Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 685

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
  3. Chương 685
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 685

Chương 685: Đáng giá đụng một cái

Một chân này của Kế Duyên dẫm xuống không chỉ đơn giản là cái đuôi, mà giống như dẫm trúng mệnh môn vậy. Gã nam tử phúc hậu chỉ cảm thấy không chỉ muốn biến về hồ ly để bỏ chạy cũng không xong, mà ngay cả đánh rắm bảo mệnh cũng không được, toàn thân vô lực.

Trong tình huống này, gã muốn quỳ xuống cũng khó khăn, chỉ có thể nghiêng người chắp tay xin tha:

“Xin tiên nhân tha mạng, xin tiên nhân tha mạng!”

“Không cần phải cuống cuồng như vậy, ta sẽ không làm gì ngươi đâu, ngồi xuống đi.”

Kế Duyên vừa nói vừa buông chân đang dẫm lên đuôi đối phương, tiện tay kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống.

Vừa cảm nhận được không còn bị khống chế, gã nam tử phúc hậu liền muốn đào tẩu, nhưng cuối cùng vẫn không nhúc nhích. Không phải vì tư tưởng cảnh giới của gã cao thượng bao nhiêu, mà thuần túy là vì bị Kim Giáp kia nhìn chằm chằm, lưng phát lạnh, sợ hãi tột độ nên không dám manh động.

“A… Ta, đứng là được rồi…”

Dù không dám chạy trốn, gã cũng không dám ngồi, chỉ dám đứng sát bên bàn, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Kế Duyên và Kim Giáp cao lớn.

Lúc này, con hạc giấy nhỏ cũng không còn ghé ngoài cửa sổ nữa, mà trực tiếp chui vào, vỗ cánh bay đến đậu trên vai Kế Duyên, vô cùng bạo dạn mà đánh giá con Hồ Ly Tinh này.

Khác xa Hồ Vân, khác xa những con đã từng thấy, rõ ràng có thể biến thành hình người, nhưng lại có cảm giác còn kém xa Hồ Vân.

Đối lập với điều này, gã nam tử phúc hậu cũng vô thức bị con hạc giấy nhỏ thu hút, đồng thời còn hướng cửa sổ quan sát. Vừa rồi gã nghe thấy tiếng chó sủa hung ác đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, giờ thì chẳng những im bặt, mà còn có một con chim giấy bay vào.

“Các ngươi chiếm giữ trang viên Vệ thị này bao lâu rồi?”

Kế Duyên đột ngột hỏi một câu, gã nam tử phúc hậu vô thức giật mình, sự chú ý lại dồn về phía Kế Duyên.

“Bẩm tiên sinh, không lâu đâu ạ, nhiều nhất cũng chỉ ba tháng thôi. Hơn nữa chúng tôi cũng không chiếm giữ toàn bộ trang viên, chỉ mượn mấy gian nhà để dùng thôi. Vệ gia này vốn đã người đi nhà trống từ lâu, chúng tôi đâu có cưỡng chiếm gì đâu!”

Gã nam tử phúc hậu này nói chuyện đã bình tĩnh hơn nhiều, trạng thái tốt hơn hẳn so với đám hồ ly bỏ chạy trước đó.

Kế Duyên gật gật đầu, nhét nửa miếng bánh còn lại vào miệng, dùng lưỡi cạo lấy thịt gà rồi nhả xương ra, dùng tay hứng lấy đặt lên bàn. Nhìn lên mặt bàn, chén bát ngổn ngang, không có cái nào lành lặn, thậm chí có cái còn bị hồ ly giẫm lật khi bỏ chạy, chỉ còn lại mấy miếng bánh ngọt.

“Ngoài huyễn hóa ra thân hình, các ngươi còn có bản lãnh gì khác không?”

Kế Duyên nhìn ra được đám hồ ly này đạo hạnh rất thấp, dù huyễn hóa ra hình người cũng chỉ là khoác lên mình một lớp da người để giả vờ giả vịt.

“Ách, bẩm tiên sinh, ngoài việc có thể huyễn hóa thành hình người vào ban đêm, nếu người thường có tinh thần không tốt, tôi cũng có thể mê hoặc họ. Tôi còn nhận biết được mười mấy loại thảo dược, có thể lấy mà không làm tổn hại đến rễ cây. À phải rồi, tôi còn bắt chuột, tha gà rừng giỏi lắm, trèo cây, lội sông đều được…”

Kế Duyên đang ăn bánh ngọt thì khựng lại một chút, đúng là bản lĩnh thật lớn.

Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi, trừ những yêu quái có hệ thống truyền thừa bài bản, rất nhiều yêu quái tu luyện đều là tự mò mẫm. Đừng thấy Hồ Vân trước kia đến huyễn hóa hình người cũng không xong, nhưng luận về đạo hạnh thì còn mạnh hơn đám hồ ly này nhiều.

Nghe gã nam tử phúc hậu còn thao thao bất tuyệt kể về những bản sự của mình, Kế Duyên vội vàng ngắt lời:

“Không tệ, không tệ, cũng có chút bản lĩnh đấy. Vậy những thịt rượu đầy bàn này là từ đâu ra, không phải là trộm đấy chứ?”

Kế Duyên ăn hết ba miếng bánh ngọt trên tay, ngửa lòng bàn tay liếm những vụn bánh còn sót lại, rồi nhìn lên mặt bàn, thực sự không tìm thấy miếng thức ăn nào chưa bị gặm hoặc chưa bị giẫm qua. Nhưng khi cúi xuống nhìn, hắn thấy dưới bàn có một chiếc khay vỡ vụn nằm trên đất, có thể nhìn thấy điểm tâm bên trong qua những khe hở.

Kế Duyên lập tức tươi cười rạng rỡ, cúi người lật chiếc khay vỡ, nhặt lên mấy miếng điểm tâm còn nguyên vẹn hoặc đã vỡ vụn. So với việc ăn đồ ăn bị hồ ly giẫm hoặc cắn qua, hắn lại không ngại đồ rơi trên đất, phủi phủi bụi bẩn rồi thổi thổi, liền có thể bỏ vào miệng nhấm nuốt.

“Ách, cái này… chúng tôi không có tiền bạc… Có chút rượu và đồ nhắm, đúng là, đúng là có được không chính đáng. Nhưng chúng tôi nhớ rõ đã lấy đồ của ai, ở đâu, sau này, sau này nhất định sẽ đền bù!”

Kế Duyên “À” một tiếng, ăn xong miếng bánh ngọt cuối cùng, nghiêng người nhìn thẳng vào gã nam tử:

“Ngươi tên gì?”

“Ách, tiểu yêu tên là Hồ Lý.”

Nghe vậy Kế Duyên lại bật cười, cái tên này cũng thật thà quá mức. Hắn liếc nhìn ra phía sau cửa.

“Gâu gâu gâu ~~~”

Con hạc giấy nhỏ trên vai bỗng nhiên lại phát ra một tràng tiếng chó sủa dữ dội, và ngay sau đó bên ngoài lại là một trận náo loạn kinh hoàng.

Thì ra đám hồ ly bỏ chạy trước đó, có vài con đã lén lút quay lại, vừa chuẩn bị ghé vào bên ngoài quan sát động tĩnh thì lại bị tiếng chó sủa của con hạc giấy nhỏ dọa cho một trận.

Thấy tiếng chó sủa của mình lại có hiệu quả, con hạc giấy nhỏ trên vai Kế Duyên lập tức vui vẻ vỗ cánh, bay lên cao ba tấc rồi lại đậu xuống vai Kế Duyên.

Vừa rồi Hồ Lý cũng bị dọa cho giật mình, đồng thời cũng xác định tiếng chó sủa kia thực sự là do con chim giấy này phát ra.

“Được rồi, đừng dọa chúng nữa.”

Kế Duyên vỗ nhẹ hai cái vào con hạc giấy nhỏ trên vai, sửa sang lại y phục, bắt chéo chân, mang theo ý cười nhìn Hồ Lý:

“Nguyên bản các ngươi tu hành ở đâu, tổng cộng có bao nhiêu đồng tộc đã mở linh trí?”

Trước đây Hồ Lý còn cho rằng mình gặp phải một vị pháp sư trừ tà lợi hại, Kim Giáp kia hẳn là đồ đệ hoặc người giúp đỡ gì đó. Nhưng sau khi thấy con hạc giấy nhỏ, nhất là khi thấy được linh tính của nó, gã đột nhiên hiểu ra rằng đây không phải là gặp một cao nhân bình thường.

