Chương 421
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 421
Chương 421: Tam công tử thăm hỏi
Cái mặt nạ này không tệ, có thể xưng là bảo bối. Đương nhiên, đây chỉ là theo tiêu chuẩn cá nhân của Kế Duyên mà phán đoán, dù sao hắn có quan niệm và tiêu chuẩn riêng. Nếu đổi lại Lão Long hoặc những người chăm chỉ tu hành, họ sẽ thấy chiếc mặt nạ này vô dụng, cùng lắm chỉ là món đồ chơi nhỏ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, xem như tác phẩm đầu tay của Hồ Vân, Kế Duyên khẳng định thái độ của hắn, đưa mặt nạ trả lại và khích lệ:
“Ngươi mà đưa một cái mặt nạ bình thường, Doãn Thanh cũng đã thích rồi, huống chi đây đúng là thứ tốt. Lần đầu luyện chế mà đã có hiệu quả như vậy, không uổng công ngươi tu hành bấy lâu nay!”
Hồ Vân học theo dáng người ta ưỡn ngực, hai trảo chộp lấy mặt nạ, kiêu ngạo một hồi rồi mới ngập ngừng:
“Cũng tại ta hao phí rất nhiều linh lực, còn phải tìm những sợi lông linh tính nhất trên thân để làm thành. Kỳ thật nửa đường cũng thất bại mấy lần, có thể làm tốt như vậy thật may mắn.”
Suy nghĩ một chút, Hồ Vân lại nói:
“Hơn nữa mặt nạ này tuy hay, nhưng khuyết điểm cũng rõ ràng. Nó đòi hỏi người dùng rất cao, thông minh là thứ nhất, hơn nữa còn phải hiểu rõ suy nghĩ trong lòng, có thể khắc họa, tưởng tượng ra một hình tượng đầy đặn, ly thể thì mới có thể sử dụng tốt, không thì chỉ có thể chơi đùa thôi.”
“Biết khiêm tốn cũng là một tiến bộ lớn!”
Kế Duyên cười, xoa đầu Xích Hồ, hai cái tai hồ ly bị tay hắn vuốt qua vuốt lại rồi lại bật lên.
Hồ Vân được Kế Duyên khen đến mức ngượng ngùng, lông tóc vốn đã đỏ rực nay càng thêm tươi tắn. Dường như từ khi có ký ức đến giờ, Kế tiên sinh hiếm khi khen hắn, hoặc có thể nói là chưa từng khen.
“Ta, ta đi chuẩn bị một chút, lát nữa cho Doãn Thanh một kinh hỉ!”
Nói xong, Hồ Vân ôm mặt nạ chạy trốn, Kế Duyên ở phía sau gật đầu mỉm cười, rồi quay người tiếp tục đối phó với bàn cờ trước mắt.
Chạng vạng tối, Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh như thường lệ ngồi chung xe ngựa, có tùy tùng hộ vệ và gia bộc vây quanh, từ Thượng Thư Tỉnh trở về nhà.
Vì hôm nay là ngày đến cửa Hạ Tỉnh lên lớp, Doãn Trọng cũng theo phụ thân và huynh trưởng cùng về.
Ba cha con thay thường phục rồi cùng đi về phía khách xá viện lạc.
Từ xa nghe thấy tiếng bước chân, Hồ Vân đã kêu lên:
“Doãn Thanh! Doãn Thanh! Lễ vật ta chuẩn bị cho ngươi cuối cùng cũng hoàn thành rồi, mau tới đây!”
Nghe thấy giọng nói, Doãn Thanh cười, bước nhanh hơn. Doãn Trọng vốn đang bên cạnh càng hưng phấn hơn cả huynh trưởng, chạy trước một mạch.
Đến khách xá, Hồ Vân đang ngồi trong nội viện vẫy vẫy đuôi, mặt hồ ly lộ rõ nụ cười, nhìn hai huynh đệ từ hành lang đi tới.
“Hắc hắc, Doãn Thanh, ngươi đoán xem ta tặng ngươi cái gì? Hổ nhi cũng đoán đi!”
Doãn Trọng tranh trước:
“Nhất định là đồ tốt mang từ Ngưu Khuê Sơn về đúng không?”
“Không đúng, ngươi đoán sai rồi. Lần này đến lượt Doãn Thanh đoán, mỗi người chỉ được đoán một lần!”
Hồ Vân sợ hai huynh đệ đoán trúng mất hết cả vui, nghe vậy Doãn Thanh suy tư một chút rồi đáp:
“Không phải đồ ăn ngon thì cũng là đồ chơi vui. Ngươi bận rộn mấy ngày nay, chắc là đồ chơi đúng không?”
Hồ Vân không phục lắm, đắc ý nói:
“Như vậy không tính là đoán đúng, ngươi phải nói rõ là cái gì!”
