Chương 582
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 582
Chương 582: Thần tiên ở trước mặt
Khi Doãn Trọng trở lại kinh thành, trời đã vào hạ. Tính cả những người theo dõi điều tra, trừ lần đầu ra tay bị gãy mất hai người, những người còn lại đều bình an theo Doãn Trọng trở về Kinh Kỳ Phủ.
Mấy tháng trời màn đất chiếu, gần như chẳng có giấc ngủ ngon, đến cả Doãn Trọng cũng thấy mệt mỏi. Nhưng hắn xem đó như một kiểu rèn luyện cường độ cao, ngược lại cảm thấy vô cùng phong phú.
Hỏi người hầu trong nhà, hắn biết Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh vẫn còn ở công sở làm việc, còn Kế tiên sinh thì chưa hề rời đi, nên Doãn Trọng liền đến thẳng khách xá để gặp Kế Duyên.
Vừa vào sân khách xá, Doãn Trọng đã thấy Kế Duyên đang viết chữ. Hắn bèn chậm bước tiến lại gần, dồn sự chú ý vào trang giấy. Chữ thì đẹp, văn tựa hồ cũng hay, nhưng xem chừng không phải phàm nhân có thể hiểu được, ngược lại hắn chẳng xem rõ được gì.
“Về rồi à? Mọi việc thuận lợi chứ?”
Kế Duyên ngẩng đầu nhìn Doãn Trọng phong trần mệt mỏi, rồi cúi xuống tiếp tục viết, thuận miệng hỏi một câu.
“Tạm được, trừ lần đầu ra tay, phía sau không gặp nhiều khó khăn trắc trở…”
Doãn Trọng nhấn mạnh với Kế Duyên về mấy lần bị tập kích, nguy hiểm nhất vẫn là lần đầu. Những quân sĩ khoác giáp kia đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, kỹ nghệ bất phàm, lại còn có nỏ quân dụng lợi hại. Sự phối hợp cùng chiến ý của họ cũng không phải giang hồ võ nhân có thể so sánh. Mấy lần tập kích phía sau tuy có một vài cao thủ võ công, nhưng lực áp bách kém xa, giải quyết cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Không chừa lại vài người sống để hỏi han à?”
Doãn Trọng dạng chân ngồi xuống một băng ghế đá, cười nói:
“Để lại người sống lại thêm phiền phức, mỗi lần đều g·iết sạch sành sanh. Còn như phía sau là ai, ta đại khái đoán được một chút. Cha ta và huynh trưởng thì càng không cần nói, có những việc có thể đoán được, có những việc lại không dám đoán.”
Kế Duyên nhúng bút vào mực, nhìn Doãn Trọng nở nụ cười:
“Ta thấy ngươi mà đi làm quan văn cũng có triển vọng lớn đấy!”
“Đừng, đừng, đừng, tiên sinh xin chớ có nói đùa. Công sở có xử lý không hết công văn, một ngày đến cùng đều nghĩ không hết chuyện phiền lòng. Quân lữ tuy không phải nơi hưởng lạc, nhưng thống khoái hơn nhiều!”
Nói đến đây, Doãn Trọng bỗng xích lại gần một chút, nhìn Kế Duyên nói:
“Kế tiên sinh, ta trước kia đã muốn hỏi rồi, là ngài tương đối đặc biệt, hay là thần tiên ai cũng hiền hòa, thân thiết như ngài?”
“Tiên sinh ta cũng không phải lúc nào cũng hiền hòa. Người tu tiên phần lớn cũng là đối tốt với tốt, đối ác với ác, kỳ thực cũng không khác gì thường nhân.”
Doãn Trọng nhếch môi cười:
“Tiên nhân và phàm nhân vẫn là có rất nhiều khác biệt, ít nhất tiên nhân trường sinh bất lão, sẽ không c·hết. Ví dụ như Kế tiên sinh ngài, tám phần là ta già rồi ngài vẫn cứ bộ dáng như hiện tại.”
