Chương 10: Nhịp tim 132, em đang căng thẳng cái gì?
- Trang chủ
- Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
- Chương 10: Nhịp tim 132, em đang căng thẳng cái gì?
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 10: Nhịp tim 132, em đang căng thẳng cái gì?
Câu nói đầy ẩn ý và thấu triệt của Cố Ngôn Trạch nhẹ nhàng rơi vào không trung, nhưng nó lại nặng nề đến mức khiến tôi nhất thời chẳng tìm được lấy nửa câu để phản bác.
Cái tâm tư nhỏ nhoi bị chọc thủng cứ thế hỗn loạn trào dâng, tôi theo bản năng né tránh ánh mắt vừa dịu dàng vừa như thấu thị của anh.
Tôi quýnh quáng móc điện thoại ra, nhấn vào kệ sách trên app Quark định bụng đánh lạc hướng sự chú ý. Màn hình vừa sáng lên, đập vào mắt toàn là những bộ tiểu thuyết tôi sưu tầm: “Anh rể và tôi”, “Sự dịu dàng của anh trai kế”, “Giáo sư, xin hãy kiềm chế”… toàn một màu sắc “cấm kỵ” đầy kịch tính.
Đến lúc này tôi mới hậu đậu nhận ra, hình như mình đúng là đặc biệt thiên vị cái kiểu vừa “thả thính” vừa “ngược luyến” kích thích thế này.
Đang âm thầm tự kiểm điểm thì bên cổ đột nhiên áp lên một sự mát lạnh. Cảm giác đó thanh thanh, mang theo hơi thở sạch sẽ đặc trưng của Cố Ngôn Trạch, không phải là cái nóng rẫy khi da thịt kề sát, mà là sự vững chãi của đầu ngón tay khi chạm nhẹ vào mạch đập.
Cả người tôi cứng đờ như có dòng điện chạy qua. Ngón tay anh ấn chuẩn xác lên mạch đập ở hõm cổ tôi, động tác tự nhiên và chuyên nghiệp, hoàn toàn là phong thái của một bác sĩ khi thăm khám. Thế nhưng khi đặt lên người tôi, nó lại vô duyên vô cớ thêm vài phần ám muội khiến tim tôi hoảng loạn.
Giọng anh thong thả vang lên bên tai, trầm thấp êm ái, lại mang theo vài phần quyết đoán và thong dong của người thầy thuốc: “Nhịp tim 132, em đang căng thẳng cái gì?”
“Tôi không có!” Tôi như bị điện giật mà bật nảy lên, dùng lực đẩy anh ra. Tai tôi nóng đến mức có thể rán được trứng, đến cả giọng nói cũng mang theo vài phần hoảng loạn không giấu giếm: “Tôi mới không thèm căng thẳng nhé, anh đừng có mà nói bậy!”
Cố Ngôn Trạch bị tôi đẩy lùi lại nửa bước, ý cười trong đáy mắt không sao giấu được, khóe mắt cong cong đầy sự dịu dàng thấu hiểu. Không đợi tôi tiếp tục lùi lại né tránh, anh đã đưa tay kéo tôi trở về, động tác không cho phép cự tuyệt. Tay kia của anh đã cầm sẵn cây kim châm cứu đã khử trùng, đầu ngón tay vững vàng không mảy may run rẩy, chuẩn – nhanh – hiểm đâm vào cái cổ tay đang đau nhức của tôi.
“Anh không căng thẳng. Nếu anh mà căng thẳng thì người đau sẽ là em đấy.”
Giọng điệu anh bình thản tự nhiên, cứ như đang đọc một lời dặn dò của bác sĩ bình thường nhất trên đời.
Tôi ngẩn người mất hai giây mới ngấm được cái sự “sai sai” trong câu nói này.
Sai quá sai, sai quá là sai luôn ấy chứ!
Trong đầu tôi lập tức hiện lên toàn là những trò chơi chữ và các loại ẩn ý đen tối. Gò má “xoẹt” một cái nóng bừng lên, tôi giơ tay tự tát vào mặt mình hai cái thật mạnh, muốn đánh bay hết mấy cái ý nghĩ xấu hổ đó đi.
“Đừng đánh nữa.” Cố Ngôn Trạch nhẹ nhàng nắm lấy tay phải của tôi, ngăn cản cái hành động tự ngược đời đó lại. Giọng anh bình thản nhưng chữ nào cũng đâm trúng tim đen: “Mặt sẽ béo thêm đấy.”
Tôi trợn tròn mắt: “Anh dám bảo mặt tôi béo à?”
“Không dám.” Anh đáp dứt khoát, nhưng tay thì chẳng hề nương tình, lại đâm thêm một cây kim nữa vào cánh tay tôi.
Cảm giác đau nhói truyền đến, tôi nhíu mày, theo bản năng cắn chặt môi dưới, không dám phát ra tiếng động.
Cố Ngôn Trạch rủ mắt nhìn tôi, giọng nói nhẹ nhàng hơn: “Đau thì cứ kêu ra, đừng cắn môi.”
“Đêm hôm khuya khoắt mà la hét, không phải sẽ khiến người ta hiểu lầm sao?” Tôi lầm bầm phản bác nhỏ xíu, không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.
Anh ngước mắt, giọng điệu bình tĩnh như đang hỏi bệnh: “Cởi đồ ra đi.”
“… Cái gì?” Tôi nghi ngờ tai mình hỏng rồi.
Cố Ngôn Trạch thản nhiên lặp lại: “Để cho người ta hiểu lầm luôn thể.”
Tôi lập tức câm nín, gò má đỏ như sắp rỉ máu đến nơi. Tôi há hốc mồm nhưng chẳng thể thốt ra nổi nửa chữ để phản bác.
Đấu khẩu với vị bác sĩ có y thuật hạng nhất, trình độc miệng đạt cấp max, lại còn biết “thả thính” vô hình này, tôi chưa bao giờ thắng nổi. Anh luôn có thể dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra những lời khiến tim tôi loạn nhịp nhất, dùng tư thế chính trực nhất để khiến tôi tay chân luống cuống.
Tôi đành ngậm chặt miệng, giả làm người câm, hạ quyết tâm không thèm bắt chuyện với anh nữa. Cứ tiếp tục nói nữa, không biết chừng sẽ bị anh “thả thính” đến mức nào, có khi ngay cả cái tâm tư nhỏ xíu giấu kín bấy lâu trong lòng cũng bị anh nhìn thấu hết sạch sành sanh.
Trong bầu không khí yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng động nhỏ xíu khi châm cứu và nhịp tim càng lúc càng nhanh, càng lúc càng loạn của tôi.
Dù là vậy nhưng mà… bộ tài nguyên đó làm ơn gửi cho tôi một bản với nha tác giả!!