Chương 135
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 135
Chương 135: Chu gia dị sự
Doãn Triệu Tiên và Sử Ngọc Sinh phải hòa hoãn một hồi lâu mới miễn cưỡng kéo được vị chủ quán văn phòng tứ bảo đang cười ha hả kia lại, hắn nói với họ:
“Hai vị coi như gặp may rồi đấy, ở cái Trạng Nguyên Độ này mà dám giở cái bộ dạng vừa rồi ra, tuyệt đối là hạng người thường không thể trêu vào đâu. Ta hết lời nhắc nhở mà còn không dám mạnh miệng, đi nhanh lên đi, hay là có muốn xem qua văn phòng tứ bảo một chút không?”
Lòng còn sợ hãi, Doãn Triệu Tiên và Sử Ngọc Sinh đều liên thanh nói với chủ quán “Đa tạ, không cần đâu ạ”, sau đó chỉnh lý lại rương sách rồi đi về phía cánh bắc.
Đến bến tàu nhỏ nhất, quả nhiên rất nhanh đã tìm được ô bồng thuyền. Kế Duyên không mặc áo tơi, cũng chẳng đội nón lá, chỉ an tọa ở đầu thuyền đọc sách, dáng vẻ giản dị gần gũi như một thư sinh nho nhã.
Thấy Kế Duyên, Doãn Triệu Tiên lúc này mới an tâm, mang theo Sử Ngọc Sinh cõng rương sách chen qua dòng người vội vã đi đến bến tàu, Kế Duyên cũng vừa lúc buông sách xuống.
“Kế tiên sinh, vừa rồi chúng ta…”
Kế Duyên đưa tay ngăn Doãn Triệu Tiên lại.
“Được rồi, chuyện này hai người các ngươi không được bàn luận nhiều, lên thuyền trước đi, chúng ta qua sông.”
Nghe vậy, Doãn Triệu Tiên kịp phản ứng, Kế tiên sinh khẳng định là đã biết rõ mọi chuyện rồi, cũng không cần phải nhiều lời nữa, cùng Sử Ngọc Sinh tuần tự lên thuyền.
Có kinh nghiệm hôm qua, hiện tại hai người ngồi trong ô bồng đã thích ứng hơn nhiều.
Thuyền nhỏ rời bến, quay lại nhìn Trạng Nguyên Độ, từng chiếc từng chiếc đò ngang lớn vẫn còn đang chờ khách, đoán chừng nhanh nhất cũng phải một canh giờ nữa mới có thể đến giờ lái thuyền.
Theo thuyền nhỏ tiến lên, tầm mắt cũng ngày càng xa, hai người luôn cảm thấy cái Trạng Nguyên Độ kia mơ hồ có chút gần.
Kế Duyên ở đầu thuyền mái chèo, nhìn hai người liên tục quay đầu nhìn Trạng Nguyên Độ, cười nói:
“Doãn phu tử, Sử công tử, thuyền ta tuy nhỏ nhưng lại chở trước, đã chiếm được tiên cơ rồi, đừng quay lại nhìn nữa, nhìn phía trước kìa, phía trước chính là Kinh Kỳ Phủ!”
Hai người nghe vậy liền quay đầu, lập tức kinh ngạc phát hiện thuyền đã nhanh đến bờ bên kia rồi.
Ô bồng thuyền không cập bến lớn, mà dừng lại ở một cầu thang nhỏ bên cạnh, chờ hai thư sinh giẫm lên đầu thuyền hơi lắc lư rồi lên bờ, Kế Duyên mới chắp tay hướng hai người tạm biệt.
“Doãn phu tử, Sử công tử, lần này đi về phía tây không quá mười dặm là đến Kinh Kỳ Phủ rồi, chúc hai vị thi hội, thi đình đều trên bảng vàng!”
Doãn Triệu Tiên và Sử Ngọc Sinh đáp lễ cáo biệt, chợt Doãn Triệu Tiên nghĩ tới một chuyện, lục lọi từ trong ngực ra một khối thẻ gỗ màu đen.
