Chương 777
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 777
Chương 777: Lê Phong
Trong khoảng thời gian này, vì có hạc giấy nhỏ và Kim Giáp để ý, lại thêm tự thân cảm giác, Kế Duyên gần như không tự mình đến Lê gia xem xét, nên khi thấy tình huống của đứa nhỏ này cũng có chút kinh ngạc.
Kế Duyên khẽ bấm đốt ngón tay, trong lòng nhất thời sáng tỏ. Đứa trẻ nhà họ Lê này gần như là sau khi sinh ra mười ngày đã lớn đến mức này, sau đó duy trì tình trạng như hôm nay, giống như bù đắp lại khoảng thời gian mang thai quá dài.
Trong lúc Kế Duyên bấm đốt ngón tay tính toán, ở ngoài viện, quản gia dẫn theo đám gia phó vây quanh đứa trẻ kia cũng đi đến. Hai hòa thượng căn bản không thể ngăn cản đám người này, đành phải nhanh chân vào trong viện.
“Thiện tai Đại Minh Vương Phật, Kế tiên sinh, đám người này nhất định phải vào, chúng tôi không ngăn được, xin tiên sinh thứ lỗi…”
Hai hòa thượng liên tục chắp tay tạ lỗi với Kế Duyên, còn người đáng tạ lỗi nhất lại chỉ đi dạo trong viện, nhìn đông ngó tây.
“Không sao, Kế mỗ không nhỏ mọn đến vậy.”
Kế Duyên gật đầu với hai hòa thượng, rồi nhìn về phía đứa trẻ đang nhìn ngó xung quanh trong sân. Dù đứa bé trông còn nhỏ, nhưng tuyệt đối không giống mới sinh mấy tháng. Bất quá, chuyện này xảy ra với đứa trẻ này, hình như cũng không có gì kỳ quái.
“Ngươi là con nhà họ Lê phải không?”
Kế Duyên cầm sách, hỏi một câu, thu hút sự chú ý của đứa bé và đám gia phó. Đứa bé tiến lại gần mấy bước nhìn Kế Duyên, trên khuôn mặt bầu bĩnh lại có đôi mắt sắc bén khác thường.
Thậm chí, vì thần quang quá thịnh, khiến người thường có cảm giác sợ hãi, nhưng trước mặt Kế Duyên thì chẳng là gì.
“Ngươi là ai? Biết thiếu gia ta?”
“Ta không chỉ biết ngươi, còn biết ngươi đang tìm gì.”
Lời Kế Duyên vừa dứt, hạc giấy nhỏ đã từ sau lưng bay lên, đậu trên vai hắn. Đương nhiên, hạc giấy nhỏ hôm nay đã không còn là hình dáng giấy gấp, mà là một con hạc nhỏ cỡ nửa bàn tay, nhưng lông tơ xõa tung hơn so với bạch hạc bình thường, trông đặc biệt đáng yêu.
“Rít ~”
“Ở đây! Chính là nó!”
Đứa bé chỉ vào vai Kế Duyên, lộ vẻ hưng phấn, nhưng đám gia phó và hai hòa thượng thì hai mặt nhìn nhau. Rõ ràng đứa bé không chỉ Kế Duyên, vậy thì không biết nó chỉ cái gì.
Trong mắt người ngoài, vai Kế Duyên trống không, phía sau hắn cũng không có gì đáng chú ý.
“Ách, thiếu gia, ngài chỉ cái gì?”
Đứa bé nghe người ngoài hỏi thì chỉ liếc nhìn bọn họ, lười giải thích, đi thẳng đến trước mặt Kế Duyên, cách mấy bước, chỉ vào hạc giấy nhỏ trên vai Kế Duyên nói:
“Ta muốn con chim nhỏ này.”
Kế Duyên liếc nhìn hạc giấy nhỏ trên vai, cười nói:
“Chỉ cần nó bằng lòng đi theo ngươi, ngươi tùy thời có thể mang nó đi.”
“Tốt, ngươi nói đó!”
Đứa bé nhìn ra con chim này có quan hệ không tầm thường với vị đại tiên sinh trước mắt, cũng mơ hồ hiểu rằng chim và người này đều không phải người thường, nhưng nó không hề sợ hãi, chạy thẳng về phía Kế Duyên, đám gia phó vội vàng đuổi theo.
Đứa bé đi thẳng đến trước mặt Kế Duyên, thân thể nhỏ bé mà có lực bật nhảy không tệ, nhảy lên cao hơn người nó, đưa tay chộp lấy vai Kế Duyên.
“Chíp chíp ~~”
Hạc giấy nhỏ bay thẳng lên, khiến đứa bé bắt hụt. Bắt hụt chim nhỏ, thân thể mất thăng bằng ngã về phía Kế Duyên. Lúc này, Kế Duyên buông cuốn sách trong tay, đưa tay đỡ lấy nó.
