Chương 563
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 563
Chương 563: Quyền lựa chọn cùng quyền quyết định
Việc người Doãn gia nói về vấn đề quan hệ đối lập trong triều chính cũng coi là hợp tình hợp lý, nhưng việc Hồng Võ Hoàng Đế Dương Hạo lại nảy sinh chút nghi kỵ với Doãn gia thì Kế Duyên không ngờ tới. Hắn vốn cho rằng Dương Hạo tin tưởng tuyệt đối vào sự trung thành của người Doãn gia, chủ yếu là ấn tượng đầu tiên của Kế Duyên về Dương Hạo không tệ, cái Tử Vi khí tướng năm đó xem như khắc sâu ấn tượng.
Mặc dù người Doãn gia nói rất nhiều chuyện triều chính, nhưng Kế Duyên vẫn nghe, lời nói vẫn là câu nói kia, hắn sẽ không chủ động can thiệp vào tranh đấu triều chính nhân gian. Hơn nữa, với cục diện hiện tại, Doãn gia phu tử không sai biệt lắm đã từ sáng chuyển vào tối, chỉ có Doãn Triệu Tiên là Kế Duyên còn lo lắng một chút, nhưng có Doãn Thanh cùng Doãn Trọng ở đây, còn có cả Thường Bình Công Chúa, Kế Duyên không hề lo lắng.
Nên sau khi nghe Doãn Thanh nói, Kế Duyên cũng không đi sâu vào phương diện này, ngược lại hứng thú nhìn về phía Doãn Triệu Tiên.
“Doãn phu tử, cái mặt nạ này trông tốt đấy chứ?”
Doãn Triệu Tiên vô ý thức sờ soạng mặt mình, bất luận là xúc cảm hay gì khác, đều giống như đang sờ da thật, nếu không phải trong lòng biết rõ, căn bản không cảm nhận được sự tồn tại của mặt nạ.
“Ha ha, trước kia kỳ thực vẫn không cảm nhận được, nhưng đeo cái mặt nạ này, Doãn mỗ cũng không khỏi nghĩ đến, Hồ Vân đứa nhỏ này cũng là Hồ Tiên trong truyền thuyết.”
Doãn Thanh cũng cười.
“Rất lâu rồi không đến thăm hắn, bất quá đối với hắn mà nói, thời gian chắc hẳn trôi qua rất nhanh.”
Thế giới này dù sao giao thông không phát đạt như vậy, đường xá xa xôi cộng thêm chính vụ bận rộn, có lẽ người Doãn gia đã rất lâu không trở về lão gia.
“Không sai, bây giờ Hồ Vân tính tình đã thu liễm rất nhiều, hiện tại cũng đang là thời khắc mấu chốt tu hành, thời gian ngược lại không dài dằng dặc như vậy.”
“Chỉ cần nó đừng ham chơi là tốt rồi.”
Doãn Thanh hiểu rất rõ bạn mình, có thể nghe được Kế tiên sinh đánh giá tốt về Hồ Vân, cũng coi như tạm yên tâm. Kế Duyên thì nhìn về phía Doãn Trọng.
“Đúng rồi Hổ nhi, võ nghệ của ngươi xem ra có tiến triển đấy, binh pháp binh trận học thế nào rồi?”
Nghe được Kế tiên sinh cuối cùng cũng nhắc đến mình, Doãn Trọng từ đầu đến cuối đứng một bên lộ ra nụ cười tự tin. Bây giờ hắn diện mạo anh tuấn, thân hình cường tráng, đi như gió đứng như tùng, tính trẻ con đã biến mất, thay vào đó là sự kiên cường.
“Kế tiên sinh, luận về võ công, ta luận bàn với cao thủ giang hồ không nhiều, chỉ là đánh qua với A Viễn thúc. Mặc dù võ đài cấm quân thường lui tới, nhưng trong quân ngũ cũng không dẫn đầu, chỉ là so với mấy Tướng Quân ở kinh thành, thân thủ của ta nhất định thuộc hàng đầu. Còn như bài binh bố trận, quân cờ sách luận chung quy chỉ là thảo luận trên phương diện lý thuyết, ta cũng không dám nói mình thật sự rất lợi hại, chỉ là có một phần tự tin thôi!”
