Chương 274
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 274
Chương 274: Dương mưu âm mưu
Lý Mục Thư từ chỗ ngồi đứng dậy, mang theo chút kích động lẫn lo âu, giọng nói khẽ run:
“Điện hạ… Nếu ngài đoán sai lần nữa, vậy thì…”
Nghe vậy, gia chủ Sở phủ vừa mới tham chính cùng một người khác đều nổi da gà, ngay cả Tấn Vương cũng thấy sống lưng lạnh toát, nghiến răng nghiến lợi siết chặt nắm đấm.
“Ta biết! Đây là một ván cược, cược vào vận thế, đứng về phía Dương Hạo ta!”
“Ầm ầm…”
Tiếng sấm vang lên, rọi khuôn mặt tái nhợt của Tấn Vương càng thêm rõ nét.
“Ào ào ào…”
Mưa lớn trút xuống, từ tiếng sấm đêm qua ấp ủ đến tận bây giờ mới thành, những khóm hoa cỏ vốn tươi tốt trong vườn đều bị mưa lớn quật cho tơi tả.
Tục ngữ có câu “Một trận mưa thu, một trận lạnh”, sau cơn mưa, người ở Kinh Kỳ Phủ cũng cảm nhận rõ rệt nhiệt độ giảm xuống.
Hiểu rõ ngươi nhất vĩnh viễn là đối thủ của ngươi, câu này đặt vào cuộc tranh đoạt ngôi vị thái tử cũng không sai. Ngô Vương chưa từng xem nhẹ Tấn Vương, dù lão hoàng đế sức khỏe ngày càng suy yếu, Tấn Vương tỏ ra ngoan ngoãn, cực kỳ yên tĩnh, nhưng Ngô Vương vẫn luôn vô cùng kiêng kỵ Tam đệ của mình.
Tương tự, Tấn Vương cũng coi trọng đại ca của mình hơn. Khác với Ngô Vương mong muốn nắm trọn triều chính, Tấn Vương dồn phần lớn tinh lực vào việc theo dõi đại ca, bởi hắn biết tranh giành triều thần không phải là thế mạnh của mình.
Suốt thời gian dài, Tấn Vương không có động tĩnh gì lớn, hoặc gần như không có, nhưng không có nghĩa là hắn đã từ bỏ.
Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị. Dù không có chứng cứ xác thực về vấn đề mà Ngô Vương đang gặp phải, Tấn Vương vẫn dựa vào phân tích từ phủ của mình để đưa ra kết luận về tình trạng của đối thủ.
Ngay khi quyết định, Tấn Vương bí mật phát ra một loạt mệnh lệnh. Những cao thủ thân thủ nhanh nhẹn, thừa dịp mưa lớn che mắt, nhao nhao cải trang xuất động.
Mấu chốt của bước này là phải vừa thật vừa giả, xúi giục người của Ngô Vương động thủ, lại phải tìm mọi cách để không bị phát hiện, nói trắng ra là phải tạo ra một sự thật rằng Ngô Vương đang gấp gáp, làm liều.
Nếu Ngô Vương vốn đã định động thủ như vậy thì tốt nhất, còn nếu đối phương giữ được bình tĩnh, Tấn Vương sẽ đẩy một tay.
…
Trời đã khuya, mưa to vẫn không ngớt. Tại cửa Tấn Vương Phủ, Tấn Vương Dương Hạo cùng Thiếu Sư Lý Mục Thư được hạ nhân che dù hộ tống, cùng nhau bước lên xe ngựa.
“Đi, đến hoàng cung.”
Tấn Vương đỡ Lý Mục Thư lên xe, nói với xa phu một tiếng. Đoàn xe, có hộ vệ phía trước phía sau, chậm rãi lăn bánh.
Hơn một khắc sau, trong ngự thư phòng hoàng cung, Nguyên Đức Đế đang cầm một quyển tạp thư, nội dung kể về những câu chuyện thần tiên.
Nhưng dù đang đọc truyện thần tiên, lão hoàng đế vẫn suy tư về chuyện triều chính. Hành động trước đó của Ngô Vương khiến Nguyên Đức Đế rất thất vọng, việc tuyên bố chiếu thư truyền ngôi vốn định sau lễ Trùng Dương cũng tạm thời hoãn lại.