“Bẩm tiên sinh, chúng tôi nguyên bản tu hành ở Ngọc Lâm Sơn, tụ tập một chỗ thổ nạp nhật nguyệt tinh hoa, hấp thu linh khí, dựa vào nhau giúp đỡ. Hiện tại tổng cộng có hai mươi bảy con hồ ly đã khai mở linh trí, vừa rồi đều ở đây…”

Hồ Lý vẫn giở chút mánh khóe, thực ra có tất cả ba mươi hai con hồ ly đã mở linh khiếu, vừa rồi ở đây chỉ có hai mươi bảy con. Dù sao cũng bị Kế Duyên nhìn thấy hết rồi, gã dứt khoát nói là có tất cả hai mươi bảy con.

“Ồ, cũng không ít đấy chứ!”

Kế Duyên cũng không hoàn toàn tin lời Hồ Lý, dù sao nói thật hay nói dối cũng không có ý nghĩa gì lớn.

“Ách a, đúng vậy ạ. Hồi trước chúng tôi ngẫu nhiên nghe nói bên ngoài thoải mái hơn, có thể học được nhiều thứ từ con người hơn, có trợ giúp cho việc tu hành, lại có địa điểm thích hợp, nên chúng tôi mới ra ngoài trước một ít, sau khi đứng vững gót chân rồi mới ra hết… À đúng rồi, người Vệ gia cũng không phải chúng tôi hại đâu ạ, tiên sinh cứ vào thành hỏi thăm một chút là biết, đều là người Vệ gia tự gây nghiệt tự chuốc lấy!”

“Ta biết.”

Kế Duyên điềm tĩnh nhìn Hồ Lý, đột nhiên thản nhiên nói:

“Kế mỗ có một trận tạo hóa có thể ban cho các ngươi, chỉ xem các ngươi có dám nắm bắt hay không, lại có thể nắm giữ được hay không.”

‘Tạo hóa?’

Trong lòng Hồ Lý hơi động, cẩn thận tiến lại gần Kế Duyên một bước, khom người cúi đầu ngước mắt nói:

“Tiên sinh có thể nói rõ hơn một chút được không, là loại tạo hóa gì ạ? Ách, nếu như là tham gia vào triều đình đại quân đi đánh trận thì chúng tôi không làm được đâu ạ, máu tanh sát khí xông lên, chỉ sợ bị quân sĩ hung hãn chém c·hết mất…”

“Không cần, không cần… Không nói hai nước chiến sự cơ bản đã định, chính là vẫn còn biến số, cũng không tới phiên các ngươi nhúng tay. Kế mỗ chỉ là cảm thấy các ngươi là Hồ tộc, tự nhiên thuận tiện tiếp cận đồng loại, muốn nhờ các ngươi giúp một chút việc.”

“Giúp việc?”

Hồ Lý nghi hoặc nhìn Kế Duyên.

“Đúng, giúp việc. Có lẽ sẽ có chút phiền phức, nhưng chỉ cần cơ linh một chút thì cũng không có vấn đề gì lớn. Chỉ cần đồng ý giúp đỡ, Kế mỗ sẽ ban cho các ngươi một trận tạo hóa, đồng thời cho các ngươi một ít chỗ tốt trước.”

“Tiên sinh có thể cho biết muốn giúp việc gì được không ạ? Tuyệt không phải là tôi không muốn, mà là chúng tôi đạo hạnh thấp, sợ không giúp được, cũng phải biết rõ thực chất là việc gì chứ ạ!”

Hồ Lý cẩn thận hỏi, ngữ khí lộ ra thận trọng và hoài nghi.

“À, nói đơn giản là giúp Kế mỗ tìm và tiếp cận một vài Hồ Yêu. Đương nhiên các nàng đạo hạnh mạnh hơn các ngươi nhiều, ít nhất cũng là chân chính hóa hình và có truyền thừa. Vì một vài nguyên nhân, các nàng tương đối sợ ta, luôn tránh ta thật xa. Các ngươi chỉ cần đụng chút vận may, giúp ta tìm xem sao.”

Tìm Hồ Yêu?

“Vậy, vậy tiên sinh nói tạo hóa là gì ạ?”

Kế Duyên cười một tiếng, đứng dậy, khiến Hồ Lý sợ hãi lùi lại hai bước.

“Đừng sợ, Kế mỗ sẽ cho ngươi thể nghiệm một chút trước rồi ngươi sẽ biết.”

Nói xong, Kế Duyên đưa tay chỉ vào trán Hồ Lý, một đạo pháp quang nhàn nhạt từ ngón tay Kế Duyên chui vào trán đối phương, một cỗ pháp lực linh động mạnh mẽ trong nháy mắt từ Tử Phủ tràn ra khắp người Hồ Lý.

Ngay sau đó, một loại cảm giác chưa từng có sinh ra trong cơ thể, xương cốt và bắp thịt phảng phất như đang sinh ra những biến hóa nhanh chóng, thân thể có chút còng xuống và mập mạp cũng đang cao lên và thay đổi, trở nên cường kiện mạnh mẽ, trở nên anh tuấn tiêu sái, cái đuôi phía sau cũng đang không ngừng rút ngắn, cuối cùng hóa vào trong thân thể biến mất không thấy gì nữa.

Càng có một cỗ pháp lực phảng phất như tùy tâm mà động du tẩu trong thân thể, kéo theo cả những linh khí tích tụ trong cơ thể trở nên linh động phi thường.

“Ta, biến thành người rồi? Ta…”

Hồ Lý cảm thụ được pháp lực trong cơ thể, lại sờ sờ mặt và thân thể, lại vỗ vỗ mông, tim đập nhanh không thể kiểm soát.

Cảm thụ cái loại pháp lực vận chuyển trong thân thể, Hồ Lý chỉ cảm thấy hình như có thể tùy tâm sở dục.

Nghĩ đến liền làm, Hồ Lý chỉ thử vung tay lên bàn, sau một khắc, toàn bộ chén bát và thức ăn thừa đều lơ lửng lên, thậm chí có rượu trong chén vì quán tính mà văng ra cũng chậm chạp trôi nổi, trong tâm niệm khẽ động, những giọt rượu này hóa thành một dải nước linh động, lượn quanh mấy vòng trên không trung rồi bay vào miệng gã.

Mùi rượu và cảm giác nuốt xuống cho gã biết đây không phải ảo giác.

“Loại cảm giác này, cái này, đây chính là cảm giác tu hành thành công sao…”

“Không chỉ như vậy, còn có thể phi thiên độn địa, lặn xuống nước ngao du, cảm giác thiên địa chi biến, ngộ tự nhiên chi diệu, xem như bước vào quỹ đạo tu hành. Bất quá chỉ là Kế mỗ dùng tự thân pháp lực biến hóa ngươi, cũng không phải là chân thực.”

Kế Duyên cười nói vài câu, dù sao nhãn giới của con hồ ly này quá thấp.

Hồ Lý lập tức quỳ xuống, không ngừng hướng về Kế Duyên lễ bái:

“Tiên trưởng, tiên trưởng! Xin tiên trưởng dạy ta, cầu tiên trưởng dạy ta, tiên trưởng phân phó chắc chắn nghe theo, dù muôn lần c·hết cũng không nề hà!”

Kế Duyên đưa tay nâng gã dậy:

“Nghĩ kỹ rồi chứ, Kế mỗ đã nói trước, việc này cũng không phải hoàn toàn không có nguy hiểm, làm không cẩn thận sẽ c·hết.”

“Xin tiên trưởng dạy ta, xin tiên trưởng dạy ta!”

Hồ Lý lại quỳ xuống chắp tay, chỉ khẩn cầu Kế Duyên dạy gã. Loại cơ hội ngàn năm có một này, hiện tại đã gặp được chân chính tiên nhân rồi, có lẽ đến c·hết cũng không có cơ hội “Tiên Nhân Chỉ Lộ” lần thứ hai. Còn như nguy hiểm, đối với loại tiểu yêu tiền đồ mờ mịt như bọn họ mà nói, bất kỳ nguy hiểm nào cũng đáng để liều một phen!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 685

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
bìa truyện
[Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
Chương 200 Ngu Tố Cẩm thật nóng lòng 22/12/2025
Chương 199 Đây chính là Ngự Long Thuật của nàng 22/12/2025
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên, Cổ Điển, Cổ Hiệp, Huyền Huyễn, Nhẹ Nhàng, Tiên Hiệp, Tu Chân, Xuyên Qua
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz