Chương 6: Thực ra chương này mới tới nè!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 6: Thực ra chương này mới tới nè!
Nhìn thấy câu trả lời đó, tôi tức muốn hộc máu, trong lòng thầm mắng chửi Cố Ngôn Trạch tám trăm lần: đồ hẹp hòi! đồ keo kiệt! đồ bủn xỉn!
Vừa mới lết xác về tới căn phòng thuê ở Bắc Kinh, tôi đã nhận được cuộc gọi video từ Thành Tử, hỏi xem tôi đã đến nơi chưa.
“Đến rồi, đến rồi, tôi đang qua nhà bà đón Tiểu Linh Đang đây.”
Tiểu Linh Đang là mèo của tôi, cũng là nguyên mẫu nhân vật chính trong bộ truyện đầu tay “Linh Miêu” của tôi. Đợt Tết vừa rồi tôi gửi nó ở nhà Thành Tử. Tôi mở app đặt xe, phi thẳng đến căn hộ của cô ấy.
Thành Tử vừa mở cửa, Tiểu Linh Đang đã nhào tới quấn lấy chân tôi, kêu “meo meo” rồi cọ quậy không ngừng. Tôi ôm nó nựng nịu hồi lâu mới sực nhớ ra hỏi Thành Tử: “Thằng con nghịch tử nhà tôi không gây rắc rối gì cho bà chứ?”
Thành Tử tặc lưỡi, mặt đầy bất lực: “Cũng không có rắc rối gì lớn, chỉ là nó vừa mới ‘ngủ’ với Đậu Bao nhà tôi thôi.”
Tôi kinh ngạc đến rớt cả hàm, cúi xuống véo mạnh vào mông Tiểu Linh Đang một cái, rồi nhìn Thành Tử bằng ánh mắt nịnh nọt: “Cái đó… sính lễ 100 túi hạt, 1000 lon pate, được không bà?”
Thành Tử quay đầu gọi con mèo Ragdoll nhà cô ấy ra hỏi ý kiến. Đậu Bao đi tới trước mặt con mèo lông trắng nhà tôi, hôn một cái trước bàn dân thiên hạ, làm Thành Tử xót xa không thôi. Hai người chủ đứng nhìn hai con mèo mà dở khóc dở cười.
Thành Tử giữ tôi lại ăn cơm, cô ấy xán lại gần, ngửi ngửi trên người tôi rồi vẻ mặt vừa chê bai vừa xót xa: “Trên người bà toàn mùi thuốc Bắc, tay đã khỏi chưa?”
Tôi gật đầu, rồi kể đầu đuôi ngọn ngành chuyện Tết vừa rồi bị Cố Ngôn Trạch bắt mạch, “chết lâm sàng” vì nhục, rồi châm cứu ra sao cho Thành Tử nghe. Cô ấy cười đến mức suýt té ghế, vừa đập bàn vừa bắt tôi phải gỡ ngay cái app Quark, xóa sạch mấy bộ truyện “nặng đô” kia đi.
Tôi mới không nỡ đâu nhé, bao nhiêu tài nguyên quý báu, toàn là bảo bối của tôi cả đấy.
Thành Tử bỗng nháy mắt, hỏi đầy ẩn ý: “Cái anh bác sĩ Cố đó có bạn gái chưa?”
Tôi định trả lời, nhưng trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh anh ở rạp chiếu phim lúc nói “Tôi không có bạn gái”, tim bỗng hẫng một nhịp, lấp lửng đáp: “Chắc là… chưa đâu.” Cái tính đó chắc không ai thèm rước đâu, không thì sao lại phải đi xem mắt với tôi cơ chứ.
Nghĩ đoạn tôi vẫn chưa trả lời Cố Ngôn Trạch, anh lại gửi tin nhắn tới: [Đã dán thuốc chưa?]
Tôi: [Vẫn chưa về đến nhà.]
Cố Ngôn Trạch: [Giờ này đáng lẽ em phải đến nơi rồi chứ, đi gặp bạn à?]
Tôi: [Sao anh biết?]
Cố Ngôn Trạch: [Ừm.]
… Ừm cái con khỉ gì mà ừm.
Tôi nhắn: [Bạn trai tôi đang ở đây.]
Kèm theo đó là một loạt sticker [Khinh bỉ.JPG].
Tuần thứ hai sau khi đi làm lại, cổ tay tôi bắt đầu đau trở lại, còn nghiêm trọng hơn lần trước. Lúc bận rộn tôi thường quên béng việc chườm nóng, thuốc giảm đau cũng chỉ có tác dụng nhất thời.
Hôm đó tôi vẽ liên tục 8 tiếng đồng hồ không nghỉ, nửa đêm đang ngủ thì bị đau đến tỉnh giấc, phải chạy vào phòng cấp cứu ngay trong đêm để xin thuốc giảm đau.
Thành Tử nhìn bệnh án của tôi, xót xa khuyên nhủ: “Bà vừa đi làm văn phòng vừa vẽ truyện liên tục, cơ thể chịu không nổi đâu. Tôi nghĩ bà nên bỏ bớt một cái đi.”
Thực ra tôi cũng chẳng muốn thế này. Mấy năm trước thu nhập từ truyện tranh không ổn định, cuốn đầu tiên chỉ kiếm được 50 nghìn tệ, cuốn thứ hai thì bị khai tử giữa chừng, tôi suýt thì không có tiền trả tiền thuê nhà. Để duy trì cuộc sống, tôi buộc phải tìm một công việc thiết kế ổn định, sáng chính tối phụ, tan làm lại thức đêm vẽ truyện.
Cũng may, hiện tại bộ truyện thiếu nữ “Đợi Hoa Chầm Chậm Nở” đang có số liệu rất tốt. Lúc bắt đầu hồi năm ngoái, nhờ nét vẽ và đề tài mà nó đã hơi “trending” một chút, tiếp thêm cho tôi dũng khí để kiên trì.
Thành Tử khuyến khích tôi duy trì cập nhật, cô ấy còn giành được rất nhiều cơ hội quảng bá từ bộ phận vận hành, nỗ lực biến bộ truyện này thành “cần câu cơm” lâu dài của tôi.
Tôi xin nghỉ ở nhà hai ngày. Bố mẹ biết chuyện cổ tay tôi lại đau nên ngày nào cũng gọi điện thúc giục tôi xin nghỉ việc hẳn để về nhà dưỡng bệnh một thời gian.
Tôi mở file Word, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. Bản đơn xin thôi việc đã chỉnh sửa vô số lần, nhưng cuối cùng vẫn không dám nhấn gửi cho sếp.
Tôi ôm Tiểu Linh Đang xuống lầu định mua một cây kem cho khuây khỏa. Vừa đi đến cổng khu chung cư, tôi đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cố Ngôn Trạch.
Anh mặc chiếc măng tô đen, đứng trong gió lạnh, dáng người hiên ngang. Nhìn thấy cây kem trên tay tôi, lông mày anh nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết cả con ruồi: “Lại ăn đồ lạnh.”
“Cơ thể thức đêm đến mức thành cái tủ đông rồi, em định tự sản xuất nước giải khát luôn đấy à?”
Tôi: “…”
Vừa mới gặp đã bồi cho một tràng giáo huấn, tôi lườm anh một cái, thắc mắc hỏi: “Sao anh lại ở đây? Đi công tác à?”
Cố Ngôn Trạch “ừm” một tiếng, cúi đầu nhìn chằm chằm Tiểu Linh Đang trong lòng tôi, giọng điệu u ám: “Đến cả con mèo đi theo em cũng bị khí hư, lông lá chẳng có tí độ bóng nào cả.”
Tôi thực sự muốn tìm một cuộn băng dính để dán miệng cái người này lại cho xong.
Hmmm, thực ra cũng hết lời để nói rồi, chỉ là do mắc bệnh cưỡng chế nên chương nào cũng phải có vài câu kết thôi.