Chương 151
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 151
Chương 151: Truyền mộng cho người thuyết thư
Đầu năm mới, Kinh Kỳ Phủ đâu đâu cũng tràn ngập niềm vui.
Trời lạnh giá, Kế Duyên đương nhiên không thể mặc phong phanh, ít nhất cũng phải khoác thêm áo ấm cho ra dáng.
Sau khi Lão Long trở về, Kế Duyên không quấy rầy Doãn Triệu Tiên mà đến thẳng Tâm Phổ Kỳ Quán xem sao.
Đến đầu con phố hẹp nơi Kỳ Quán tọa lạc, hắn phát hiện quán ăn này vậy mà đã mở cửa từ mùng Một, dù cửa đóng kín để chống rét nhưng tấm biển đón khách vẫn được treo bên ngoài.
Kế Duyên bước vào, đảo một vòng quanh quán. Chỉ có vài hỏa kế trông coi, không một bóng kỳ thủ, Đông gia cũng vắng mặt, chỉ có một chưởng quỹ đại diện.
Sau khi chào hỏi chúc Tết với đám hỏa kế, Kế Duyên liền rời đi, định quay về lầu các quen thuộc để ngủ bù.
Chủ nhân của lầu các là một đại hộ họ Sở, phủ đệ gần Hoàng Thành nhưng không phải quan lại triều đình gì cả.
Thư các vẫn được bài trí ngăn nắp như cũ. Kế Duyên tá túc ở đây đã lâu, chỉ thấy người hầu đến quét dọn đôi ba lần, người nhà họ Sở thì chẳng ai lui tới, họa chăng chỉ đến lấy sách.
Cũng có thể do thư các quá lạnh lẽo, muốn đọc sách viết chữ thì ở chính ốc phía trước thoải mái hơn.
Điều này lại thành ra tiện cho Kế Duyên. Lầu ba thư các vừa tách biệt khỏi ồn ào phố xá, vừa yên tĩnh lại tàng trữ vô số sách. Ngoài việc nghỉ ngơi tu luyện, lúc rảnh rỗi hắn còn có thể giở sách ra đọc.
Sách vở ở thời đại này tuy không hiếm, nhưng sách có giá trị vẫn rất trân quý. Bách tính bình thường, thậm chí hàn môn thư sinh, khó mà có được tri thức.
Đây cũng là một trong những lý do khiến các thư viện trở nên thịnh hành. So với việc tự học ở nhà, thư viện không chỉ có lão phu tử dạy bảo mà quan trọng hơn là có nhiều sách. Những kỳ thi huyện, thi phủ, thậm chí Châu Giải Thí, đôi khi còn kiểm tra kiến thức cơ bản bằng cách yêu cầu thí sinh chép lại nội dung điển tịch. Có những thư sinh đến quyển điển tịch đó còn chưa từng xem qua, làm sao mà viết được?
Bước đi trên Vĩnh Ninh Nhai, Kế Duyên vừa thổ nạp linh khí, vừa ngắm nhìn bách tính chúc Tết lẫn nhau. Khi định rẽ về hướng Sở phủ, một giọng nói quen thuộc thu hút sự chú ý của hắn.
“Một bát cháo, một phần đồ ăn nhỏ, còn có hai cái bánh bao. Đừng quên cho một chậu nước nóng nhé, cám ơn!”
“Được rồi, Vương tiên sinh cứ yên tâm, lát nữa sẽ có ngay. Vừa hay sáng sớm có mua bánh bao đấy ạ.”
Một người là Vương Lập, tiên sinh thuyết thư ở Tấn Vương phủ trước kia, giọng này Kế Duyên nghe qua sẽ không nhận nhầm. Người còn lại có giọng nói thanh thúy, hẳn là một đứa trẻ.
Nghĩ ngợi một lát, Kế Duyên men theo ký ức về giọng nói, rời khỏi Vĩnh Ninh Nhai, tiến vào một con hẻm cũ kỹ.
Ngõ nhỏ rộng chừng hai cỗ xe ngựa, hai bên đường là những dân trạch có tường vây thấp, chỉ cao đến vai, bù lại thì cửa viện lại cao hơn. Bên trong viện, phần lớn nhà đều có hai ba gian phòng liền nhau.
Nhà nào cũng dán câu đối, chữ Phúc các loại, lác đác vài nhà còn treo đèn lồng đỏ. Có điều, ở đây không thấy cửa Thần Táo Quân, nên cũng không có tượng thần để dán.
Kế Duyên theo tiếng nói mà đến, dừng lại trước một căn nhà. Hắn nghe được bên trong có khoảng bốn người. Ba người ở hai gian phòng bên phải cười nói rôm rả, còn có hơi nóng và mùi thức ăn bay ra. Người còn lại ở trong phòng bên trái, chính là người thuyết thư Vương Lập.
Tối qua, người thuyết thư này đã khơi gợi hứng thú cho Kế Duyên. Hơn nữa, Kế mỗ ta cực kỳ tin vào chữ “duyên”. Đã gặp thì nên đến xem sao.