Lúc này, một vị lão thái giám bước vào ngự thư phòng, khẽ báo:
“Bệ hạ, Tấn Vương điện hạ vào cung cầu kiến.”
“Ừm? Đã muộn thế này, hắn đến làm gì?”
“Khụ, nói là đến thỉnh an bệ hạ.”
Lão hoàng đế nhíu mày, đặt sách xuống. Lý công công vội bước lên đỡ ông ngồi dậy, cung nữ bên cạnh lập tức nhét thêm đệm sau lưng.
“Cho vào đi.”
“Tuân lệnh!”
Lão thái giám lui ra, lát sau dẫn Tấn Vương Dương Hạo vào ngự thư phòng.
“Nhi thần đến thỉnh an phụ hoàng!”
Tấn Vương tiến vào, cung kính quỳ lạy.
“Đứng lên đi.”
Tấn Vương ngẩng đầu cười, lúc này mới đứng dậy.
“Hôm nay lạ thật, sao lại có hứng thú vào cung thỉnh an? Ngồi đi.”
Lão hoàng đế trêu đùa một tiếng. Các hoàng tử sau khi xuất cung lập phủ, cơ bản không ai đến thỉnh an vào buổi tối, đương nhiên cũng vì lão hoàng đế tính tình thất thường, ngại phiền phức.
“Tạ phụ hoàng!”
Tấn Vương đứng dậy, vừa lúc có thái giám mang đến một chiếc ghế, hắn liền ngồi xuống.
“Trước kia nhi thần rất sợ phụ hoàng, nên không dám đến, giờ nghĩ lại, vẫn nên đến thỉnh an nhiều hơn.”
Tấn Vương mang theo chút cảm khái, giọng nói hơi trầm.
“Lý Mục Thư đâu? Hắn như hình với bóng với ngươi, không đi cùng?”
“Không giấu được phụ hoàng, lão sư vẫn còn trên xe ngựa chờ, nói là một Thiếu Sư nhỏ bé không dám vào ngự thư phòng diện kiến.”
“À…”
Lão hoàng đế cười, cầm một miếng mứt trên bàn thấp phía trước, rồi khẽ phẩy tay, cung nữ lập tức bưng đĩa đến trước mặt Tấn Vương.
Tấn Vương cũng không khách khí, lấy nhiều miếng mứt hoa quả, nhét một miếng vào miệng, số còn lại cầm trên tay.
“Sao? Tấn Vương Phủ không có à?”
Lão hoàng đế có chút buồn cười, lại trêu chọc một câu.
“Phụ hoàng nói đùa, đây là ngự thư phòng ban tặng, là phụ hoàng ban tặng, không giống nhau, tiện thể lấy chút cho lão sư nếm thử.”
Lão hoàng đế nhìn Tấn Vương từ trên xuống dưới.
“Ngươi nói nên đến thỉnh an nhiều hơn, chẳng lẽ cho rằng trẫm ngày giờ không còn nhiều, sợ sau này không có cơ hội à?”
Thần tử bình thường lúc này có lẽ đã sợ đến biến sắc, vội vàng giải thích, nhưng Tấn Vương không lập tức nói, im lặng một lát rồi mới mở miệng, vẻ mặt mang theo bi thương.
“Phụ hoàng nói vậy, cũng coi như là suy nghĩ trong lòng nhi thần. Người ta nói đế vương gia khó có thân tình, nhưng nhi thần vẫn nhớ, khi còn bé phụ hoàng còn bế nhi thần ‘bay’ qua đây…”
Đến con trâu già còn có tình liếm con, huống chi là một lão nhân sắp chết. Nguyên Đức Đế nghe những lời chứa chan tình cảm của Tấn Vương, trong lòng sao không khỏi xúc động, hiếm khi không cắt ngang những hồi ức không ngớt của Tấn Vương.
“Lớn rồi, lại càng sợ, nhi thần rất lâu rồi không được ở bên phụ hoàng nói nhiều như vậy…”
Tấn Vương nói đến khi hắn xuất cung lập phủ thì dừng lại.
