Chương 33
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 33
Chương 33: Một giấc mộng tỉnh, ngỡ ngàng ngàn năm!
Nghe xong chân tướng sự việc, Kế Duyên vừa thấy mà kinh, vừa không khỏi bật cười trêu chọc:
“Ta ngược lại là kẻ xui xẻo cuối cùng của cái Cư An Tiểu Các này.”
Lão Thành Hoàng cũng bật cười theo:
“Ha ha ha ha, Kế tiên sinh nói đùa, gặp được tiên sinh mới là vận rủi của tà vật kia!”
Nói rồi, Lão Thành Hoàng nhìn Kế Duyên đang nhai bánh ngọt nhân đậu, ngập ngừng một chút rồi hỏi:
“Không biết Kế tiên sinh từ đâu đến, đến Ninh An Huyện ta có việc gì?”
Đến rồi, câu hỏi triết học cuộc đời đây mà!
Kế Duyên biết trước sẽ có câu hỏi này, nhưng hắn hoàn toàn không biết trả lời ra sao. Chuyện đời trước chắc chắn không thể nói, còn tình huống trước kia của gã ăn mày này thì chính Kế Duyên còn muốn tìm hiểu cho rõ đây. Về phần vì sao đến Ninh An Huyện, ngoài việc nơi này tạm thời có vẻ dễ sống hơn những chỗ khác thì còn sao nữa.
Kế Duyên ngượng ngùng cười, không biết nên bắt đầu từ đâu. Hơn nữa, chuyện này liên quan đến bí mật lớn nhất của hắn, vẫn là không nên nói thì hơn.
Lão Thành Hoàng thấy Kế Duyên nghe câu hỏi chỉ cười mà không nói gì, cũng hiểu đối phương không muốn trả lời.
“Không sao, Kế tiên sinh không muốn nói cũng được. Tiên sinh thoải mái tự nhiên, khiêm tốn hữu lễ, lại có ân với Ninh An Huyện ta, chỉ cần vậy là đủ rồi.”
Theo Kế Duyên, việc Thành Hoàng mời mình đến, cảm tạ là một phần, dò xét thực hư cũng là một phương diện, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
“À phải rồi, Kế tiên sinh định ở lại Ninh An Huyện ta lâu dài sao?”
Câu hỏi này Kế Duyên có thể trả lời.
“Nếu không có biến cố gì khác, thì trong một thời gian sẽ tạm ở Ninh An Huyện.”
Suy nghĩ một chút, Kế Duyên cảm thấy mình vẫn nên thẳng thắn một chút thì hơn. Mặc dù hắn cảm thấy với loại quỷ thần như Lão Thành Hoàng chắc có thể nhìn thấu, nhưng để phòng vạn nhất, nói xong câu này, hắn lại bổ sung:
“Kỳ thật tại hạ cũng không phải là cao nhân gì, chỉ là vừa lúc gặp may mắn làm tổn thương hung hồn tà vật kia thôi. Có rất nhiều chuyện còn muốn thỉnh giáo Thành Hoàng đại nhân.”
“Kế tiên sinh có gì cứ nói, đừng ngại.”
Nửa câu đầu của Kế Duyên bị bỏ qua thẳng thừng. Việc không có thần quang pháp lực hiển lộ đã nói rõ tất cả, còn chuyện vừa lúc gặp may mắn làm tổn thương tà vật thì thật khó tin. Đó chính là Địa Sát sinh sôi, đâu phải tùy tiện cô hồn lệ quỷ nào cũng làm được.
“Không biết Thành Hoàng đại nhân có hiểu biết gì về phương pháp tu luyện của thế gian không? Ý ta là loại người tu luyện ấy!”
Kế Duyên khẩn trương hỏi, còn cố ý bổ sung một câu. Rốt cuộc, thứ hấp dẫn hắn nhất ở thế giới này là gì? Chẳng phải là những điều thần kỳ mỹ lệ này sao, chẳng phải là khát vọng phi thiên độn địa, trường sinh cửu thị sao?
Lão Thành Hoàng cau mày, nghiêm túc suy nghĩ một chút:
“Tống mỗ chỉ là một Thành Hoàng nhỏ bé của huyện, đạo tu luyện hương hỏa Kim Thân cũng chỉ là mượn nguyện lực của chúng sinh. Đối với những pháp môn tu chân luyện khí bình thường cũng không có nhu cầu gì, nên không có khả năng có chân tu pháp môn trân quý nào. Ngược lại, về võ học phàm nhân thì trong Âm Ti ta quản lý có một ít.”
