Chương 699
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 699
Chương 699: Cành đào
Nguyệt Lộc Sơn thâm u mười phần, trong núi chim bay thú chạy vô số kể. Bởi vì có tu sĩ Tiên Môn Nguyệt Lộc Sơn trấn giữ, nên nhiều khu vực quanh năm mây mù bao phủ, ít nhất trong mắt người thường là như vậy.
Trong núi không chỉ có thú hoang phong phú mà dược liệu cũng dồi dào. Thêm vào đó, Nguyệt Lộc Sơn lại trải qua vô số năm tháng với những truyền thuyết kỳ quái và cố sự thần tiên, khiến cho cả ngọn núi và khu vực xung quanh mang một màu sắc thần bí, trở thành Tiên Sơn mà mọi người hằng mong ước. Người hái thuốc, thợ săn, văn nhân mặc khách du lãm núi sông, cùng những kẻ tìm kiếm truyền thuyết, mong gặp tiên nhân, quanh năm suốt tháng nối liền không dứt.
Giờ đang giữa hè, người đến Nguyệt Lộc Sơn hóng mát cũng không ít.
Hồ Ly dẫn theo một đám Tiểu Hồ Ly lớn tại chân núi, duy trì huyễn hình. Đợi khi tiến vào Nguyệt Lộc Sơn, tất cả liền biến trở về hình dáng Hồ Ly. Vài con còn tự mang theo y phục, khoác cả bao lên vai, cùng nhau vui mừng hớn hở chạy nhảy trong núi.
Ở những nơi như bến đò Tiên gia này, sự đối lập giữa tiên tu và yêu quái không quá rõ ràng. Ít nhất, yêu quái không mang tà khí nặng hoặc có pháp ẩn nấp đặc thù thì không thành vấn đề. Mười lăm con Linh Hồ của Hồ Ly đương nhiên cũng vậy.
Hồ Ly vẫn dẫn đầu, vị Thần Nhân họ Tần kia đã chỉ điểm cho chúng cách vượt qua mê trận Nguyệt Lộc Sơn, nên mục đích tiến lên của chúng vô cùng rõ ràng.
Bên đường, hai người tiều phu trung niên vừa hát sơn ca vừa vác củi đi tới. Một người chợt thấy một đám Hồ Ly chạy tới từ trong rừng, thậm chí còn có con cõng cả bao vải, lập tức thấy kỳ lạ.
“Ê, ngươi xem, ngươi xem bên kia có Hồ Ly đeo bao kìa!”
“Đâu?”
“Kia kìa, mau nhìn!”
“Ái chà! Hồ Ly đeo bao phục, lại còn nhiều như vậy, đây có phải là yêu quái không…”
Một người tiều phu có chút dè dặt nói, nhưng người đi trước lại tỏ vẻ hưng phấn.
“Ngươi sợ cái gì? Đây là Nguyệt Lộc Sơn, các bậc tiền bối đều bảo là nơi thần tiên ở, có vài loài chim thú có linh tính đến đây bái sơn là thường. Hay là chúng ta theo sau xem sao?”
“Thôi đi, tranh thủ chặt thêm củi rồi xuống núi…”
Thấy bạn như vậy, người tiều phu kia bèn dậm chân.
“Ôi dào, ngươi đó, ta hay kể chuyện xưa cho ngươi nghe mà ngươi quên rồi à? Nguyệt Lộc Sơn nhiều tiên nhân, ngẫu nhiên gặp tiên tung chớ chần chờ… Ngươi nghĩ lại xem, năm đó, chúng ta gặp hai vị tiên sinh lên núi, đáng lẽ phải đi theo mới phải. Sau khi ta về kể lại, Trần bá cứ khăng khăng hai người kia chính là tiên nhân, hối hận vì lúc đó không đi cùng…”
Người bạn nghe vậy liền bật cười.
“Ngươi đó, mê muội rồi, lại lôi chuyện cũ rích ra. Có lẽ hai vị tiên sinh kia chỉ là văn nhân vào núi du ngoạn thôi…”
“Không phải, không phải, ngươi quên rồi à? Lúc đó ta nhắc nhở hai vị lão tiên sinh kia đường núi gập ghềnh, nhưng họ không để ý. Sau đó Trần bá nhắc nhở, ta mới nghĩ hai người kia y phục sạch sẽ, mặt không chút mồ hôi, mặt không đỏ, hơi thở không gấp. Ngươi nghĩ xem, lão tiên sinh râu dài tóc trắng, nhìn cũng phải có tuổi rồi…”
Người bạn mất kiên nhẫn lắc đầu.