Lão hoàng đế từ đầu đến cuối không lên tiếng, đến lúc này nhìn đứa con này, trong lòng cũng bùi ngùi. Ông dứt khoát vỗ vào mép sập.
“Lại đây ngồi.”
Tấn Vương há miệng, đứng lên nửa người rồi lại không nhúc nhích.
“Sao? Sợ? Lúc bé ngươi chẳng hay ngồi đó sao!”
Lão hoàng đế đã nói vậy, Tấn Vương cũng không do dự nữa, cất kỹ mứt hoa quả trong tay, đứng lên chậm rãi bước đến ngồi xuống bên sập. Cảm giác mềm mại dưới mông quen thuộc như trong trí nhớ, vừa là hồi ức, vừa là một sự hướng tới.
Không nói những lời khách sáo, chỉ là tâm sự việc nhà, kể lại những chuyện khi còn bé. Lão hoàng đế thậm chí còn cho gọi Nhậm Quý Phi đến cùng.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thật sự là từ đầu đến cuối không nói bất cứ điều gì liên quan đến tranh đoạt hoàng vị, thậm chí không hề liên quan đến một chút chuyện triều chính nào.
“Phụ hoàng, không còn sớm nữa, ngài nên nghỉ ngơi sớm đi, nhi thần ngày mai lại đến thỉnh an!”
Tấn Vương đứng dậy cáo từ.
“Hạo nhi, con ngày nào cũng đến trò chuyện lâu như vậy, phụ hoàng con mệt lắm đấy!”
Nhậm Quý Phi nhíu mày trách mắng con trai.
“Ha ha, không sao, nó muốn đến thì cứ đến đi!”
Tấn Vương cười, chắp tay với mẫu hậu và phụ hoàng.
“Mẫu hậu an tâm, nhi thần chủ yếu chỉ là thỉnh an, thừa dịp còn có cơ hội…”
“Hạo nhi! Con nói cái gì!?”
Nhậm Quý Phi biến sắc, giận mắng một tiếng, rồi lập tức tạ lỗi với hoàng đế.
“Hoàng thượng, Hạo nhi nó vô tâm, nó…”
“Được rồi, không sao.”
Lão hoàng đế khoát tay, tâm trạng ông tối nay không tệ, điểm này là thật, ông không để ý như vậy.
Nhậm Quý Phi lúc này mới thở phào, nhìn con trai cau mày nói:
“Hạo nhi, còn không mau tạ ơn phụ hoàng?”
Tấn Vương như mới sực tỉnh, lần nữa chắp tay tạ ơn.
“Đa tạ phụ hoàng tha thứ nhi thần vô tội, kỳ thật nhi thần vừa rồi nói…”
Tấn Vương nhìn Nhậm Quý Phi, thở dài không nói tiếp, lần nữa cúi thấp người bái.
“Nhi thần cáo lui!”
Chờ Tấn Vương rời đi, sắc mặt Nhậm Quý Phi lộ vẻ lo lắng. Vẻ mặt đau thương của con trai trước khi đi khiến bà tâm thần bất định.
“Bệ hạ, Hạo nhi nó…”
Lão hoàng đế chậm rãi thở ra, vỗ lưng ái phi.
“Không sao, trẫm sẽ không để nó xảy ra chuyện…”
Lão hoàng đế giờ đã hiểu, Tấn Vương vốn thông minh, khác với Ngô Vương mọi việc đều thuận lợi, thời gian này luôn rất trầm mặc, đoán chừng sớm đã biết mình không có hy vọng.
Nhưng một người đệ đệ có năng lực như vậy, sau khi Ngô Vương lên ngôi, liệu có bỏ qua cho hắn không?
…
Đêm đó, có mấy tin tức đặc biệt truyền đến Ngô Vương phủ, khiến Ngô Vương vốn đã khó ngủ phải khoác áo ra tiền sảnh.
“Lão Tam nửa đêm vào cung?”
Một người mặc y phục dạ hành màu xanh đậm chắp tay đáp:
“Bẩm điện hạ, đúng là như vậy, xe ngựa xuất phát giờ Tuất, gần giờ Tý mới về!”
