Chương 9: Cuốn bệnh án viết đầy sự dịu dàng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 9: Cuốn bệnh án viết đầy sự dịu dàng
“Em không còn thích người đó nữa rồi nhỉ?”
Tôi ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp: “Ai cơ?”
“Mối tình đầu của em, tên người yêu cũ ấy.”
Ồ, cái tên người yêu cũ chết tiệt đã “mồ yên mả đẹp” đó à. Tôi bĩu môi khinh bỉ: “Quên từ tám đời rồi, hạng người đó có gì để mà thích chứ.”
Cố Ngôn Trạch nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, bỗng nhiên khẽ hỏi: “Vậy… em đã có người mình thích chưa?”
Tôi suy nghĩ rất lâu, rồi khẽ lắc đầu.
Anh cũng im lặng một lúc, sau đó quay người rời khỏi nhà tôi.
Sau khi anh đi, tim tôi cứ đập thình thịch liên hồi. Mãi cho đến khi mùi thuốc Bắc thanh khiết nhàn nhạt trên người anh hoàn toàn tan biến trong không khí, trái tim tôi mới từ từ bình lặng lại.
Tối trước khi đi ngủ, Cố Ngôn Trạch gửi tin nhắn bảo ngày mai tôi sang hiệu thuốc lấy quà – món quà mà ông nội Cố để lại cho tôi.
Ngày hôm sau, tôi và Cố Ngôn Trạch trước sau chân vào hiệu thuốc. Lần này anh không lừa tôi, anh lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp gỗ điêu khắc thủ công đưa cho tôi.
Tôi dùng cả hai tay nhận lấy. Chiếc hộp mang theo mùi gỗ nhàn nhạt, đó là mùi hương mà ông nội Cố thích nhất.
Tôi khẽ kéo ngăn kéo của chiếc hộp ra, bên trong đặt một cuốn sổ ghi chép chẩn đoán cũ kỹ. Trên bìa sổ, cái tên “Tống Tri Hạ” được viết ngay ngắn, nắn nót.
Lật mở trang đầu tiên là bệnh án do chính tay ông nội Cố viết. Từ lần đầu tiên tôi bị sốt năm 3 tuổi cho đến năm 20 tuổi, mỗi lần tôi bị bệnh, mỗi loại thuốc tôi dùng đều được ghi chép rõ ràng, từng nét chữ đầy dịu dàng và tận tâm.
Sau năm 20 tuổi, nét chữ được đổi thành của Cố Ngôn Trạch. Từ năm 20 đến năm 26 tuổi, mỗi lần tôi bị cảm nhẹ, mỗi lần đau cổ tay, mỗi lần thức đêm thấy khó chịu, anh đều ghi lại từng chút một, chưa bao giờ gián đoạn.
Mắt tôi bỗng chốc cay xè, nước mắt không kìm được mà rơi lã chã.
Dưới đáy hộp còn có những viên kẹo mút đủ màu sắc và một chiếc bùa bình an (Ping’an Fu) thêu tay chưa kịp gửi đi. Những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ đó chính là do ông nội Cố tự tay khâu.
Mẹ tôi thường nói, nếu không có ông nội Cố thì tôi đã không thể lớn lên bình an thế này. Đã mấy lần tôi bạo bệnh, chính ông nội Cố là người đã kéo tôi từ cửa tử trở về.
Từ nhỏ tôi chưa từng gặp ông nội ruột, bà nội cũng mất năm tôi 5 tuổi, ông nội Cố đối với tôi chẳng khác nào ông nội ruột cả.
Năm ông mất, tôi đang đi học ở nơi khác, lại bị mất điện thoại. Đến lúc nhận được tin chạy về nhà thì ông đã hỏa táng rồi, tôi thậm chí còn không được nhìn mặt ông lần cuối. Đó là nỗi ân hận lớn nhất cả đời tôi.
Tôi nhìn chiếc hộp gỗ trong tay, nước mắt làm nhòe cả tầm mắt. Nhìn sang Cố Ngôn Trạch bên cạnh, anh cũng dịu dàng và đáng tin cậy y hệt như ông nội vậy.
Tôi chợt nảy sinh nỗi sợ hãi, liệu tình cảm tôi dành cho anh có phải chỉ là sự chuyển hóa của lòng ỷ lại vào ông nội sang anh hay không?
Anh ưu tú như vậy, lạnh lùng, dịu dàng, y thuật giỏi lại còn đẹp trai. Anh xứng đáng với một người xuất sắc hơn, phù hợp hơn, chứ không phải một nữ họa sĩ truyện tranh tầm thường, suốt ngày thức đêm rồi lười biếng, lại còn hay gặp “cái chết xã hội” như tôi.
Tôi ôm chiếc hộp gỗ khóc nức nở trước mặt Cố Ngôn Trạch, rồi quay người ôm hộp chạy biến về nhà, không dám nhìn vào mắt anh nữa.
Mẹ kéo tôi lại hỏi han tiến triển giữa tôi và anh. Nghe tôi kể xong, bà giống như một “trưởng fanclub” của cặp đôi này, cười đến không khép được miệng: “Ngày nào cũng gặp mặt, nó còn đưa đồ ăn, đưa thuốc, châm cứu cho con, đây không phải yêu đương thì là gì? Mẹ và bố đều ủng hộ con, Ngôn Trạch là đứa mình nhìn nó lớn lên, yên tâm đi, đừng có phụ lòng nó.”
Tôi càng nghe càng thấy vô lý. Tôi phụ lòng anh ấy? Khóe mắt tôi giật giật, sao qua lời mẹ nói, tôi cảm thấy mình giống như “tra nữ” vậy nhỉ?
Cả buổi chiều, tôi ngồi trước máy tính sắp xếp lại đề cương cho bộ truyện “Đợi Hoa Chầm Chậm Nở”. Bộ trước là “Linh Miêu” do không có đề cương nên cái kết bị vội vã, bị độc giả mắng là “đầu voi đuôi chuột”. Lần này, tôi muốn cho tất cả mọi người một cái kết trọn vẹn.
Bảy giờ tối, tôi mải mê sắp xếp tình tiết mà quên cả ăn cơm. Bố mẹ thúc giục không được, đành gọi thẳng Cố Ngôn Trạch tới.
Anh chẳng nói chẳng rằng, lôi tôi từ trong phòng ra, ấn ngồi xuống bàn ăn, xới cơm, gắp thức ăn cho tôi, nhìn chằm chằm bắt tôi phải ăn hết mới thôi.
Tôi vừa ăn vừa để tâm hồn treo ngược cành cây, trong đầu toàn là tình tiết truyện tranh. Tôi không nhịn được mà hỏi Cố Ngôn Trạch vài câu về tình tiết, không ngờ anh lại thuộc lòng nội dung của từng chương, đến cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng nhớ rõ mồn một.
“Nam chính không phải vì nữ chính mà từ bỏ ước mơ, mà là nhờ có nữ chính mới tìm thấy ước mơ của mình.”
Anh nhìn tôi, giọng nói nghiêm túc mà dịu dàng.
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, trong đầu đột nhiên lóe lên hình ảnh năm tôi 12 tuổi.
Lần đó tôi đến hiệu thuốc lấy thuốc, Cố Ngôn Trạch đang giúp ông nội sắc thuốc. Một đứa trẻ nghịch ngợm chạy nhảy trong phòng đá bóng, vô tình đá đổ lò thuốc đang sôi sùng sục, mắt thấy sắp đổ ập xuống tay Cố Ngôn Trạch.
Khoảnh khắc đó, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì, lao tới dùng thân mình chắn lấy lò thuốc nóng, nhờ đó bảo vệ được đôi bàn tay quý giá của anh.
“Cảm ơn em.” Anh đột nhiên lên tiếng.
Tôi vùi đầu lùa cơm, không thèm để ý đến anh.
Một lát sau, anh đột nhiên hỏi: “Em định khi nào thì cho nam chính tỏ tình?”
Tôi cố tình trêu chọc làm bẽ mặt anh: “Tỏ tình gì chứ, nữ chính chỉ coi anh ta là anh trai thôi.”
Cố Ngôn Trạch thản nhiên “ồ” một tiếng: “Hóa ra em thích kiểu tình yêu cấm kỵ (anh em) à.”
Tôi thì vẫn thích kiểu tình cảm “mưa dầm thấm lâu”, bình lặng mà bền bỉ hơn.