Chương 8: Tiếp tế đêm khuya và bản thảo chưa che
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 8: Tiếp tế đêm khuya và bản thảo chưa che
Sau một hồi chí choét dọc đường, về đến nhà, tôi đăng thông báo tạm ngưng cập nhật truyện trên Weibo. Các fan đều rất thấu hiểu, thi nhau vào hỏi thăm sức khỏe khiến tôi vô cùng cảm động.
Trong thời gian dưỡng thương, tôi vẫn không nhịn được mà muốn dùng tay phải để vẽ. Trước đây công đoạn lên màu đều do tay phải đảm nhận, chỉ có đi nét mới cần đến tay trái, nhưng cơn đau ở cổ tay luôn nhắc nhở tôi rằng không được cố quá sức.
Hôm đó, tôi đột nhiên nảy ra cảm hứng, lao vào máy tính vẽ điên cuồng, quên bẵng cả đau đớn, đúng kiểu “quên ăn quên ngủ, quên cả sự đời”. Cho đến khi cây bút vẽ lần thứ ba tuột khỏi kẽ tay, tôi mới đành phải bỏ cuộc.
Tay trái đã bị thương rồi, không thể để tay phải “nối gót” được.
Tôi bước ra khỏi phòng, định vào tủ lạnh tìm cái gì đó lót dạ thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, Cố Ngôn Trạch đang đứng đó, tay xách một hộp thức ăn.
“Anh mang đồ ăn đêm tới đây.”
Tôi nghiêng người cho anh vào nhà, rồi mới sực nhớ ra trên bàn trà chất đầy rác chưa dọn. Tôi cuống cuồng chạy tới, gạt hết rác vào thùng, cười hì hì đầy ngượng nghịu để lấp liếm.
Cố Ngôn Trạch nhìn cái bàn trà lộn xộn, bất lực cười: “Cảm hứng của em là nhờ đống đồ này chồng chất lên mà có đấy à?”
“Cứ cho là vậy đi.”
Anh đặt hộp thức ăn lên bàn, những ngón tay thon dài mở nắp ra. Mùi thơm nức mũi của món thịt kho tàu lập tức bay khắp phòng khách. Tôi nuốt nước miếng ừng ực, phân vân nói: “12 giờ đêm rồi, ăn cái này không tốt lắm đâu nhỉ.”
Cố Ngôn Trạch cầm nắp định đậy lại: “Đúng là không tốt thật, để mai ăn vậy.”
Tôi vội vàng giữ tay anh lại, nước miếng sắp chảy ra tới nơi: “Thịt kho tàu phải ăn lúc nóng mới ngon, để tôi nếm thử tay nghề của anh giúp cho!”
Tôi chộp lấy hộp thức ăn, dùng cái nĩa còn sót lại từ hộp mì tôm cũ, đánh chén ngon lành. Vị ngon tuyệt cú mèo, còn đỉnh hơn cả ngoài hàng. Tôi giơ ngón tay cái với Cố Ngôn Trạch, khen lấy khen để.
Cố Ngôn Trạch bỗng rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau vết dầu mỡ bên khóe miệng tôi, giọng điệu dịu dàng: “Buổi tối không nên ăn quá nhiều.”
Dù miệng thì lải nhải nhưng anh chẳng hề ngăn cản tôi. Đợi tôi ăn no nê, anh lẳng lặng thu dọn hộp thức ăn, rồi kéo cổ tay tôi lại, nhẹ nhàng massage cho tôi. Động tác của anh cực kỳ khẽ khàng, như sợ làm tôi đau.
“Hôm nay không dùng tay này chứ?”
“Không có, tôi dùng tay phải vẽ một lát thôi.”
“Tay phải cũng được sao?” Cố Ngôn Trạch nhướn mày, rõ ràng là không tin lắm.
Tôi đắc ý hếch cằm: “Tất nhiên rồi!”
Cố Ngôn Trạch dắt tôi đi vào phòng, chỉ tay vào màn hình máy tính: “Thế thì cho anh xem thử nào.”
Tôi bị anh kéo đến trước bàn làm việc. Trên màn hình chính là những khung hình tôi vừa vẽ xong: nam nữ chính đang “bàn luận kỹ năng lái xe” (cảnh nóng) trên giường, vài chỗ nhạy cảm còn chưa kịp chèn mã che (censor).
Tôi hét lên một tiếng thất thanh, một tay kéo tuột Cố Ngôn Trạch ra sau lưng, ấn anh lên cửa, hai tay bịt chặt mắt anh lại, mặt đỏ đến mức sắp nổ tung: “Trẻ em không được xem! Cấm nhìn!”
Cố Ngôn Trạch im lặng vài giây, rồi nghiêm túc nói dối trắng trợn: “Không sao, anh nhìn cũng không hiểu đâu.”
“Anh đừng có mà giả vờ thanh thuần! Tôi không tin là anh chưa từng xem phim ‘đen’ bao giờ!” Tôi hậm hực buông tay ra, trừng mắt nhìn anh.
