Chương 854
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 854
Chương 854: Có chút giọng khách át giọng chủ
Vốn tưởng chỉ là xem náo nhiệt, ai ngờ lại có chút thú vị. Lần này, Thủy tộc xung quanh không ai có ý định ra tay. Hóa Long Tiệc Rượu, ngoài việc tiếp kiến Thông Thiên Giang Long Cung, kết giao với Thủy tộc khắp nơi, thì cũng chỉ tượng trưng ăn một bữa cơm, có thêm việc vui để xem cũng tốt.
Thủ lĩnh các nơi đều đang xem náo nhiệt, vui nhất là Giải Trĩ, còn Hồ Vân thì khẩn trương vô cùng trong cấm chế nhỏ, chẳng buồn oán trách sư phụ tiện nghi của mình hay cầu cứu xung quanh.
Thay đổi một cách vô tri vô giác, Hồ Vân đã nhận ra sư phụ tiện nghi này tu vi chắc chắn cao hơn hẳn Thủy tộc xung quanh. Cấm chế này, chỉ cần y chưa đạt tới yêu cầu thì sẽ không hủy bỏ, nên tốt nhất là cố gắng chống đỡ thật lâu, hoặc là thử xem có thắng nổi yêu hán đối diện hay không.
Phải, Hồ Vân từ trước đến nay chưa từng ra tay với ai, đối mặt với yêu khí hung hãn của gã kia lại càng không dám đối kháng, nhưng tình huống trước mắt khiến y không thể trốn tránh.
Trong lòng Hồ Vân rất hoảng, chưa từng nghĩ mình có thể thắng được yêu quái trước mắt, nên khi ra tay, dù không dùng toàn bộ năng lực, y vẫn cố gắng dùng những thủ đoạn mạnh mẽ nhất mà y biết.
Kết quả là một tay huyễn thuật tinh xảo mà thần dị được thi triển, mị ảnh trực tiếp huyễn hóa thành Kim Giáp, lực bộc phát khiến yêu quái đang lao tới giật mình.
“Ầm…”
Kim Giáp Thần Tướng chớp mắt đã tóm được hai tay yêu quái. Trong khoảnh khắc đối phương ngây người, lực lượng kinh khủng của Kim Giáp Thần Tướng bộc phát, một gối thúc thẳng vào bụng khiến yêu hán nôn cả nước chua, rồi bồi thêm một cùi chỏ vào mặt, răng hàm bay mất mấy cái.
“Ầm…”
Yêu hán đập vào thành cấm chế nhỏ, lắc lắc đầu cho tỉnh táo lại, ngẩng lên thì thấy ngay một nắm đấm Kim Giáp khổng lồ đang lao tới.
“Dừng tay! Chờ đã…”
“Ầm…”
Yêu hán nói không kịp, ăn trọn một đấm vào mặt, văng ra vài phiến lân phiến rồi lại bị đánh bay lần nữa. Hồ Vân cũng nhân cơ hội này ra lệnh cho mị ảnh dừng lại.
“Hô… Hô… Hô…”
Yêu lực tiêu hao là thứ yếu, lúc này toàn thân Hồ Vân đang hưng phấn tột độ, không ngừng điều chỉnh hô hấp.
“Không đánh nữa à?”
“Ngươi cái hỗn trướng… Ta…”
Yêu khí trên người yêu hán vừa hồi phục đang nhấp nhô bất định, gã hận không thể xé xác Hồ Yêu, nhưng nhìn bốn cái đuôi phía sau đối phương, cộng thêm khí tức đáng sợ của Hộ Pháp Thần Tướng toát ra từ Kim Giáp mặt đỏ kia, gã cũng thấy bồn chồn.
“Ha ha ha ha ha… Làm tốt lắm, làm tốt lắm! Nhanh hơn ta tưởng nhiều! Sau này nhớ kỹ, loại yêu quái này ngươi hoàn toàn có thể đối phó được, đồ đệ của ta sao có thể đến động thủ cũng không dám!”
Giải Trĩ cười lớn đứng lên, đặt bầu rượu trong tay lên bàn phía sau. Chẳng thấy y có động tác gì, cấm chế nhỏ nhốt Hồ Vân và yêu quái đã biến mất không dấu vết.
Giải Trĩ vừa bước một bước đã tới bên cạnh Hồ Vân, vỗ vỗ đầu y rồi cười nhìn yêu hán đang phẫn hận.
“Không sao không sao, ăn vài cái đấm có lợi cho ngươi thôi. Ngươi cứ đến Thông Thiên Giang Long Cung tìm người Ứng gia, kể lại chuyện của ngươi và tiểu hồ ly này, nhất định sẽ được đền bù thôi, ngươi cũng không thiệt đâu.”
Yêu hán hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm. Gã không thể nghe theo lời đối phương được, nhưng rõ ràng bây giờ không đấu lại gã. Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, gã quyết định tạm thời đè nén cơn giận xuống.
Giải Trĩ cười hì hì kéo Hồ Vân còn đang hưng phấn đi, định rời đi. Hồ Vân hoàn hồn, áy náy chắp tay với yêu hán vừa bị đánh, rồi mới theo Giải Trĩ rời đi.
“Đi đi đi, lại đi tìm quả hồng mềm mà nắn bóp!”
Giải Trĩ không để ý đến ánh mắt hoặc suy tư hoặc giận dữ của những người xung quanh, kéo Hồ Vân đang xấu hổ như đi vào chỗ không người. Yêu hán bị đánh chỉ hung dữ nhìn theo bóng lưng hai người, nghĩ cách trả thù.
Đúng lúc này, một tiếng rồng ngâm xa xăm từ phương xa truyền đến.
“Gào gào ——”
Tiếng rồng ngâm mang theo long uy cường đại, theo dòng Thông Thiên Giang lan tỏa khắp nơi, khiến vô số Thủy tộc ven sông chấn động.
“Là Ứng nương nương!” “Ứng nương nương về rồi!”
“Ly Long chân thân!”
“Chúng ta may mắn được chiêm ngưỡng long nhan của Ứng nương nương.”
Toàn bộ Thủy tộc đều vô thức nhìn về phương xa. Ngay cả yêu hán vừa bị đánh cũng tạm gác lại cơn giận.
Sóng lớn Thông Thiên Giang trở nên kích động, ngay cả dưới nước cũng thấy rõ dòng chảy lay động. Chân Long đến nhanh hơn tưởng tượng của đám Thủy tộc.
“Gào gào ——”
Tiếng rồng ngâm thứ hai vang dội hơn, như tiếng sấm rền bên tai. Sau đó, một đạo lưu quang hồng thải lướt qua đỉnh đầu, vô tận nước sông bày ra trước mắt, một con Ly Long tỏa ánh sáng lung linh giãy dụa thân rồng, vung vẩy đuôi rồng, bay qua đầu toàn bộ Thủy tộc.
Giờ khắc này, toàn bộ Thủy tộc đều tự phát chắp tay, hướng về thân rồng làm bái. Ngay cả Hồ Vân cũng vội vàng chắp tay hành lễ. Chỉ có Giải Trĩ không làm bái, trông đặc biệt nổi bật.
“Ha ha, Hóa Long Tiệc Rượu thật sự bắt đầu rồi. Đi đi đi, lần sau ta sẽ dẫn ngươi tìm đúng đối thủ. Chúng ta mau đến Long Cung chính điện thôi!”
Lần này Giải Trĩ không đùa nữa, nắm chặt tay Hồ Vân, nhảy ra khỏi cấm chế bọt khí dưới đáy sông, ngự thủy đi vội, thẳng hướng Long Cung.
Yêu hán bị đánh oán hận nhìn theo hai người đi xa trong dòng nước, miệng lẩm bẩm những lời như “Xem trên mặt Ứng nương nương nên tạm không truy cứu”, và “Tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý định”.
Ly Long quá cảnh, vạn ngàn Thủy tộc làm bái, mang theo long khí cuồn cuộn và long uy vô tận. Ứng Nhược Ly lấy thân rồng bơi vào Long Cung, bơi đến bên ngoài chính điện mới hóa thành một nữ tử mặc cẩm tú y sam màu đỏ, đầu đội tơ vàng quan, so với trước kia càng thêm rực rỡ và uy nghiêm.
“Bái kiến Ứng nương nương!”
Dạ Xoa Ngư nương bên ngoài chính điện phân phân hành lễ. Ứng Nhược Ly gật đầu rồi đi vào chính điện. Tứ Hải Long tộc, trừ những Long Quân ra, đều đứng dậy hành đại lễ.
“Bái kiến Ứng nương nương!”
Ứng Nhược Ly đầu tiên chắp tay với cha mình, sau đó lần lượt chắp tay với vài vị Long Quân xung quanh. Ngoại trừ Lão Long Ứng Hoành, các Long Quân còn lại đều đáp lễ ngang hàng.
“Cha, con thành công rồi!”
“Ha ha ha, tốt! Ngồi ở đây đi!”
Hôm nay Long Nữ là nhân vật chính. Bên cạnh bàn của Lão Long có một chiếc bàn trống, chuẩn bị cho nàng. Long Nữ không khách sáo, đi đến trước bàn vén váy dài ống tay áo, hào phóng ngồi xuống vị trí.
Lão Long cười phẩy tay, nói với tả hữu:
“Hóa Long Tiệc Rượu có thể bắt đầu, mời tân khách ngồi vào vị trí!”