Trong mắt Kế Duyên, khí huyết trên người Doãn Trọng dồi dào hơn xa võ giả tầm thường, đều nói nhân hỏa khí nhân hỏa khí, trên người Doãn Trọng đã là cảm giác lửa nặng như khí. Đây là còn chưa có kinh nghiệm lĩnh quân, chưa lên cái huyết sát kia đâu, có thể thấy được Doãn Trọng xác thực không hề đơn giản.
“Không sai, tương lai nếu ngươi có cơ hội lĩnh quân, nhất định có thể tiến thêm một bước.”
Kế Duyên không mặn không nhạt mà tán thưởng một câu, cũng không đi sâu hơn vào chuyện quân chính, mà chuyển sang trò chuyện việc nhà Doãn gia, Doãn Trọng cùng vài vị Hoàng Tử cùng đi rèn luyện trong quân một chút chuyện lý thú, cũng nói Doãn gia thêm tân đinh, còn nói đến màn hài kịch con hạc giấy nhỏ lộ diện vừa rồi.
Đây coi như là một buổi ôn chuyện tràn ngập sự ấm áp. Người Doãn gia kể xong thì Kế Duyên cũng góp chuyện, kể một chút kỳ văn dật sự thú vị, sau đó mới cùng nhau dự tiệc.
Đã đến Doãn gia, Kế Duyên liền ở lại Doãn gia, vẫn là viện lạc sương phòng lúc trước. Ngoài việc cùng nhiều người Doãn gia tụ họp một thời gian, cùng xem Đại Trinh triều chính phát triển, cũng có một niệm phòng hờ, vạn nhất Doãn gia bại, hắn Kế mỗ nhân cũng sẽ không đứng nhìn bàng quan, không can thiệp triều chính nhưng cứu tính mệnh một nhà hảo hữu thì không thành vấn đề.
…
Ở Doãn gia nửa tháng, Kế Duyên thấy qua một vài người hoặc có chức quan hoặc là học trò áo trắng đến thăm, cũng đã gặp một vài trọng thần thăm hỏi, nhưng lại không gặp người hoàng thất nào tới, càng khỏi nói Hồng Võ Đế Dương Hạo, trong lòng không khỏi cân nhắc.
Sáng hôm nay, hai đứa bé nhà Doãn gia một trước một sau chạy nhanh về phía sương phòng của Kế Duyên.
“Kế tiên sinh! Kế tiên sinh!” “Tiên sinh chúng con tới rồi…”
Thanh âm non nớt của hai đứa bé truyền đến, phía sau còn có thị nữ cẩn thận gọi “Chậm một chút, chậm một chút”. Linh giác của trẻ con dù sao cũng nhạy cảm hơn người phàm, đối với người tràn ngập rõ ràng cùng chi khí như Kế Duyên, rất dễ sinh ra cảm giác thân cận, nên rất nhanh đã thân quen, cứ ba ngày hai đầu lại muốn đến bên này nghe kể chuyện. Người Doãn gia tự nhiên cũng rất mừng khi thấy hài tử thân cận với Kế Duyên, sau khi cho rằng sẽ không quấy rầy Kế Duyên thì cũng tùy theo hai đứa bé hồ nháo, dù sao Kế tiên sinh chắc chắn sẽ không sinh khí.
Kế Duyên vừa dùng xong bữa sáng, uống một ngụm trà rồi từ trong phòng bước ra. Bình thường hai đứa trẻ này sẽ không đến vào buổi trưa, bởi vì người Doãn gia đều biết Kế Duyên quen ngủ nướng.
“Gấp gáp vậy sao?”
Hai đứa trẻ hứng thú bừng bừng chạy đến trước phòng Kế Duyên, dừng bước rồi song song đứng thẳng, hướng về Kế Duyên hành lễ.
“Kế tiên sinh sớm ạ!”
“Ừm, sớm!”
Đứa lớn hơn “Hắc hắc” cười, hướng về phía Kế Duyên nói.
“Tiên sinh, cha bảo chúng con đến nói với ngài một tiếng, Thái tử điện hạ tới.”