Doãn Thanh xua tay:
“Đồ vật thú vị trên đời này có cả ngàn vạn, Hồ Vân đại gia ngươi lại là Hồ Tiên, tầm mắt vượt xa phàm nhân chúng ta. Ta, Doãn Thanh kiến thức nông cạn, sao đoán được? Hay là ngươi từ bi nói cho chúng ta đi!”
“Hắc hắc, ngươi nói có lý! Vậy ta cho ngươi biết!”
Hồ Vân đắc ý, một móng vuốt thò vào cái đuôi to xù, túm ra một cái mặt nạ hồ ly đỏ rực, trên đó còn có ánh huỳnh quang lấp lánh.
Doãn Trọng vừa nhìn đã thích ngay chiếc mặt nạ, nhìn huynh trưởng rồi lại nhìn mặt nạ, trên mặt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.
Đừng nói Doãn Trọng, ngay cả Doãn Thanh nhìn thấy chiếc mặt nạ cũng vui mừng khôn xiết.
“Cái này, cho ta sao?”
“Ừ, cầm lấy đi, vốn dĩ là cho ngươi mà.”
Hồ Vân tiện tay đưa cho Doãn Thanh, cứ như đưa một món đồ chơi nhỏ không đáng kể. Sau khi Doãn Thanh cẩn thận nhận lấy, Doãn Triệu Tiên mới chậm rãi bước tới.
Doãn Triệu Tiên chỉ liếc qua chiếc mặt nạ, liền thấy trên đó có huỳnh quang màu lửa lưu động, lại có một tia mùi đặc trưng của Hồ Vân thoảng qua.
Trước mặt Hạo Nhiên Chính Khí, loại vật này tự nhiên vô hiệu với Doãn Triệu Tiên, nhưng ông không vạch trần, hiểu rằng đây cũng là bảo bối, bèn tò mò nói:
“Ồ, mặt nạ đẹp đấy! Hồ Vân làm à? Giỏi thật! Thợ khéo bình thường cũng không khéo tay bằng ngươi!”
“Đúng vậy, mặt nạ đẹp quá, ta cũng muốn…”
Giọng Doãn Trọng tràn đầy ngưỡng mộ. Doãn Thanh rõ ràng đã đến tuổi lập nghiệp, nhưng vẫn yêu thích không rời tay, lật qua lật lại chiếc mặt nạ. Mỗi chi tiết nhỏ đều rất tinh xảo, lông tóc như đang lay động theo gió, cầm vào cũng rất thoải mái.
Hồ Vân được khen nhiều đến mức lông tóc càng đỏ hơn mấy phần, dùng móng vuốt gãi đầu, đứng thẳng người nói với Doãn Thanh:
“Doãn Thanh, mặt nạ này không phải đồ chơi bình thường, có môn đạo đấy. Kế tiên sinh cũng khen rồi, ta dạy ngươi cách chơi!”
Hồ Vân kể vanh vách những đặc tính của mặt nạ, bao gồm cách vận dụng, kiêng kỵ, giới hạn về tính liên tục và độ mô phỏng thực tế.
“Thế nào, phức tạp lắm đúng không? Nên ta phải chỉ đạo ngươi mấy ngày tới, nếu không ngươi không biết dùng, lại lãng phí tâm huyết của ta!”
Hồ Vân nói xong những lời thấm thía, rồi thấy Doãn Thanh thử đeo mặt nạ.
“Suy nghĩ trong lòng phải lập thể, khí chất toát ra bên ngoài cũng không được sai lệch, tính cách cũng vậy đúng không?”
Vừa đeo mặt nạ lên được mấy hơi, trên người Doãn Thanh dường như có ánh huỳnh quang màu lửa nhàn nhạt lưu động, như sóng nước mang theo gợn sóng. Thân hình cũng giống như cái bóng trong nước, bị sóng nước làm nhiễu loạn mà trở nên mơ hồ, rồi khi hiện rõ lại thì đã đổi sang một bộ dáng khác.
Doãn Trọng giật mình, mở to mắt nhìn:
“Du, Du thúc thúc?”
Huynh trưởng đứng bên cạnh, trong mắt Doãn Trọng lại biến thành Du Hải Sơn, Kinh Kỳ Phủ phủ doãn, chỉ khác là vẫn mặc y phục của Doãn Thanh.
“Cái gì?”
Hồ Vân cũng đờ đẫn. Doãn Thanh thế mà thành công ngay lần đầu tiên? Hồ Vân còn chưa nói rõ nhiều chi tiết mà!
Doãn Triệu Tiên nhìn Doãn Thanh cũng híp mắt vuốt râu. Ông liếc mắt cũng thấy dáng vẻ Du Hải Sơn, chỉ là cảm nhận được trên người Doãn Thanh có “mùi Hồ Vân” và yêu quang đỏ nhạt. Nhưng không thể không thừa nhận, chiếc mặt nạ này rất thần kỳ.
“Doãn phu tử, chuyện của bọn trẻ cứ để chúng tự chơi đi, ta đánh cờ một ván nhé?”
