Chương 145
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 145
Chương 145: Thằng con trai từ đâu chui ra
Doãn Thanh dĩ nhiên mặc kệ ba gã tử đệ Đỗ gia kia đang nghĩ gì, dù sao cơ hội hái hỏa táo lần này quá tuyệt vời.
Cây táo cành lá xum xuê, những trái táo đỏ rực ẩn mình giữa tán lá xanh biếc, phần lớn lại ở trên cao.
Quả táo này so với táo thường còn to hơn nhiều, phải gấp ba lần táo xanh bình thường ấy chứ, chỉ là hiện tại không có gì để so sánh.
Loay hoay trèo lên chỗ cao, Doãn Thanh hưng phấn đưa tay hái trái gần nhất, một tay ôm trọn quả táo, trông thật đầy đặn. Ba người Đỗ gia chợt thấy động tác của thiếu niên này bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Rồi họ nghe thấy hắn lẩm bẩm, chẳng biết là nói một mình hay lại giở trò hoang đường, nói với cây táo:
“Cây táo lớn ơi, Đỗ đại hiệp ở dưới kia là bạn cũ của Kế tiên sinh đó, quen biết tiên sinh từ lâu rồi. Ba năm ông ấy mới đến đây một lần, ăn vài quả táo chắc không quá đáng chứ?”
Doãn Thanh liếc xuống ba người Đỗ gia đang tò mò nhìn mình, nói xong liền cẩn thận giật nhẹ một cái.
“Ba ~” một tiếng, trái táo đỏ chót liền rơi xuống.
“Ha ha ha ha… Tuyệt vời! Cho hái rồi, thật sự cho hái rồi!”
Nếu không phải đang ở trên cây, Doãn Thanh đã muốn múa may chân tay rồi, giờ chỉ có thể vỗ tay, nhún nhảy vài cái tỏ vẻ phấn khích.
Cảnh tượng này khiến Đỗ Hành giật mình, lỡ thiếu niên kia ngã xuống thì biết làm sao.
“Chúng ta ra dưới gốc cây mà xem, nếu hắn ngã xuống thì đỡ lấy!”
“Ừm.” “Được!”
Đỗ Hành dặn dò, ba người liền đứng dậy, vội vã tiến lại gần, sợ Doãn Thanh động tác mạnh quá sẽ ngã nhào.
Doãn Thanh chẳng để ý, hít hà mùi thơm của quả táo, nuốt nước miếng ừng ực, rồi ném xuống cho Đỗ Hành:
“Đỗ đại hiệp bắt lấy nhé, đừng để rớt xuống đất!”
Đỗ Hành thấy một vệt đỏ bay tới, vội đưa tay trái ra đón lấy, vô thức ngắm nghía quả táo, căng tròn, bóng bẩy, màu đỏ tươi, trông thôi đã thấy thèm thuồng.
Hái được một quả, Doãn Thanh càng thêm bạo gan, vươn tay hái tiếp:
“Dù sao cũng không thể chỉ cho Đỗ đại hiệp một quả được, đúng không?”
Vừa nói, hắn vừa giật mạnh, “Ba” một tiếng, lại một quả táo rơi xuống.
“Hắc hắc! Ăn một miếng thì làm sao mà nếm hết được hương vị chứ, mà họ tới tận ba người cơ mà, với lại ta hái táo vất vả lắm đó…”
Doãn Thanh luyên thuyên không ngớt, liên tục đưa tay hái táo, một quả, hai quả, ba quả, bốn quả, tổng cộng hắn hái được bảy quả. Đến khi với trái thứ tám, hắn cảm thấy cành cây khẽ vặn mình.
Hỏng rồi, cây táo lớn không cho hái nữa!
“Thêm một quả nữa thôi, chỉ một quả nữa thôi mà!”
Doãn Thanh không ngừng cầu xin, tay vẫn cố sức giật.
“Xào xạc… Xào xạc…”
Cành táo rung lên như gió thoảng, đồng thời mặc cho Doãn Thanh dùng bao nhiêu sức, trái táo vẫn không chịu rời cành. Bỗng một cành cây quất vào cổ Doãn Thanh.
“Ái ái ái a…!”
Cổ bị ngứa, thân thể Doãn Thanh mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất. May mà một tử đệ Đỗ gia nhanh tay đỡ được.
Nhưng Doãn Thanh chẳng hề buồn bực, chỉ nhìn trái táo trên cây mà thở dài, lẩm bẩm:
“Haizz, mới cho có bảy quả, keo kiệt, bủn xỉn!”
