Chương 24
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 24
Chương 24: Cư An Tiểu Các – Nhà ở mới
Giá phòng một ngày ở Vân Lai khách sạn bình thường là 50 văn tiền, phòng của Kế Duyên thì tận 100 văn, trước kia đều do Lục Thừa Phong trả.
Giờ người ta đi rồi, Kế Duyên cũng chẳng dại gì mà ở lại.
Đùa à, Kế mỗ ta bây giờ đã có nhà ở tại Ninh An Huyện rồi, tiêu tiền vào đây làm gì cho phí?
“Bốp!”
Kế Duyên bỗng vỗ tay một cái thật mạnh, hắn chợt nhớ ra là Lục Thừa Phong đã trả tiền mua nhà giúp mình, mà mình còn chưa trả tiền cho người ta!
‘Tính ra thì mình lại được lời 36 lượng bạc?’
Người ta nói “cùng văn phú, cùng vũ giàu” quả không sai, Lục Thừa Phong đến 36 lượng bạc lớn cũng không thèm đòi, nhà hắn chắc phải giàu có cỡ nào!
Kế Duyên hoàn toàn không có ý định đuổi theo xe ngựa để trả tiền, sau này nếu gặp lại, mà trong tay mình lại rủng rỉnh thì trả cũng không muộn, còn nếu không gặp được thì coi như Lục thiếu hiệp báo đáp ân cứu mạng vậy!
Trưa đã qua rồi, theo cách tính của khách sạn thì kiểu gì cũng phải trả tiền thuê một ngày, nên Kế Duyên cứ yên tâm ở lại thêm một đêm.
Không có ai mời ăn cơm, đành gọi một bát mì Dương Xuân trong khách sạn để lót dạ vậy.
Sáng sớm hôm sau, Kế Duyên xuống quầy trả phòng, quả nhiên được trả lại 1 lượng bạc.
Phải nói vị hiệp sĩ trẻ tuổi này cũng không tệ, chỉ là không biết nếu không coi Kế Duyên là kỳ nhân thì liệu có còn nhiệt tình như vậy không, chắc là không rồi.
…
Mặc dù nhiều người ở Ninh An Huyện đều biết chuyện mãnh hổ ăn thịt người ở Ngưu Khuê Sơn đã bị trừng trị, chuyện này còn được ghi vào huyện chí, có cả bảng cáo thị của quan phủ, nhưng việc 9 vị hiệp sĩ ở tại Vân Lai khách sạn thì huyện nha lại không công khai.
Chuyện này cho thấy Huyền Lệnh xử sự rất lão luyện, nếu ai cũng biết anh hùng đả hổ ở Vân Lai khách sạn thì các nghĩa sĩ chẳng phải sẽ bị vây xem như khỉ, làm sao mà an tâm dưỡng thương được?
Đây cũng là lý do mấy ngày qua Ninh An Huyện vô cùng náo nhiệt nhưng mọi người vẫn có thể tận hưởng sự yên tĩnh, đương nhiên, cũng không ai nhận ra Kế Duyên.
Thực tế thì nội dung trên bảng cáo thị của quan phủ, cùng tên của 9 vị hiệp sĩ, cũng chỉ có số ít người nhớ được, phần lớn mọi người chỉ đến xem da hổ cho vui thôi.
Rời khỏi khách sạn, Kế Duyên đương nhiên là đi thẳng đến khu chợ, chuẩn bị mua sắm chút đồ dùng trong nhà đơn giản, dù sao trong phòng có giường, thuê người đến quét dọn thu dẹp một chút là ở được ngay, dù không kịp thì mua tạm cái chăn, quét dọn giường chiếu cũng đủ rồi, dù sao hắn không muốn tốn tiền ở khách sạn nữa.
Ninh An Huyện vẫn náo nhiệt như cũ, hội chùa vẫn còn mấy ngày, da Bạch Hổ vẫn treo ở ngoài huyện nha, Kế Duyên khẽ nheo mắt, cứ như một người bình thường đi dạo trên đường, xung quanh hầu như không ai coi Kế Duyên là người mù.
Nghe đủ loại tiếng rao hàng cùng tiếng thì thầm, Kế mỗ xin thề với trời, đây không phải là hắn muốn chủ động nghe lén chuyện riêng của người khác, mà là bị ép!
Người khác phân biệt hàng quán bằng mắt, Kế Duyên chỉ có thể dựa vào tai, tìm theo âm thanh, rồi đến được chỗ bán ga giường đệm chăn.
Thật trùng hợp, tiệm này lại nằm cạnh một cửa hàng bông vải, bên trong còn có tiếng “bang bang bang” của việc gảy bông.
Trong đầu Kế Duyên bỗng vang lên một bài hát gảy bông vải đầy ám ảnh, xua thế nào cũng không đi, đến khi tới chỗ bán đệm chăn thì suýt nữa hắn đã hát lên.
“Chủ quán, ở đây có đệm chăn gối thảm không?”
Kế Duyên vừa hỏi, vừa đưa tay vuốt ve những tấm thảm được bày trên kệ trước cửa tiệm, dùng xúc giác để phán đoán chất lượng.
“Có ạ!!! Khách quan muốn mua đồ có sẵn hay là đặt làm? Bên cạnh chúng tôi có cửa hàng bông vải, bông mới gảy không đến nửa ngày là xong, rồi chúng tôi sẽ may chăn cho ngài!”
Chủ quán có vẻ là một đôi vợ chồng, thấy Kế Duyên hỏi giá, bà chủ vội vàng từ trong tiệm chạy ra mời chào.
“Không cần, tôi mua đồ có sẵn thôi, chỗ tôi đang sờ đây đúng không?”
“Đúng đúng đúng, chỗ ngài sờ đều là đồ có sẵn đấy ạ!! Giá chỉ 150 văn tiền thôi, ngài xem loại sợi tổng hợp này, đều là vải dệt của Tú Nhi phường trong huyện, ngủ rất êm ái đấy ạ!”
150 văn? Ta tin ngươi chắc! Lúc nãy đi ngang qua ta nghe rõ mồn một hai vợ chồng ngươi xì xào, chỉ cần 120 văn là có lời rồi, ngươi định lừa ta 30 văn à?
Kế Duyên nhướng mày.
“Vậy nếu đặt làm thì sao?”
“Đặt làm thì đắt hơn một chút, thêm tiền công của thợ gảy bông nữa, khoảng 180 văn.”
Được thôi, chắc lại đắt hơn một chút nữa.
“Thế này đi bà chủ, tôi định mua ba bộ đệm chăn, hai cái gối, hai cái thảm, tổng cộng 450 văn được không?”
Nghe vị khách có vẻ gầy gò này ra giá, bà chủ sững người một chút, giá này vừa đúng giá bán buôn.
“Sao? Nếu bán thì giúp tôi mang đến phủ luôn, thêm 20 văn tiền công, ở ngay thành nam thôi, không xa lắm đâu.”
Có lẽ là nghĩ gặp được người trong nghề, bà chủ không do dự nhiều mà đồng ý, Kế Duyên cũng đặt cọc trước một ít, hẹn chủ quán hai canh giờ sau mang hàng đến.
Đợi Kế Duyên đi rồi, bà chủ cầm một mảnh vải nhỏ mà Kế Duyên để lại đi vào trong tiệm.
“Ông này, ông xem có lạ không, người này không những ra giá chuẩn mà còn chọn đệm giường cũng không tệ, nhưng nói chuyện cứ như là nhắm mắt ấy, à, đây là chỗ ông ấy muốn giao hàng đến, ông xem thử viết gì.”
Bà chủ không biết chữ nên đưa mảnh vải cho chồng.
“Bà lo nhiều làm gì, dù sao cũng coi như là đơn hàng đầu tiên trong ngày.”
Ông chủ cửa hàng nhận lấy mảnh vải từ tay vợ, xem xét nét chữ, chữ viết tinh tế, nét bút cứng cáp, dù là với trình độ học vấn ít ỏi của ông cũng thấy đây là chữ đẹp.
“Tê… Cư An Tiểu Các, góc đông Thiên Ngưu Phường…”
“Ái chà chà… Không phải là cái Cư An Tiểu Các kia chứ?”
Bà chủ có chút lo lắng hỏi.
“Còn có mấy cái Cư An Tiểu Các ở Thiên Ngưu Phường nữa à!! Chỗ này mà cũng bán được hàng sao?”
Sắc mặt ông chủ cửa hàng cũng không khá hơn là bao.
…
Kế Duyên đi dạo hết bên này đến bên kia chợ, lần lượt mua đủ loại đồ dùng trong nhà, ngoài đệm chăn thảm ra, còn có khăn mặt, chậu rửa mặt, cùng một số đồ dùng đơn giản như giá để chậu rửa mặt, tủ quần áo, chổi, giẻ lau, thậm chí Kế Duyên còn tìm đến cửa hàng đồ đá, nhờ người ta mang đến một bộ bàn đá và bốn ghế đá, định đặt dưới gốc cây táo trong sân.
Đương nhiên, việc thuê người quét dọn nhà cửa cũng không quên.
Ngoài ra, Kế Duyên cũng không quên ý định trước đó, đặc biệt tìm đến một cửa hàng vải áo không tệ, mua mấy bộ quần áo dài, cơ bản là đạo nhái theo kiểu dáng của Tam trang chủ.
Chỉ là Kế Duyên còn cầu kỳ hơn, búi tóc ngắn, cài thêm một cây trâm ngọc mua với giá 200 văn tiền, ngoài ra còn để tóc mái hai bên, phía sau cũng hất lên một ít tóc không quá ngắn, tạo hình này theo lẽ thường ở đây thì có vẻ dở dở ương ương, nhưng lại hài hòa và thoát tục lạ thường.
Phải nói là người đẹp vì lụa, Phật đẹp vì vàng, dù không tuấn tú bằng Lạc Phong, nhưng ta đây bỏ đi cái vẻ ăn mày thì cũng không kém, không nói là phong độ nhẹ nhàng thì Kế Duyên bây giờ cũng toát ra khí thế trung chính, xuất trần.
Theo cách hiểu của Kế Duyên, hiện tại mình đích thực là một trang nam thanh tú mẫu mực thời cổ trang!
Mọi thứ chuẩn bị đã gần xong, Kế Duyên liền đi đến phủ đệ của mình, chuẩn bị nghênh đón “đội trang trí” đến, chỉ đi qua một lần nhưng đường đi vẫn rõ mồn một trong đầu, khỏi cần người dẫn đường.
Cái tên Cư An Tiểu Các này Kế Duyên rất hài lòng, cũng không có ý định đổi.
Mở khóa đồng, đẩy cánh cửa lớn ra, cây táo lớn trong sân vẫn đung đưa theo gió, chỉ là lần này chỉ có một mình hắn, không có tiếng ồn ào của lái buôn, cũng không có ai khuân vác đồ đạc, bước vào sân Kế Duyên luôn cảm thấy có một cảm giác kỳ lạ khó tả.
“Kế tiên sinh có ở nhà không?”
Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi, nghe tiếng bước chân thì không chỉ một người.
Kế Duyên định bụng giờ Mùi sau mới đến, không ngờ các thương gia trong huyện đã mang hàng hóa đến từ buổi trưa, cũng may hắn đã về sớm hơn một chút, nếu không bọn họ còn phải chờ dài cổ.