Anh gạt tay tôi ra, cúi đầu, thản nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng khiến tôi gai cả người.
Mặt tôi dần đỏ lựng, dù chột dạ nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: “Chắc chắn là anh xem rồi! Tôi có bằng chứng!”
Cố Ngôn Trạch nhếch môi, giọng trêu chọc: “Thế nếu anh chứng minh được mình chưa xem thì sao?”
“Chẳng lẽ anh đưa điện thoại cho tôi kiểm tra à?” Tôi hứ một tiếng đầy thách thức.
Cố Ngôn Trạch nghiêng đầu không nói gì. Tôi vội quay đi, tắt màn hình máy tính, không dám nhìn anh nữa.
Anh gõ nhẹ ngón tay vào ly “Americano đá pha kỷ tử trần bì” của tôi, bất lực cười: “Kỷ tử trần bì pha với Americano đá, cô giáo Tống lại đang nghiên cứu loại thuốc độc kiểu mới đấy à?”
Tôi: “…”
Trình độ độc miệng của bác sĩ Cố lại thăng cấp rồi.
Tôi xúi anh nếm thử một ngụm, anh quay mặt đi từ chối: “Anh sợ chết lắm.”
Tôi tức đến ngứa răng, bưng ly lên uống sạch chỗ cà phê còn lại, khiêu khích anh: “Anh xem tôi có chết được không!”
Cố Ngôn Trạch nhíu mày, đưa tay nhéo mạnh vào môi tôi một cái, giọng nghiêm nghị nhưng đầy lo lắng: “Mấy lời xui xẻo đó, mau ‘phỉ phui’ đi.”
Tôi không chịu, anh ép bằng được tôi phải “phỉ phui” mấy tiếng mới chịu buông tay, sự lo lắng trong mắt anh mới dần tan đi.
Tôi xoa xoa cái má bị nhéo đau, ánh mắt rơi vào bàn tay anh.
Tay anh bây giờ to hơn hồi cấp ba nhiều, xương khớp rõ ràng, đẹp đến mức không tưởng. Trên khớp ngón trỏ có dán một miếng băng cá nhân.
Ký ức tôi bỗng bay về năm lớp 10.
Hồi đó, tôi mới bắt đầu học vẽ, vẽ mãi mà không xong bàn tay, bèn nhờ Cố Ngôn Trạch làm mẫu đủ mọi tư thế để chụp ảnh làm tư liệu. Những bức ảnh đó đến giờ vẫn nằm trong thư mục tham khảo truyện tranh của tôi.
Bây giờ, thứ tôi vẽ giỏi nhất chính là bàn tay.
Và tất cả, đều là dáng vẻ bàn tay của anh.
“Đang thẩn thờ gì đấy?” Giọng của Cố Ngôn Trạch kéo tôi về thực tại.
Tôi ngơ ngác lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Anh quay người đi ra khỏi phòng, khẽ nói: “Ra đây, để anh đắp thuốc cho cổ tay.”
Đắp thuốc xong thì Cố Ngôn Trạch về. Tôi ngồi trên sofa, gửi tin nhắn thoại cho Thành Tử để than vãn về cái sự độc miệng của anh.
Thành Tử chê tôi: “Mông nam chính bà vẽ vểnh quá rồi đấy, đừng có tham khảo mấy anh người mẫu nam, trông kỳ cục lắm.”
Tôi lười gõ chữ nên gửi luôn tin nhắn thoại, giọng đầy hào hứng: “Mông mấy anh người mẫu sao mà vểnh bằng nam chính nhà tôi được. Với lại, nam chính nhà tôi tham khảo từ Cố Ngôn Trạch đấy, mông anh ta vốn dĩ đã vểnh sẵn rồi, sờ vào cứ mềm mềm…”
Tôi đang nói đến đoạn cao trào thì một giọng nam trầm thấp, khàn khàn đột ngột vang lên sau lưng, khiến hồn vía tôi bay lên mây xanh.
“Mềm mềm?”
Cố Ngôn Trạch không biết đã quay lại từ lúc nào, anh đứng sau lưng tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, lặp lại từng chữ một: “Em… đã sờ rồi sao?”
Tôi sợ đến muốn chết đi sống lại, cả người cứng đờ, mặt đỏ như tôm luộc, cuống cuồng giải thích: “Tôi không có! Tôi nói bừa đấy! Trong mơ! Chắc chắn là trong mơ rồi!”
“Không phải là lén lút sờ à?” Cố Ngôn Trạch nghi ngờ nhìn tôi, từng bước ép sát.
“Tôi không phải là kẻ biến thái!” Tôi đỏ mặt phủ nhận.
Cố Ngôn Trạch bỗng gọi cả họ lẫn tên tôi: “Tống Tri Hạ.”
Hiếm khi anh gọi đầy đủ tên tôi như thế, khiến tôi căng cứng cả người, lòng rối bời hoảng loạn.
“Em… không còn thích người đó nữa rồi nhỉ?”
Đây mới thực sự gọi là “cái chết xã hội” đỉnh cao.