Thanh âm của Lão Long truyền khắp Long Cung trong ngoài Thông Thiên Giang, báo hiệu Hóa Long Tiệc Rượu chính thức bắt đầu. Số lượng Thủy tộc Long Cung nhiều hơn trước đó xuất hiện ở các nơi trong Long Cung và bên ngoài cấm chế bọt khí ven sông, bưng đủ loại mỹ tửu mỹ thực. Rất nhiều Thủy tộc Long Cung tiến đến mời tân khách đang nghỉ ngơi ngồi vào vị trí.
Lần này là chính thức mở tiệc rượu. Long Cung chính điện không còn là nơi giao lưu của Tứ Hải Long tộc, mà là nơi những tân khách có thân phận địa vị được mời đến.
Đoàn sứ giả Đại Trinh cũng có Dạ Xoa gõ cửa, đứng bên ngoài cung kính nói:
“Doãn Công, Ứng nương nương đã về, Hóa Long Tiệc Rượu mở, xin chư vị theo ta đến Long Cung chủ điện ngồi vào vị trí!”
Các quan viên và Thiên Sư trong phòng nhất thời khẩn trương. Táo Nương ôm kiếm, vốn đang xem Doãn Thanh đọc một cuốn thư tịch tùy thân, nghe tin cũng đứng lên.
“Không cần sợ, tiên sinh cũng sẽ đi, ngồi cạnh tiên sinh là được.”
“Ai nha Táo Nương Tiên Cô, vị trí này đâu phải chúng ta có thể chọn.”
“Đúng vậy a.”
“Được rồi được rồi, mau sửa soạn quần áo, đừng để Long Quân sốt ruột chờ.”
Doãn Triệu Tiên lên tiếng, mọi người bắt đầu thu xếp y sam. Khi mở cửa lớn điện nghỉ ngơi, sự khẩn trương và bất an đều bị đè xuống, khôi phục hình tượng quan chức Đại Trinh nghiêm túc.
Táo Nương và Doãn Thanh đi ra, hỏi Dạ Xoa:
“Chúng ta có thể ngồi cùng tiên sinh không, là Kế tiên sinh.”
“Ách, cái này… Đều đã an bài chỗ ngồi rồi, Kế tiên sinh sẽ ngồi bên phải… Xin Táo tiên tử đừng làm khó tiểu nhân.”
Táo Nương khẽ nhíu mày, chỉ có thể theo mọi người đi trước.
Đến bên ngoài Long Cung chính điện, họ gặp rất nhiều tân khách đến dự tiệc, có thần quang sáng láng, có khí tức cao xa, có tiên nhân Ngọc Hoài Sơn, có tiên tu Càn Nguyên Tông, có Thành Hoàng Kinh Kỳ Phủ xung quanh, có cả quỷ tu quan văn và quỷ tướng âm trầm nhưng âm khí thanh minh…
Chẳng biết vì sao, trong tình huống này, hình như ngay cả phàm nhân cũng có thể thấy rõ khí tướng trên người những tân khách này. Đám quan chức Đại Trinh từng người lưng nóng lên, cố trấn định, nhưng thật tình không biết, những tân khách xung quanh cũng đặc biệt lưu ý đến đoàn người Đại Trinh. Doãn Triệu Tiên Hạo Nhiên Chính Khí chi quang như vầng trăng sáng chiếu rạng rỡ, không ai có thể coi nhẹ. Khí tướng trên người Doãn Thanh càng hiện ra bảy màu.
“Tiên sinh!”
Táo Nương ngạc nhiên kêu lên, thu hút ánh mắt của không ít người về phía nàng. Bên ngoài chính điện, Kế Duyên đang theo một tên Dạ Xoa chậm rãi đi tới.
Trong số những tân khách đang vào điện, một bộ phận lớn khi nhìn thấy Kế Duyên đều dừng lại, trên mặt hoặc mừng rỡ hoặc kích động.
Kế Duyên đi đến gần cửa đại điện. Quan viên Đại Trinh, tiên nhân Ngọc Hoài Sơn, tu sĩ Càn Nguyên Tông, quỷ tu U Minh Chính Đường, Thành Hoàng quỷ thần, Thủy Thần Đại Trinh, cao tu Thủy tộc nội địa, chính tu đất đai sơn nhạc…
Tất cả đều không hẹn mà cùng vô ý thức hành lễ với Kế Duyên.
“Kế tiên sinh!” “Gặp qua Kế tiên sinh!”
“Tiểu thần gặp qua Kế tiên sinh!”
“Kế tiên sinh tốt!”
…
Cảnh tượng này khiến những người không biết Kế Duyên kinh ngạc, khiến những người chỉ nghe danh Kế Duyên kinh ngạc, và khiến cả Kế Duyên cũng hơi kinh ngạc. Đây quả thực có chút giọng khách át giọng chủ, may mà Ứng gia là người một nhà.
Đương nhiên, Hồ Vân cũng xem đến ngây người, y vừa hay cùng Giải Trĩ chạy đến đây.
‘Kế tiên sinh cũng quá lợi hại!’