Chương 844
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 844
Chương 844: Sáu nơi không thể xem thường
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Hồ Vân đã tự nhiên chuyển từ xưng hô “Tạ tiên sinh” thành “sư phụ” với Giải Trĩ. Ban đầu, Hồ Vân chỉ định gọi Giải Trĩ là Tạ tiên sinh, bởi trong lòng hắn vẫn mong mỏi một ngày nào đó Kế tiên sinh sẽ thu nhận mình làm đồ đệ. Nhưng sau khi Kế tiên sinh nói vài câu trong mộng, thái độ của Hồ Vân đối với Giải Trĩ đã thay đổi hoàn toàn.
Lúc này, Hồ Vân hớn hở chạy vào, lấy ra vài củ khoai lang từ trong bao bố đặt lên bàn.
“Cái này ăn sống được, vị rất ngon, nghe nói nấu lên còn ngon hơn!”
Cái bao bố khá lớn, mười cân khoai lang chỉ chiếm một phần nhỏ.
“Nướng khoai lang sẽ ngon hơn đấy, hấp qua rồi chờ nấu cơm xong thì vùi vào lò, dùng than củi nướng là ngon nhất.”
Kế Duyên vừa nói, ánh mắt vừa hướng về phía cửa viện Cư An Tiểu Các. Cửa phòng Hồ Vân khép không chặt, để lộ một khe hở, bên ngoài có bóng người, hẳn là có người đang đứng ngoài đó.
Quả nhiên, tiếng gõ cửa nhanh chóng vang lên.
“Cộc cộc cộc…”
“Vào đi.”
Kế Duyên vừa dứt lời, người bên ngoài mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Hóa ra là Dương Tông và Lỗ Tiểu Du. Hai người vừa vào Cư An Tiểu Các liền khom người hành lễ với Kế Duyên.
“Dương Tông…” “Lỗ Tiểu Du…”
“Bái kiến Kế tiên sinh! Bái kiến chư vị đạo hữu!”
Ngoài Kế Duyên ra, hai người họ không biết ai khác.
Kế Duyên cười, khoát tay nói:
“So với Lỗ lão tiên sinh, hai vị các ngươi quả thật rất coi trọng lễ tiết. Không cần đa lễ, vào ngồi đi, vừa hay chúng ta đang định nướng khoai lang.”
Trong sân ngoài bốn chiếc ghế đá trước bàn đá còn có một vài ghế trúc, ghế gỗ, không lo không có chỗ ngồi. Dương Tông và Lỗ Tiểu Du biết rõ tính tình Kế Duyên nên cũng không khách khí, tìm ghế ngồi xuống, ánh mắt tự nhiên rơi vào những củ khoai lang trên bàn.
“Kế tiên sinh ở đây cũng có khoai lang, xem ra hiệu suất làm việc của Đại Trinh ta giờ nhanh hơn trước nhiều rồi.”
Dương Tông cảm khái một câu, còn Hồ Vân thì trầm ngâm đánh giá hắn, rồi đột nhiên hỏi:
“Ngươi tên là Dương Tông? Trùng tên với vị Hoàng Đế giỏi nhất của Đại Trinh à.”
Dương Tông chắp tay với chàng thiếu niên đang xách bao bố:
“Đạo hữu chê cười, tại hạ chính là người đó.”
Thiếu niên này hẳn là huyễn hóa, nhưng Dương Tông lại không nhìn ra được căn cơ của hắn. Khí tức của hắn tựa như người thường, lại ẩn hiện linh quang nhàn nhạt, nghĩ đến chắc chắn không đơn giản.
“Ngươi thật sự là vị Hoàng Đế kia à?”
Phía trên đầu Hồ Vân vài thước, đám chữ nhỏ vây quanh « Kiếm Thư » có không ít chữ xoay mặt xuống dưới, trong đó có mấy chữ phát ra tiếng vang.
“Hắn chính là Dương Tông.” “Đúng, hắn chính là.”
“Nguyên Đức Hoàng Đế.” “Không sai!” “Là đồ đệ của Lỗ lão tiên sinh.”
Dương Tông và Lỗ Tiểu Du ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện đám chữ nhỏ và một quyển thư văn chi chít chữ, nội dung bị ánh mực che khuất, không biết viết gì, nhưng cũng không dám nhìn thêm, sợ nhìn trộm bí pháp gì.
“À.”
Hồ Vân đáp một tiếng rồi xách bao bố cùng Táo Nương đi vào phòng bếp. Biết rõ hắn là vị Hoàng Đế kia là được, những thứ khác không quan trọng.
Giải Trĩ đã cầm một củ khoai lang bóc vỏ gặm, miệng nhai “kẽo kẹt kẽo kẹt”.
“Các ngươi đến Cư An Tiểu Các, có việc gì không?”
Lỗ Tiểu Du nhìn sang Dương Tông, người sau liền nói thẳng:
“Kế tiên sinh, Càn Nguyên Tông định điều động tu sĩ đến Đại Trinh mở một ngoại tông Phúc Địa, ngoài ra còn có ý định điều động đệ tử vào Thiên Sư Xử của Đại Trinh. Nhân lúc tiên sinh ở nhà, chúng ta đến để hỏi ý kiến tiên sinh.”
Kế Duyên khẽ gật đầu, khứu giác của Càn Nguyên Tông vẫn rất nhạy bén.
“Mở ngoại tông Phúc Địa, Kế mỗ có ý kiến gì được chứ? Có điều các ngươi cũng cần hỏi qua triều đình Đại Trinh. Còn về việc vào Thiên Sư Xử, Kế mỗ có quy tắc: tu sĩ tu hành quá 30 năm thì không nên đến, tránh đem thói xấu của Càn Nguyên Tông đưa vào Thiên Sư Xử. Hãy để Đạo Nguyên Tử đạo hữu xem xét những đệ tử trẻ tuổi có sức sống, để thích ứng với những biến hóa trong tương lai.”
Dương Tông khẽ nhíu mày nhưng rất nhanh giãn ra, trịnh trọng chắp tay nói:
“Vâng, ta sẽ chuyển lời.”
“Ừm, những sơn dã tán nhân, Tiểu Tông môn phái nhỏ và gia tộc tán tu thì các ngươi có thể không hỏi, nhưng có hai nơi phải báo cáo trước, một là Ngọc Hoài Sơn, hai là Thông Thiên Giang.”
Nghe Kế Duyên nói vậy, Dương Tông lại lần nữa trịnh trọng đáp:
“Tuân theo chỉ điểm của Kế tiên sinh. Bên Ngọc Hoài Sơn, sư phụ đã lấy thân phận sư đệ chưởng giáo Càn Nguyên Tông tự mình đến đó rồi. Chúng ta đến thông báo với ngài trước một tiếng, sư phụ cũng sẽ đến một chuyến. Bên Thông Thiên Giang, sư phụ đến đó chắc cũng không có vấn đề gì.”
Dương Tông hiểu rõ năm xưa những người cùng nhau luyện chế Khổn Tiên Thằng có quan hệ không tệ, bên Long Quân Thông Thiên Giang chắc không có vấn đề lớn.
Lỗ Tiểu Du chợt nói:
“Đúng rồi Kế tiên sinh, còn hai nơi nữa muốn biết ở đâu?”
Kế Duyên khó hiểu nhìn Lỗ Tiểu Du:
“Còn hai nơi nữa?”
“Trước khi đến, chưởng giáo Chân Nhân nói Đại Trinh có sáu nơi cần chú ý. Kế tiên sinh ngài là một nơi, triều đình Đại Trinh là một nơi, Ngọc Hoài Sơn là một nơi, Thông Thiên Giang là một nơi, còn hai nơi nữa là đâu ạ?”
“Đạo Nguyên Tử chính đạo hữu không nói rõ?”
Lỗ Tiểu Du gãi đầu nói:
“Chưởng giáo Chân Nhân nói ông ấy chỉ tính ra sáu nơi, nhưng không phải nơi nào cũng rõ ràng. Sau đó sư phụ nói không biết thì đến hỏi ngài, bây giờ ông ấy không có ở đây, ta hỏi trước vậy.”
Còn hai nơi nữa?
Kế Duyên có chút ngơ ngác, chẳng lẽ trong phạm vi Đại Trinh còn có những nơi quan trọng mà hắn không biết?
Lưỡng Giới Sơn? Không đúng, Lưỡng Giới Sơn ở hải ngoại, quan hệ với Đại Trinh không lớn.
Kế Duyên đang suy nghĩ thì đám chữ nhỏ trên đầu đã líu ríu nghị luận. Bọn chúng tin tưởng vững chắc đại lão gia lợi hại, nên cũng tin tưởng vững chắc ở Đại Trinh này, đại lão gia khẳng định biết rõ hết thảy mọi chuyện.
“Đại lão gia khẳng định biết rõ!” “Đúng, khẳng định biết rõ.”
“Chắc là quên thôi!” “Đúng đúng, không không, không đúng, tiên nhân như đại lão gia sao lại quên được.”
“Vậy là không để ý đến.” “Đúng đúng, không để ý đến, vậy là đâu nhỉ?”
“Ta biết rồi!” “Mau nói mau nói.”
“Vân Sơn Quán và U Minh Chính Đường.”
“Đúng đúng đúng, nhất định là, khó trách đại lão gia sẽ xem nhẹ!”
“Đúng thế đúng thế.”
Hơn trăm chữ nhỏ tranh luận ồn ào, kết quả từ cuộc tranh luận đó, Kế Duyên và những người đang ngồi đều nghe rõ mồn một.
Kế Duyên lộ vẻ giật mình, quả thật, nếu là hai nơi này thì hắn xem nhẹ cũng không kỳ quái.