“Kế tiên sinh, đây là…”
Lời còn chưa dứt, Doãn Triệu Tiên nhìn Sử Ngọc Sinh, rồi lại lần nữa bước đến bên ô bồng thuyền, ghé sát lại gần Kế Duyên nhỏ giọng nói.
“Kế tiên sinh, đây là Thành Hoàng đại nhân Xuân Huệ Phủ nhờ ta chuyển giao cho ngài.”
Kế Duyên nhíu mày trịnh trọng tiếp nhận. Có lẽ là do Hạo Nhiên Chính Khí, một chút âm khí nhỏ nhoi từ mộc bài trong ngực Doãn Triệu Tiên mà hắn lại không thể phát giác ra.
Chờ Kế Duyên cầm qua mộc bài, Doãn Triệu Tiên mới một lần nữa lên bờ.
Ba người lần thứ hai cáo biệt, hai thư sinh hướng phía bến tàu bên kia đi đến, nơi đó có thể thuê xe ngựa đến Kinh Kỳ Phủ thành, còn Kế Duyên thì đứng trên ô bồng thuyền nhìn kỹ thẻ gỗ này.
Đây là lấy vật sinh động chi pháp ký sự âm mộc, từ chỗ lão Long mượn được vài cái ngọc giản, bên trong có pháp này.
‘Thành Hoàng Xuân Huệ Phủ tìm ta có chuyện gì?’
Kế Duyên vừa suy nghĩ vừa ngồi xuống, ngưng thần dẫn động tin tức từ mộc bài, từng mảnh từng mảnh hình ảnh Địa Phủ hiện ra, trong đó có một Xà Hồn bị trói chặt trong một gian phòng tử hình màu đỏ sẫm.
Một loại roi màu đỏ đen do Phạt Ác Ti chủ quan tự mình vung lên người Xà Hồn, mỗi một roi đều khiến Xà Hồn phát ra tiếng kêu thảm thiết cực kỳ thống khổ. Trong lúc đó lại có Quỷ Soa dùng đao róc thịt lân phiến, cũng có phóng thích một loại côn trùng có thể khiến người ta sợ hãi tột độ cắn xé, làm mất đi hồn vảy của Xà Hồn…
Ngay cả Kế Duyên lúc này xem cũng không khỏi có chút da đầu căng lên, tiếng kêu thảm thiết của Xà Hồn không ngừng lại, hết lần này đến lần khác lại không thể kết thúc thống khổ. Phạt Ác Ti chủ quan cười lạnh nói với Xà Yêu, vẫn cần hành hình 120 đạo, chỉ cần cung khai thì có thể giảm hình phạt cho thống khoái.
Thảm nhất là Xà Yêu đã khai hết những gì có thể, cuối cùng chỉ được giảm hình phạt 20 đạo, còn lại hình phạt phải tiếp tục chịu đựng nửa năm, cho đến khi hình phạt cuối cùng hoàn thành, yêu hồn của nó mới không chịu nổi mà tiêu tán, toàn bộ hóa thành âm linh khí bổ sung cho Âm Ti.
Việc yêu hồn chịu hình vẫn là thứ yếu, chủ yếu vẫn là yêu vật này đã chiêu nạp những ai khi còn sống.
Lấy vật sinh động có một chỗ kỳ lạ là có thể khiến người xem hết những chuyện dài trong thời gian ngắn. Kế Duyên xem xong nội dung trên âm mộc, thời gian bên ngoài cũng chỉ mới trôi qua mười hơi thở.