Đỗ Hành và những người khác nhìn nhau, thiếu niên này trèo cây hái quả liều lĩnh quá, lại còn lẩm bẩm một mình nữa chứ. Vừa rồi nếu không có họ ở đây, chắc chắn đã bị thương rồi.
“Doãn tiểu ca, trèo cây kiểu này nguy hiểm lắm đó. Hôm nay có chúng ta ở đây, lần sau đừng liều lĩnh như vậy nữa!”
Một tử đệ Đỗ gia khuyên nhủ, nhưng Doãn Thanh chẳng để tâm:
“Không sao đâu, có các ngươi ở đây ta mới ngã được, không thì làm sao mà ngã được chứ.”
Câu này khiến người Đỗ gia cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ lại còn là tại bọn họ chắc?
“Thôi thôi, không nói nữa. Hắc hắc, nhìn hỏa táo này xem, ngày xưa các ngươi đừng nói là ăn, thấy còn chưa chắc đã thấy!”
Doãn Thanh kéo túi áo ra, để lộ sáu quả táo lớn bên trong. Cộng thêm quả trong tay Đỗ Hành, là bảy quả hỏa táo, quả nào quả nấy to bằng nắm tay trẻ con.
Mấy người lại ngồi xuống bàn đá, bảy quả táo được xếp thành một hàng. Doãn Thanh chộp lấy một quả:
“Đây là thù lao của ta!”
Giải thích xong, hắn nhìn hai tử đệ Đỗ gia kia, rồi nói với Đỗ Hành:
“Còn lại sáu quả, ngươi cầm bốn quả, hai người kia may mắn, mỗi người một quả!”
Nói câu này, Doãn Thanh ra vẻ người lớn lắm.
“Vì sao chúng ta chỉ có một quả?”
Một tử đệ Đỗ gia ngớ người hỏi lại.
“Có một quả là may lắm rồi, không thấy ta cũng chỉ có một quả thôi à! Nếu không phải vì ngươi đi cùng Đỗ đại hiệp, thì một quả cũng không có đâu!”
Doãn Thanh đáp trả ngay.
“Ngươi cũng chỉ có một quả thôi à? Ngươi muốn ăn thì hái lúc nào mà chẳng được!”
Tử đệ Đỗ gia kia cũng chỉ hơn Doãn Thanh ba bốn tuổi, biết tranh cãi với thiếu niên thì vô ích, nhưng vẫn cãi lại một câu.
Doãn Thanh hậm hực nhìn cây táo:
“Ngươi giỏi thì cứ hái thử xem, hái được thì ta phục!”
“Hái thì hái!”
Hai người còn cãi nhau, Đỗ Hành liền quát:
“Khụ, Đỗ Canh, đây là nhà người ta, tới lượt ngươi lắm miệng à?”
Quở trách xong, Đỗ Hành quay sang cảm ơn Doãn Thanh. Quả táo này trông đã biết là không tầm thường, đem ra chiêu đãi bọn họ thì thật là quá khách khí.
“Ha ha, vẫn là Đỗ đại hiệp hiểu chuyện. Đừng ngẩn ra đó, mau ăn đi, quả táo này Hoàng Thượng thấy còn thèm!”
Doãn Thanh nói đùa một câu, rồi vội vàng gặm quả táo của mình, “kẽo kẹt kẽo kẹt” tiếng giòn tan vang lên, hương thơm lan tỏa, khiến ba người Đỗ gia nghe thôi đã thấy thèm thuồng.
Không do dự nữa, họ nhao nhao cầm lấy quả táo bắt đầu ăn.
“Xoẹt xoẹt” một tiếng cắn vào miệng, ba người Đỗ gia liền trợn tròn mắt, vị tiên hương bùng nổ trên đầu lưỡi, khiến người ta không ngừng nhấm nuốt, không ngừng gặm ăn.
Nước táo, thịt táo nuốt xuống bụng, cứ như uống rượu mạnh, trong bụng ấm áp, thậm chí có một dòng nước ấm lan tỏa khắp cơ thể.
‘Quả táo này, chẳng lẽ là thiên tài địa bảo gì sao!’
Đỗ Hành giật mình, kịp phản ứng thì đã gặm sạch quả táo trong tay.
Hai người kia nuốt nước miếng nhìn ba quả táo còn lại trên bàn.
Đỗ Hành dù rất tiếc, nhưng vẫn đẩy hai quả cho tộc đệ. Chưa kịp nói gì, Doãn Thanh đã đưa tay trả lại hai quả táo:
“Không được, quả táo này chỉ có ngươi ăn được thôi! Dương Quá đại hiệp có mật rắn kỳ dị, Đỗ đại hiệp có hỏa táo, bọn họ không được ăn nữa!”