Kế Duyên lập tức thất vọng, không có pháp quyết à.
“Tuy rằng không có ảo diệu chân pháp, nhưng những pháp quyết dẫn khí đạo khí thông thường thì vẫn biết một chút. Có điều, loại pháp quyết này vừa thô thiển, e là vô dụng với Kế tiên sinh?”
Sao lại vô dụng, có còn hơn không chứ!
“Thực không dám giấu giếm, tại hạ ngay cả loại pháp quyết thô thiển này cũng không có. Nếu Thành Hoàng đại nhân tiện, có thể cho Kế mỗ mượn đọc được không? Ân, còn có những võ học phàm tục kia, tại hạ cũng muốn xem qua!”
‘Ta đã giúp các ngươi một ân lớn, chút yêu cầu nhỏ nhoi này, lão nhân gia ngài không đến mức từ chối chứ?’
Tuy Kế Duyên mắt mù, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Lão Thành Hoàng không rời, khiến người sau cảm thấy một ánh mắt quỷ dị khó hiểu.
“Ách, à, Kế tiên sinh muốn xem qua thì có gì khó. Ta sẽ sai người chuẩn bị đầy đủ thư tịch, đưa đến Cư An Tiểu Các.”
Lần này Kế Duyên vui vẻ ra mặt:
“Tốt, tốt, tốt, vậy làm phiền Thành Hoàng đại nhân!”
Vị Lão Thành Hoàng này thật dễ nói chuyện, hơn nữa, một phần tâm sự lớn nhất đã được giải quyết, Kế Duyên cũng muốn hỏi thêm những chuyện khác, những chuyện khó hiểu trong thế giới phàm tục kia.
“Thành Hoàng đại nhân, theo ngài biết, bây giờ có những Tiên Phủ tông môn, Linh Sơn đại trạch nào? À, bọn họ thu nhận đệ tử cần những điều kiện tư chất gì?”
Kế Duyên hỏi vô cùng khiêm tốn, Lão Thành Hoàng nghe vậy thì cảm thấy có chút kỳ quái. Vì sao Kế tiên sinh cứ hỏi những vấn đề thường thức thế này?
‘Chẳng lẽ người này đúng như bản thân nói, không phải cao nhân gì?’
Nhưng mặc kệ đối phương có thân phận thế nào, việc người ta giúp Ninh An Huyện là sự thật. Vấn đề có cổ quái hay thường thức thì sao chứ!
Lão Thành Hoàng cũng buông lỏng tâm tính, vuốt râu rồi chậm rãi trả lời:
“Ninh An Huyện ta đất hẹp người thưa, lại ở nơi hẻo lánh, nên nguồn tin tức về ngoại giới rất ít. Theo ta được biết, Đức Thắng Phủ, nơi Ninh An Huyện ta tọa lạc, không có Tiên Môn phủ đệ nào. Toàn bộ Kê Châu này, người đứng đầu chỉ có Ngọc Hoài Sơn. Nghe đồn trong Ngọc Hoài Sơn thậm chí còn cất giấu một đạo sắc phong phù chiếu, có thể định vị Thần cho một ngọn núi, nhưng không biết thật giả ra sao. Đương nhiên, những tiểu môn tiểu hộ, bàng môn tả đạo thì Kê Châu ta chắc chắn cũng có một ít. Về phần họ thu nhận đệ tử thế nào thì Tống mỗ thật không biết. Còn chuyện ở các châu khác thì thứ lỗi cho Tống mỗ kiến thức nông cạn, có câu rằng: Mây sâu chẳng biết tiên hà đảo, duệ ý vô song trường kiếm sơn…”
Kế Duyên vẫn còn kinh ngạc về chuyện Ngọc Hoài Sơn vừa rồi, sắc phong phù chiếu? Phong Sơn Thần?
“Vậy Thiên Đình đâu?”
Câu hỏi này Kế Duyên gần như thốt ra ngay khi Lão Thành Hoàng vừa dứt lời.
“Thiên Đình? Không biết Kế tiên sinh đang nói đến Tiên Phủ nào?”
Lão Thành Hoàng nhíu mày, nghe có vẻ rất có địa vị, dám lấy trời làm tên.
Kế Duyên lập tức kịp phản ứng, nơi này không có Thiên Đình?
