể tà dị đến đâu?” “Nhưng nghe nói nó hay gây họa lắm…”
“Suỵt… Nói cẩn thận!”
Phía bên kia, Lê Phong càng chạy càng nhanh, càng chạy càng hưng phấn. Cậu không cho rằng những chuyện vừa nghe chỉ là trùng tên trùng họ, lại đều đến từ Đại Trinh. Huống chi, cậu còn tận mắt thấy Tả đại hiệp trừ yêu, tiện tay dùng một cái gậy dẹp đã hời hợt g·iết một con Lang Yêu.
‘Nguyên lai Tả đại hiệp còn lợi hại hơn mình nghĩ, nguyên lai Tả đại hiệp là Võ Thánh đại nhân, khó trách võ công lợi hại như vậy! Có phải ông ấy còn lợi hại hơn cả Kế tiên sinh không? Không đúng, Kế tiên sinh là lợi hại nhất! Cho dù đánh không lại… Nhưng Kế tiên sinh vẫn là tốt nhất!’
Trong tăng xá của Nê Trần Tự, Tả Vô Cực vừa mới ngồi dậy trên giường, bên ngoài có tiếng hòa thượng vang lên:
“Tả đại hiệp, ta đã chuẩn bị nước nóng cho ngài rồi, ngài xem có muốn dùng không?”
“Ách, đa tạ đại sư, cứ để ở đó đi.”
“A, vậy ta đi làm việc đây.”
Vị hòa thượng cao gầy xoay người rời đi, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn. Lê Phong liền xông đến trước tăng xá, “Ầm” một tiếng đẩy cửa tăng xá ra:
“Tả đại hiệp, ngài chính là Võ Thánh đại nhân đúng không, có phải lợi hại đến mức có thể thắng Kế tiên sinh không?”
Tả Vô Cực ngơ ngác:
“Ngươi nghe ai nói ta đánh thắng Kế tiên sinh? Không đúng, tại sao ta phải đánh với Kế tiên sinh?”
Mà giờ khắc này, Kế Duyên đã đến Nê Trần Tự, dựa vào thính lực khoa trương của mình cũng nghe được cuộc đối thoại bên trong, không khỏi mỉm cười. Lê Phong có sức sống như vậy thì tốt.
‘Doãn phu tử, Tả Vô Cực, lần này thật sự là thiên hạ người nào không biết quân!’