Chương 245
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 245
Chương 245: Thiếu nợ nhân tình
Việc bị chém đầu đâu phải trò đùa, muốn cắt đứt “căn nguyên cơ hội” kia cũng không phải chỉ dùng chút Chướng Nhãn Pháp là xong. Suy cho cùng, Chướng Nhãn Pháp chỉ lừa được nhân thần Tiên Ma, những hữu tình chúng sinh, chứ chẳng thể lừa được trời, hoặc nói mấu chốt là chẳng thể lừa được chính mình.
Lão ăn mày thở dài, vô thức đưa tay sờ cổ mình mà nói: “Không đáng.”
“Trận này ngược lại khiến Kế tiên sinh chê cười rồi. Với đạo hạnh và tâm cảnh của ngài, tự nhiên hiểu rõ dự tính ban đầu của lão khất cái này. Gọi là gì nhỉ, dùng tục ngữ của bách tính mà nói thì là tốn công vô ích.”
Kế Duyên cười, ngón tay khẽ động, một chữ “Duyên” nhuần nhuyễn nước từ trên bàn bay lên.
“Vậy ngài cứ cố mà làm sao cho lão Hoàng Đế nhận rồi không thành à, làm gì kích hắn g·iết ngài luôn?”
Tiểu ăn mày hiếu kỳ đưa tay phải chọc vào chữ “Duyên” kia.
“Nha, Kế tiên sinh, ngài đến một cái bánh Trung thu cũng không muốn cho hắn, lời này nói thì được, nhưng mà, ta lão khất cái này tuy kích hắn g·iết ta, nhưng hắn có g·iết được đâu!”
Kế Duyên cảm thấy bản thân có chút oan uổng.
“Cái bánh Trung thu này đâu phải Kế mỗ ta không muốn cho, thật sự là hắn không thể nào bắt được.”
Lão ăn mày khoan thai nhấp một ngụm trà, liếc nhìn Kế Duyên.
“Hoa trong gương, trăng dưới nước, thế nào mà tóm được…”
Tiểu ăn mày vừa hay chọc ngón tay vào chữ “Duyên” lơ lửng, chữ kia bị hắn chạm vào liền hóa thành hơi nước tan biến.
Kế Duyên nghe lão ăn mày cảm khái, trong lòng chợt động, bèn nói đùa:
“À, nói thật, Kế mỗ còn tưởng là Lỗ lão tiên sinh động tay chân, xem ra đúng là lão Hoàng Đế vận khí không tốt rồi.”
“Ách… ha ha ha… Vận khí không tốt, đúng là hắn vận khí không tốt!”
Lão ăn mày cười gượng gạo, cụp mắt xuống không dám nhìn Kế Duyên.
“Đông đông đông…”
Cửa phòng nhã gian đột nhiên vang lên tiếng gõ, hóa giải sự xấu hổ của lão ăn mày. Giọng người hầu trà vang lên từ bên ngoài:
“Các vị khách quan, chưởng quỹ biếu bàn này chút trà bánh.”
“Vào đi.”
Người hầu trà bưng khay đẩy cửa bước vào nhã gian, cẩn thận đặt trà bánh lên bàn rồi mới đóng cửa lại.
“Lỗ lão tiên sinh, Kế tiên sinh, chưởng quỹ bảo ta báo với hai vị một tiếng, hiện tại người của nha môn trong thành đang lùng sục một lão ăn mày họ Lỗ, nói là Hoàng Thượng muốn mời vào cung…”
Người hầu trà vừa nói vừa cẩn thận nhìn lão ăn mày, đặc biệt nhìn kỹ cổ lão ăn mày, phát hiện dù người bẩn thỉu nhưng da thịt vẫn liền một khối.
“À, biết rồi. Nếu như bọn họ tìm tới đây, cứ nói thế nào thì cứ nói vậy đi!”
Lão ăn mày không quan trọng đáp, còn Kế Duyên thì nhìn người hầu trà, mỉm cười hỏi:
“Tiểu ca cứ nhìn cổ Lỗ lão tiên sinh mãi, là nghe được chuyện gì à?”
Người hầu trà cũng có chút ngứa ngáy trong lòng, nghe Kế Duyên hỏi vậy liền không giấu giếm, thành thật kể:
“Ta ở ngay Vĩnh Ninh Nhai này thôi, mới trưa đã có khách kháo nhau, nói sáng sớm Hoàng Thượng sai cấm quân áp giải một lão ăn mày ra Vĩnh Ninh Nhai chém đầu, sau đó…”
Người hầu trà liếc nhìn lão ăn mày, rồi lại nhìn Kế Duyên.
“Sau đó lão ăn mày b·ị c·hém đ·ầu, liền đứng lên ấn đầu trở lại, cùng một vị đại tiên sinh nói chuyện vui vẻ rồi đi mất. Lão tiên sinh, là ngài ạ?”
“Ừ ừ ừ, trên đời này còn có ai xui xẻo như ta nữa sao? Trà bánh đưa xong rồi, ngươi cứ bận việc của ngươi đi.”
Lão ăn mày tức giận đáp, cảm thấy Kế tiên sinh cố ý tìm người đến trêu chọc mình.
“Ấy ấy ấy, vậy ta đi trước, các vị có gì cứ việc phân phó ạ.”
Người hầu trà mở cửa bước ra, trước khi đóng cửa còn nói vọng vào:
“Ta ở ngay đầu bậc thang, có gì cứ gọi ạ!”
“Tốt, đa tạ…”
Kế Duyên gật đầu chắp tay, người hầu trà nhiệt tình kia mới đóng cửa lại.
Nhưng người hầu trà không đi ngay mà ghé tai vào cửa nghe ngóng một hồi, chẳng nghe được gì mới rón rén rời đi.
Đợi người hầu trà đi khỏi, Kế Duyên mượn chuyện vừa rồi hỏi han lão ăn mày, rồi kể lại chuyện Quỷ Mẫu và tà pháp hôm trước, trong đó Quỷ Mẫu cũng có thể đứt đầu sống lại.
Nhưng Kế Duyên sớm đã hiểu rõ, chuyện đó và pháp đoạn duyên của lão ăn mày tuyệt đối là hai con đường khác nhau.
Đôi khi người tu tiên nói chuyện phiếm cũng không phải lúc nào cũng huyền huyền ảo ảo, mà cũng nói chuyện tào lao như dân thường, ví dụ như Kế Duyên và lão ăn mày.
Họ hỏi han về việc xử trí những Tà Ma yêu vật bị bắt trước đó, rồi kể chuyện hai tên ăn mày gặp trên đường đi xin ăn, còn tiện thể suy đoán việc lão ăn mày thu đồ đệ không thành lần này sẽ gây ra rung chuyển gì cho Đại Trinh triều chính. Ít nhất thì lão Hoàng Đế chắc chắn là tâm tính đại loạn.
Đến xế chiều, thấy thời gian không còn sớm, Kế Duyên đứng dậy hành lễ với lão ăn mày:
“Hôm nay đến đây thôi, Kế mỗ còn phải đi một chuyến Âm Ti. Tiền trà đã thanh toán rồi, hữu duyên ngày khác gặp lại.”
“Tốt, ngày khác gặp lại!”
Lão ăn mày cũng đứng lên đáp lễ, miệng lẩm bẩm: “Tiếc thật một ngàn kim kia, tiếc thật…”
Kế Duyên nhìn chằm chằm lão ăn mày một hồi, khiến lão có chút xấu hổ thậm chí khẩn trương, rồi mới cười chuyển thân rời đi.
Đợi Kế Duyên đi khỏi, tiểu ăn mày kéo áo lão ăn mày:
“Lỗ gia gia, còn nhiều bánh ngọt lắm, có mang đi được không ạ?”
Từ đầu đến giờ, người Thanh Diệp Lâu đã ba lần mang trà bánh lên, nên trên bàn còn rất nhiều bánh ngọt mứt các loại.
Lão ăn mày còn chưa kịp mở miệng, tiểu ăn mày đã nói trước:
“Ai không mang là đồ ngốc, con biết!”
“Ngươi cái thằng nhóc này…”
…
Ngôn Thường được thả ra khỏi ngục, không chỉ khôi phục chức quan mà còn được Hoàng Đế ban thưởng, nhưng lòng Ngôn Thường vẫn thấp thỏm không yên.
Hắn dẫn người đến Vĩnh Ninh Nhai xem xét, thấy vũng v·ết m·áu đã khô nhưng vẫn khiến người ta giật mình.
Thấy v·ết m·áu vẫn đỏ thẫm, Ngôn Thường nhìn quanh rồi hỏi đám sai dịch:
“Các ngươi bảo máu này rửa không sạch?”
Tên sai dịch bên cạnh cung kính đáp:
“Bẩm đại nhân, đúng là như vậy. Bình thường chém đầu tử tù ở đây, chỉ cần xách thùng nước cọ rửa là sạch v·ết m·áu, nhưng máu này hôm nay xối thế nào cũng không hết.”
