Chương 5: Tái ngộ ở Bắc Kinh, anh lặn lội đường xa vì tôi
- Trang chủ
- Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
- Chương 5: Tái ngộ ở Bắc Kinh, anh lặn lội đường xa vì tôi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 5: Tái ngộ ở Bắc Kinh, anh lặn lội đường xa vì tôi
Sau một lần châm cứu kết hợp đắp thuốc, cổ tay tôi thực sự đã nhẹ nhõm hơn nhiều, không còn đau như trước nữa.
“Đắp thuốc một tuần, nhớ đến sớm đấy.”
Năm ngày liên tiếp tôi đều có mặt tại phòng khám đúng giờ, Cố Ngôn Trạch giúp tôi đắp thuốc. Có đôi khi anh đang bận, bắt tôi ngồi đó đợi. Thấy tôi ngồi trên ghế không yên, trợ lý của anh muốn lại gần giúp đỡ nhưng bị anh từ chối thẳng thừng.
“Cậu làm không xong đâu, cô ấy hay cắn người lắm.”
Cậu trợ lý ngạc nhiên nhìn tôi, rồi ôm túi kim châm đi thẳng.
Tôi vô cảm quay đầu, lườm Cố Ngôn Trạch cháy mặt: “Tôi đúng là đang muốn cắn người đấy, Cố Ngôn Trạch.”
Anh không hề giận, ngược lại còn đưa cho tôi một chiếc bình giữ nhiệt màu hồng, bên trong là trà dưỡng sinh nóng hổi: “Uống hết đi rồi mới châm cứu.”
Nói xong anh quay người đi luôn. Tôi vặn nắp bình, hơi nóng hừng hực phả vào mặt khiến tôi phải né ra một chút, rồi lại tò mò ghé mũi lại gần, cảm giác cũng khá dễ chịu.
Tôi nếm thử một ngụm, nóng muốn bỏng lưỡi.
Cả một bình to thế này, định bắt tôi uống đến bao giờ mới xong đây!
Thế là để nhanh được châm cứu, tôi cúi đầu, chu mỏ thổi phù phù vào trong bình. Tôi mất tận hai tiếng đồng hồ mới uống xong, rồi gọi Cố Ngôn Trạch ra đắp thuốc cho mình. Anh đột ngột nói: “Ngày mai đến sớm một chút.”
Tôi định gật đầu nhưng chợt nhớ ra, lại lắc đầu: “Ngày mai tôi phải về Bắc Kinh rồi. Thuốc của hai ngày cuối anh bốc sẵn cho tôi nhé, tôi tự đắp.”
Cố Ngôn Trạch im lặng nhìn tôi một cái, không nói năng gì, quay người đi vào kho thuốc. Anh hốt cho tôi một lượng thuốc đủ dùng trong hẳn một tháng trời, đóng gói kỹ càng rồi ấn vào lòng tôi. Sau đó, anh quay lại tiếp đón bệnh nhân, không thèm nói thêm một lời nào nữa.
Tôi ôm bọc thuốc, trong lòng thấy chua xót khó tả. Tôi lén đi tới gần, nhỏ giọng hỏi: “Không có lời dặn nào của bác sĩ sao?”
Giọng anh bình thản, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Không có.”
Tôi “ồ” một tiếng, chuẩn bị rời đi.
Anh đột nhiên quay đầu nhìn tôi, giọng điệu vừa mỉa mai lại vừa xót xa: “Dù sao em cũng có thèm nghe đâu, nói cũng bằng thừa.”
Tôi ôm bọc thuốc nặng trịch về nhà, nhét vào vali, chiếm hết nửa không gian bên trong.
Buổi tối, bố mẹ tìm tôi nói chuyện nghiêm túc, khuyên tôi nên nghỉ việc về quê, tìm một công việc nhẹ nhàng hơn, đừng ở Bắc Kinh mà tàn phá sức khỏe nữa. Tôi bảo sẽ cân nhắc, nhưng trong lòng rối bời như tơ vò.
Ngày hôm sau, tôi lên tàu cao tốc quay lại Bắc Kinh.
Trên đường đi, tôi chợt nhớ ra trước đó Cố Ngôn Trạch từng dùng “món quà ông nội để lại” để dụ dỗ tôi đi châm cứu, nhưng châm xong rồi vẫn chưa thấy đưa cho tôi.
Tôi do dự rất lâu, cuối cùng gửi cho anh một tin nhắn: [Món quà của ông nội, nhờ anh gửi theo địa chỉ này giúp tôi nhé.]
Hai tiếng sau khi xuống xe, tôi nhận được hồi âm của anh:
[Làm ơn thanh toán phí vận chuyển trước đã.]
Này anh kia, mấy hôm nay sao cái răng tôi nó cứ ngứa ngáy muốn cắn người thế không biết…
(Tác giả ghi chú: Chương này ngược lại còn ngắn đi một cách ngang tàng)