“Ta quên rồi, chuyện bao nhiêu năm rồi, ngươi còn nhớ rõ thế? Thôi đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa…”
“Ngươi, ngươi không đi thì ta đi!”
Người tiều phu kia thấy bạn mình chế giễu, vốn chỉ có ba bốn phần muốn đi, lập tức nổi tính, nhất quyết phải đi xem cho bằng được, trực tiếp vác củi lên rồi leo lên dốc núi.
“A ~ a ~ ngươi đi thật đấy à? Này…”
Người tiều phu kia gọi vài tiếng, thấy bạn mình đã nhanh chân leo lên cao, rất nhanh đã khuất bóng, lập tức có chút hối hận, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Hồ Ly dẫn đàn cáo chạy loạn trong núi rất nhanh, người tiều phu kia vì mấy câu nói mà chậm trễ thời gian, nên khi nhìn thấy dốc núi nơi Hồ Ly vừa đi qua, ngoài cây cối ra thì chẳng thấy bóng dáng con nào. Nhưng may mắn hắn còn nhớ phương hướng, không tin tà mà tiếp tục đi về phía trước.
Tiều phu thực ra cũng chỉ là nhất thời bốc đồng, giờ phút này trong đầu chỉ là phản ứng lại lời chế giễu của bạn. Hắn định đi một đoạn rồi quay về, nhưng khi lên đến đỉnh dốc, thế mà lại trượt chân.
“A…”
Mất trọng tâm, tiều phu cả người lăn xuống dốc núi, cành cây cỏ dại quệt vào người vào mặt, củi trên lưng cũng rơi ra không ít. Dù là dốc thoải, nhưng khoảng cách lăn xuống cũng phải bảy tám mét, cuối cùng “Ầm” một tiếng đụng vào thân cây mới dừng lại.
“A u… A u… Đau c·hết ta rồi… Lý Nhị, Nhị Tử… A u…”
Tiều phu vừa động liền cảm thấy toàn thân đau nhức, hữu khí vô lực kêu một trận, căn bản không vọng được xa. Giờ trong đầu hắn tràn ngập hối hận và ảo não, sao lại bị ma xui quỷ khiến mà đuổi theo chứ, mấu chốt là sao lại trượt chân được…
Khu vực này tuy tương đối an toàn, nhưng không phải không có mãnh thú, nhất là vào buổi tối. Tiều phu giờ chỉ có thể hy vọng nghỉ ngơi một chút sẽ đỡ đau, hy vọng trên người không có thương tích gì nghiêm trọng, hy vọng bạn mình tìm đến. Nếu không, trời tối mà không ra được núi thì nguy hiểm.
“Xào xào xào… Xào xào xào…”
Từ bụi cây cách đó không xa phát ra tiếng động lạ, khiến tiều phu giật mình. Tay phải nhịn đau đưa ra sau lưng, rút ra con dao bổ củi từ trên giá sau đầu.
“Ai đó? Ai? Cái gì? Ta có dao đấy…”
Trong lúc tiều phu vô cùng khẩn trương, từ trong bụi cây bước ra một thiếu niên môi hồng răng trắng. Thiếu niên tay cầm một cành cây nhỏ có vài lá xanh và nụ hoa, vừa đi vừa oán trách.
“Ngươi đó, đi đường núi không nhìn đường à? Uổng cho ngươi là tiều phu đốn củi! Tự đi được không?”
Tính người đôi khi rất kỳ lạ. Tiều phu thấy thiếu niên hùng hổ như vậy, có cảm giác vừa muốn tránh xa phiền phức, vừa không thể không quan tâm, lập tức an tâm hơn. Hơn nữa, một thiếu niên như vậy thì sao có thể là cường nhân được?
“Hỏi ngươi đó, tự đi được không?”
“A? À, cái này, ta thử lại xem…”
Tiều phu nhíu mày nhịn đau, muốn đứng lên, nhưng chân trái đau nhức vô cùng, vùng vẫy một hồi vẫn không đứng được.
“Thôi được rồi, ta giúp ngươi vậy, thật phiền phức…”
Thiếu niên nhanh chóng đến bên cạnh tiều phu, đỡ hắn dậy. Dù trông còn trẻ, nhưng sức lực của cậu quả thực không nhỏ, một tay kéo tiều phu lên.
Tiều phu dựa vào thiếu niên để giữ thăng bằng, còn chưa kịp lên tiếng thì người sau đã hỏi.
