Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm
- Trang chủ
- Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
- Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm
Tôi ôm điện thoại, cuộn tròn trên ghế sofa cười như một con ngốc.
Tin nhắn của Thành Tử cứ nhảy lên liên tục, giọng điệu đúng kiểu “hận sắt không thành thép”: [Tôi bảo sao dạo này bà cập nhật truyện chậm thế, hóa ra là mải yêu đương hả? Tiến triển còn nhanh hơn cả tình tiết bà vẽ nữa!]
Tôi thẹn thùng che mặt, gõ chữ mà lòng bay bổng phơi phới: [Gì cơ, tôi không hiểu bà đang nói gì hết.]
[Đừng có mà giả vờ.] Thành Tử vạch trần ngay lập tức, [Bà với bác sĩ Cố ở bên nhau rồi đúng không?]
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên, thành thật thừa nhận: [… Cứ coi là vậy đi.]
Anh ấy tỏ tình trước. Nụ hôn đó cũng là anh ấy chủ động. Rõ ràng, rành mạch, không phải là mập mờ, càng không phải là ảo giác. Chúng tôi thực sự đã ở bên nhau rồi.
Thành Tử gửi một loạt icon gào thét: [Được lắm! Thế thì bà cứ yên tâm mà vẽ, sau này cổ tay có đau thì đã có “người nhà bác sĩ” cưng chiều rồi, nhất định phải vẽ truyện cả đời cho tôi đấy nhé!]
Đang ôm điện thoại cười khúc khích, sau lưng bỗng vang lên giọng nói quen thuộc: “Cười gì mà vui thế?”
Tôi giật bắn mình, điện thoại suýt thì bay ra ngoài. Cố Ngôn Trạch không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, đáy mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.
“Bí mật.” Tôi giấu điện thoại ra sau lưng.
Anh không hỏi gặng thêm, chỉ đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của tôi. Một vật mềm mại khẽ lồng vào cổ tay tôi. Tôi cúi đầu nhìn, mắt sáng rực lên — đó là một chiếc băng bảo vệ cổ tay màu đen mực, trên đó thêu những hoa văn màu xanh nhạt tinh xảo. Đường kim mũi chỉ rất khéo, kiểu dáng lại nhã nhặn, chẳng giống mấy cái băng y tế xấu xí trên mạng chút nào.
“Đẹp quá!” Tôi giơ cổ tay lên ngắm nghía, ngạc nhiên hỏi: “Anh mua ở đâu thế?”
“Đặt làm riêng đấy.” Đầu ngón tay Cố Ngôn Trạch khẽ lướt qua chiếc băng, giọng thản nhiên: “Có họa sĩ truyện tranh nào đó cứ than vãn băng bảo vệ trên mạng quá xấu, làm ảnh hưởng đến việc sáng tác.”
Mặt tôi nóng bừng: “Anh lại lén xem Weibo của em!”
Cố Ngôn Trạch thản nhiên: “Nó tự gợi ý lên trang chủ, không phải anh lén xem.”
Tôi: “…” Được rồi, anh nói gì cũng đúng.
Đợi anh đi làm việc khác, tôi lén mở Weibo của mình ra, lội qua hàng trăm follower, cuối cùng cũng tìm thấy một tài khoản không mấy nổi bật ở tận dưới cùng. Ảnh đại diện là vân mực đơn giản, không có ảnh tự sướng, không có bài đăng đời thường. Phần giới thiệu chỉ có tám chữ:
“Hạ Trạch lương duyên, Y họa đồng tâm.”
(Hạ là Tống Tri Hạ, Trạch là Cố Ngôn Trạch).
Hóa ra anh ấy đã sớm đặt tôi ở trong lòng.
Tôi chạm vào chiếc băng trên tay, lòng ngọt ngào như muốn tan chảy. Tôi chạy đi tìm Cố Ngôn Trạch, cố tình giả vờ đáng thương: “Đồ đặt làm riêng thế này chắc đắt lắm nhỉ, em không có tiền trả cho anh đâu nha.”
Cố Ngôn Trạch nhướn mày, hơi cúi người, trán khẽ chạm vào trán tôi, hơi thở ấm áp: “Vậy hay là… dùng cách khác để gán nợ?”
Chưa đợi tôi kịp phản ứng, một nụ hôn dịu dàng đã khẽ rơi xuống. Một nụ hôn sâu và nồng nàn.
Anh cọ nhẹ vào chóp mũi tôi, giọng trầm thấp: “Được không?”
Tôi thở dốc, không dám trả lời, đành khẽ cắn vào môi anh một cái xem như sự phản kháng không thành lời. Cố Ngôn Trạch bật cười khẽ, đưa tay ôm lấy eo tôi, lần nữa cúi đầu bao trọn lấy sự hoảng loạn và thẹn thùng của tôi một cách dịu dàng nhất.
Chớp mắt đã đến đêm giao thừa.
Ngoài cửa sổ pháo hoa nổ vang trời, trong phòng khách rộn ràng tiếng cười nói, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp nhà. Tôi tựa vào cửa bếp, nhìn Cố Ngôn Trạch đang đeo tạp dề bận rộn bên bếp lò. Dáng người anh cao ráo, động tác thành thạo, khiến tôi chợt nhớ về chuyện mấy năm trước.
Hồi đó bà nội Cố cười bảo tôi rằng Cố Ngôn Trạch sắp dẫn bạn gái về nhà ăn Tết. Tôi đã nhớ kỹ chuyện đó suốt mấy năm trời, lòng dạ cứ chua xót, khó chịu mãi không thôi.
Tôi tiến lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh từ phía sau: “Này, hỏi anh chuyện này.”
“Ừm?” Anh quay đầu nhìn tôi, tay vẫn không ngừng làm việc.
“Mấy năm trước, chẳng phải anh bảo sẽ dẫn bạn gái về quê ăn Tết sao? Sao sau đó lại không dẫn về nữa?” Tôi ngước lên nhìn anh, “Có phải là chia tay rồi không?”
Cố Ngôn Trạch ngẩn người, mặt đầy ngơ ngác: “Anh nói câu đó bao giờ?”
“Anh đừng có mà giả vờ mất trí nhớ!” Tôi nhéo nhẹ vào eo anh, “Chính tai bà nội nói với em mà!”
Anh dở khóc dở cười, tắt bếp rồi dắt tay tôi ra phòng khách, đi thẳng tới chỗ bà nội đang ngồi cắn hạt dưa: “Bà ơi, trước đây bà nói với Tri Hạ là cháu định dẫn bạn gái về nhà ạ?”
Bà nội ngẩng đầu nhìn chúng tôi, cười đến híp cả mắt, đập tay vào đùi một cái: “Ui dào, bà nói đó là anh họ của Ngôn Trạch mà! Ai mà biết con bé này lại nhớ nhầm sang cháu chứ!”
Tôi: “???” Hóa ra… từ đầu đến cuối đều là hiểu lầm sao?
Tôi đứng hình tại chỗ, nửa ngày không thốt nên lời. Hay lắm Cố Ngôn Trạch, rõ ràng biết tôi hiểu lầm mà anh không chịu giải thích, cứ thế giương mắt nhìn tôi tự mình khó chịu, tự mình ăn giấm chua, tự mình suy nghĩ lung tung.
Tôi hầm hầm quay người, đấm nhẹ vào cánh tay anh một cái: “Anh cố tình đúng không! Anh biết thừa rồi mà không thèm nói cho em!”
Cố Ngôn Trạch đưa tay dễ dàng ôm gọn tôi vào lòng, tiện tay nhón một viên thịt viên vừa chiên xong nhét vào miệng tôi: “Bà xã ơi, ngày Tết không được giận dỗi đâu nhé.”
Viên thịt chiên bên ngoài giòn tan, bên trong mềm mại, thơm nức mũi. Tôi nhai nhai viên thịt, cơn giận bỗng chốc tan biến quá nửa. Thôi được rồi, nể tình anh nấu ăn ngon như vậy, tôi miễn cưỡng tha lỗi cho anh.
Tôi ôm lấy eo anh, ngước mặt lên nũng nịu, giọng nói cố tình hạ thấp thật mềm mại: “Thế em muốn lì xì thật lớn cơ.”
Cố Ngôn Trạch cúi đầu, khẽ hôn lên khóe môi tôi, dịu dàng đến mức không lối thoát. Giọng anh mang theo hơi ấm của những ánh pháo hoa: “Được.”
“Dành hết tất cả những gì lớn nhất cho em.”
Ngoài cửa sổ pháo hoa rợp trời, trong nhà ánh đèn thật ấm áp. Tôi từng nghĩ mình chỉ là một nữ họa sĩ truyện tranh bình thường đến không thể bình thường hơn, ngay cả việc thích một người cũng chỉ dám giấu vào trong tranh, giấu kín nơi đáy lòng.
Mãi đến sau này tôi mới biết. Từ năm 3 tuổi, từ cái ngày ông nội Cố ôm tôi vào lòng để khám bệnh, từ lúc Cố Ngôn Trạch thầm lặng ghi chép lại mỗi lần tôi đau ốm, mỗi lần tôi mỏi cổ tay — cuộc đời tôi đã sớm được một người nâng niu, trân trọng một cách cẩn thận nhất.
Tôi đã vẽ vô số lần sự rung động, vẽ vô số lần những cái kết viên mãn. Và lần này, cuối cùng cũng đã đến lượt chính mình.
Hoa cứ từ từ nở, còn anh đang tiến về phía em.
(Kết thúc)
Ăn mừng truyện kết thúc!! Cuối cùng cũng hoàn rồi!! Thực ra mình không giỏi viết truyện ngọt lắm đâu á.