Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ
- Trang chủ
- Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
- Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ
Những ngày tháng cứ thế trôi qua trong vòng lặp: tái phát, đắp thuốc, châm cứu rồi vật lý trị liệu. Cảm giác đau nhức ở cổ tay dần tan biến, nhưng những rung động không tên trong lòng lại ngày một rõ nét hơn.
Một ngày nọ sau khi châm cứu xong, tôi sực nhớ ra mình đang muốn tìm vài cuốn sách y học cổ truyền để làm tư liệu tham khảo cho truyện tranh, mà lục tung cả nhà vẫn không thấy cuốn nào ưng ý.
Do dự hồi lâu, tôi đành dày mặt nhỏ giọng mở lời với Cố Ngôn Trạch. Anh gần như không cần suy nghĩ, chỉ thản nhiên buông một câu: “Theo anh về nhà lấy.”
Tôi ngẩn người, tim bỗng hẫng một nhịp, mặt đỏ bừng đi theo anh về nhà.
Cố Ngôn Trạch sống trong một căn hộ thông tầng (duplex) kiểu cũ ở tầng thượng. Phòng sách nằm ở tầng trên. Hồi trước tôi cũng từng sang đây vài lần, nhưng từ sau cái lần hồi nhỏ vô tình va phải bộ xương người hoàn chỉnh trong phòng sách rồi sợ phát khóc tại chỗ, tôi chẳng bao giờ dám bén mảng đến gần cầu thang nữa.
Giờ đây rõ ràng đã lớn tướng rồi, vậy mà lá gan chẳng to thêm được bao nhiêu. Vừa bước đến chân cầu thang, bước chân tôi đã vô thức khựng lại, trong lòng thấy rờn rợn.
Cố Ngôn Trạch đi phía trước như thể sau lưng có mắt, đột nhiên quay đầu nhìn thấu nỗi đắn đo của tôi. Đáy mắt anh lướt qua một tia cười nhạt, giọng nói hạ thấp xuống: “Đừng sợ, bộ xương đó dời đi lâu rồi.”
Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn theo sau anh lên lầu.
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng sách ra, một mùi hương thanh khiết trộn lẫn giữa mực và giấy phả vào mặt, mang lại cảm giác sạch sẽ và an tâm. Cả một mảng tường được lấp đầy bởi giá sách, các loại điển tịch y học được phân loại tỉ mỉ, xếp chồng ngay ngắn, nhìn qua là biết thường xuyên được chăm chút kỹ lưỡng.
“Muốn xem cuốn nào thì cứ tự nhiên chọn đi.”
Anh bỏ lại một câu rồi quay sang thu dọn bàn làm việc, để lại cho tôi một bóng lưng thanh mảnh nhưng vững chãi.
Tôi chậm rãi rảo bước trước giá sách, ánh mắt lướt qua những cuốn y thư dày cộp, nhưng tâm trí thì lại treo ngược cành cây. Đột nhiên, thứ gì đó trên bức tường phía bên kia đã thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi.
Trên tường treo một sơ đồ kinh lạc người, mà ngay bên cạnh đó, có dán một bản thảo truyện tranh đã hơi ngả vàng.
Trong tranh là một cô nhóc búi tóc củ tỏi, đang ngồi xổm trước tủ thuốc, vẻ mặt nghiêm túc nhận diện dược liệu, đôi lông mày nhỏ còn nhíu lại. Đứng cạnh đó là một thiếu niên thanh tú, đứng trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ, hơi cúi người, mỉm cười đưa tay ra chỉnh lại vị thuốc mà cô nhóc cầm sai.
Nét vẽ còn non nớt, đường nét đơn giản, thậm chí còn hơi nguệch ngoạc.
Đó là bản thảo hỏng tôi vẽ vu vơ hồi nhỏ. Vẽ xong thì vứt đâu mất, chính tôi cũng chẳng nhớ nổi mình đã để đâu, không ngờ nó lại xuất hiện trên tường phòng sách của Cố Ngôn Trạch.
Tim tôi đập mạnh một cái, theo bản năng kiễng chân định lấy bức tranh xuống xem cho kỹ.
Thế nhưng tay còn chưa chạm tới mép giấy, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã đột ngột vươn ra từ phía sau, nhẹ nhàng ấn giữ bức tranh lại.
“Muốn trộm đồ của anh à?”
Giọng của Cố Ngôn Trạch vang lên ngay sát bên tai, trầm thấp, ấm nóng và mang theo chút trêu chọc.
Tôi lập tức quay đầu lại, cãi lý: “Đây rõ ràng là tôi vẽ mà!”
“Đúng là em vẽ.” Anh bỗng nhiên hơi cúi người, hơi thở ấm áp khẽ phả qua gò má tôi, mang theo mùi thuốc Bắc thanh nhã quen thuộc trên người anh, “Nhưng người trong tranh là anh.”
“Trong đó cũng có tôi nữa!” Tôi cứng cổ, bấm bụng tranh luận.
Cố Ngôn Trạch bật cười khẽ, giọng nói dịu dàng đến mức không tưởng, giống như dòng nước ấm chảy tràn qua trái tim:
“Ừm… Vậy nếu em muốn lấy tranh về, thì phải rước cả anh về cùng nữa.”
Một câu nói nhẹ bẫng đâm trúng tim đen.
Tim tôi hẫng một nhịp, cả người cứng đờ tại chỗ, tai “uỳnh” một cái đỏ bừng lên. Tôi vội vàng ngoảnh mặt đi, liều mạng lùi lại phía sau muốn nới rộng khoảng cách ngột ngạt giữa hai người, giọng nói cũng không kiểm soát được mà trở nên run rẩy:
“Tôi… tôi không hiểu anh đang nói cái gì cả.”
Cổ tay tôi đột nhiên bị anh nhẹ nhàng giữ lấy.
Lực không mạnh nhưng rất chắc chắn, khiến người ta không thể trốn chạy.
Cố Ngôn Trạch cúi đầu, ánh mắt nghiêm túc và tập trung, nhìn thẳng vào mắt tôi, không một chút đùa cợt, không một chút trêu ghẹo, chỉ còn lại sự chân thành nặng trĩu.
Anh gọi tôi: “Tống Tri Hạ.”
Hiếm khi bị anh gọi cả họ lẫn tên như thế, tôi quên cả thở.
Giây tiếp theo, ba chữ rõ ràng, trang trọng, được thốt ra từng chữ một trong bầu không khí yên tĩnh, đập mạnh vào lòng tôi:
“Anh thích em.”
Đôi môi bỗng cảm nhận được một sự chạm nhẹ dịu dàng.
Rất nhẹ, rất mềm, lành lạnh, mang theo hơi thở sạch sẽ đặc trưng của anh, đầy nâng niu nhưng cũng vô cùng kiên định.
Anh khẽ buông tôi ra, đáy mắt lấp lánh những tia sáng vụn vỡ, rồi lại nhỏ giọng lặp lại một lần nữa, dịu dàng đến mức khiến người ta muốn đắm chìm mãi không thôi:
“Anh rất thích em.”
Tôi đứng ngây ra đó, đại não hoàn toàn trống rỗng.
Một nụ hôn định tình, hay là một nụ hôn… định cả chung thân?
Đến cả khả năng suy nghĩ, trong khoảnh khắc này, cũng đã bị anh tước đoạt hoàn toàn.
Hê hê hê…