Doãn Triệu Tiên cười, đi về phía Kế Duyên đang ngồi bên bàn trong nội viện.
“Ha ha ha, đang có ý này!”
Đến gần bàn đá, ông thấy Kế Duyên đã bày một ván tàn cuộc. Ván này ông đã thấy nhiều lần, tuy mỗi lần có khác biệt, nhưng đại khái vẫn nhận ra được.
“Kế tiên sinh lại bày ván này rồi?”
“Ừm, bày không tốt, nhớ không rõ, thôi vậy.”
Kế Duyên cười, nhặt từng quân cờ trên bàn bỏ vào hộp. Doãn Triệu Tiên cũng ngồi xuống nhặt quân cờ màu còn lại.
…
Ước chừng gần nửa canh giờ sau, trên đường Vinh An Nhai, nơi phủ Doãn tọa lạc, có một đội hộ vệ chạy chậm với bước chân chỉnh tề. Phía sau có hai chiếc xe ngựa lộng lẫy, xung quanh là những thị vệ phục sức gọn gàng, tướng mạo khác thường và một vài người hầu.
Đội ngũ này nhanh chóng đến trước cửa phủ Doãn rồi dừng lại. Thị vệ canh cửa thấy tình huống này, biết chắc chắn là nhân vật lớn đến, nhưng trang phục của những hộ vệ này không rõ xuất xứ, trên xe ngựa cũng không có dấu hiệu, nên không biết người đến là ai.
“Không biết vị đại nhân nào đến thăm, chúng ta vào báo với lão gia!”
Lĩnh Ban canh cửa không dám thất lễ, dẫn người từ trên bậc thềm phủ Doãn xuống, chắp tay ân cần hỏi han.
Từ chiếc xe ngựa phía trước, tấm rèm lông dày được vén lên, một người đội mũ cao, mặc áo mực bước xuống. Lĩnh Ban giật mình, đó là thái giám! Người trong xe ngựa kia hẳn là người trong nội cung hoặc có quan hệ với hoàng thân quốc thích!
Tên thái giám kia đi đường luôn hơi khom người, bước những bước nhỏ, nhưng tốc độ không chậm, nhanh chóng vượt qua đám hộ vệ đi tới trước mặt Lĩnh Ban, cất giọng the thé:
“Vị tướng phủ này, ngươi vào báo với Doãn Công một tiếng, nói Tam công tử mang theo thê nữ đến thăm ông ấy. Nói với Doãn Công là ông ấy sẽ biết là ai.”
Tam công tử?
Thị vệ nhíu mày, nhưng không dám chậm trễ, thi lễ rồi nói:
“Tại hạ lập tức vào báo với lão gia, mời chư vị đợi một lát!”
“Ừm, làm phiền.”
Thái giám nói xong, quay người về phía xe ngựa. Thị vệ không dám chậm trễ, vội chạy vào phủ.
Không lâu sau, trong khách xá hậu viện phủ Doãn, Trần a Xa bước chân nhẹ nhàng chạy tới, liếc qua Xích Hồ đang nói chuyện phiếm với Doãn Thanh và Doãn Trọng, rồi nhanh chóng đi tới chỗ Doãn Triệu Tiên và Kế Duyên đang đánh cờ.
Trong viện tử này, dù có việc gấp, Trần a Xa vẫn thả chậm bước chân, khom người chắp tay:
“Lão gia, Kế tiên sinh, quấy rầy hai vị đánh cờ rồi.”
“Chuyện gì?”
Doãn Triệu Tiên đặt quân cờ xuống, quay đầu nhìn người tâm phúc.
“Bẩm lão gia, bên ngoài có một đội xe giá đến, chiến trận không nhỏ. Trong đội ngũ có một thái giám, thông báo với thị vệ là Tam công tử mang theo thê nữ tới bái phỏng.”
Doãn Triệu Tiên nhướng mày:
“Tam công tử?”
“Cha, là hoàng thượng tới!”
Doãn Thanh cũng nghe thấy cuộc đối thoại, lên tiếng đoán với giọng khẳng định.
“À đúng, hẳn là hoàng thượng tới! Kế tiên sinh, xem ra ván cờ này của chúng ta phải bất phân thắng bại rồi!”
Kế Duyên cười, chỉ vào ông:
“Ngươi đấy, bất phân thắng bại? Không quá 20 nước ta đã thắng rồi.”
“Ấy ấy ấy, sao có thể nói thế được, sao ngươi biết ta không có hậu thủ? Hoàng thượng tới, ta phải đi tiếp đón, hôm khác lại đánh, hôm khác lại đánh!”
Doãn Triệu Tiên đứng dậy, vội theo Trần a Xa đi ra, đồng thời gọi cả Doãn Thanh và Doãn Trọng đi cùng. Hoàng thượng đích thân tới, tự nhiên phải cả nhà ra nghênh đón.