Một tử đệ Đỗ gia còn muốn nói gì đó, Doãn Thanh như nhìn thấu hắn, chỉ lên cành cây táo:
“Muốn ăn? Tự mình hái đi, ta cho phép ngươi hái, đi đi!”
“Hái thì hái!”
Nếm qua quả táo này rồi thì ai còn nhịn được nữa. Tử đệ Đỗ gia kia nhảy vọt lên cây, đưa tay chộp lấy quả táo đỏ chót gần nhất.
Giật nhẹ một cái, quả táo cứ như dính chặt vào cành cây, không nhúc nhích. Hắn dùng sức mạnh hơn, cả cành táo cong lại mà quả vẫn không hề suy suyển.
“Xuống đây cho ta! Uống…”
Tử đệ Đỗ gia vận kình hành khí, kết quả cành táo càng cong hơn, lực đàn hồi càng lớn. Bỗng lực kéo trên tay tăng mạnh, cả người hắn bị bắn ra như tên bắn.
“A ~~~~”
Tử đệ Đỗ gia bị cành táo bắn lên không trung, không có chỗ bám víu, loạng choạng vung tay loạn xạ, rồi mất trọng lượng rơi xuống.
Cũng may là võ giả, khi rơi xuống liền chộp lấy một cành cây để mượn lực, nhưng cành cây kia lại trơn tuột hơn cả bùn, trực tiếp khiến hắn trượt tay…
Rồi “Bịch ~” một tiếng, tử đệ Đỗ gia ngã xuống đất.
“Ái u… Hí… Ta rõ ràng đã giảm bớt lực rơi rồi mà… Cành cây kia lại làm trọng tâm của ta lệch đi…”
Tử đệ Đỗ gia nhăn nhó đứng dậy, vừa rồi nếu bắt được cành cây kia thì đã có thể đứng thẳng mà rơi xuống rồi.
“Xào xạc… Xào xào xào xào…”
Toàn bộ cành lá cây táo lớn không gió mà lay, rung động trái phải phát ra tiếng “xào xạc”, khiến ba người Đỗ gia vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Cành cây rung động càng lúc càng dữ dội, thậm chí có cảm giác như bóng râm nối liền thành một mảng, che khuất cả ánh nắng, trông hết sức quỷ dị, khiến ba người hơi tê cả da đầu, cứ như cây táo đang cười nhạo bọn họ.
Cảnh tượng này kéo dài mấy nhịp thở, mà xung quanh rõ ràng không hề có gió.
“Hừ hừ, thế nào, hái được chưa?”
Doãn Thanh lẩm bẩm một tiếng, phá vỡ cảm giác sợ hãi nhè nhẹ trong lòng ba người. Nhìn lại cây táo, đã dần dần lặng gió, nhưng không ai cảm thấy vừa rồi là ảo giác.
Đỗ Hành bỗng nhớ tới Mãnh Hổ Tinh trên núi Ngưu Khuê lúc trước, chữ ‘Yêu’ xuất hiện trong đầu hắn, nhưng nghĩ lại thì cảm thấy không đúng. Nhìn những quả táo trên bàn, một loại tâm tính đối diện với tiên quả liền trỗi dậy.
…
Sắp đến Tết rồi, không khí Tết ở huyện Ninh An đã rộn ràng. Doãn Thanh chẳng những phải giúp gia đình “quét dọn nhà cửa” mà còn phải để ý đến Cư An Tiểu Các.
Ba người Đỗ gia giúp Doãn Thanh quét dọn qua loa tiểu các, rồi cáo từ rời đi, không muốn làm phiền Doãn Mẫu nấu cơm chiêu đãi, họ cũng không có ý định ở lại huyện Ninh An lâu hơn.
Doãn Thanh dù sao cũng còn nhỏ tuổi, Kế Duyên miêu tả cũng không được đầy đủ, ghi lại câu chuyện Thần Điêu Đại Hiệp không có nhiều chữ, nhiều lắm thì một đoạn tường thuật tóm lược, bắt đầu và giữa đều sơ lược, kết quả mới là màu đậm mực đậm.
Không có kiểu não bổ của Doãn Thanh, người Đỗ gia cũng chỉ kinh ngạc nơi này người nhiều tai ương, nhiều khó khăn lại giống như thành tựu này, lại không có bao nhiêu đại nhập cảm.
Nhưng sau sự kiện cây táo, ít nhất Đỗ Hành đã bớt nghi ngờ về tính xác thực của Thần Điêu Đại Hiệp.
Dù sao hắn cũng có nhiều đồng cảm hơn hai tộc đệ, nhất là nỗi đau mất tay. Sau khi về nhà hơn nửa năm, cánh tay cuối cùng bị hoại tử, không thể không cắt bỏ, nỗi tuyệt vọng và bi ai ấy đã bao lần đánh thức Đỗ Hành trong đêm.
Nhưng tiệc trăng tròn của Ngụy gia và cuộc trò chuyện của Ngụy Vô Úy đến kiến thức trong Cư An Tiểu Các đã nhen nhóm ngọn lửa trong lòng Đỗ Hành.
Ba người khoác áo cưỡi ngựa, vẫn cảm thấy ấm áp trong gió lạnh nhờ hỏa táo. Đỗ Hành ăn liền ba quả càng cảm thấy nhiệt lực lưu chuyển khắp cơ thể, như có sức lực vô tận, mỗi lần hô hấp thổ nạp liền vận hành chân khí đến toàn thân đại huyệt.
‘Phía trước một cái lợi hại đến mức mỗi bên, ngươi chính là cái thứ hai!’
Giọng nói trong trẻo của Doãn Thanh còn văng vẳng trong lòng Đỗ Hành, phối hợp với sức mạnh của hỏa táo khiến lòng hắn nóng rực. Trong câu chuyện ngắn ngủi kia, Dương Quá lúc trước còn chẳng có ai giúp đỡ, còn hắn, Đỗ Hành, ít nhất còn có Đỗ gia!
“Không có tay trái thì sao, Cuồng Đao tay phải của Đỗ gia ta đâu phải từ trên trời rơi xuống!”
Đỗ Hành đột nhiên thấp giọng nói, một loại tâm tình không nhả ra không thoải mái ấp ủ trong lòng. Khoảnh khắc sau, hắn đột nhiên vỗ mu bàn tay trái, rút đao, thân thể nhảy vọt lên không trung xoay tròn, rồi hung hăng vung cánh tay, vung đao về phía trước.
Xoạt ~~
Lưỡi đao cắt đứt gió lạnh, vẩy ra một vòng bán nguyệt quanh Đỗ Hành.
Rồi Đỗ Hành hạ xuống lưng ngựa, lại bật lên, vung đao chém xuống từ một hướng khác.
Thân thể nhấp nhô liên tục, thi triển mười hai thức Cuồng Đao đã luyện vô số lần bằng tay trái. Lực càng lúc càng mạnh, thế càng lúc càng dữ dội, mỗi lần vận kình liền có nhiệt lưu tung bay tràn đầy kinh mạch.
Đến thức cuối cùng “Phiên vân lướt sóng”, Đỗ Hành há miệng cuồng hống:
“Kiếp nạn này từ đây mà phá ~~~!”
Xoạt ~~ lưỡi đao nhuệ khí quét sạch, xé rách gió bấc, khiến phía trước ngắn ngủi không có gió.
Đỗ Hành nhẹ nhàng hạ xuống, thu đao ngồi vững trên lưng ngựa, thở hổn hển. Đây là lần đầu tiên sau hơn ba năm hắn thi triển hoàn chỉnh mười hai thức, nhưng còn trôi chảy hơn cả khi cánh tay phải còn lành lặn, hơn nữa còn là trên lưng ngựa.
Màn diễn võ này mang đến cho Đỗ Hành lòng tin to lớn, liền cả cảnh giới nội công vốn đã thoái lui cũng bùng cháy trở lại.
“Hí… Hô… Hí… Hô…”
Gió lạnh theo miệng lớn hô hấp vào bụng, rồi hóa thành nhiệt lưu trong bụng. Vừa rồi trong tưởng tượng, Đỗ Hành đã chém nát cái con người đồi phế của mình.
Hai tộc đệ ở phía sau hơi há hốc miệng, tâm tình có chút khó tả. Từ bàng hoàng khi bắt đầu xuất đao đến tùy tiện khi thu đao, tộc huynh cứ như biến thành người khác vậy.
“Đừng lề mề, tranh thủ thời gian quay lại Đức Thắng Phủ, đem quả táo còn lại cho Ngụy gia chủ rồi chúng ta về nhà. Không đuổi kịp tuổi ba mươi, năm này vẫn là phải về nhà ăn Tết!”
Tâm cảnh thay đổi, giọng nói của Đỗ Hành cũng sinh ra một loại biến hóa, vừa đơn giản lại vừa sắc bén hơn.
…
Tại một quán cờ nào đó ở Kinh Kỳ Phủ, Kế Duyên đang xem hai bà lão đánh cờ thì bỗng khựng lại, cúi đầu nhìn con cờ ẩn hiện trong tay. Mơ hồ có thể thấy Đỗ Hành một tay vung đao chém phá phong tuyết.
Chỉ là… Quân cờ này xuất hiện có hơi khó hiểu à nha.