“Ai, chuyện bên ngoài Đại Trinh ta hiện tại cũng hữu tâm vô lực, Triệu Thành Hoàng, ngươi thật coi trọng ta quá rồi…”
Thì thào một câu, Kế Duyên nhét mộc bài vào trong ngực, sau đó dùng sào chống bờ, vạch thuyền quay lại Trần gia thôn.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, trong Thông Thiên Giang Thủy Phủ, Long Tử Ứng Phong liền hai ngày liền nhận được báo cáo của Dạ Xoa, nói vẫn không tìm được ngư nhân đặc thù kia trên mặt sông, gấp đến độ Ứng Phong không chịu được, tự mình bơi lặn cả trăm dặm ở đoạn sông đó, quả thật không tìm được hảo hữu của phụ thân…
Kinh Kỳ Phủ, Kế Duyên sao có thể không đến dạo chơi, nhưng khác với Doãn Triệu Tiên và Sử Ngọc Sinh tìm khắp nơi nhà dân để thuê trọ, hắn không có mục tiêu nhất định, cũng không nhất thiết phải có giường mới ngủ được, chỉ là dựa vào cảm giác mà đi dạo trong thành.
Phố lớn ngõ nhỏ đều ngay ngắn trật tự, cửa hàng dân cư san sát nối tiếp nhau, con đường rộng rãi, thương mậu phồn vinh là ấn tượng đầu tiên của Kế Duyên.
Trong thành có mấy con đường chính nhộn nhịp nhất, hỗn tạp tiếng xe ngựa lăn bánh trên đất, tiếng rao hàng cũng lúc lên lúc xuống, thương nhân, du khách từ khắp nơi tụ tập về đây, ngay cả Xuân Huệ Phủ cũng không thể so sánh được.
Kinh Kỳ Phủ có tổng cộng 81 phường lớn, cư trú gần 40 vạn nhân khẩu, xứng đáng là thủ phủ của Đại Trinh.
Trong phố xá sầm uất, Kế Duyên vốn chỉ đi dạo, đột nhiên bị một sự kiện thu hút sự chú ý.
Trên đường phố có Nhật Tuần Du dò xét qua lại, phía sau còn có Câu Hồn Sứ đội mũ cao che dù đi theo, không đi hết một con đường mà rẽ vào một ngõ nhỏ.
Kế Duyên khẽ động lòng, hẳn là có người âm thọ đã hết, Âm Ti đến câu hồn!
Loại chuyện này ngay cả Kế mỗ ta cũng chưa từng thấy, tò mò muốn xem xét đến tột cùng, liền tự nhiên đi theo.
Né qua dòng người trên đường phố, tránh xe ngựa, Kế Duyên rất nhanh cũng rẽ vào ngõ hẻm kia. Dù không nhìn thấy người của Âm Ti, nhưng với Pháp Nhãn, khẽ ngửi cũng có thể nghe được dấu vết âm khí, tìm đúng chỗ cũng không tốn sức.
Phường này tên là “Kim An Phường”, tuy không có những phủ đệ lớn bên đường như vương công quý tộc, nhưng những nhà ở đây cũng không giàu thì sang, ít nhất Kế Duyên đi theo một đường, thấy chung quanh trạch viện đều không nhỏ, đây chính là ở Kinh Kỳ Phủ tấc đất tấc vàng.
Ước chừng một chén trà, Kế Duyên đi theo Quỷ Soa của Âm Ti, bọn họ đang đứng ngoài một phủ đệ, bên trên viết “Chu Phủ”.
Chữ trên tấm biển lớn như vậy, dù mơ hồ Kế Duyên vẫn có thể phân biệt được.
Sai dịch của Âm Ti giống như đang chờ đợi gì đó, còn Kế Duyên thì từ xa trợn to mắt nhìn vào trong phủ, mơ hồ có thể thấy khí vận của đám người trong phủ.
“Ừm?”
Kế Duyên đột nhiên hơi phát giác một tia dị thường, nhịn đau nhức lần thứ hai mở to mắt hơn một chút, khí vận của Chu Phủ lập tức càng thêm sinh động rõ ràng. Trong một đạo Đạo Nhân khí lại còn ẩn tàng một tia khí tức đặc thù nhàn nhạt, có chút khó phân biệt là yêu khí hay là gì.
Lúc này, sai dịch của Âm Ti đại khái là cảm thấy thời điểm không sai biệt lắm, nhao nhao xuyên cửa mà vào.