Niết Chướng Nhãn Pháp, hắn nhẹ nhàng nhảy vào trong viện. Dù cửa phòng đóng kín, nhưng nghe tiếng mài mực và tiếng lẩm bẩm đầy kích động bên trong, Kế Duyên tin chắc người này đang rất phấn khởi, chẳng buồn ngủ chút nào.
‘Tên này tối qua đã thao thao bất tuyệt kể chuyện đến nửa đêm. Theo lý, hắn phải là người mệt mỏi nhất trong yến tiệc Tấn Vương phủ. Ngay cả Doãn phu tử cũng mệt đến nỗi về là ngủ ngay, cớ sao gã này lại tinh thần đến vậy?’
Vương Lập đương nhiên không ngủ được. Một đêm mệt mỏi có là gì so với những gì hắn chứng kiến tối qua? Đơn giản chỉ là “tiểu vu kiến đại vu” (nhỏ bé so với to lớn).
Căn phòng này không lớn, bên trong chỉ có một chiếc bàn tứ tiên dùng làm bàn đọc sách, kê sát giường. Vương Lập đang ngồi bên giường mài mực.
Mài xong mực, Vương Lập run rẩy vì đói và lạnh. Hắn dùng chặn giấy chặn trang giấy trên bàn, nhấc bút lông chấm mực rồi bắt đầu viết, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Tấn Vương phủ đêm giao thừa, Vương mỗ được mời đến thuyết thư, giảng về Thần Tiên Truyện, thấy là đế vương gia…”
Vương Lập có mạch suy nghĩ cực kỳ rõ ràng, viết rất nhanh, chữ viết cũng khá nguệch ngoạc.
“Đế vương bên cạnh ngồi hỏi một khắc, tiên sinh phía sau mồ hôi ba lít, quỷ thần sự tình không thể nào nói, vắt hết tâm tư miễn trả lời câu hỏi… Thời gian đã tới giờ Tý phía trước, vương phủ nhà dong tuyên tĩnh lễ… Chợt nghe bên ngoài phòng kinh hô lên, hỉ âm thanh không dứt đóng xuân vang, tân khách nhao nhao theo đế đi, trung đình bên trong hiện điềm lành…”
Viết đến đây, Vương Lập không biết là vì lạnh hay vì hưng phấn mà tay hơi run rẩy. Hắn chấm mực rồi lại viết tiếp.
“Trong vườn bách mộc phùng xuân lục, đình hoa hội ý phóng thiên hồng, đế vương cao hô thỉnh thần nhân, bạch vụ sinh hóa vô nhân ứng…”
“Ôi… Hí…”
Tiên sinh thuyết thư tạm dừng bút, xoa xoa tay hà hơi. Hắn dứt khoát kéo chăn mền trên giường khoác lên người.
“Đông đông đông ~”
“Vương tiên sinh, đồ ăn của ngài đây, tôi mang đến cho ngài đây!”
“A a a, tốt tốt tốt, đến rồi đến rồi!”
Vương Lập vội vàng đứng dậy, ra mở cửa giúp đứa trẻ mang đồ ăn vào.
Vừa mở cửa, một cơn gió lạnh ùa vào khiến Vương Lập rụt người lại. Một cậu bé chừng 12, 13 tuổi bưng khay đứng bên ngoài. Trên khay là cháo nóng hổi, đồ nhắm và bánh bao.
Cậu bé không để Vương Lập mang khay, thấy tiên sinh co ro như vậy, sợ đánh rơi đồ nên chủ động bưng vào phòng, bày từng món trên khay ra.
Kế Duyên cũng theo cậu bé vào phòng. Vương Lập vội vàng đóng cửa lại. Dù đóng cửa có hơi tối, nhưng cửa sổ giấy dầu vẫn đủ sáng.
“Vương tiên sinh, ngài đang viết chữ ạ? Viết truyện gì thế ạ?”
Vương Lập trở lại bên giường, hai tay nâng bát cháo nóng hổi để sưởi ấm đôi tay lạnh cóng, rồi cầm đũa khuấy cháo, vừa thổi vừa đáp.
“Đúng vậy, tối qua ta được một đại hộ mời đi thuyết thư. Thù lao không ít, nhưng quan trọng hơn là được chứng kiến điềm lành. Chuyến đi này không tệ a, hô… Hô…”
“Tư lưu… Ôi ôi… Tư lưu…”
Hà hơi rồi húp cháo nóng bỏng, nuốt vài ngụm là người ấm lên ngay.
“Chữ của Vương tiên sinh không đẹp bằng chữ của mấy đại tiên sinh trên đường Văn Khúc.”
Cậu bé tò mò nhìn những con chữ nguệch ngoạc trên giấy. Kế Duyên thì nhìn khí tướng của Vương Lập, thấy hắn khí tướng thanh minh, lại có chút tài hoa, dù chữ viết thì đúng là chẳng ra sao.
“Hắc hắc, người ta là người đọc sách chính thống, ta sao sánh được. Hơn nữa, ta quen viết nhanh, mình hiểu là được rồi.”
Vương Lập vừa nói vừa xé một cái bánh bao, nhúng vào bát cháo rồi đưa lên miệng ăn ngon lành.
“Vương tiên sinh tối qua đi nhà ai thế ạ? Có gì hay không, kể cho tôi nghe với!”
Vị tiên sinh này đã thuê ở đây nửa năm rồi, cậu bé đã quen thân với ông.
“Nói ra sợ ngươi không tin, hôm qua ta được mời đến vương phủ đấy. Vương phủ ngươi biết không?”
“Vương phủ? Chỗ ở của con Hoàng Thượng ạ?”
“Đúng đúng đúng, chính là chỗ ở của con Hoàng Thượng!”
Vương Lập vừa gắp một miếng dưa muối đưa lên miệng, vừa giơ đũa lên không trung để nhấn mạnh.
“Ta còn được gặp đương kim hoàng thượng nữa đấy!”
Cậu bé lập tức mở to mắt.
“Hoàng Thượng trông thế nào ạ? Có cao lớn vạm vỡ lắm không? Có đáng sợ như hổ không ạ?”
Câu hỏi này khiến Vương Lập ngớ người. Ngay cả Kế Duyên cũng bật cười nhìn cậu bé.
“Ừm, đặc biệt cao, đặc biệt cường tráng. Ngồi cạnh hắn mà ta thở mạnh cũng không dám. Nhưng điều thú vị hơn là ở phía sau. Đến giờ Tý, vườn hoa vương phủ bỗng dưng băng tuyết tan hết, trăm hoa đua nở. Ai nấy đều bảo là trời ban điềm lành.”
Cậu bé gãi đầu, có vẻ không hình dung được cảnh tượng đó, nhưng nghe tiên sinh dùng những từ ngữ trau chuốt, cậu đã thấy rất lợi hại rồi.
Như nhận ra cậu bé không hiểu, Vương Lập đổi cách nói.
“Chính là có thần tiên thi pháp, khiến hoa cỏ cây cối trong vườn vương phủ đều đâm chồi nảy lộc. Hoa mùa xuân, mùa hè, mùa thu đều nở rộ cùng một lúc, đẹp lắm!”
“Oa!”
Lần này thì cậu bé đã hiểu, kinh hô một tiếng rồi lại có chút không tin.
“Thật ạ…? Vương tiên sinh đừng gạt tôi nhé. Cha tôi bảo ngài là tiên sinh thuyết thư, hay bịa chuyện lắm…”
Vương Lập nghẹn họng.
“Cha ngươi… Hô… Tiểu Đông, chuyện người thuyết thư kể không phải là không có lửa thì sao có khói. Phần lớn là dựa vào sự thật mà sửa. Có một số việc có thể khoa trương, nhưng kỳ thực chính là chuyện thật. Ví dụ như chuyện ta vừa kể, ta còn chưa kịp dựng thành truyện đâu, nên vẫn là chuyện tự mình trải qua, là thật!”
“Nha! Đúng rồi, tôi đi lấy nước nóng cho tiên sinh ngâm chân!”
Cậu bé gãi đầu, nhớ ra còn thiếu đồ chưa mang đến, vội vàng mở cửa đi ra. Kế Duyên cũng nhân đó đi theo ra ngoài, để lại Vương Lập một mình trong phòng vừa ăn vừa nghiền ngẫm chi tiết.
Trước khi đi, hắn quay đầu nhìn người thuyết thư, rồi nhìn mặt giấy. Người này có lẽ thích hợp hơn Doãn phu tử một chút.
Ngay sau khi cậu bé rời đi, Vương Lập ăn được nửa bát cháo thì vô tình liếc nhìn mặt giấy, bỗng ngây người.
“Lạch cạch…”
Đôi đũa rơi xuống đất.
Vương Lập đặt bát cháo xuống, cẩn thận tiến lại gần mặt giấy. Hắn thấy ở đầu trang xuất hiện ba chữ lạ lẫm:
“Bạch Lộc Duyên?”
Vương Lập khẽ run tay, vô thức chạm vào mặt giấy. Ngay khi đầu ngón tay chạm vào giấy, đầu óc hắn chấn động, cả người ngã xuống giường ngủ thiếp đi.
Dưới sự dẫn dắt của vật thể sống, bằng phương thức mà phàm nhân có thể tiếp nhận, Vương Lập đang mơ một giấc mơ kỳ lạ…
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa. Tiểu nam hài đợi mãi không thấy Vương Lập trả lời, liền tự đẩy cửa bưng nước nóng vào, phát hiện Vương Lập đã ngủ say.
“Vị đại tiên sinh này… Cháo còn chưa ăn xong đã ngủ rồi!”
Lẩm bẩm một câu, cậu bé rón rén lại gần, nhặt đôi đũa lau vào quần áo rồi đặt lại lên bàn, giúp Vương Lập cởi giày, đắp chăn kín rồi mới khẽ khàng bưng chậu nước nóng ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.