“Kế tiên sinh, Vân Sơn Quán và U Minh Chính Đường là nơi nào?”
Dương Tông lập tức hỏi, những chữ linh này đều biết, Kế tiên sinh cũng lộ vẻ giật mình, vậy hiển nhiên là rõ ràng.
Kế Duyên suy nghĩ một chút, cân nhắc nói:
“U Minh Chính Đường à, để ta cho các ngươi xem.”
Nói xong, Kế Duyên đổ một ít nước trà trong chén ra, nước trà chảy trên bàn đá, nhanh chóng bằng phẳng thành một hình dạng.
“Đây là bản đồ Đại Trinh ngày nay, còn đây…”
Hình dạng không chỉ biến hóa, đồng thời xuất hiện sáng tối sâu cạn, một nửa sáng tỏ, nửa còn lại thì tối hơn. Hình dạng cả hai hòa hợp trên bản đồ Đại Trinh vốn có, hướng ra phía ngoài rất nhiều, nhất là hướng bắc.
“Cái này các ngươi có thể hiểu là Âm Gian lấy Đại Trinh làm khu vực chủ yếu. Phần sáng thì có chính thần như Thành Hoàng Thổ Địa quản hạt, phần tối thì tạm thời chưa có quỷ thần hoặc là tương đối ít. U Minh Chính Đường quản lý khu vực này, dẫn dắt người c·hết đi đầu thai, trói buộc dã quỷ, tiêu diệt ác linh.”
Âm Gian?
Chưa từng thấy thế lực Âm Gian nào có quy mô như vậy, mà lại không phải thuộc tính chính thần thông thường?
“U Minh Chính Đường có bách tính dâng hương lễ bái không?”
“Có lẽ có, nhưng càng nhiều là bầy quỷ bái, là nơi chính tu Quỷ Đạo thực sự, không thể khinh thường. Ừm, một vài chính thần Thành Hoàng chi lưu, hẳn là cũng có chút hiểu biết về U Minh Chính Đường, thậm chí còn đang đánh quan hệ. Càn Nguyên Tông tự đi hỏi thăm là tốt nhất.”
“Vâng.”
Dương Tông trong lòng ổn định lại, nghĩ xem việc này có ảnh hưởng gì đến việc Đại Trinh sắc phong quỷ thần hay không, cứ tiếp xúc rồi tính, trong lòng tạm thời đè việc này xuống, tiếp tục dò hỏi:
“Vậy Vân Sơn Quán thì sao?”
Kế Duyên cười:
“Vân Sơn Quán không quản những việc này, nên không cần đi hỏi.”
“Vâng, cẩn tuân Kế tiên sinh dạy bảo.”
Kế tiên sinh đã nói vậy, Dương Tông cho rằng có điều gì kiêng kỵ nên không hỏi nhiều, nhiều lắm là về nói với sư phụ để ông ấy làm rõ.
Thấy chính sự đã xong, Dương Tông hơi do dự lấy ra một đồng tiền:
“Kế tiên sinh, đồng tiền này có phải ngài để lại không?”
Kế Duyên đưa tay nhận lấy nhìn:
“Chính Dương Thông Bảo à, ừm, lúc trước mang Dương Hạo ra ngoài đi dạo, lúc trở về đưa cho nó làm kỷ niệm.”
“Tiên sinh, nếu Hạo nhi nó cũng tiếp nhận đồng tiền này, không giống như ta lúc trước để bánh Trung thu rơi xuống, có phải hay không…”
Kế Duyên đặt đồng tiền lên bàn, đẩy về phía Dương Tông:
“Chỉ là kỷ niệm thôi, không phức tạp như ngươi nghĩ đâu. Ngươi nếu nhớ Dương Hạo thì tự đi Kinh Kỳ Phủ Âm Ti xem nó là được, tuy nói âm thọ của Hoàng Đế ngắn, nhưng cũng chưa được mấy năm đâu, nó vẫn còn ở đó.”
“Vâng…”
Dương Tông bất đắc dĩ đáp một tiếng, không dám nói thêm gì, có những lời nói quá lại không hay, Kế tiên sinh đã nói rất thẳng thắn rồi.
Làm Hoàng Đế, sau khi c·hết con đường tu tiên đoạn tuyệt, con đường quỷ tu cũng xa vời, âm thọ ngắn ngủi kết thúc như đèn cạn dầu. Dương Tông nghĩ lại chính mình, cũng toàn nhờ sư phụ đại pháp lực cứu giúp, mà lại nào biết hắn vẫn không tính là quỷ.
“Lúc đến thăm nó, đừng quên mang theo đồng tiền này.”
Kế Duyên đang cầm một củ khoai lang xem xét, trong miệng nhẹ giọng nói, khiến Dương Tông mừng rỡ:
“Tiên sinh ngài muốn độ hóa nó sao?”
Kế Duyên không nói gì, ước lượng củ khoai lang trong tay, thầm nghĩ, có lẽ là kiếp sau.