Một tên sai dịch khác nói thêm:
“Có người còn dùng bàn chải chà, nhưng cũng chỉ nhạt đi chút ít, mà nước chà ra toàn một màu đỏ tươi, nhìn hơi ghê nên không ai dám chà nữa.”
Ngôn Thường gật đầu nghiêm nghị, nghĩ thầm nếu việc này đến tai Hoàng Thượng, e là ngài sẽ rất khó chịu.
Vĩnh Ninh Nhai người qua lại tấp nập, nhưng đa số đều tránh tim đường, không chỉ vì có quan sai ở đó mà còn vì vũng máu kia.
Ngôn Thường suy tư ngẩng đầu nhìn quanh thì chợt thấy một người đi đến, nhìn kỹ thì nhận ra là Kế Duyên vừa rời Thanh Diệp Lâu, hắn nghe được lời đồn “vết máu không tan” nên vội đến xem.
“Thật là đúng dịp, Ngôn đại nhân cũng ở đây?”
“Kế tiên sinh!”
Ngôn Thường vội khom mình hành lễ, đám sai dịch không rõ chuyện gì cũng làm theo.
Kế Duyên đáp lễ rồi bước đến gần.
“Kế tiên sinh đến tìm ta sao?”
Ngôn Thường mong chờ hỏi, nhưng Kế Duyên lắc đầu, chỉ vào v·ết m·áu trên đất:
“Vì cái này mà đến.”
“Máu?”
Kế Duyên khẽ gật đầu. Lão ăn mày c·hết đi sống lại rồi, tự nhiên không thể để lại vũng máu dọa người.
Nhưng lão ăn mày dù sao cũng là nhân vật gần Chân Tiên, đạo hạnh thâm sâu khó lường, nhất là lần này liên lụy không nhỏ, duyên tới duyên đi đều không đơn giản. Hắn bên này chém rồi, lão Hoàng Đế kia lại chấp niệm sâu sắc, vũng máu này vừa là của lão ăn mày, cũng có thể nói là của lão Hoàng Đế.
“Máu này tuy là của đạo diệu cao nhân, nhưng lại mang theo tai ương, lưu lại mà không trừ diệt sợ có hậu họa!”
Sau khi xem xét kỹ, Kế Duyên bằng Pháp Nhãn có thể thấy khí cơ của vũng máu mơ hồ còn liên lụy đến Hoàng Thành.
Thấy Kế Duyên nói nghiêm trọng, Ngôn Thường cũng sợ hãi:
“Vậy phải làm sao, Kế tiên sinh có cách giải quyết?”
“Thử xem.”
Kế Duyên đáp, khẽ hít một hơi rồi há miệng thổi.
“Hô ~”
Ngôn Thường và đám sai dịch chỉ cảm thấy một luồng nhiệt thổi qua, vội lùi lại hai bước, nhìn xuống đất thì vũng máu đã hóa thành tro.
Nghe nói nghiêm trọng vậy, rồi thấy Kế Duyên thổi một hơi mà v·ết m·áu tan biến, Ngôn Thường cảm thấy có chút hoang đường.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, hắn phát hiện xung quanh đã không còn ai, đám sai dịch cũng ngơ ngác nhìn quanh. Thấy bộ dạng của họ, Ngôn Thường có thể chắc chắn vừa rồi không phải ảo giác của mình.
Định hỏi thêm vài câu, nhưng Ngôn Thường nghĩ lão ăn mày bị Hoàng Đế chém chắc sẽ không trở lại, nhưng nếu có thể mời Kế tiên sinh về thì cũng tốt, không nói đến thăng quan tiến tước, ít nhất mình cũng không gặp chuyện gì.
“Ai… Kế tiên sinh đây là không cho ta cơ hội nói chuyện mà!”
Trong một góc thành, lão ăn mày và tiểu ăn mày với y phục rách rưới, túi đầy bánh ngọt mứt, vừa rời Thanh Diệp Lâu không lâu.
Khi Kế Duyên dùng Tam Muội Chân Hỏa khí thổi tan vũng máu, lão ăn mày khẽ động lòng, bấm ngón tay tính toán, lập tức hiểu rõ tiền căn hậu quả của vũng máu kia.
“Ta thế mà cũng bị Hoàng Triều khí số lừa, suýt chút nữa thì lưu lại tai họa ngầm… Lần này thiếu nợ nhân tình…”