“Thiếu gia!” “Thiếu gia, ngài không sao chứ?”
“Cho ta, cho ta, cho ta chim nhỏ!”
Đứa bé vùng vẫy trước mặt Kế Duyên, còn muốn với lấy hạc giấy nhỏ, nhưng lúc này hạc giấy nhỏ đã bay lên mái hiên, đậu trên một khối tượng gỗ.
“Cho… ta… xuống… đây!”
Kế Duyên còn đang thấy đứa trẻ này vùng vẫy buồn cười, chợt phát hiện khí tức của đứa bé đột biến, thế mà lay động linh khí xung quanh, khiến cho xung quanh trở nên vô cùng ngột ngạt. Mái hiên rung lên cộc cộc, tro bụi không ngừng rơi xuống, như có áp lực nặng nề từ trên ép xuống.
Đám gia phó xung quanh sớm đã sợ hãi lùi lại mấy bước, hai hòa thượng trẻ tuổi cũng vậy, chỉ cảm thấy đứa trẻ này lập tức mang đến một loại áp lực đáng sợ, không hiểu sao có cảm giác sợ hãi, như thể một mình đối mặt với một con dã thú hung mãnh.
Có điều, Kế Duyên nhẹ nhàng vỗ lên lưng đứa bé, lập tức dập tắt khí tức ngột ngạt kia, tiện tay xách đứa bé lên, đặt trước người.
Đứa bé lại trở nên yên tĩnh, ngơ ngác nhìn Kế Duyên, hình như lúc này nó mới phát hiện vị đại tiên sinh trước mắt có đôi mắt xanh thẳm sâu không lường được, đang lặng lẽ nhìn nó.
“Lê gia thư hương môn đệ, có ai dạy ngươi lễ độ chưa?”
Lời nói và hành vi của đứa bé đừng nói là mới sinh mấy tháng, thậm chí còn vượt xa vẻ ngoài hai ba tuổi. Nhà họ Lê cũng có người dạy dỗ, nhưng Kế Duyên không thực sự muốn bàn luận về giáo dưỡng với đứa trẻ.
“Vừa rồi cái cảm giác đó, ngươi có phải thường xuất hiện, cũng thường dùng?”
Đứa bé nhíu mày, lẩm bẩm:
“Mắc mớ gì tới ngươi…”
Kế Duyên nhớ rõ mình từng thi triển sắc lệnh chi pháp khi đứa bé còn là hài nhi, theo lý thuyết sẽ khiến nó chỉ là một đứa trẻ bình thường. Hiện tại xem ra, vậy mà không thể hoàn toàn ngăn cách, có điều sắc lệnh chi pháp vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, nên vừa rồi chỉ là lay động một chút linh khí, nhưng tương đối thô bạo.
‘Xem ra là chận không bằng đạo.’
Ý niệm lóe lên trong đầu Kế Duyên, Kế Duyên trực tiếp đáp:
“Đương nhiên liên quan đến ta, ngươi vừa rồi suýt chút nữa dọa ta.”
“Dọa ngươi?”
Đứa bé nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Kế Duyên, thế nào cũng không giống bị dọa.
“Ừm, còn hù cả hạc giấy nhỏ. Cái loại lực lượng kia của ngươi không thu liễm lại sẽ không tốt đâu, sẽ hù đến rất nhiều người, thậm chí có thể hù đến cả mẹ và cha ngươi.”
Kế Duyên mang theo ý cười bổ sung một câu. Ai ngờ câu nói này vừa thốt ra, đứa bé vừa rồi còn ngang ngược vô lễ, giờ phút này lại bĩu môi, cúi đầu một lát rồi ngẩng đầu lên nhìn hạc giấy nhỏ.
“Ta mới mặc kệ, ta chỉ muốn con chim nhỏ này! Ngươi thế nào mới bằng lòng cho ta?”
Kế Duyên khẽ nhíu mày, nhìn đứa bé ra sức ngửa đầu. Dù cố che giấu, nhưng trong mắt đứa bé rõ ràng có lệ quang. Thấy Kế Duyên nhìn tới, đứa bé dứt khoát quay mặt đi, lùi lại mấy bước.
“Ta có thể trả tiền, ta biết mọi người đều thích bạc, thích vàng, ta có thể mua!”
Kế Duyên im lặng, nhìn đứa bé ngang ngược vô lễ mà lại cứng đầu. Giờ phút này, hắn cảm nhận được một nỗi đau thương nhàn nhạt từ đứa bé, rất nhạt và rất mịt mờ.
Trước đây, Kế Duyên quá cường điệu ý nghĩa của đứa bé đối với người chấp cờ, mà lại không để ý rằng dù đứa bé sinh ra đặc thù, dù nó không giống người thường, thì nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Trước khi đứa bé sinh ra, Kế Duyên đã gặp người nhà họ Lê, biết một chút tình hình của gia đình này. Gia chủ Lê Bình ban đầu cho Kế Duyên cảm giác tạm được, bây giờ bình tĩnh suy xét, sợ là cũng không chú ý đến quá nhiều, thậm chí có thể còn tệ hơn.
Với tình huống như vậy, Kế Duyên lại bấm tính, cơ bản hiểu rõ tình hình. Đứa bé sau khi sinh ra quả thật được nhà họ Lê coi trọng, nhưng sau mười ngày trưởng thành kinh người, cùng với những khoảnh khắc đáng sợ, ít người nhà họ Lê dám tiếp cận đứa bé.
Lê Bình còn đỡ, nhưng tương đối khắc nghiệt. Người đứa bé sợ nhất là mẹ nó. Vài tiểu thiếp của cha thì đặc biệt thích nói sau lưng. Có một tiểu thiếp vì đứa bé một lần bi phẫn mất khống chế mà bị dọa đến tinh thần thất thường, khiến tình cảnh của đứa bé càng thêm kỳ quái. Bạn chơi thì càng không có. Vài nhũ mẫu đều có con nhỏ, mà lại chính họ cũng sợ thiếu gia nhà họ Lê, đương nhiên sẽ không mang con mình đến gần thiếu gia nhà họ Lê.
Hiểu được tình cảnh của đứa bé, Kế Duyên nhất thời có chút đồng cảm.
“Tuổi còn nhỏ, sao lại thích dùng tiền giải quyết vấn đề? Ngươi cảm thấy con hạc nhỏ này có thể mua được bằng tiền sao?”
“Ngươi rất giàu?”
Lời đứa bé khiến Kế Duyên bật cười.
“Chắc chắn không giàu bằng ngươi, nhưng dù nghèo cũng không bán nó. Bất quá, nếu ngươi thích nó, có thể thường đến chùa, vừa vặn ta cũng có thể dạy ngươi một chút chữ nghĩa và lễ giáo.”
Đứa bé mở to mắt nhìn Kế Duyên.
“Ngươi muốn làm phu tử của ta?”
“Ta thật không muốn gánh trách nhiệm này. Nếu ngươi muốn hiểu như vậy, cũng không sai. Bất quá, nhà ngươi có phu tử không?”
Nhà họ Lê chắc chắn mời tư giáo, nhưng đứa bé bĩu môi.
“Trước đây có hai người, nhưng đều chạy mất. Ngươi muốn làm phu tử của ta, phải xem ngươi có học vấn không. Hai người kia đều nói nghiên cứu học vấn rất giỏi, ngươi giỏi hơn họ sao?”
Kế Duyên suy nghĩ một chút, lắc đầu, nở nụ cười hiền hòa với đứa bé.
“Vậy ta không dám đánh cược. Nhưng ta có hạc giấy nhỏ, mà lại ta không sợ ngươi.”
Đứa bé đang định nói gì đó, nghe Kế Duyên nói vậy, lại thấy nụ cười của hắn, rõ ràng sững sờ một chút, rồi cứ nhìn chằm chằm vào mặt Kế Duyên, nhất là đôi mắt bình tĩnh kia.
Kế Duyên thấy đứa bé mở to mắt ngơ ngác, cười đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt bầu bĩnh của nó. Đứa bé bụm mặt lùi lại một bước.
“Ta, ta về hỏi cha…”
Đứa bé do dự nói một câu, vẻ phách lối vừa rồi phảng phất yếu đi không biết bao nhiêu trước mặt Kế Duyên.
“Vậy đi hỏi đi.”
“Ách, dạ…”
Đứa bé lùi lại một bước, vô ý thức dẫn theo đám gia phó muốn ra ngoài viện, nhưng đi vài bước lại dừng lại, quay đầu nhìn Kế Duyên. Trong tầm mắt, vị đại tiên sinh ngồi trên ghế nhỏ trước phòng, ánh nắng xuyên qua tán cây rọi xuống người hắn, hắn cũng đang nhìn đứa bé.
“Ngươi sẽ ở đây chờ sao?”
“Ta sẽ ở đây. Đúng rồi, ngươi tên gì?”
Kế Duyên cười đáp, rồi hỏi thêm một câu.
“Ta tên Lê Phong!”
Đứa bé kêu lên một tiếng, rồi nhanh nhẹn chạy ra sân nhỏ. Hạc giấy nhỏ vội vàng vỗ cánh bay theo, khiến Kế Duyên nghe thấy tiếng cười “toe toét” từ ngoài viện vọng vào.
“Rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ…”
Ánh mắt Kế Duyên trở lại, phát hiện đám gia phó nhà họ Lê vẫn còn thần sắc mất tự nhiên đứng nép sang một bên.
“Sao? Không đuổi theo tiểu thiếu gia nhà các ngươi?”
“Sao? A nha!” “Đúng đúng đúng!”
“Thiếu gia chờ chúng tôi!”
Một đám gia phó như tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng đuổi theo ra ngoài, hai hòa thượng cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.