Bộ sách của Âm Ti tuy có thể cảm ứng được tình trạng của người được ghi chép, nhưng đó không phải là Sinh Tử Bộ, căn bản không thể sinh ra đã biết ngươi cụ thể lúc nào c·hết, chỉ là có thể cảm nhận được thọ nguyên của người giảm bớt, có thể cảm thụ được phúc lộc đức nghiệp của người được ghi chép biến hóa, vào thời điểm thích hợp khiến Âm Ti phát giác người này sắp q·ua đ·ời, có chút tương tự như đoán mệnh, chỉ là trực quan hơn.
Kế Duyên suy nghĩ một chút, vận khởi Chướng Nhãn Pháp, cũng nhẹ nhàng nhảy vào Chu Phủ.
Trong hậu viện Chu Phủ, tại một phòng lớn trong phòng ngủ, một nam tử sắc mặt tái nhợt, ước chừng hơn 60 tuổi đang nằm trên giường, chung quanh nam nam nữ nữ vây quanh một vòng người, bầu không khí vô cùng ngột ngạt.
“Đại phu nói, ta… cũng chỉ còn, cũng chỉ còn hai ngày nữa thôi… Sau khi ta c·hết… thì do, do trưởng tử, quản, quản lý, gia nghiệp… Nhớ kỹ gia huấn, không được…”
Trưởng tử quỳ bên giường, mắt đỏ hoe, đột nhiên đứng lên, hướng ra ngoài cửa phòng.
“Phụ thân! Nhất định là tiện nhân kia hại người, người tốt bụng thu lưu nàng nhiều năm, nàng lại lấy oán trả ơn, ta tuyệt không tha cho nàng!”
“Cũng xanh! Khụ khụ khụ…”
Người gần đất xa trời trên giường đột nhiên kích động, hét lại con trai.
“Ngươi, ngươi làm như vậy, lấy oán trả ơn… thì chính là phá hủy gia phong của Chu gia ta!”
Lúc này cửa phòng mở ra, một nữ tử đầu quấn khăn trắng, mặc áo trắng bước vào, đi thẳng về phía giường, không thèm nhìn Chu gia trưởng tử kia.
Chu gia trưởng tử vừa nãy còn một mặt phẫn nộ, giờ khắc này lập tức lùi lại mấy bước, có chút không dám nhìn thẳng nữ tử.
Nữ tử đi đến bên giường Chu lão gia ngồi xuống, mặt lộ vẻ đau thương, vươn tay ôn nhu vuốt ve khuôn mặt lão giả.
“Hôm nay ta vốn không nên đến đây, một hồi người của Âm Ti tới gặp được chắc chắn sẽ không tha thứ cho ta, nhưng… ngươi đã yêu thương ta hơn 30 năm, hôm nay ta sẽ bồi ngươi đoạn đường cuối cùng!”
Nữ tử nói 30 năm, nhưng dung mạo vẫn còn trẻ đẹp, không hề có vẻ già nua.
Lão giả gần đất xa trời lúc này tựa như hồi quang phản chiếu, sắc mặt cũng hồng hào hơn một chút, thần sắc càng thêm kích động.
Những người khác trong phòng tựa hồ đã sớm biết chuyện này, nhao nhao mang theo một chút e ngại né tránh, lại không dám nói gì.
Ngay lúc này, Câu Hồn Sứ của Âm Ti mang theo một trận âm phong đi tới, lại không thể phát hiện ra dị thường của nữ tử bên giường.
Hai Câu Hồn Sứ Giả tiến lên nói với Chu gia lão gia: “Chu Niệm Sinh, ngươi tuổi thọ đã hết, theo chúng ta đi thôi!”
Nếu mọi chuyện cứ như vậy mà diễn ra thì cũng không có gì, đáng tiếc lúc này ngoài cửa phòng còn có hai Nhật Du Thần. Trong lúc Câu Hồn Sứ Giả thực hiện chức trách, Nhật Tuần Du theo lệ cũ dò xét một vòng Chu Phủ rồi cũng đi vào phòng, sau đó trong lòng giật mình, ngay lập tức tập trung ánh mắt vào nữ tử bên giường, người sau cũng thản nhiên nhìn về phía hai Nhật Du Thần.