“Đi thôi, ta đưa ngươi về, ta dìu ngươi đi. Đúng rồi, cầm giúp ta cái này, cái này dù sao cũng có ích mà?”
Thiếu niên trước tiên đỡ tay phải của tiều phu lên vai mình, sau đó đưa cành cây trong tay cho ông.
“Cầm được, cầm được, đa tạ, đa tạ…”
Tiều phu liên tục nói cảm ơn, trong lòng mơ hồ có cảm giác hưng phấn. Thiếu niên này đột nhiên xuất hiện, lại còn xinh đẹp như vậy, có lẽ mình đã gặp tiên nhân, nói không chừng đây chính là tiên duyên của mình!
Thế là, tiều phu bắt đầu bóng gió dò hỏi thiếu niên.
“Ta thường đốn củi ở Nguyệt Lộc Sơn này, từ nhỏ đã nghe không ít cố sự trong núi, nghe nói trong núi có thần tiên thật. Lần này thấy đàn cáo đeo túi đi, chợt thấy tò mò, liền đuổi theo xem, muốn cầu tiên duyên, ai ngờ suýt mất mạng, còn phải đa tạ thiếu niên lang…”
Thiếu niên vừa đỡ tiều phu tiến lên, dốc núi gập ghềnh dưới chân cậu như giẫm trên đất bằng, dù đang dìu một người cũng vẫn bước đi vững vàng, tốc độ không chậm. Nghe tiều phu nói, thiếu niên nhếch miệng cười.
“Ngươi đúng là người có tiên duyên, đặc biệt là lần này thấy cáo mà động, đã sinh căn mạch.”
Tiều phu trong lòng vui mừng, đến nỗi cảm giác đau đớn trên người cũng giảm bớt không ít, hưng phấn hỏi dồn.
“Thiếu niên lang hẳn là Tiên Đồng trong núi? Hẳn là ngài chính là người dẫn ta vào tiên đồ? Ta… Ta…”
“A a a… Ngươi đừng kích động như vậy, ta không phải là người dẫn ngươi vào tiên đồ đâu. Hơn nữa, ta nói ngươi có tiên duyên, nhưng chuyện đời còn nhiều, rất nhiều người hữu duyên vô phận, giữa nam nữ là vậy, tiên tu cơ duyên cũng vậy.”
“A… Vậy ta… Mong Tiên Đồng chỉ giáo… Ta…”
Thiếu niên cười như không cười, ánh mắt sâu thẳm khó hiểu, không để ý đến tiều phu nữa.
Tiều phu thấy đối phương không để ý tới mình, muốn nói gì đó nhưng không dám nói nhiều, chỉ có thể khập khiễng để thiếu niên dìu lên sườn núi, trở về đường cũ.
Không biết vì sao, lúc trở về tốc độ đặc biệt nhanh, không bao lâu đã thấy người bạn tiều phu vẫn còn đang trên đường núi đi ra.
“Đây là bạn ngươi, để hắn đưa ngươi về đi, ta không tiễn.”
Thiếu niên nói xong một câu, tiều phu chỉ cảm thấy bên cạnh trống không, suýt chút nữa ngã quỵ. Nhìn sang thì thấy thiếu niên vừa dìu mình đã biến mất, nhưng cành cây vẫn còn trên tay.
‘Cái này… Cái này hẳn là tiên duyên của ta?’
Tiều phu càng nghĩ càng hưng phấn, rồi hướng về phía người bạn hô lớn.
“Lý Nhị… Lý Nhị…”
“Hả?”
Lý Nhị nhìn lại, thấy người bạn tiều phu khập khiễng đi tới, trên mặt trên tay đều trầy da, lập tức vội vàng chạy đến.
“Ngươi sao lại bất cẩn thế hả, ngươi đó, còn cười? Trên tay ngươi cái gì vậy? Nhìn như cành đào, mà không phải, giờ là mùa gì rồi, cành đào không thể nào chưa nở hoa…”
“Đi đi đi, về rồi nói, về rồi nói…”
Tiều phu mặt mày hớn hở, nắm chặt cành đào trong tay. Ông không hề chú ý rằng, nụ hoa trên cành đào hình như càng thêm đỏ thắm một chút.
Trên núi, ở một nơi nào đó, thiếu niên môi hồng răng trắng ngồi xổm xuống, cười hì hì nhìn hai người tiều phu ở phía xa, sau đó ánh mắt chuyển hướng vào sâu trong Nguyệt Lộc Sơn, như thể nhìn thấy mười mấy con Hồ Ly đang nhảy nhót tiến lên.