“Ồ?”
Kế Duyên nghe vậy liền muốn nhìn về phía tiền viện Doãn phủ, Pháp Nhãn khẽ nhếch, mơ hồ thấy được một tia Tử Vi chi khí bao phủ trong Hạo Nhiên Chính Khí, sau đó hắn cúi xuống nhìn hai đứa bé.
“Trì nhi, Điển nhi, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.”
“Vâng ạ!” “Dạ!”
Kế Duyên cười, dắt tay hai đứa bé, thong thả tản bộ về phía tiền viện. Trên hành lang cần phải đi qua để đến viện của Doãn Triệu Tiên, không hề bất ngờ gặp một người mặc thường phục, bên cạnh có hai tùy tùng và một quản sự Doãn gia, nhưng không có người Doãn gia nào đi theo. Kế Duyên tuy không nhận ra đối phương, nhưng với đám Tử Vi Khí kia, hẳn là Thái tử không thể nghi ngờ.
Thái tử có vẻ vội vàng, thấy đối diện có một nam tử rất có khí độ dắt hai đứa bé nhà Doãn gia đi tới, lông mày hơi nhíu lại, cũng không nói gì mà đi lướt qua bọn họ. Kế Duyên chỉ nhìn Thái tử một cái rồi cũng không nói gì, hai đứa bé nhà Doãn gia cũng ngoan ngoãn không lên tiếng.
Sau khi lướt qua Kế Duyên và những người khác, một lúc sau, Thái tử Dương Thịnh mới quay đầu nhìn bóng lưng Kế Duyên. Người kia đang dắt hai đứa trẻ một bật một nhảy rẽ khỏi hành lang, biến mất ở một cửa viện.
“Người dắt Doãn Trì và Doãn Điển là ai? Sao ta chưa từng thấy bao giờ?”
Nghe Thái tử hỏi, quản sự Doãn gia biết là hỏi mình, vội đáp.
“Bẩm Thái tử điện hạ, người này họ Kế tên Duyên, là người Ninh An Huyện, quen biết các vị công tử Doãn gia từ trước, còn lại tiểu nhân biết không nhiều.”
“À!”
Thái tử khẽ gật đầu, người Ninh An Huyện à, vậy có quan hệ thân thích cũng không kỳ quái, không nghĩ nhiều, vội vã đi về phía phòng của Doãn Triệu Tiên.
Trong phòng Doãn Triệu Tiên, Doãn Triệu Tiên nằm trên giường không dậy, một hạ nhân tiến vào trước, đến bên giường nói nhỏ.
“Lão gia, Thái tử điện hạ tới.”
Lời vừa dứt, Thái tử đã bước vào phòng, nhanh chóng đi đến bên giường.
“Lão sư!”
Nhìn thấy lão sư học phú ngũ xa, khí độ hơn người của mình bây giờ suy yếu nằm trên giường, tình huống dường như còn tệ hơn lần trước hắn đến, Dương Thịnh có chút kích động.
Doãn Triệu Tiên mở mắt nhìn Dương Thịnh.
“Thái tử điện hạ, xin thứ lỗi thần không thể xuống giường hành lễ.”
“Lão sư! Giữa ngài và ta, há lại cần bàn đến những điều này, thân thể quan trọng!”
“Lễ không thể bỏ, dù cho là thầy trò, nhưng ngươi càng là Thái tử!”
Doãn Triệu Tiên nhìn học trò của mình. Đến tuổi này, ông đã dạy dỗ không ít học trò, có người chăm chỉ khắc khổ, có người thông minh tuyệt đỉnh, Thái tử này không hề xuất sắc trong số đó, nhưng lại là một trong những học sinh ông yêu thích.
“Điện hạ, lão phu chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao, đừng đến thăm ta! Nếu điện hạ còn nhận lão phu là lão sư, sao không nghe lời khuyên?”
Thái tử nắm chặt bắp đùi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Lão sư yên tâm, ta lần này mặc thường phục đến, không ai biết đâu. Mà dù có người biết thì sao? Tôn sư trọng đạo là lẽ đương nhiên! Đúng rồi lão sư, ta nghe nói nhiều năm trước Tiên Đế sắc phong một vị Thiên Sư mới vào kinh, hình như rất khó lường, liệu ông ta có thể giúp gì cho bệnh tình của ngài không?”
