Chương 190
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 190
Chương 190: Lưỡng Giang chính thần đều tới
Vị Thổ Địa Thần này cũng khá thức thời, hiểu rõ mấy lời hời hợt của Kế Duyên mang ý nghĩa gì. Điều kiện tiên quyết là vị tiên trưởng này phải nói thật, dù sao chuyện này khó mà tin được, cứ như đang khoác lác vậy.
Hơn nữa, dù sơn nhạc chi thần cũng có lúc thay phiên vẫn lạc, nhưng việc thành tựu sơn nhạc Chân Thần có lẽ vẫn có thể xảy ra. Đại Trinh rộng lớn như vậy, chắc chắn là có, điểm này là nhận thức chung của giới Thần Đạo.
Nhưng mà, chuyện Giới Du Thần thì bao nhiêu năm rồi chưa từng thấy, nói đúng hơn là chưa từng nghe thấy. Thậm chí, nó giống một loại truyền thuyết Thần Đạo hơn.
Vậy mà giờ đây, đột nhiên có một vị tiên tu cao nhân, ngay trước mặt Thổ Địa Công lại nói với một ma quỷ hồn mới toanh rằng: “Ngươi vẫn còn đường đi, có thể thử xem có muốn làm Giới Du Thần không, hay là muốn nếm thử con đường tu thành Giới Du Thần Đạo không.”
Thổ Địa Công đơn giản là cảm thấy tam quan bị lật đổ.
Có lẽ là để ý đến cảm xúc của Thổ Địa Công, Kế Duyên nghe thấy đối phương hơi ngập ngừng thì giải thích:
“Thổ Địa Công nói cũng đúng, trong truyền thuyết, người có thể thành Giới Du Thần cần có thiên thời địa lợi và cơ duyên xảo hợp, độ khó không hề nhỏ. Mấu chốt là bước đầu tiên khó khăn nhất, chính là pháp mà ta vừa nói, cũng rất khó thực hiện.”
Kế Duyên suy nghĩ về vị thành sách nhân trong « Thông Minh Sách ».
“Mượn sức mạnh của chủ nước chính thần để chuyển cực âm thành Chính Dương, không chỉ đạo hạnh của thần chỉ phải cao thâm, mà lượng hương hỏa nguyện lực tiêu hao cũng khó mà đánh giá. Chỉ một vị thôi, e rằng sẽ tổn hại nguyên khí Thần Đạo, ít ai nguyện ý ra sức vì việc này.”
Cũng may, Kế mỗ ta có thể mời được ít nhất hai vị chủ nước chính thần, mà lại là hai vị Giang Thần đứng đầu hai con sông lớn này.
“Thực ra, chủ nước chính thần vẫn là thứ yếu, hiếm có là trạng thái của Tần đại phu, chuyện này khó mà nói rõ với các ngươi.”
Nói đến đây, Kế Duyên không giải thích thêm. Âm Soa nghe cũng không hiểu, Thổ Địa Công thì không thể tin, nhưng hắn đâu phải nói cho bọn họ nghe. Mấu chốt vẫn là Tần Tử Chu, nên hắn lại nhìn về phía hồn phách Tần Tử Chu đang mờ mịt.
“Tin rằng Tần đại phu cũng nghe ta và Thổ Địa Công nói rồi, đây là cơ hội thành tựu Giới Du Thần. Dù khả năng thất bại không nhỏ, nhưng đáng để thử một lần. Cho dù không thành, đối với ngươi cũng chỉ có lợi chứ không có hại, đảm bảo quỷ thể của ngươi không sao. Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ đến Âm Ti Đức Thắng Phủ nói rõ tình hình.”
“Đương nhiên, nếu Tần đại phu hài lòng với an bài của Âm Ti, chỉ muốn an ổn che chở tử tôn hưởng thụ cung phụng, cũng được thôi!”
Kế Duyên nói vậy, trên cơ bản là trao quyền lựa chọn cho Tần Tử Chu. Còn việc xin hồn từ Âm Ti Đức Thắng Phủ, chỉ cần nói qua chuyện này, toàn bộ Âm Ti cũng phải giật mình, xác nhận là thật thì nào dám không thả hồn.
Tần Tử Chu khi còn sống vốn cởi mở, giờ lại có vẻ hơi lúng túng. Chung quanh toàn là quỷ thần, mà Kế Duyên, người “quen biết cũ” này, thực ra cũng chẳng quen. Trong khoảnh khắc, dường như ông phải đưa ra một lựa chọn lạ lẫm nhưng vô cùng quan trọng, tâm trạng thật sự thấp thỏm.
“Ách… Chuyện này… Ta…”
Thấy Tần Tử Chu như vậy, rõ ràng là vô cùng do dự, Thổ Địa Công cũng có chút không đành lòng, gắt gao nắm chặt đoản trượng bên ngoài, không biết có phải muốn đánh thức ông không.
Nhưng Kế Duyên lúc này lại không dám vượt quá giới hạn. Vừa rồi, những lời kia bất luận thật giả, đều đã triệt để trấn trụ Thổ Địa Công. Còn việc có làm thật hay không, cứ đến Âm Ti Đức Thắng Phủ là biết.
“Tần Công, Tần Công!”
Cuối cùng, Thổ Địa Thần cũng không nhịn được, bước vào phòng, đến gần Tần Tử Chu, dùng thần truyền âm nói:
“Nếu Tần Công còn lo lắng, có thể đến Âm Ti rồi quyết định sau. Đến lúc đó, Thành Hoàng đại nhân ở đó, không cần lo lắng chuyện thật giả. Tuyệt đối đừng từ chối vào lúc này! Việc này chỉ cần có một tia là thật, chính là cơ duyên mà thiên hạ quỷ thần đều thèm muốn. Nếu may mắn thành công, thì tương lai có thể đi khắp thiên hạ mười phương, tuyệt đối không thể từ chối!”
Tần Tử Chu khi còn sống cũng đã đến miếu Thổ Địa Đức Viễn Huyện không ít lần, đối với Thổ Địa Công giống hệt vị Thổ Địa Thần trong miếu, ông cảm thấy quen thuộc hơn nhiều so với Kế Duyên và Âm Soa.
Nghe Thổ Địa Công nói, Tần Tử Chu cũng cảm thấy quyết tâm hơn, rồi chắp tay với Kế Duyên:
“Đa tạ tiên trưởng hảo ý. Giờ phút này, người nhà đang lo liệu hậu sự cho ta, tình hình này ta cũng hoàn toàn không biết gì cả. Xin cho ta đến Âm Ti rồi sẽ trả lời chắc chắn.”
Kế Duyên khẽ gật đầu, ý thức được mình có lẽ hơi nóng vội, cười với Thổ Địa Công:
“Làm phiền Thổ Địa Công cùng Tần đại phu suốt chặng đường, đồng thời nói rõ lợi hại của việc này cho ông ấy. Kế mỗ xin phép đi trước, chúng ta gặp lại ở Âm Ti Đức Thắng Phủ!”
Nói xong, Kế Duyên liền bước ra khỏi sân nhỏ nhà Tần gia, đi xa.
“Ách, tiên trưởng giờ phút này định đi đâu vậy?”
Thổ Địa Công vô ý thức hỏi một câu, Kế Duyên khựng lại, quay đầu đáp:
“Tự nhiên là đi mời chủ nước chính thần đã đồng ý giúp đỡ, để đến lúc đó khỏi phải làm phiền.”
Kế Duyên vẫn tự tin về lựa chọn cuối cùng của Tần Tử Chu. Lão gia tử làm nghề y cả đời, nổi danh là Thần Y, lại không phải người ngu, hiểu rõ ý nghĩa của việc này thì sao có thể từ chối.
Trả lời xong, Kế Duyên liền rời khỏi Tần gia, đi xa.
Kế Duyên đầu tiên là trực tiếp cưỡi mây đến Thông Thiên Giang. Chuyện tiêu hao trắng trợn sức mạnh Thần Đạo hương hỏa thế này, gửi thư không thích hợp, vẫn là phải đến tận cửa mời một chút.
Kế Duyên muốn mời tự nhiên là Long Nữ Ứng Nhược Ly của Thông Thiên Giang và Giang Thần Bạch Tề của Xuân Mộc Giang. Hai vị này cơ bản đều đang trên đường thành tựu Chân Long, Thần Đạo chỉ là phụ trợ, hao tổn chút cũng không sao, hơn nữa đều sai khiến được.
Bay ròng rã 5 canh giờ, từ sáng đến tối, Kế Duyên mới đến Trạng Nguyên Độ. Lúc này, nơi đây cũng không tính là bận rộn.
Mặt sông gợn sóng phản chiếu ánh trăng. Kế Duyên giờ cũng học được không ít ngự thủy thuật, trực tiếp xuống nước, xuôi dòng đến Giang Thần Thủy Phủ. Chốc lát sau, hắn dừng lại bên ngoài cấm chế Thủy Phủ. Mấy tên tuần giang Dạ Xoa tay cầm thương thép chặn đường.
“Người đến là ai?”
Kế Duyên vận dụng Tị Thủy Thuật, khiến y sam tóc dài không lay động theo sóng nước. Trong tình huống này, dù không nhìn thấu Kế Duyên, Dạ Xoa cũng biết hắn không phải Thủy tộc.
Kế Duyên chắp tay nói rõ:
“Làm phiền Dạ Xoa thông báo Giang Thần nương nương, nói Kế Duyên đến đây có việc muốn nhờ.”
Kế Duyên?
Kế Duyên!
“Kế tiên trưởng!?”
Mấy tên Dạ Xoa nhao nhao kinh ngạc, trên dưới dò xét người đến.
“Chính là Kế mỗ, ta nghĩ chắc không ai dám mạo danh ta ở đây đâu?”
Kế Duyên nói đùa một câu, mấy tên Dạ Xoa giật mình, vội vàng thu thương, hành lễ:
“Kế tiên trưởng mau mời vào, ta lập tức đi thông báo Giang Thần nương nương!”
Mấy tên Dạ Xoa mời Kế Duyên đến cấm chế Thủy Phủ, một tên khác nhanh chóng bơi đi, thẳng đến chính điện Thủy Phủ.
Lúc này, trong chính điện, lão Long đang phẩm tửu thưởng vũ. Long Tử không có ở đây, không biết đi đâu du đãng rồi. Long Nữ thì đang đả tọa tu hành trong cung điện khác.
Dù Kế Duyên chỉ đích danh tìm Long Nữ, nhưng Dạ Xoa đầu tiên phải thông báo tự nhiên là Long Quân, nên hắn kéo dài giọng, xông vào chính điện:
“Báo… Báo cáo Long Quân, Kế tiên trưởng đến bên ngoài Thủy Phủ rồi, nói là tìm Giang Thần nương nương để nhờ giúp đỡ!”
Các Vũ Cơ xung quanh đều dừng lại, lão Long bưng chén rượu đứng lên:
“Kế tiên sinh đến rồi! Tìm Nhược Ly? Không phải tìm ta?”
“Hồi bẩm Long Quân, Kế tiên trưởng xác thực nói là tìm Giang Thần nương nương.”
Lão Long ngây ra một lúc, phất tay cho Vũ Cơ lui ra, nói với Dạ Xoa:
“Ngươi đi gọi Nhược Ly, ta ra ngoài đón Kế tiên sinh!”
“Rõ!”
Đặt chén rượu xuống, lão Long lẩm bẩm, nhanh chân đi ra ngoài điện:
“Vậy mà không phải đến tìm ta?”
Chốc lát sau, vẫn là chính điện này, Long Nữ, Kế Duyên, Long Quân đều đã ngồi xuống. Kế Duyên nói sơ qua tình hình.
Lúc này, lão Long tỏ ra còn kích động hơn cả con gái mình:
“Kế tiên sinh muốn sắc phong Giới Du Thần? Thú vị, thú vị quá! Lão hủ đời này chưa từng gặp!”
“Ứng lão tiên sinh, ‘sắc phong’ là quá lời, ta lần này chỉ muốn thử xem Giới Du Thần chi đạo có thành được hay không thôi.”
Sắc phong thì tương đương với xong xuôi rồi, Kế Duyên không dám nhận.
“Ai, cũng không sai biệt lắm. Đi, đi, đi, chúng ta lập tức lên đường!”
Lão Long đã ngồi không yên, tỏ ra còn gấp hơn cả Kế Duyên.
“Vậy Giang Thần nương nương thì sao?”
Lão Long liếc nhìn con gái:
“Nó dám có ý kiến gì? Đều điểm hóa tim rồng rồi còn tiếc một hai trăm năm hương hỏa?”
Thấy cha như vậy, Long Nữ che miệng cười, đứng lên:
“Tự nhiên nghe theo Kế thúc thúc phân phó!”
Ba người vội vàng ra khỏi Thủy Phủ, lão Long trực tiếp gánh vác việc cưỡi mây, mang theo Kế Duyên và Long Nữ bay đến Xuân Huệ Phủ.
Mời Giang Thần Xuân Huệ Phủ thì càng đơn giản. Kế Duyên chấp tử bên ngoài Giang Thần Miếu, dùng Đạo Âm thỉnh cầu. Bạch Giao đang ngủ gật nghe thấy tiếng gọi liền lập tức chạy đến.
Nghe Kế Duyên nói, hắn càng mừng rỡ, như thể người muốn thành Giới Du Thần là chính hắn vậy, đang lo không tìm được cơ hội để biểu hiện trước mặt Kế Duyên.
Kết quả là, khi cưỡi mây đến Đức Thắng Phủ, Kế Duyên và Long Nữ còn khá bình tĩnh, lão Long và Bạch Tề thì trò chuyện rôm rả, tâm trạng hiển nhiên rất tốt.
‘Thật là chuyện lạ mỗi năm đều có, năm nay đặc biệt nhiều…’
Biết rõ nguyên nhân, Kế Duyên vẫn có chút dở khóc dở cười.
Vì thời tiết nóng bức, t·hi t·hể không nên để lâu, Tần gia đã đưa tang một ngày sau đó. Tần Tử Chu thì cùng ngày, muộn hơn một chút, đã theo Âm Soa đến Âm Ti Đức Thắng Phủ, Thổ Địa Công tự nhiên cũng đi cùng.
Quả nhiên, nghe chuyện này, toàn bộ Âm Ti Đức Thắng Phủ đều náo động không nhỏ. Thành Hoàng và các ti chi thần tìm hiểu tình hình, cũng khiến Tần Tử Chu dần nhận ra cơ hội này hiếm có đến mức nào.
Ước chừng vào buổi chiều ngày thứ hai, bên ngoài miếu Thành Hoàng Đức Thắng Phủ, Âm Soa trấn giữ Quỷ Môn Quan, cửa vào Âm Ti, suýt chút nữa bị dọa đến quỷ thể bất ổn. Sau khi trở về thông báo, phủ Thành Hoàng liền cử các ti chủ quan cùng nhau đến Quỷ Môn Quan nghênh đón.
Đại Trinh đệ nhất đại giang Thông Thiên Giang chính thần đích thân đến, Đại Trinh thứ hai đại giang Xuân Mộc Giang chính thần đích thân đến, lại thêm Long Quân trong truyền thuyết đích thân tới.
Thần quang của các chính thần bao phủ nửa bầu trời bên ngoài miếu Thành Hoàng.
Kế Duyên đứng cùng bọn họ, tự nhiên càng được tôn lên bất phàm. Lời hắn nói là thật hay giả, đã không ai còn nghi ngờ.