Chương 4: Châm cứu mà cũng bị thả thính, lại còn bị quà cáp dụ dỗ
- Trang chủ
- Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
- Chương 4: Châm cứu mà cũng bị thả thính, lại còn bị quà cáp dụ dỗ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 4: Châm cứu mà cũng bị thả thính, lại còn bị quà cáp dụ dỗ
Trên đường về, mẹ tôi tỏ ra phấn khích một cách bất thường. Bà kéo tay Cố Ngôn Trạch, hỏi han xem bệnh viêm bao gân thì Đông y điều trị thế nào là tốt nhất.
Cố Ngôn Trạch vừa giữ vô lăng, vừa thản nhiên đáp: “Châm cứu, kết hợp với đắp thuốc là có hiệu quả nhất ạ.”
Mẹ tôi lập tức quay sang nhìn tôi chằm chằm, giọng điệu không cho phép thương lượng: “Hạ Hạ, bắt đầu từ ngày mai, con sang chỗ Ngôn Trạch châm cứu, không được thiếu buổi nào đâu đấy!”
Nghe thấy hai chữ “châm cứu”, tôi rùng mình một cái, ký ức tuổi thơ lập tức ùa về như thác đổ.
Ông nội của Cố Ngôn Trạch – ông cụ Cố là một thầy thuốc Đông y lão luyện nổi tiếng vùng này. Thuật châm cứu của ông vang danh khắp tỉnh, hiệu thuốc lúc nào cũng đông nghịt người.
Hồi nhỏ tôi vốn thể trạng yếu ớt, dăm bữa nửa tháng lại phải chạy tới hiệu thuốc, mẹ thường xuyên đưa tôi đến nhờ ông cụ Cố khám bệnh. Lâu dần, tôi trở thành “tiểu dược đồng” của hiệu thuốc, ngày ngày bám đuôi ông cụ để mài thuốc, chạy vặt, không rời nửa bước.
Ông cụ Cố hiền từ và dịu dàng lắm, coi tôi như cháu ruột mà yêu chiều.
Có một lần ông cụ bị ốm không ngồi khám được, tôi thì đang phát sốt, vừa khóc vừa đi tìm ông, miệng còn nói mấy câu ngây ngô: “Ông ơi, nếu ông chết thì con cũng chết theo ông luôn.”
Lúc đó mọi người xung quanh đều cười vì câu nói trẻ con đó, chỉ có mình tôi là khóc đến xé lòng xé dạ.
Khi ấy, Cố Ngôn Trạch đi học về, anh đã ngồi thụp xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi rồi dỗ dành: “Đừng khóc nữa, đồ mít ướt, anh lo cho em. Nếu ông nội không ở đây, anh sẽ lo cho em.”
Nhưng tôi luôn biết rằng, ước mơ của Cố Ngôn Trạch không phải là làm bác sĩ. Anh giống như bố mình, rất yêu văn học, muốn thi vào khoa Ngữ văn để trở thành một thầy giáo.
Thế nhưng cuối cùng, anh lại thi vào trường đại học Đông y hàng đầu, kế thừa sự nghiệp của ông nội, trở thành một bác sĩ Đông y.
Mãi đến năm ngoái khi ông cụ Cố qua đời, Cố Ngôn Trạch mới xin nghỉ việc ở bệnh viện lớn để về tiếp quản hiệu thuốc gia truyền. Lúc đó tôi mới hiểu, anh đã từ bỏ ước mơ của riêng mình để gánh vác di sản của ông nội.
Mẹ tôi hay bị đau lưng, thỉnh thoảng lại sang hiệu thuốc làm vật lý trị liệu, lúc về lại lải nhải với tôi mấy câu về Cố Ngôn Trạch. Đại loại là: “Y thuật của nó tốt lắm”, “Người vừa dịu dàng lại còn là bác sĩ độc thân đẹp trai”…
Tôi nghe đến phát ngán rồi, thế mà bây giờ bà lại bắt đầu bài ca ca tụng cũ rích đó.
Cố Ngôn Trạch mỉm cười khiêm tốn: “Dì quá khen rồi ạ, y thuật của cháu vẫn chưa tinh thông bằng ông nội đâu.”
Suốt quãng đường, mẹ tôi không ngớt lời khen anh tài giỏi, dịu dàng, đẹp trai, độc thân. Tôi bĩu môi, lẩm bẩm phụ họa: “Đúng là chẳng bằng ông nội thật.”
Bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại. Mẹ tôi quay lại lườm tôi một cái cháy mặt, rồi vội vàng xin lỗi Cố Ngôn Trạch, tìm cách chữa thẹn cho tôi: “Nó là đứa nhát gan thôi, không liên quan gì đến tay nghề của con đâu.”
Cố Ngôn Trạch nhìn vào gương chiếu hậu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, giọng nói dịu dàng: “Đúng là như vậy thật.”
Này anh kia, nụ cười đó là có ý gì hả, ngứa răng thật chứ lị…
Về đến nhà, tôi online gửi ảnh chụp cổ tay cho Thành Tử. Cô nàng mủi lòng đồng ý cho tôi nghỉ phép một tuần, đợi qua Tết lên lại thành phố rồi mới cập nhật tiếp.
Nhưng mẹ tôi thì ngày nào cũng giục tôi sang hiệu thuốc của Cố Ngôn Trạch để châm cứu. Bị hối thúc đến phát phiền, tôi bèn trốn biệt ra ngoài, ngồi lì ở Starbucks uống cà phê, định bụng đợi đến tối mịt mới về nhà.
Vừa uống hết ly cà phê thì điện thoại rung lên, là tin nhắn của Cố Ngôn Trạch.
[Dì Phương bảo em sang châm cứu, vẫn chưa thấy đâu?]
[Em lạc đường à? (Kèm địa chỉ)]
[Là em sợ anh, hay là sợ tay nghề của anh?]
Tôi nhìn vào khung chat, phía bên kia hiện trạng thái “đang nhập…”. Chưa kịp trả lời thì tin nhắn mới đã nhảy ra.
[Ông nội có để lại quà cho em, em không muốn tới xem sao?]
Vừa nhìn thấy ba chữ “Ông nội Cố”, lòng tôi mềm nhũn ngay lập tức, không cách nào từ chối được nữa. Tôi thanh toán rồi đứng dậy, phi thẳng đến hiệu thuốc của anh.
Lúc tôi tới nơi đúng vào giờ nghỉ trưa, không có bệnh nhân cũng chẳng có bác sĩ nào khác. Không gian yên tĩnh, khắp phòng phảng phất mùi thuốc Bắc thanh khiết, y hệt như hồi tôi còn nhỏ.
Cố Ngôn Trạch thấy tôi vào liền ngước mắt nhìn, giọng thản nhiên: “Vào phòng trong đi.”
Tôi ngoan ngoãn đi theo anh vào phòng trong, ngồi xuống ghế. Anh hỏi sáng nay tôi ăn gì, vừa rồi uống gì, tôi trả lời từng câu một, nhưng trong lòng thì cứ thấp thỏm nghĩ về món quà của ông cụ Cố.
Cho đến khi thấy anh mở túi kim châm, lấy ra một cây kim bạc nhỏ xíu rồi tiến về phía mình, tôi mới sực tỉnh, sợ đến mức bật dậy định bỏ chạy.
“Tôi không châm đâu! Đau lắm!”
Cố Ngôn Trạch đưa tay ra, nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay tôi không cho chạy, giọng nói dịu dàng mà kiên định: “Không đau đâu, anh không lừa em đâu.”
“Anh điêu! Châm cứu lúc nào chẳng đau!” Tôi đỏ hoe mắt, bóng ma tâm lý châm cứu hồi nhỏ vẫn còn đó.
Cố Ngôn Trạch cúi người nhìn tôi, đáy mắt hiện lên ý cười nuông chiều, khẽ dụ dỗ: “Nếu đau, em có thể cắn anh.”
Tôi bán tín bán nghi, anh lại tiếp tục: “Châm xong là cổ tay em sẽ đỡ ngay, mới có thể tiếp tục vẽ tranh được.”
Nghe đến chuyện có thể hồi phục để vẽ tiếp, tôi lập tức thỏa hiệp, đưa cổ tay ra, nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ: “Thế thì châm nhanh lên!”
Cố Ngôn Trạch khẽ nắm lấy cổ tay tôi, đầu ngón tay hơi lành lạnh, nhẹ nhàng mơn trớn trên da thịt tôi. Tay kia anh cầm kim bạc, hạ châm vô cùng chuẩn xác và vững vàng.
Anh không lừa tôi, thực sự là không đau lắm, chỉ có cảm giác hơi tê tê tức tức một chút thôi.
Tôi không dám nhìn cây kim, vội vàng ngẩng đầu nhìn trần nhà, rồi nghe thấy Cố Ngôn Trạch hỏi: “Tại sao em không cân nhắc việc về quê tìm việc?”
“Vì ở thành phố lớn phát triển tốt hơn. Sếp tôi bảo rồi, năm nay sẽ tăng lương cho tôi gấp ba lần.”
Tôi không nói điêu đâu nhé, trước khi nghỉ Tết sếp đã đích thân nói với tôi như vậy. Nhưng sếp còn bồi thêm một câu: năm nay công việc sẽ bận rộn hơn, lương tăng thì thời gian tăng ca cũng tăng theo.
Tôi ngập ngừng một chút, lí nhí bổ sung: “Có điều là… ngày nào cũng phải tăng ca đến 10 giờ đêm…”
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Cố Ngôn Trạch khẽ hừ một tiếng, giọng nói mang theo chút giận dữ lại xen lẫn xót xa: “Thế thì phải chúc mừng Tống tiểu thư đã được như ý nguyện, để khi vào phòng cấp cứu ICU rồi vẫn có thể tiếp tục sáng tác ‘thần tác’ của mình.”
Tôi sững người, tức giận lườm anh: “Cái miệng anh sao mà độc địa thế hả! Vào ICU cũng cần tiền mà, tôi liều mạng làm việc chẳng phải là để kiếm tiền sao!”
Cố Ngôn Trạch ngước lên nhìn tôi, tức đến mức đôi mắt hai mí biến đâu mất tiêu. Anh nhìn tôi hồi lâu rồi quay người đi thẳng ra ngoài, cánh cửa va vào khung phát ra một tiếng “rầm” khô khốc.
Tôi bĩu môi, nhìn lên tờ lịch điện tử trên tường.
Ủa? Hôm nay mới mùng 7 Tết mà anh ta đã mở cửa kinh doanh rồi, bác sĩ Cố đúng là tận tâm thật đấy.
Đối với một đứa sợ kim như tôi mà nói, châm cứu đúng là “muốn cái mạng già” này mà!