Chương 1053
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1053
Chương 1053
Chương 1151: Phiên ngoại: Chưa hề đoạn tuyệt quá khứ (1)
Tuy rằng Kế Duyên tự định nghĩa cho mình không có cao xa gì mấy, nhưng dù sao đi nữa, hôm nay hắn đã thực sự đặt cả thân thể và tâm trí vào việc nấu nướng. Món ăn hắn làm ra tuyệt đối không thua kém đầu bếp hàng đầu thiên hạ, huống chi nguyên liệu lại vô cùng xa xỉ.
Lão Long mang đến cá, thêm các loại nguyên liệu phụ khác, sau khi chế biến xong thì dùng một cái chậu bạch ngọc nhỏ hơn hòn đá một chút bày biện đầy một chậu đông rau cải hầm cá, lại hấp thêm một nồi cơm trắng. Thế là mấy người quây quần trong sân mà ăn.
“Mùi vị thế nào? Tay nghề của Kế mỗ không bị mai một chứ?”
Kế Duyên vận động tay chân một chút rồi mới cầm chén đũa lên. Hương thơm lan tỏa khắp tiểu viện, vẻ mặt mọi người có vẻ rất hài lòng.
“Mặn mà tươi ngon, tươi mà lại có vị ngọt, quả thật là thượng phẩm!”
Lão Long bưng bát nhấm nháp, không ngớt lời khen ngợi tay nghề của Kế Duyên.
Hồ Vân thì căn bản không kịp nói chuyện, bưng bát cơm rồi điên cuồng gắp rau cải và thịt cá, hai má phồng lên. Ăn một bữa cơm thế này đâu có dễ, ngàn năm mới có một lần, hắn nhất định phải ăn thật nhiều, vừa ăn vừa nói “Ngon lắm”.
Lục Sơn Quân bưng bát gắp thức ăn, tuy ngoài mặt có vẻ nho nhã, nhưng trong lòng lại vô cùng kích động, vừa nhai kỹ vừa cảm nhận hạnh phúc tràn đầy. Đây là lần đầu tiên hắn được ăn đồ ăn do sư tôn nấu.
“Sư tôn, món ăn này là món đệ tử thấy ngon nhất từ trước đến giờ!”
“Táo Nương cũng thấy ngon vô cùng!”
Táo Nương bưng bát ăn rất từ tốn, mắt híp lại.
“Ha ha, vậy thì tốt rồi!”
Kế Duyên chợt cảm thấy hài lòng, cũng vội vàng ăn.
Nhưng ăn chưa được bao lâu, Hồ Vân đang định xới thêm cơm thì đột nhiên khựng lại, sau đó gân xanh trên trán giật giật, vội vàng đặt bát cơm xuống rồi lao ra cửa. Người vừa mở cửa đã hỏa tốc chạy ra ngoài, giọng nói vọng lại từ xa.
“Ta đi một chút rồi về ngay, chừa cho ta đó!”
Hồ Vân vội vàng nhai nuốt đồ ăn trong miệng, dưới chân thi triển súc địa mà đi, trong lòng vô cùng ảo não, “Làm cái quái gì vậy, sao cứ phải xảy ra chuyện vào lúc này chứ!”
Trong chớp mắt, Hồ Vân đã xuất hiện bên ngoài Tôn gia trạch viện. Hắn liếc nhìn về phía Tôn gia, thấy đèn trong nhà họ vẫn sáng, khí tức hình như cũng bình thường, còn có thể nghe thấy tiếng cười nói của người Tôn gia.
Hồ Vân đi vài bước, đến một đống củi chất sau nhà dân, đưa tay gạt hạt cơm dính trên khóe miệng vào miệng, đồng thời nhíu mày nhìn đống củi, một con chó vàng đang nằm nghỉ ngơi ở đó.
Con chó này chẳng những linh tính phi thường, mà còn được Hồ Vân làm phép, năng lực nhận biết phi phàm. Khi Hồ Vân xuất hiện, nó lập tức mở to mắt đứng lên.
Hồ Vân ngồi xổm xuống, đưa tay vỗ vỗ con chó vàng. Con chó “ô ô” vài tiếng, tỏ ra rất vui vẻ.
“Chẳng lẽ là ảo giác?”
Hồ Vân sờ đầu chó, sau đó khẽ nhíu mày đứng dậy, nhẹ nhàng nhảy một cái bay vào Tôn gia nhà nhỏ, đi lại khắp nơi trong Tôn gia, nhưng không phát hiện ra bất kỳ điều gì đặc biệt. Cuối cùng, hắn đi tới từ đường của Tôn gia.
Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, một làn hương khói nhang liền xộc vào mũi. Hồ Vân đi thẳng vào trong, tầm mắt quét qua mấy tấm bài vị, dừng lại ở hai tấm bài vị đặt ở hàng đầu.
“Có người đến rồi!”
Hồ Vân nheo mắt lại. Hắn không ngửi thấy bất kỳ khí tức nào, cũng không tính ra được gì, nhưng có một loại linh giác khó tả, cảm giác như có ai đó đã đến. Chẳng lẽ chuyến này vô ích?
Hồ Vân không vội rời đi, khoanh chân ngồi trong từ đường nhắm mắt ngưng thần. Một hồi lâu sau, hắn mới mở mắt ra, nhưng vẫn không thu hoạch được gì, khiến hắn không khỏi hơi nghi hoặc. Hình như có khả năng là một cao nhân nào đó đi ngang qua, phát giác Tôn gia bên này khí số bất phàm, nên thuận tiện ghé vào nhìn rồi đi thôi?
Đợi thêm một lúc, lặp đi lặp lại bấm đốt ngón tay tính toán, thấy Tôn gia không có việc gì, Hồ Vân quyết định về ăn cơm trước, dù sao chậu cá kia trông ngon quá, thật sự không nhịn được.
…
Trong khách sạn cách Thiên Ngưu Phường không xa, gã thư sinh áo đỏ nằm trên giường từ từ mở mắt, thầm nghĩ trong lòng, “Quả không hổ là Kế tiên sinh và Văn Thánh Hồ Tiên từng nghe đạo, linh giác quả nhiên nhạy cảm phi thường, suýt chút nữa thì bị phát hiện.”
Thư sinh tự giác đã cực kỳ cẩn thận, thậm chí có thể nói là giọt nước không lọt, nhưng thế mà vẫn bị Hồ Tiên kia phát giác. Hồ Tiên kia quả nhiên có quan hệ phi phàm với Tôn gia.
Vậy nói cách khác, việc Xá Cơ tiếp cận Tôn Nhất Khâu hẳn là được Hồ Tiên kia ngầm đồng ý, nếu không thì tuyệt đối không thể nảy sinh tình cảm! Nói cách khác, lần lạc lôi ở Tiêu Diệp Sơn kia, Hồ Tiên này bảo vệ không phải Sơn Thần nào có giao tình với sư môn, mà là bảo vệ Xá Cơ!
Ánh mắt thư sinh hơi lóe lên, trong lòng không ngừng suy tính.
“Vậy nàng có biết rõ sự tồn tại của ta hay không? Nếu quan hệ đến mức này, nếu đổi lại là ta, ta chắc chắn sẽ nói rõ việc này. Nói cách khác, Hồ Tiên kia biết rõ ta tồn tại! Vậy lùi thêm một bước nữa mà nói, việc nàng bố trí cho Tôn gia là nhất quán từ trước, hay là gần đây mới có? Chỉ sợ là gần đây, mà mục tiêu nhắm đến tự nhiên không phải Xá Cơ…”
Thư sinh trở mình trên giường, tay phải nắm chặt chăn hơi dùng sức, mắt cũng híp lại.
“Hồ Tiên này tuy phiền phức nhưng không khó đối phó, nhưng phía sau nàng lại có con Bạch Lộc kia và Chân Long trong biển. Cho dù không còn nhân tố Kế tiên sinh, khiến cho Long tộc và nàng có quan hệ xa, nhưng nghe đồn Bạch Lộc kia sư xuất Kế tiên sinh, có thể coi là cùng một sư môn với con hồ ly kia, chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Không biết Bạch Lộc kia có biết chuyện này hay không? Còn có bài vị trong từ đường Tôn gia cũng không đơn giản…”
Thư sinh hồi tưởng lại những gì vừa thấy, vừa nhìn thấy “Thiên địa bài vị” liền cảm thấy bất phàm. Trên đời này có rất nhiều người kính trọng Thiên Địa Nhân, nhưng bình thường bách tính gia đình mà đặc biệt lập một khối bài vị cung phụng thiên địa thì tuyệt đối không tầm thường.
Thư sinh nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy hơi đau đầu, không khỏi thở dài.
“A, phiền phức thật…”
Nhưng sau tiếng thở dài, ánh mắt thư sinh lại lộ ra một tia hưng phấn. Nếu có rất nhiều bố trí đều nhằm vào hắn, tuy vô cùng khó giải quyết, nhưng nghĩ đến đối mặt là ai, hắn liền từ đáy lòng hơi run lên. Đây không phải e ngại, mà là một loại phấn khởi.
“Đây chính là tồn tại truyền thừa từ cổ Tuyệt Tiên chi đạo ngàn năm trước, sẽ có đạo hạnh như thế nào, có thủ đoạn như thế nào? Các nàng lại được vị thiên địa Tuyệt Tiên kia truyền thừa được mấy phần?”
Khuôn mặt thư sinh đã không thể giữ được vẻ bình tĩnh, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười cực kỳ phấn khởi.
“Không thể cùng Kế tiên sinh đắc đạo trong cùng một thời đại, nhưng nếu có thể giao thủ và chém giết truyền nhân của hắn, cũng có thể lĩnh hội được phong thái của hắn, thậm chí còn thắng hắn mấy phần!”
Thư sinh đã không thể che giấu được sự phấn khích, khóe miệng nhếch lên một nụ cười điên cuồng.
“Muốn đối phó ta, vậy thì để ta đấu với các ngươi một trận. Xá Cơ à Xá Cơ, đừng tưởng là kê cao gối mà ngủ!”
…
Trên Thiên Giới Lộ, Huyền Vân Hải, Di Hoàng bản tôn đang tham gia pháp hội trong lầu các, tay cầm chén rượu, thân thể hơi rung động, trên mặt tươi cười, có vẻ hơi phấn khởi, sau đó bưng chén lên uống một hơi cạn sạch.
Hồng thư sinh kia là Di Hoàng, giờ khắc này tại Thiên Giới cũng là Di Hoàng. Giữa bọn họ có sự tương đồng với Thân Ngoại Hóa Thân nhưng lại khác biệt. Mơ hồ có sự phân chia cấp bậc bản tôn hóa thân. Tuy cách xa nhau khá xa, không thể khiến cho Thiên Giới Di Hoàng biết rõ mọi chuyện đã xảy ra, nhưng loại kích thích mãnh liệt và cảm giác chờ mong lại có thể lan truyền tới, khiến cho hắn khó kìm lòng nổi.
“Hiền đệ, người kia giảng đạo vừa rồi tuy có chút ý tứ, nhưng cũng không đến mức kích động như vậy chứ?”
“Ha ha ha ha, chỉ là chợt thấy kích thích, tình khó tự kiềm chế! Người sống được bao lâu, gặp được một chuyện có thể khiến mình hưng phấn không thôi cũng không dễ dàng!”
Những người xung quanh nghe xong đều vui vẻ.
“Tu vi của Di Hoàng huynh đã gần đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, tuổi thọ khó lường, cớ gì lại nói ra lời ấy?”
“Uống rượu, uống rượu!”
“Ha ha ha, đúng đúng, nghe nói lát nữa có Cô Ngọc tiên tử múa ở biển mây, dáng múa của nàng nổi danh tam giới, tai nghe không bằng mắt thấy, ta định đến gần xem một chút, các vị có muốn đi cùng không?”
“Vậy dĩ nhiên là cùng đi!”
“Tính ta một người!”
“Còn có ta, ha ha ha ha…”
“Các ngươi đi trước đi, ta sẽ đến ngay!”
Mọi người lục tục rời đi, Di Hoàng ở lại một lát rồi cười lớn đứng dậy, tay xách theo một cái Ngọc Hồ, mang theo vài phần hơi say lảo đảo bước đi trên mây. Giờ phút này, nội tâm sục sôi, áp chế cuồng ngạo vào Đạp Vân Bộ, vừa uống vừa than nhẹ như hát.
“Nói bình bước trên mây biết Huyền Tiên, ba phần hơi say ba phần điên, biển mây sóng lớn cuốn thiên địa, say nằm trong mộng ta độc tiên! A ha ha ha ha ha ha…”
Không ai nghe rõ mấy câu thơ kia, nhưng tiếng cười buông thả lại chấn động xung quanh biển mây, khiến cho không ít đạo tu hành thế hệ đi ngang qua nghe thấy, khiến không ít người phải ghé mắt nhìn. Có người suy đoán đối phương là ai, cũng có người cảm nhận được sự cuồng ngạo trong tiếng cười kia, thầm khen người này nhất định có tâm khí cực cao.