Ngô Vương nhíu mày như chữ Xuyên.
“Trong nội cung có tin tức gì đáng giá không?”
Dù ban ngày đã cùng quần thần nghiên cứu thảo luận, Ngô Vương vẫn vô thức hỏi vậy.
“Chuyện này… Theo lệnh điện hạ, người bên cạnh Thánh Thượng đã không còn đưa tin tức nữa…”
Ngô Vương vỗ tay, vội vã đi đi lại lại trong sảnh.
“Vậy thì, thôi vậy!”
“Tuân lệnh!”
Người kia lĩnh mệnh lui ra, Ngô Vương ngồi trong sảnh rất lâu vẫn chưa về phòng nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba… Tấn Vương liên tiếp mấy ngày đều tiến cung, thậm chí có một ngày, xe ngựa quang minh chính đại đến dịch quán Kinh Kỳ Phủ.
Doãn Triệu Tiên không ngờ Tấn Vương lại dám tự mình đến bái phỏng, nhưng hoàng tử đến không thể không nghênh, chỉ có thể mời Tấn Vương vào dịch quán, mở rộng cửa chính, đồng thời mời dịch tốt đến hầu trà.
Hai việc này đều không qua mắt được lão hoàng đế và Ngô Vương, nhưng phản ứng của cả hai lại khác nhau.
Lão hoàng đế ngay ngày hôm đó đã biết được nội dung xác thực, biết Tấn Vương hy vọng Doãn Triệu Tiên trong tương lai có thể bảo vệ những thần tử ít ỏi của Tấn Vương, nhất là chiếu cố Thiếu Sư Lý Mục Thư.
Điều này đương nhiên không khiến lão hoàng đế tin ngay, nhưng không thể nói là không có khả năng, trong lòng không khỏi có chút thổn thức, với đứa con này mà nói, quả thực các phương diện đều xem như “Đại nạn sắp đến”.
Chỉ là sau khi Tấn Vương gặp Doãn Triệu Tiên, Ngô Vương cũng không nhịn được nữa, lại một lần bí mật triệu tập tâm phúc đến Ngô Vương phủ thương nghị.
Hành động của Tấn Vương khiến Ngô Vương cực kỳ nôn nóng, càng không nhịn được mà liên lạc với nhãn tuyến trong nội cung, nhận được tin Nhậm Quý Phi cũng mấy lần cùng đến ngự thư phòng, khiến quần thần Ngô Vương phủ nhao nhao kiêng kỵ bất an.
Không ai rõ hơn Tấn Vương có năng lực đến đâu, một số võ thần thậm chí tự mình đến cầu kiến Ngô Vương.
Sáng sớm 17 tháng 9, tại một nơi hẻo lánh ngoài cửa thành Kinh Kỳ Phủ, Thiếu Sư Lý Mục Thư cùng gia quyến được an bài trên nhiều xe ngựa. Gia quyến đều được lặng lẽ đưa đến đây nhiều lần, xung quanh là những cao thủ tâm phúc của Tấn Vương.
Lão Lý Mục Thư chắp tay hướng Tấn Vương, thần sắc bi thiết, không nỡ.
“Điện hạ, lão hủ vẫn nên ở lại đi!”
Tấn Vương lắc đầu.
“Lão sư, ngài hãy về Yến Châu đi. Cho dù tương lai đại ca thật sự kế vị, ngài già yếu ở Yến Châu xa xôi, hơn nữa có Doãn Triệu Tiên ở đó, chắc sẽ không sao đâu.”
“Vậy điện hạ thì sao?”
“Ta? Tự nhiên là chờ kết quả thắng bại, chẳng lẽ ta còn có thể chạy trốn sao?”
Tấn Vương cười, chắp tay với Lý Mục Thư.
“Lão sư bảo trọng!”
Đôi mắt già nua của Lý Mục Thư nổi lên vẩn đục, run rẩy chắp tay.
“Điện hạ bảo trọng!”
Tấn Vương tự mình tiến lên, đỡ Lý Mục Thư lên xe, đồng thời nhìn đội xe ngựa chậm rãi rời đi, sau đó mới quay người rời đi, như lúc đến, lặng lẽ trở về thành.