Doãn Triệu Tiên suy yếu cười.
“Ha ha ha ha… Thiên hạ kỳ nhân dị sĩ nhiều lắm, ngươi cho rằng lão sư ta không quen biết một hai người sao? Người vào kinh thành kia cũng không biết là cái thứ bàng môn tả đạo gì đâu, điện hạ đừng phí tâm, vô dụng!”
Thời gian Dương Thịnh đến không lâu, chỉ bồi Doãn Triệu Tiên trong phòng hơn nửa canh giờ, liền bị Doãn Triệu Tiên đuổi đi. Sau khi ra khỏi Doãn phủ, Dương Thịnh thở dài, rồi trở về hoàng cung.
Trong Đông Cung, Dương Thịnh tâm trạng không tốt nhanh chóng trở về, vừa vào thư phòng đã thấy Hồng Võ Đế đứng bên trong, khiến Dương Thịnh giật mình, vội khom mình hành lễ.
“Bái kiến phụ hoàng!”
Dương Hạo bây giờ đã gần 70, còn lớn tuổi hơn Doãn Triệu Tiên vài tuổi, trên người cũng lộ rõ vẻ già nua, chỉ là khí sắc tốt hơn trạng thái ốm yếu của Doãn Triệu Tiên không ít. Ông mặt không biểu cảm nhìn Dương Thịnh, có thể thấy trán đối phương lấm tấm mồ hôi.
“Đi đâu?”
“Nhi thần đi, đi…”
“Đi gặp Doãn Tướng sao?”
Thái tử không dám nói dối, phụ hoàng đã ở đây, vậy thì khả năng lớn là đã biết sự thật, nếu hắn nói lung tung chính là khi quân.
Tình cảnh của Dương Thịnh khác với Dương Hạo lúc trước, bây giờ là hai huynh đệ tranh chấp phải có một người c·hết. Mà hắn, Thái tử này, làm rất ổn. Dương Hạo không thể nói là thích nhất đứa con này, nhưng ít nhất cũng rất tán thành, thật sự coi hắn là người nối nghiệp mà hết lòng bồi dưỡng.
“Ta nghĩ Doãn Tướng hẳn cũng đã nói với con là bớt đến thăm ông ấy rồi chứ?”
Dương Thịnh cau mày, chậm rãi ngẩng đầu, ngực phập phồng vài cái rồi im lặng.
“Nói đi, muốn nói gì thì nói.”
Nghe Dương Hạo nói, Dương Thịnh cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Phụ hoàng! Lão sư trung thành tuyệt đối với Dương thị, mấy chục năm qua đã hao tâm tổn trí vì quản lý thiên hạ, ngài là nhất đại minh quân, sao lại không tin lão sư?”
Dương Hạo đi đến ghế trong thư phòng con trai ngồi xuống, nhìn đứa con trai trẻ tuổi khí thịnh.
“Cô chưa từng hoài nghi sự trung thành của Doãn ái khanh.”
“Vậy vì sao?”
“Ha ha…”
Hoàng Đế cười.
“Thịnh nhi, làm quân vương, phải nghĩ đến ngày gian nguy khi sống yên ổn. Đôi khi con tin cái gì không quan trọng, quan trọng là phải luôn có đường lui và quyền lựa chọn! Con cho rằng Cô không biết động tác phía sau của Ngự Sử đại phu Tiêu Độ, con cho rằng Cô không rõ sự giúp đỡ từ các phe khác?”
Hoàng Đế đưa tay lật mở những thứ trên bàn con trai, hầu như tất cả đều là sách của Doãn Triệu Tiên.
“Ha ha, sách đều là sách hay, giảng đạo lý cũng đều đúng, nhưng người không thể chỉ đọc những cuốn sách này, nếu con chỉ biết nghe theo những cuốn sách này, chẳng phải là mọi thứ đều nghe theo sách sao?”
Hoàng Đế ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững nhìn con mình.