Vốn có Thành Hoàng, lại nghe được chuyện sắc phong Sơn Thần, hắn còn tưởng sẽ có Thiên Đình, giờ xem ra là không có. Vậy cái gọi là tiên nhân ở đây cũng chỉ là tiên nhân trong mắt phàm nhân thôi sao?
Vấn đề của Lão Thành Hoàng vẫn nên qua loa cho xong.
“Ừ, không có gì, đây là ta nghe nói về một Tiên Phủ lợi hại, cũng có thể sắc phong Sơn Thủy Thần Linh, Lão Thành Hoàng đừng trách…”
“Thì ra là thế, hẳn là bất phàm lắm!”
Đúng vậy, bất phàm lắm đó, nói ra hù c·hết ngươi!
Qua loa cho xong chuyện Thiên Đình, Kế Duyên lại hỏi rất nhiều chuyện liên quan đến giới tu hành, từ yêu ma quỷ quái các loại, đến những chuyện như ngoài Thành Hoàng Âm Ti ra thì không có địa ngục thống nhất, các mối quan hệ đều rất yếu kém.
Nói chung, những tin tức này giúp Kế Duyên hiểu rõ hơn về giới tu hành, đồng thời cũng khiến hắn thêm nhiều nghi vấn. Hơn nữa, những điều Lão Thành Hoàng biết cũng thực sự có hạn.
Kế Duyên cau mày suy tư thật lâu, đầu óc có chút loạn, dứt khoát gạt những chuyện này sang một bên. Bây giờ nghĩ những chuyện này chẳng khác nào dời gạch lo chuyện giang sơn xã tắc, vẫn là nên tìm hiểu những chuyện khác trước đã.
Thả lỏng một chút, Kế Duyên mới mở miệng lần nữa:
“Kế mỗ còn muốn thỉnh giáo một vài câu hỏi ngớ ngẩn, mong Thành Hoàng đại nhân đừng chê cười.”
“Cứ nói đừng ngại, Tống mỗ biết gì sẽ nói hết!”
Hỏi nhiều câu như vậy rồi, Lão Thành Hoàng cũng không thấy kinh ngạc nữa.
“Kế mỗ muốn thỉnh giáo, chúng ta đang ở nước nào, triều đại nào, các quốc gia khác ra sao? Trong lịch sử đã trải qua mấy lần thay đổi triều đại?”
Vấn đề này…
Lão Thành Hoàng nghe xong ngẩn người một chút, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc khó hiểu.
Vừa rồi không hiểu gì về chuyện sông núi quái dị, Tiên Phủ, tu luyện thì còn chưa tính, giờ đến cả những chuyện triều đại quốc gia phàm trần cũng hỏi?
Cái trước đối với người bình thường mà nói xác thực khó tiếp xúc, còn cái sau thì chỉ cần có chút học thức, thậm chí có chút thường thức là sẽ biết.
Kế Duyên không có học thức, không có thường thức sao? Qua những lần tiếp xúc trước đó, Lão Thành Hoàng biết rõ vị Kế tiên sinh này tuyệt không phải người không có kiến thức, đồng thời nói chuyện trật tự rõ ràng, ngôn hành cử chỉ nho nhã lễ độ, hơn nữa trong lúc nói chuyện phiếm, rất nhiều chuyện đều có kiến giải độc đáo và sâu sắc.
Người như vậy mà nói chưa từng đọc sách thì không thể, chỉ là đôi khi cách nói chuyện hơi cổ quái mà thôi.
Bỗng nhiên, Lão Thành Hoàng nghĩ đến một khả năng, thân thể không khỏi hơi chấn động một chút.
Khi Tống Thế Xương còn sống, khi ông vẫn là một triều quan, từng đọc một cuốn tiên quái chí dị cố sự. Dù là sách do phàm nhân tưởng tượng ra, nhưng nội dung ý vị tuyệt vời, đến nay vẫn còn in đậm trong ký ức của Tống Thế Xương.
Trong đó có một câu mở đầu của một câu chuyện như sau: Cười lớn tỉnh lại vui chơi đi, bừng tỉnh không biết một giấc chiêm bao ngàn năm!
“Thành Hoàng đại nhân, Thành Hoàng đại nhân?”
Kế Duyên gọi hai tiếng, vị Thành Hoàng này sao lại ngẩn người ra thế, là do mình hỏi câu hỏi quá ngớ ngẩn sao?
“A!? Ừ ừ, Kế tiên sinh xin nghe ta nói đây!!!”
Lão Thành Hoàng cũng không phát hiện ra mình vô ý thức thay đổi giọng nói.