Kế Duyên viết xong chữ cuối cùng trên trang giấy tuyên, đặt bút xuống rồi rất chân thành suy nghĩ, đáp:
“Có lẽ ngươi già rồi ta vẫn là cái dạng này, nhưng trường sinh bất lão và vĩnh sinh bất tử không phải cùng một khái niệm. Kế mỗ chỉ là sống lâu hơn một chút thôi, trên đời này không có ai sẽ không c·hết cả. Thế nào, muốn học tiên không?”
Kế Duyên vừa hỏi vậy, Doãn Trọng liền gật đầu ngay thẳng:
“Xác thực đã nghĩ tới. Ai mà chẳng muốn mộ thần tiên, có điều xem trạng thái của Kế tiên sinh ngài, cảm giác rất nhiều điều đặc sắc trong mắt ngài cũng chỉ là một nụ cười lặng lẽ. Luôn cảm thấy người ta bớt đi rất nhiều niềm vui thú. Thôi thì cứ thoải mái như hiện tại vẫn hơn. Huống hồ xem tình huống của cha và huynh trưởng, sống quá lâu cũng mệt. Sống một đời đặc sắc, sau đó còn có người nhớ đến thì tốt nhất rồi.”
Mắt xanh của Kế Duyên lóe lên thần quang, nhìn Doãn Trọng, trong lòng mười phần tán đồng với lời hắn nói:
“Có sách lưu truyền, có sự tích bản thân lưu danh hậu thế, đều là một loại kéo dài, cũng không kém gì so với hạng người tu tiên.”
“Tỉ như nói cha ta?”
Doãn Trọng hỏi, Kế Duyên rất chân thành gật đầu trả lời:
“Tỉ như nói cha ngươi!”
Hai người thuận miệng trò chuyện một hồi, sau đó Doãn Trọng đổi đề tài, nói đến tình hình trong triều bây giờ.
Không ngờ Kế Duyên nhìn như không quan tâm, kỳ thực mọi biến động trong thời gian này đều biết rõ. Hóa ra cha và huynh trưởng hắn đã trong vòng mấy tháng, căn cứ vào phân mà hóa chi cùng xét xử lý các loại thủ đoạn để nắm trong tay thế cục. Trong lúc này, hoàng quyền của Dương Hạo so với trước kia càng tăng lên, nhưng quyền lực lễ pháp triều đình cũng đồng dạng càng thêm nghiêm minh, không hề buông lỏng.
Dù là Doãn Trọng, từ dăm ba câu của Kế Duyên, cũng không khó tưởng tượng mấy đời sau đó, có lẽ Hoàng Đế rất khó chà đạp lễ pháp, nhưng điều này có lẽ cũng là để bảo vệ hoàng quyền.
Doãn Trọng trở về đúng thời điểm, tựa như một trận đấu tranh trọng đại đã kết thúc giai đoạn. Buổi chiều, Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh về nhà, thấy Doãn Trọng trở về thì trực tiếp phân phó hạ nhân mở tiệc rượu.
Nhận biết Kế Duyên đâu phải một ngày hai ngày, một năm hai năm, Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh dù không dám bảo là hoàn toàn lý giải Kế Duyên, nhưng mơ hồ vẫn rõ ràng một số việc. Kinh thành sự tình cơ bản đã kết thúc, Doãn Trọng cũng đã về, vậy thì xem chừng Kế Duyên sắp rời đi.
Đêm trước nâng chén dự tiệc, đến ngày thứ hai, Kế Duyên liền trực tiếp từ biệt người Doãn gia. Trận đấu tranh này từ khi Hồng Võ Đế thỏa hiệp đã định sẵn kết cục. Dù có một số phương châm cần thời gian để triệt để thông hành ở Đại Trinh, nhưng đã ít có lực cản nào có thể uy h·iếp đến phe cải cách.
…
Trước khi rời khỏi kinh thành Đại Trinh, Kế Duyên nhàn nhã dạo bước, chậm rãi ung dung hướng về Hoàng Thành, rồi đi vào hoàng cung. Bất luận là thủ vệ ngoài Ngọ Môn hay cấm quân tuần tra qua lại, Kế Duyên lướt qua bên cạnh họ, đều không ai có phản ứng gì.
Kế Duyên xem khí tượng hoàng cung, một đường tìm đến Ngự Thư Phòng, thấy Hồng Võ Đế đang xem sách. Có thái giám đang xử lý một đống tấu chương trên bàn, những tấu chương này đều đã phê duyệt xong, cần đưa về các công sở tương ứng.
Phải nói rằng Dương Hạo so với cha hắn là Dương Tông, chuyên cần chính sự hơn hẳn mấy bậc. Đối với toàn bộ Đại Trinh mà nói, một câu “Hoàng Đế tốt” cũng không quá phận. Giờ phút này, Dương Hạo hiếm khi cầm một cuốn sách có vẻ không nghiêm túc lắm. Từ nụ cười thỉnh thoảng lộ ra của hắn, Kế Duyên có thể đoán được điều đó.
Kế Duyên cũng không có ý gì khác, chỉ là trước khi đi đến xem thử vị Hoàng Đế không còn sống được bao lâu này, có lẽ có thể gián tiếp hoặc trực tiếp trò chuyện vài câu.
Không sai, Dương Hạo không còn nhiều thời gian để sống nữa. Điểm này chính hắn rõ ràng, đại thái giám Lý Tĩnh Xuân và hai vị Ngự Y rõ ràng, Đỗ Trường Sinh bị lén lút triệu kiến mấy lần rõ ràng, Kế Duyên cũng rõ ràng. Trừ những người đó ra, đến cả Doãn Triệu Tiên và con trai ông là Dương Thịnh, cùng với Tần phi trong nội cung đều không biết.
Nếu không phải tự biết đại nạn sắp tới, có lẽ Dương Hạo đã không thỏa hiệp rõ ràng như vậy với phe cải cách sau khi Doãn Triệu Tiên nắm giữ triều chính.
Bởi vì cuốn sách trong tay Dương Hạo quá mức phổ thông, Kế Duyên chỉ có thể xích lại gần mới có thể mơ hồ thấy rõ văn tự bị sách che khuất. Tên sách là « Dã Hồ Tu ». Chỉ xem cái tên, Kế Duyên đã biết đây là một cuốn tạp đàm không quá nghiêm chỉnh.
“Hắc hắc hắc… Hắc hắc…”
Dương Hạo khẽ cười vài tiếng, tựa hồ tâm thần đang bị nội dung trên sách dẫn động. Hắn đưa tay từ trên mâm ở một bên bàn lấy một miếng mứt hoa quả đưa vào miệng, sau đó lật qua lật lại trang sách. Bên kia còn có một bức tranh minh họa. Kế Duyên đặc địa vòng qua một bên bàn, vậy mà thấy bức tranh minh họa vẫn tính rõ ràng. Hai người trong tranh với tư thái hương diễm mềm mại đáng yêu, hẳn là tác giả đã dồn không ít tâm tư vào đó, nên Kế Duyên mới có thể thấy rõ ràng như vậy.
“Thực sắc tính dã!”
Kế Duyên cũng không khỏi bật cười. Trong triều đã định, Doãn Triệu Tiên lại không có việc gì, Thái tử cũng không phải tầm thường. Đối với Dương Hạo mà nói, giờ phút này xem như tương đối buông lỏng. Dù vậy, quân vương trước khi c·hết có được phần tâm tính này, cũng xem như đáng quý.
Dương Hạo xem hết trang này, lật qua rồi còn lặp đi lặp lại lật trở lại xem bức tranh minh họa phía trước. Nhìn một chút, lực chú ý liền rời khỏi cuốn sách. Hắn đột nhiên cảm thấy trong Ngự Thư Phòng có một loại cảm giác tươi mát. So sánh với trước kia, tựa hồ trước đó đều có một loại đục ngầu ngột ngạt. Nhưng nếu nói là quái lạ, thì trước đó kỳ thực cũng không cảm thấy gì, giờ phút này lại có sự so sánh trong lòng.
Ánh mắt Dương Hạo nhìn về phía bên trái, rồi lại nhìn về phía vị trí Kế Duyên đang đứng ở bên phải. Kế Duyên biết rõ Dương Hạo kỳ thực không nhìn thấy hắn, nhưng không thể không nói vị trí trong tầm mắt rất khéo, có cảm giác như ánh mắt giao nhau.
“Có, có ai ở đây không?”
Dương Hạo trong lòng mơ hồ có cảm giác, vô ý thức nói ra câu này. Ngay sau đó, Lý Tĩnh Xuân bước tiểu toái bộ tiến vào.
“Hoàng Thượng, ngài có gì phân phó?”
Dương Hạo nhìn lão thái giám một chút, buông cuốn sách trong tay xuống rồi đứng thẳng lên, nhìn khắp phòng, thậm chí nhìn ra phía sau mình. Cảm giác trong lòng tựa hồ càng trở nên mãnh liệt hơn.
“Có người ở đây không?”
Lão thái giám há hốc miệng, không lên tiếng. Hắn biết rõ Hoàng Thượng không phải đang nói chuyện với mình, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến lão thái giám không hiểu có chút lo lắng. Đang lúc lão thái giám chuẩn bị lặng lẽ đi gọi Ngự Y, một thanh âm yên lặng xuất hiện trong phòng:
“Có.”
Lão thái giám giật mình, toàn thân gân cốt như bị đ·iện g·iật, vội vàng nhảy đến bên cạnh Hoàng Đế, một mặt khẩn trương nhìn khắp phòng.
“Bệ hạ cẩn thận! Người đâu, người đâu!”
Cũng vào lúc này, thân hình Kế Duyên một cách tự nhiên xuất hiện ở một bên ngự án, nhưng không phải từ không mà có, phảng phất hắn vốn đã ở đó.
“Người đâu hộ giá! Bệ hạ…”
Lão thái giám vội vàng lên tiếng, Dương Hạo lại đưa tay ngăn lại. Lão thái giám bỗng nhiên ý thức được, vì sao mấy tiếng hô quát mà vẫn chưa có Đới Đao Thị Vệ nào tiến vào.
“Ngươi, ngươi…”
Dương Hạo duỗi tay run rẩy chỉ Kế Duyên, một mặt kinh hãi nhìn hắn:
“Ta, hình như đã gặp ngươi ở đâu đó rồi, ta nhất định đã gặp ngươi ở đâu đó rồi…”
Kế Duyên cũng không giấu giếm gì, cười chắp tay với Dương Hạo:
“Tại hạ Kế Duyên, nhiều năm trước kia từng có duyên gặp bệ hạ một lần. Hôm nay thấy bệ hạ nhàn tình nhã trí có chút thoải mái, liền hiện thân gặp mặt.”
“Kế Duyên… Kế Duyên! Đúng, đúng là tiên sinh? Vị kia ở phủ Doãn tướng?”
“Bệ hạ trí nhớ tốt.”
Một câu của Kế Duyên, xem như thừa nhận.
“Ngươi, chuyện này…”
Tâm tư Dương Hạo có chút hỗn loạn, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ, càng rõ ràng hơn:
“Kế tiên sinh là tiên nhân?”
Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu. Trông thấy Đỗ Trường Sinh, dù biết hắn rất có bản sự, nhưng Dương Hạo chính là không cảm thấy đối phương là tiên nhân. Nhưng đến Kế Duyên, nhìn gì cũng không hiển lộ, nhưng trực giác đã mách bảo rằng thần tiên đang ở trước mặt.