Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 358

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
  3. Chương 358
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 358

Chương 358: Hiện nguyên hình

Khi Lục Sơn Quân gầm thét, yêu khí phía sau hắn mơ hồ hội tụ thành một hư ảnh quái dị, vừa có nét người, vừa mang dáng dấp quái vật, mười phần kinh khủng và dọa người.

“Gào gào!”

Ầm ầm…

Tiếng gào thét cùng cuồng phong kéo dài một hồi, Đại Minh Tự, vốn là Lộc Minh thiền viện, giờ đây toàn bộ mái ngói đều rung chuyển, cây cối xung quanh sơn lâm cũng đung đưa dữ dội.

Đám tăng nhân đứng trước cửa chùa khó mà đứng vững trước tiếng rống vừa rồi, ai nấy đều phải bịt chặt tai. Vị tăng nhân canh cửa thì đã ngồi xổm xuống ôm đầu từ bao giờ.

Một lúc lâu sau, tiếng rống mới dần bình ổn, vài người trong đám tăng còn mang vẻ hoảng hốt và mờ mịt.

Mấy vị lão tăng nhìn Lục Sơn Quân với vẻ kiêng kỵ tột độ. Đây chắc chắn không phải Yêu Quái tầm thường, không chỉ đã hóa hình, mà yêu khí áp bức cực mạnh cùng hư ảnh vừa rồi mới thật sự đáng lo ngại.

Nhưng thực tế, Lục Sơn Quân không nhắm vào đám hòa thượng bên ngoài này. Trên gác chuông, vị tăng nhân gõ chuông cũng vừa tỉnh táo lại sau rung động vừa rồi. Hai tay rời khỏi tai, lắc lắc đầu nhìn về phía chiếc chuông lớn trước mặt.

Chuông lớn thoạt nhìn không có gì thay đổi, nhưng vị tăng nhân đã gõ chuông này nhiều năm, hiểu rõ nó như lòng bàn tay. Quả nhiên, phía bên kia thân chuông xuất hiện hai vết rạn nhỏ. Nếu dùng dùi v·a c·hạm trực tiếp, e rằng chuông lớn sẽ vỡ tan.

Dưới bậc thềm trước cửa chùa, Lục Sơn Quân vuốt lại mái tóc mai hơi rối vì tiếng gầm, rồi mới mở miệng:

“Lục mỗ hiện tại nói chuyện, hẳn là có sức thuyết phục hơn rồi. Để Triệu Long ra gặp ta đi, tại hạ không muốn xung đột với các vị cao tăng.”

Giọng Lục Sơn Quân bình tĩnh, nhưng đám lão tăng đối diện không thể nào giữ vẻ thản nhiên được nữa.

“Lục thí chủ, cảm giác rõ dốc lòng tu phật, ngay tại nhốt thiền thời khắc, hắn sớm đã đoạn đi hết thảy trần duyên, cũng không phải gì đó tội ác tày trời chi đồ, ta xem thí chủ mặc dù là yêu, nhưng lại thông tình đạt lý, thiền viện thanh tĩnh chi địa, cũng không tiện yêu tu đi vào, thí chủ hay là mời trở về đi.”

“Thí chủ? Ta có bố thí gì cho các ngươi đâu mà được gọi là thí chủ? Hay lão hòa thượng cứ gọi ta nghiệt chướng đi.”

Lục Sơn Quân châm chọc việc lão hòa thượng vừa rồi còn khí thế bức người gọi thẳng “Yêu nghiệt”, giờ thấy không địch lại thì lập tức hòa hoãn.

“Đều là người tu hành, tu sĩ nhân tộc còn coi trọng tu tâm hơn cả Yêu tộc ta. Triệu Long nếu thân ngay thẳng, không sợ bóng nghiêng, thì ra đây tự nhiên không có nguy hiểm gì. Dù trốn tránh cũng vô dụng thôi, hắn không ra thì ta vào.”

Vừa nói, Lục Sơn Quân lại bước lên từng bậc thềm, tiến gần Đại Minh Tự.

Càng tiến gần, thân hình hắn càng tỏa ra một thứ tựa khói đen, bóp méo cả ánh mắt của đám tăng nhân. Họ nhìn những bậc thềm dưới chân Lục Sơn Quân như thể đã lõm xuống, vô cùng không chân thực.

Rõ ràng là hình người đang đến gần, nhưng lại như một con cự thú chậm chạp tiến tới.

Vị lão tăng dẫn đầu hét lớn một tiếng, xòe hai tay ra rồi lại chắp lại:

“Thiện Tai Đại Minh Vương Phật…!”

Phật âm từng đợt mang theo hào quang vàng nhạt, đánh thức đám tăng nhân đang bị nhiếp tâm.

“Giữ vững tâm thần! Hắn dùng nhiếp tâm yêu pháp đấy! Các ngươi vào chùa, dùng phật pháp đối kháng, niệm tụng Minh Vương chú!”

“Đi, nhanh vào chùa! Nhanh lên!”

Trừ ba vị lão tăng còn ở ngoài, đám tăng nhân hùng hổ ban nãy đều lui về chùa, ngồi xếp bằng hai bên cửa viện.

“Niệm tụng Đại Minh chú, cung thỉnh Đại Minh Vương hóa thân phật pháp che chở!”

Đám tăng nhân ngồi xếp bằng, chắp tay trước ngực, nhắm mắt, đồng thanh niệm phật:

“Úm… Ma… Ni… Bá… Mễ… Hồng…”

Trong nháy mắt, cả Đại Minh Tự đều vang vọng Đại Minh chú. Bất kể là tu sĩ tu phật chân chính hay hòa thượng bình thường, tất cả đều ngồi xếp bằng tại chỗ, cùng niệm tụng Đại Minh chú.

Pháp âm vang vọng đinh tai nhức óc, toàn bộ Đại Minh Tự lấp lánh ánh Phật quang vàng.

Lục Sơn Quân dừng bước trước cửa chùa, cách ba vị lão tăng hai trượng. Phật âm chói tai vì nhắm vào hắn, khiến tâm tình hắn càng tệ.

Từng đợt Phật quang tràn ngập, gia trì lên thân ba vị lão tăng, khiến họ dát một lớp kim sắc, khí thế tăng mạnh, càng thêm trang nghiêm túc mục.

“Lục thí chủ, giờ thối lui vẫn còn kịp. Nếu chấp mê bất ngộ, Ngã Phật Minh Vương có hàng yêu phục ma chi pháp! Úm… Ma… Ni… Bá… Mễ… Hồng…”

Chân ngôn Đại Minh chú của lão tăng hóa thành sáu chữ kim sắc rơi vào tay, đôi bàn tay tràn ngập kim quang, phảng phất có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

“Ồn ào! Tránh ra!”

Lục Sơn Quân quát một tiếng, sải bước xông về phía chùa, tay phải vung lên thành trảo. Yêu khí và pháp lực ngưng thực không thể hiện ra vẻ sắc bén, tựa như mãnh hổ vung vuốt, chỉ để đánh lui chứ không cầu đả thương địch thủ.

“Gào…”

Lão tăng cũng xuất thủ huy chưởng cùng lúc.

“Chấp mê bất ngộ, lấy!”

Kim quang và yêu khí va chạm trước cửa chùa, tạo ra một đạo quang hoàn bạo liệt.

“Ầm ầm…”

Cuồng phong nổi lên, nhiều mái ngói bị thổi bay. Giao thủ một kích chỉ là bắt đầu, ba vị lão tăng cùng lúc nổi lên, vây Lục Sơn Quân vào giữa.

Từng đạo kim quang như lưới lớn dày đặc, bao phủ Lục Sơn Quân.

“Ngã Phật Minh Vương!”

“Hàng yêu phục ma!”

“Yêu nghiệt chịu c·hết!”

Ba vị lão tăng, thân thể khô gầy bỗng trở nên cơ bắp dữ tợn, từ ba hướng dùng tay không, chân đá và thiền trượng tấn công Lục Sơn Quân.

“Oanh ~ ầm ~ ầm ~ oanh ~ oanh ~ ầm ~”…

Kim quang lấp lánh, công kích bao hàm phật pháp của ba vị lão tăng cực kỳ lăng lệ mau lẹ. Lục Sơn Quân một mình vung tay ngăn cản, như bị áp chế, mỗi lần va chạm đều có cảm giác đau đớn.

Kim quang xung quanh càng thịnh, áp chế yêu khí.

“Phật Môn thanh tịnh, không dung ngươi làm càn!”

“Yêu nghiệt, còn không mau hiện nguyên hình!”

“Úm… Ma… Ni… Bá… Mễ… Hồng…”

Tiếng quát mắng của lão tăng và phật âm chân ngôn vang vọng khắp chùa, ảnh hưởng đến động tác của Lục Sơn Quân, khiến hắn càng thêm đau đầu.

Xoát…

Một đạo kim quang hội tụ trên thiền trượng của lão tăng, đánh xuống. Hai lão tăng khác chắp tay trước ngực, niệm pháp chú, lưới kim quang thốt nhiên buộc chặt, trói buộc Lục Sơn Quân.

“Đương!”

Thiền trượng đánh mạnh vào trán Lục Sơn Quân, tuôn ra kim quang rực rỡ, khiến hắn quỳ một chân xuống đất.

“Thiện Tai Đại Minh Vương Phật! Yêu nghiệt, tự ngươi không lui, đừng trách phật pháp vô tình!”

Lão tăng một tay đè thiền trượng, một tay làm lễ phật.

“Úm… Ma… Ni… Bá… Mễ… Hồng…”

Phật âm càng thêm vang dội, vô số kim quang từ tượng Đại Minh Vương Phật trong điện chính chảy ra, phủ lên một lớp kim sắc nhạt lên cả chùa.

“Tư tư… Xì xì xì…”

Kim quang Phật Môn nồng đậm trên thiền trượng, thiền trượng như nóng rực, đốt cháy trán Lục Sơn Quân, để lại vài vết bỏng, thậm chí in lên cả xương.

“Yêu nghiệt, hiện nguyên hình!”

Lục Sơn Quân nhếch mép, ngẩng đầu nhìn lão tăng đang đè thiền trượng khiến hắn không thể đứng dậy. Hai mắt hắn từ đen hóa thành đen hoàng, tròng đen hiện từng vòng kim ti, con ngươi co lại thành một điểm nhỏ, cũng là kim hoàng sắc.

Tiếng gào thét của dã thú mơ hồ tràn ngập, một luồng khí tức áp bức hơn bắt đầu lan tỏa.

“Ta kính nơi đây là Phật Môn tu hành, cũng bận tâm năm xưa cao nhân dạy bảo, nên nhường nhịn các ngươi. Đến nước này, ta ra tay nặng tay, dù tiên sinh đích thân đến cũng không trách ta! A a a a…”

Lục Sơn Quân từ từ duỗi thẳng chân đang quỳ, thân hình cũng chậm rãi cao lên.

Cánh tay vàng óng của lão tăng bắt thiền trượng nổi gân guốc. Từ một tay biến thành hai tay, hai tay run rẩy gắt gao giữ thiền trượng, nhưng không thể đè thân hình Lục Sơn Quân xuống được nữa.

Lão tăng không giữ được thiền trượng, trơ mắt nhìn Lục Sơn Quân đứng thẳng. Thân thể hắn khôi ngô hơn nhiều, cao đến mức lão tăng phải ngước nhìn, và vẫn còn đang lớn lên.

Dù lúc này vẫn là hình người, nhưng da dẻ đã thô ráp, màu da và xương cốt cũng bắt đầu biến đổi.

“Ồ? Muốn ta hiện nguyên hình? Vậy Lục mỗ xin chiều các ngươi!”

Lời vừa dứt, thân hình Lục Sơn Quân bành trướng nhanh chóng. Quần áo trên người hóa thành hắc hoàng, dính vào da thành da lông. Tay chân nổi gân, càng thêm bén nhọn và to lớn. Vai mở rộng, lưng nổi từng đốt sống…

Lão tăng dẫn đầu đã không giữ được thiền trượng, mặc nó bị Lục Sơn Quân biến hóa càng mang càng cao. Yêu khí nồng đậm như luồng khí nóng, khiến bầu trời trong mắt các tăng nhân Đại Minh Tự hơi vặn vẹo.

Ba vị lão tăng và các tăng nhân trong chùa vẫn không ngừng niệm phật, huy chưởng công kích, nhưng dường như đã mất hiệu quả. Đánh vào yêu khí vờn quanh người Lục Sơn Quân như đá rơi xuống nước, chỉ nghe một tiếng rồi thôi.

Vị tăng dẫn đầu thấy tình thế không ổn, hét lớn:

“Dùng Hàng Ma Trấn Sơn đại pháp!”

Vài lão tăng chắp tay hành lễ, tụng kinh lớn tiếng, phật âm càng thêm cuồn cuộn. Lưới vàng biến thành một lồng kim sắc, áp chế Lục Sơn Quân.

“Úm… Ma… Ni… Bá… Mễ… Hồng…”

Lồng kim quang nặng như vạn tấn, “Ầm” một tiếng nện xuống đất, xuyên qua nhiều bậc thềm, khắc sâu vào lòng núi.

Nhưng chỉ một lát sau, lồng bắt đầu phình to. Ba vị lão tăng chắp tay trước ngực, song chưởng run rẩy càng lúc càng mạnh, như có thứ gì đó cưỡng ép căng ra giữa hai tay.

Yêu khí vô tận từ dưới lồng kim quang trào ra, như hỏa diễm bốc cháy. Bầu trời kim sắc đã bị Hắc Phong và yêu hỏa hư vô thay thế.

“Cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc…”

Lồng kim sắc run rẩy không ngừng, mơ hồ hiện ra một ngọn núi lớn màu vàng óng, và bắt đầu nứt vỡ.

“Gào gào!”

Tiếng hổ gầm vang lên cùng lúc.

“Ầm ầm…”

“Phanh phanh phanh!”

Lồng kim quang nổ tung, ba vị lão tăng trực diện vụ nổ, bị đẩy lùi về ba hướng.

“Ầm…”

Một vị lão tăng nện thẳng vào tường chùa, khảm vào tường khiến vách nứt toác.

“Phốc…” Một ngụm máu tươi màu vàng kim nhạt phun ra, lão tăng trượt xuống khỏi tường, chống hai tay xuống đất mới không ngã vật ra, run rẩy nhìn về phía trước chùa.

Toàn bộ phật âm chân ngôn trong chùa đã im bặt. Tất cả tăng nhân đều ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cửa chùa.

Một con quái vật lớn như lâu vũ hiện ra trước mắt, giống hổ mà không phải hổ, tựa ma mà không phải ma. Trên thân cự hổ, nhìn kỹ có cả khuôn mặt người. Cái đuôi quét qua mang theo từng đạo hư ảnh, như có nhiều đuôi chớp động.

Yêu khí vô tận phóng lên tận trời, gây ra đủ loại dị tượng. Yêu khí lưu động như hỏa diễm lan tràn, phảng phất Liệt Diễm đầy trời Hắc Phong quấn quanh.

Cự thú duỗi một móng vuốt, nhẹ nhàng gỡ thiền trượng trên trán xuống, nhìn nhìn rồi nhếch mép cười, sau đó vung móng hất lên.

“Ô…”

Thiền trượng mang theo tiếng xé gió xuyên qua một gian thiền phòng trong chùa, “Oanh…” một tiếng nện hủy nửa gian nhà rồi đâm xuống đất hai thước.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 358

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Quỷ Giới Cầu Tiên Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ
Chương 566 Đệ Ngũ Cảnh 02/12/2025
Chương 565 Ẩn Ưu 02/12/2025
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên, Cổ Điển, Cổ Hiệp, Huyền Huyễn, Nhẹ Nhàng, Tiên Hiệp, Tu Chân, Xuyên Qua
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz