Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 416

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
  3. Chương 416
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 416

Chương 416: Thần tiên chi lưu

Trong Hoằng Văn Quán của Đại Trinh hoàng cung, mấy vị hoàng tử, công chúa tuổi từ mười đến mười mấy đang cùng nhau học tập. Doãn Trọng, nhị tử của Doãn Triệu Tiên, cũng có mặt ở đây để đọc sách, xem như bạn học cùng các hoàng tử, công chúa.

Nói một cách nghiêm túc, trong số các hoàng tử này, người nào học giỏi nhất sẽ có cơ hội trở thành đồ đệ của Doãn Triệu Tiên. Mà điều đó đồng nghĩa với việc người đó sẽ là rồng trong loài người, bởi vì đương kim Đại Trinh hoàng đế đã sớm tuyên bố, tương lai sẽ để Doãn Triệu Tiên kiêm nhiệm chức Thái Tử Thái Phó.

Tức là, ai được Doãn Triệu Tiên nhận làm sư phụ, người đó chính là Thái Tử hoặc người có khả năng kế vị Thái Tử. Dù hoàng đế có thể thiên vị, nhưng điểm này khác biệt so với Nguyên Đức Đế là ngay từ đầu đã chọn ra người thừa kế ưu tú để bồi dưỡng toàn lực, chứ không phải ai cũng chèn ép.

Làm hoàng tử hay con cháu quan lớn kỳ thật cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng thì không nói, nhưng nếu muốn tiến xa hơn, yêu cầu đặt ra sẽ càng khắt khe. Dù đã gần 30 tuổi, họ vẫn phải đến lớp mỗi ngày.

Giờ phút này, trong đại thư phòng của Hoằng Văn Quán, một lão nho sinh chức Thiếu Sư đang lẩm bẩm giảng bài.

“Học lục nghệ để ngự thân, học cao đức để ngự tâm, học trường kỹ để ngự thiên hạ…”

Lão tiên sinh vừa đọc vừa liếc nhìn xuống phía dưới, đám học sinh đang ngồi ngay ngắn trước bàn, nhưng trong mắt mỗi người đều lộ vẻ uể oải, thậm chí có người còn châu đầu ghé tai. Thấy vậy, lão bèn ngừng lại.

Nghe thấy tiếng im lặng, đám trẻ con bên dưới vội vàng ngồi thẳng lưng. Thiếu Sư lão sinh đảo mắt một vòng, rồi nhìn về phía một vị hoàng tử đang ngồi phía trước.

“Đại điện hạ, cuốn « Tu Quân Tử » này hôm nay mới học lần đầu. Lão phu hỏi người, có thể nêu ví dụ về ‘ngự thiên hạ trường kỹ’ được nhắc đến trong sách không?”

Bị gọi tên, vị đại hoàng tử có chút khẩn trương, vô ý thức nhỏ giọng cầu cứu.

“Ách, Hổ nhi…”

Hổ nhi là nhũ danh của Doãn Trọng. Không chỉ người nhà, mà cả bạn bè thân thiết cũng gọi Doãn Trọng như vậy. Mà Doãn Trọng quả thực có vóc dáng cao lớn, khỏe mạnh hơn hẳn so với những đứa trẻ cùng tuổi.

“Không được xin giúp đỡ người khác!”

Lão tiên sinh nghiêm giọng nói.

“Mời Đại điện hạ tự mình trả lời.”

“Ách… Ngự thiên hạ… Cần rõ chú ý tất không phải là, học quán cổ kim…”

Đại hoàng tử nói được một đoạn thì bí tịt.

“Ha ha…”

Lão phu tử cười rồi nhìn về phía Doãn Trọng.

“Doãn Trọng, Đại điện hạ đã cầu cứu ngươi, vậy ngươi trả lời thế nào?”

Doãn Trọng nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói.

“Phu tử, ngài cũng đã nói cuốn « Tu Quân Tử » này hôm nay mới học lần đầu, ngài cũng mới đọc đến đoạn ‘học trường kỹ để ngự thiên hạ’. Nếu ngài hỏi về ‘ngự thiên hạ trường kỹ’ được nhắc đến trong sách, thì chúng ta còn chưa học đến.”

Lão phu tử bật cười, vuốt râu gật đầu. Quả nhiên không hổ là nhị công tử của Doãn Công. Lão bèn nói.

“Lời của lão phu, cũng có thể hiểu thành, hỏi là trong sách nói về ‘ngự thiên hạ chi trường kỹ’, có những loại nào. Chân chính ‘ngự thiên hạ’, đâu phải cái gì cũng có trong sách để mà y theo.”

“Ừm, phu tử nói rất có lý. Học trò cho rằng, chân chính ‘ngự thiên hạ trường kỹ’, không gì hơn hai loại!”

“Ồ? Hai loại nào?”

Doãn Trọng thành khẩn nói.

“Huynh trưởng của ta từng nói, kỹ năng ‘ngự thiên hạ’, thứ nhất là ‘Binh’, thứ hai là ‘Trị’. ‘Binh’ lại có thể chia nhỏ thành ‘Phạt binh’ và ‘Thủ thành’, ‘Trị’ lại có thể chia nhỏ thành ‘Pháp’ và ‘Kiến chế’…”

Nghe Doãn Trọng nói, Thiếu Sư lão sinh vừa nhíu mày, vừa có chút giật mình. Những điều Doãn Trọng nói không phải là lời sáo rỗng, mà dường như còn thâm ảo, thấu triệt hơn cả nội dung trong « Tu Quân Tử ».

“Phu tử, ta nói có đúng không?”

Doãn Trọng nói một tràng xong thì hỏi dò Thiếu Sư. Người sau chậm rãi gật đầu.

“Xác thực là có lý, bất quá những điều này đối với các ngươi mà nói còn quá sớm, cũng quá chú trọng hiệu quả và lợi ích. Những điều trong « Tu Quân Tử » thích hợp hơn một chút…”

“Phu tử, ta còn một chuyện muốn thỉnh giáo.”

Lão sinh nhìn về phía Doãn Trọng, không trách hắn ngắt lời mình.

“Nói.”

“Tam ngự có phần tuần tự, ‘ngự thiên hạ’ tự nhiên là ở cuối cùng. Vậy ‘ngự thân’ và ‘ngự tâm’, cái nào quan trọng hơn?”

Có con trai của Doãn Triệu Tiên làm học trò, áp lực của những người khác lại càng lớn hơn. Làm lão sư cũng không dễ dàng gì. Lão sinh nhíu mày trầm tư một hồi, mới trịnh trọng trả lời.

“Bởi vì cái gọi là ‘tâm viên ý mã’ khó mà thu xếp, khách quan mà nói, tự nhiên là ‘ngự thân’ làm đầu, ‘ngự tâm’ làm sau.”

Doãn Trọng gật gật đầu.

“Ừm, cha ta cũng nói như vậy.”

Nghe vậy, Thiếu Sư khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Thế nhưng cha ta còn nói, cái gọi là ‘quân tử ngự thân chi nghệ’, ở Đại Trinh ta nhiều khi chỉ còn trên danh nghĩa. Dù không nhất thiết phải tinh thông lục nghệ, nhưng chỉ biết ôm sách đọc thì khó mà nói là có thể ‘ngự thân’. Phu tử nghĩ sao?”

Câu hỏi này có chút khó trả lời à nha. Thiếu Sư còn đang suy tư thì đột nhiên có một vị hộ vệ đeo đao vội vàng đi tới, đến Hoằng Văn Quán.

Lão sinh nhìn về phía người đến.

“Còn có chuyện gì?”

Hộ vệ khom người chắp tay.

“Thiếu Sư đại nhân, người của Doãn tướng phủ phái người đến gấp, muốn mời nhị công tử Doãn Trọng trở về, nói là có khách từ quê nhà đến thăm, đã lâu không gặp.”

Lão sinh gật gật đầu, nhìn về phía Doãn Trọng.

“Nếu như vậy, Doãn Trọng ngươi cứ về trước đi.”

“Rõ!”

Doãn Trọng đứng lên, hướng về phía phu tử hành lễ, rồi hướng về phía các hoàng tử, công chúa khác hành lễ, sau đó đi ra ngoài cùng hộ vệ rời đi. Các học sinh còn lại đều nhìn Doãn Trọng với ánh mắt ngưỡng mộ.

Vừa ra khỏi cửa, đi được một đoạn, Doãn Trọng liền không nhịn được, thở dài một hơi, tâm tình cũng tốt hơn nhiều. Đọc sách thật sự là quá mệt mỏi rồi.

Cũng không biết thân thích nào từ quê nhà đến thăm, chẳng lẽ là cậu?

Vừa ra đến cửa, thấy gia phó và xe ngựa đang chờ sẵn bên ngoài, Doãn Trọng lập tức chạy nhanh tới, hớn hở hỏi.

“A xa, ai đến nhà vậy? Cha ta thế mà lại cho người gọi ta về?”

Vị gia phó này trông cũng không còn trẻ, ít nhất cũng phải ngoài 50, xem như là người hầu lâu năm bên cạnh Doãn Triệu Tiên, làm việc rất chu đáo, lại còn là một cao thủ võ lâm.

“Nhị công tử, người đến là Kế tiên sinh. Năm đó ta cũng từng gặp một lần ở Uyển Châu. Ngài về nhà sẽ biết thôi.”

“Kế tiên sinh!?”

Doãn Trọng kinh ngạc. Cái tên Kế tiên sinh này hắn đã nghe cha, huynh trưởng, thậm chí cả mẫu thân nhắc đến không biết bao nhiêu lần rồi. Tự nhiên hắn không lạ lẫm gì với cái tên này, nhưng lại chưa từng gặp mặt. Dù người nhà nói hắn đã gặp Kế tiên sinh khi còn bé, nhưng làm sao hắn còn nhớ được.

Cho nên, vị Kế tiên sinh thần bí này khiến Doãn Trọng vô cùng hiếu kỳ. Thỉnh thoảng hắn hỏi dồn dập quá, người nhà mới hé lộ một chút, nói Kế tiên sinh kỳ dị bất phàm. Nghe xong, Doãn Trọng còn hoài nghi người nhà đang nói về một vị thần tiên, chứ không phải hàng xóm nữa.

“Không sai, chính là Kế tiên sinh. Vóc dáng của ông ấy so với năm đó lão nô nhìn thấy gần như không khác gì.”

Doãn Trọng nhún chân, người nhẹ như yến, vội vàng chui lên xe ngựa.

“Đi đi đi, nhanh về nhà nhanh về nhà. Ta muốn xem cái Kế tiên sinh này rốt cuộc trông như thế nào, có thật sự lợi hại như vậy không!”

Xe ngựa chuyển bánh dưới sự thúc giục của Doãn Trọng. Vì nhà cách hoàng cung không xa, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa Doãn phủ. Doãn Trọng nhảy xuống xe ngựa, nhanh chân chạy vào trong phủ.

Trong chủ khách sảnh, Doãn mẫu đã về đến nhà. Sau khi gặp Kế Duyên và hỏi han ân cần, bà không để ai làm mà đích thân muốn xuống bếp trổ tài, sợ người nhà nấu nướng không ngon món ăn quê nhà, lại càng khó làm ra hương vị Ninh An Huyện.

Lúc này, tiếng bước chân của Doãn Trọng đã truyền đến từ bên ngoài. Hắn vội vã đến trước cửa phòng khách, cố gắng kiềm chế hành động của mình, chỉnh lại áo mũ rồi sốt ruột gõ cửa.

“Cộc cộc cộc…” “Cha, con về rồi!”

“Hổ nhi về rồi à, mau vào đi!”

Nghe thấy tiếng phụ thân, Doãn Trọng lập tức đẩy cửa bước vào. Một luồng hơi ấm từ lò than xộc thẳng vào mặt. Hắn vội vàng đóng cửa lại, đề phòng hơi ấm thoát ra.

Ánh mắt hắn đảo một vòng, vốn định khóa chặt Kế Duyên ngay lập tức, nhưng bất đắc dĩ có một con Xích Hồ quá nổi bật. Thấy trên đùi huynh trưởng đang ngồi xổm một con hồ ly lông đỏ rực, sự chú ý của Doãn Trọng liền bị thu hút ngay.

“Thất thần làm gì, còn không mau bái kiến Kế tiên sinh!”

Doãn Triệu Tiên nhắc nhở. Doãn Trọng lúc này mới vội vàng hướng về phía Kế Duyên hành lễ.

“Doãn Trọng bái kiến Kế tiên sinh!”

“Miễn lễ. Ta và phụ thân ngươi là bạn tốt chí giao, quân tử chi giao nhạt như nước, không cần quá câu nệ vào lễ nghi phiền phức.”

Kế Duyên đánh giá đứa bé này. Thằng bé khoảng 12, 13 tuổi, gân cốt khỏe mạnh, ánh mắt sáng ngời có thần, hô hấp đều đặn. Hỏa khí trên người cũng cực kỳ dồi dào, ngược lại có chút khác biệt so với phụ thân và huynh trưởng của nó.

Doãn Trọng tuy ban đầu bị hồ ly thu hút ánh mắt, nhưng giờ cũng không khỏi tỉ mỉ quan sát Kế Duyên.

Thoạt nhìn thì tưởng rất trẻ, nhưng nhìn kỹ lại cảm thấy tuổi tác còn lớn hơn cả phụ thân mình. Hơn nữa, nhìn ông ta có một cảm giác sạch sẽ kỳ lạ. Rồi hắn cố gắng nhìn vào mắt đối phương, tỉ mỉ phân biệt thì quả nhiên thấy bên trong ánh lên màu xanh biếc.

‘Đây chính là Kế tiên sinh? Hình như cũng không có gì đặc biệt…’

“Ngươi là đệ đệ của Doãn Thanh?”

Một giọng nói thanh thúy đột nhiên vang lên. Doãn Trọng ngẩn người, ánh mắt lướt qua Kế Duyên, Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh, cuối cùng dừng lại trên con hồ ly kia. Mắt hắn không tự chủ được càng lúc càng trợn to.

“Ôi ôi… Cha, cha, huynh trưởng, Kế tiên sinh, con hồ ly này, nó biết nói chuyện!”

Doãn Trọng chỉ vào hồ ly, thất kinh kêu lên.

“Có gì mà ngạc nhiên, ngươi dù sao cũng là con trai của Doãn phu tử, đệ đệ của Doãn Thanh mà.”

Xích Hồ nhảy xuống khỏi đùi Doãn Thanh, từng bước một đi đến trước mặt Doãn Trọng. Người sau thì vô ý thức lùi lại từng bước, lưng trực tiếp dán vào cánh cửa.

“Ừm, ta tên là Hồ Vân, là bạn tốt của Doãn Thanh, cùng Kế tiên sinh đến đây.”

Doãn Triệu Tiên, Doãn Thanh và Kế Duyên đều mỉm cười, vẻ mặt như đang xem kịch vui, cố ý nhìn Doãn Trọng xấu mặt.

Doãn Trọng dù sao cũng vẫn còn là trẻ con, trực tiếp bật khỏi cánh cửa, chạy trốn đến bên cạnh Doãn Triệu Tiên, vừa kinh ngạc vừa nhìn con Xích Hồ kia.

“Cha… Cái này không phải là…”

“Không sai, chính là Yêu Quái. Ta là Linh Hồ tu hành ở Ngưu Khuê Sơn, huynh trưởng của ngươi khi còn bé đã là bạn của ta rồi.”

Hồ Vân nheo mắt, trên mặt hồ ly lộ ra một nụ cười vô cùng nhân tính.

“Ha ha ha ha ha…” “A a a a…”

“Quả nhiên quả nhiên, ha ha ha…”

Ba người còn lại rốt cục không nhịn được nữa, cả khách sảnh vang lên tiếng cười. Ngay cả Doãn Trọng sau khi trấn tĩnh lại cũng ngượng ngùng nở nụ cười, đồng thời nhìn Hồ Vân và Kế Duyên với ánh mắt càng thêm hiếu kỳ.

Thầm nghĩ, thì ra trên đời này thật sự có Yêu Quái. Vậy chẳng phải Kế tiên sinh thật sự là nhân vật thuộc hàng thần tiên hay sao?

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 416

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Trường An Lưu Ly Kí bìa
Trường An Lưu Ly Ký
Chương 21 06/02/2026
Chương 20 06/02/2026
Ngủ ngon bìa
Ngủ Ngon
Chương 11 16/02/2026
Chương 10 16/02/2026
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh [Dịch]
Chương 270 Thần Thông 10/11/2025
Chương 269 Tập Sát 10/11/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên, Cổ Điển, Cổ Hiệp, Huyền Huyễn, Nhẹ Nhàng, Tiên Hiệp, Tu Chân, Xuyên Qua
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz