Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Sau

Chương 1: Hiện trường “cái chết xã hội” ngày Tết

  1. Trang chủ
  2. Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
  3. Chương 1: Hiện trường “cái chết xã hội” ngày Tết
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1: Hiện trường “cái chết xã hội” ngày Tết

Gió tháng Chạp mang theo hương vị Tết, thổi những chiếc lồng đèn đỏ trong ngõ nhỏ đung đưa. Trong xóm thoang thoảng mùi thịt kho và những món cơm nhà, tiếng trò chuyện rôm rả vang lên sau những cánh cổng lớn. Chỉ duy nhất có một khung cửa sổ là rèm cửa kéo kín mít, trông chẳng khác nào một căn phòng tối biệt lập với thế giới.

 

Tôi, Tống Tri Hạ, một nữ họa sĩ truyện tranh kiêm “kẻ làm thuê” cho các app, ban ngày thì dính chặt lấy giường như bị hàn chết, ban đêm thì tinh thần phấn chấn đến mức có thể “tu tiên”. Lúc này, tôi đang ôm chặt gối, thực hiện chế độ “gắn kết chuyên sâu” với chiếc giường thân yêu.

 

Ngoài trời nắng đã lên cao, kim giờ chỉ chuẩn con số 12. Đồng hồ sinh học hôm nay: 5 giờ sáng nhắm mắt, sau 12 giờ trưa thì thức dậy ngẫu nhiên. Hiện đang trong trạng thái ngủ đông sâu, xin đừng làm phiền, ai làm phiền là tôi sẽ xù lông, sau đó sẽ tiếp tục mang bộ dạng xù lông đó đi ngủ tiếp.

 

Tiếc thay, mẹ tôi – người luôn mong con gái hóa rồng và không thể chịu đựng nổi việc thấy tôi nằm ườn dù chỉ một giây – hoàn toàn không mắc bẫy trò giả chết này.

 

“Tống Tri Hạ! Dậy ngay cho mẹ! Mặt trời đốt đến mông rồi, con định nằm đấy mà ấp ra một ổ gà con luôn hả!”

 

Giọng nói đầy nội lực xuyên qua cánh cửa, làm màng nhĩ tôi ong ong. Tôi vùi đầu vào chiếc chăn nhung san hô, tiếp tục giả chết.

 

Nửa tháng nghỉ Tết về nhà, tôi đã triệt để thực hiện phương châm “ngày không dậy, đêm không ngủ”. Đêm đến thì thức khuya vẽ bản thảo truyện tranh, cày tiểu thuyết, lướt mạng, thức đến khi trời sáng rõ là chuyện thường tình. Ban ngày thì ngủ bất di bất dịch đến tận trưa. Những lời mẹ mắng tôi có thể tập hợp thành một cuốn sách mang tên “Phê phán thiếu nữ ở nhà hiện đại”.

 

Tôi vốn tưởng hôm nay cũng giống như mọi khi, mẹ mắng vài câu, thấy tôi trơ lì ra đó rồi sẽ thở dài xuống bếp bận rộn, mặc kệ tôi tiếp tục mặn nồng với cái chăn.

 

Vạn lần không ngờ, hôm nay lại biến thành hiện trường “cái chết xã hội” (social death) quy mô lớn của đời tôi.

 

Mẹ tôi thấy trong phòng không có động tĩnh gì, liền vặn khóa mở cửa, một tay hất tung chăn của tôi ra. Giọng bà mang theo sự phấn phấn khích không giấu giếm, như thể vừa nhặt được báu vật: “Mau dọn dẹp đi! Con trai dì Cố đối diện về rồi kìa! Cậu ấy bây giờ là bác sĩ Đông y ở bệnh viện lớn, chuyên nghiệp lắm. Tiện thể để cậu ấy bắt mạch cho con. Chẳng phải mấy hôm trước con cứ kêu đau chỗ này mỏi chỗ kia sao? Để xem cái thân xác đảo lộn ngày đêm của con nó suy nhược đến mức nào rồi.”

 

Ai cơ? Cố… Cố Ngôn Trạch? Á đù?

 

Tôi lập tức bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng, bật dậy như lò xo. Tóc tai bù xù như ổ gà, mắt trợn tròn, cơn buồn ngủ bay sạch tận chín tầng mây.

 

Cố Ngôn Trạch, anh hàng xóm nhà đối diện, từ nhỏ đã là hình mẫu “con nhà người ta” kinh điển. Anh ấy đẹp trai thanh tú, thành tích luôn đứng đầu khối, tính tình lạnh lùng ít nói. Lớn lên, anh thuận lợi thi vào trường y danh tiếng, kế thừa hiệu thuốc của ông nội. Khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, anh mang vẻ cấm dục và xa cách, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người ta vô thức thu liễm hết mọi thói hư tật xấu.

 

Quan trọng nhất, anh ấy là bác sĩ, mà còn là kiểu bác sĩ Đông y giỏi “Vọng, Văn, Vấn, Thiết”, chỉ cần bắt mạch một cái là có thể “bóc trần” hết bí mật của bệnh nhân.

 

Cái thói quen thức đêm suốt 5-6 năm nay của tôi, ngày ngủ đêm bay, nước đá đồ lạnh không rời tay, sinh hoạt rối loạn như một nùi giẻ. Ngón tay anh mà đặt lên cổ tay tôi, chẳng lẽ đến cả mấy bí mật nhỏ nhặt như thức đêm cày truyện 18+, lén lút tích trữ “tài liệu” trên app Quark cũng bị sờ ra sạch sành sanh sao?

 

Quê độ, đây đúng là đỉnh cao của sự quê độ.

 

Không được, người có thể chết, nhưng tuyệt đối không thể bị phanh phui trước mặt bố mẹ.

 

Tôi lập tức ôm chặt chăn, lùi lại thành một cục, đầu lắc như đánh trống, thái độ kiên quyết như tướng sĩ giữ thành: “Con không đi! Người con khỏe như trâu, ăn ngon ngủ kỹ, không cần bắt mạch! Thật sự không cần!”

 

“Cái con bé này sao không biết tốt xấu gì vậy? Khó lắm Ngôn Trạch mới về quê ăn Tết, người ta có lòng sang chơi, con đừng có lề mề nữa!” Mẹ tôi đưa tay kéo lấy cánh tay tôi, “Ngày nào con cũng như con cú mèo ấy, mẹ lo con kiệt sức từ bên trong lâu rồi. Để người chuyên nghiệp xem cho, điều dưỡng lại cơ thể, có gì sai nào?”

 

“Mẹ! Con cầu xin mẹ! Thật sự không cần mà!” Tôi bám chặt lấy thành giường, trong phòng diễn ra một cuộc giằng co sinh tử giữa hai mẹ con.

 

Trong đầu tôi gào thét: Chắc chắn không được để anh ta bắt mạch ra cái gì đó, chắc chắn không được để anh ta biết mình là “lão binh” trên Quark, chắc chắn không được để anh ta biết mình thức đêm đến mức lục phủ ngũ tạng đang biểu tình. Đừng để con phải chết vì nhục mà!

 

Cuối cùng, tôi vẫn không đấu lại được mẹ. Tôi bị bà lôi xồng xộc ra ngoài, vuốt tạm vài cái tóc cho bớt rối rồi bị ấn ngồi xuống chính giữa ghế sofa phòng khách.

 

Dưới sự chú ý của bốn con mắt, tiểu nữ tử vốn đang khép nép trong chính phòng khách nhà mình, lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, va ngay vào một đôi mắt thâm trầm và sâu thẳm.

 

Cố Ngôn Trạch.

 

Vài năm không gặp, anh đã rũ bỏ vẻ gầy gò thời thiếu niên, dáng người càng thêm cao ráo. Anh mặc một chiếc áo phao đen đơn giản, làm tôn lên làn da trắng lạnh. Lông mày và mắt sắc sảo sạch sẽ, sống mũi cao, môi mỏng mím nhẹ, tự thân toát ra vẻ điềm tĩnh, xa cách đặc trưng của bác sĩ. Anh chỉ ngồi yên trên ghế sofa thôi mà khiến bầu không khí cả phòng khách trở nên yên tĩnh và trang nghiêm hẳn.

 

Dì Cố ngồi bên cạnh đang tán gẫu với mẹ tôi, thấy tôi ra liền cười dịu dàng: “Hạ Hạ dậy rồi à. Ngôn Trạch này, đúng lúc lắm, con xem cho Hạ Hạ đi. Mẹ Phương con vừa nói dạo này con bé thấy không khỏe, con xem thử là thế nào.”

 

Cố Ngôn Trạch ngước mắt, ánh nhìn nhẹ nhàng rơi trên người tôi. Đôi mắt đen láy, bình lặng không chút gợn sóng, nhưng lại như có sức xuyên thấu, nhìn thấu mọi sự hoảng loạn của tôi.

 

Tôi bị anh nhìn đến mức da gà nổi rần rần, ngón tay siết chặt gấu áo, trong lòng đã bắt đầu khóc ròng: Thôi xong, phen này tiêu đời nhà ma rồi.

 

Mẹ tôi nhiệt tình quá mức, nắm lấy cổ tay tôi đưa đến trước mặt Cố Ngôn Trạch: “Ngôn Trạch, con mau bắt mạch cho nó đi. Con bé này ngày ngủ đêm bay, dì cứ sợ nó kiệt sức mất. Con có chuyên môn, xem giúp dì xem có cần bốc thuốc bổ gì không.”

 

Tôi liều mạng giãy giụa, rụt cổ tay lại, kháng cự quyết liệt: “Không cần, không cần đâu ạ! Con thật sự không sao mà! Bắt mạch phiền phức lắm, chúng ta cứ ngồi trò chuyện ăn trái cây có phải vui hơn không…”

 

Ngay trong khoảnh khắc tôi và mẹ đang giằng co cực hạn để bảo vệ cổ tay, não tôi đột ngột nảy số. Thấy trên bàn có đĩa quýt đường, tôi vội vàng chộp lấy một quả, chìa ra trước mặt Cố Ngôn Trạch, cố gắng dùng đồ ăn để đánh lạc hướng, phá tan cái hiện trường bắt mạch đáng sợ này.

 

“Anh… anh Cố, anh ăn quýt đi, mới mua đấy, ngọt lắm. Đừng khách sáo, chuyện bắt mạch cứ bỏ qua đi ha…”

 

Tôi nở nụ cười đầy nịnh nọt, tay đưa quýt ra, trong lòng thầm tự đắc: May mà mình thông minh, chuyển chủ đề thành công, phen này chắc không phải bắt mạch nữa!

 

Giây tiếp theo.

 

Đầu ngón tay ấm áp pha chút lành lạnh đột nhiên nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.

 

Lực nắm không mạnh, nhưng mang theo sự vững chãi không thể chối từ. Đầu ngón tay đặt chính xác lên mạch đập của tôi, khẽ ấn xuống.

 

Là Cố Ngôn Trạch.

 

Anh nhận lấy quả quýt, tiện tay đặt sang bên cạnh, bàn tay kia vẫn giữ chặt cổ tay tôi, không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để rút lại. Anh rủ mắt, hàng mi dài buông xuống, vẻ mặt nghiêm túc bắt mạch.

 

Cả người tôi đờ ra tại chỗ, như bị điểm huyệt, đầu thì trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ: Xong rồi, hỏng bét hết rồi, sao trên đời lại có người ngốc như mình cơ chứ.

 

Nhiệt độ từ đầu ngón tay anh truyền qua da thịt, mang theo mùi thuốc Bắc thanh khiết thoang thoảng. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng đầu ngón tay anh đang khẽ mơn trớn mạch đập của mình. Mỗi một giây trôi qua đều giống như đang đóng một dấu mộc đỏ chót lên bản án “tử hình vì nhục” của tôi.

 

Tôi nín thở, không dám thở mạnh, mắt nhìn chằm chằm vào mặt anh, vừa muốn xem biểu cảm của anh, vừa sợ phải chạm mắt. Trong lòng, “phiên bản tí hon” của tôi đã ôm đầu ngồi thụp xuống đất khóc lóc thảm thiết.

 

Anh ấy chắc chắn bắt ra rồi, bắt ra việc mình thức trắng đêm mỗi ngày, bắt ra sinh hoạt hỗn loạn, bắt ra mình…

 

Cố Ngôn Trạch rủ mắt, tay đặt trên cổ tay tôi, im lặng bắt mạch vài giây. Đôi môi mỏng mím nhẹ, cuối cùng anh chậm rãi ngước mắt lên.

 

Đôi mắt đen lặng lẽ nhìn tôi, đáy mắt ẩn chứa một tia cười cợt cực nhạt, nhanh đến mức không kịp bắt lấy. Anh thong thả thốt ra một câu nhẹ bẫng, nhưng chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai tôi.

 

“Có phải thường xuyên thực hiện một số hoạt động đọc lách luật, khó qua kiểm duyệt trên app Quark không?”

 

Bầu không khí rơi vào trạng thái tĩnh lặng như chết chóc.

 

Tôi: “…”

 

Biểu cảm của tôi lúc đó hoàn toàn sao chép y hệt cái meme kinh điển trên mạng – bề ngoài thì bắt chéo chân cười điềm tĩnh, nhưng thực tế thì từ mang tai, gò má đến cổ đều đỏ bừng lên trong tích tắc, đỏ đến mức như sắp rỉ máu, da đầu cũng nóng ran, cả người giống như một con tôm luộc.

 

Đỉnh cao của sự quê độ!

 

Anh ta không chỉ bắt ra tôi thức đêm, mà còn trực tiếp vạch trần thân phận “lão binh Quark”, chuyên tích trữ truyện 18+ của tôi!

 

Tôi ngẩn người, cứng đờ trên sofa, tay chân không biết để vào đâu. Một mặt trong đầu cứ lặp đi lặp lại: Chết rồi, mình chết chắc rồi; mặt khác lại lén lút quan sát phản ứng của mẹ.

 

Còn mẹ tôi, một người phụ nữ trung niên thuần túy không hiểu ngôn ngữ mạng, hoàn toàn không hiểu hàm ý sâu xa của câu nói đó. Bà còn tưởng đó là thuật ngữ y khoa gì đó, liền nhíu mày, lớn tiếng hỏi dồn dập, giọng vang đến mức cả phòng khách đều nghe thấy:

 

“Cái gì mà Quác? Ngôn Trạch, Hạ Hạ nó thực hiện hoạt động đọc gì cơ? Chẳng phải nó vốn lười học lắm sao?”

 

Tôi: “………………..” Rõ ràng câu cuối cùng là dành cho tôi.

 

Người có thể chết.

 

Nhưng không thể chết vì nhục trước mặt người thân.

 

Càng không thể bị người khác vạch trần trước mặt mẹ, rồi lại bị mẹ hỏi dồn dập như vậy!

 

Giây phút này, tôi chỉ muốn tại chỗ đào một cái hố sâu ba thước để tự chôn mình, từ đó bốc hơi khỏi thế gian, không bao giờ xuất hiện trên đời này nữa.

 

Cố Ngôn Trạch vẫn nhìn tôi, ý cười trong mắt đậm hơn một chút, môi mím lại, rõ ràng là đang xem trò đùa của tôi mà không thèm giải thích một câu.

 

Trong lúc cấp bách, tôi nảy ra ý hay, gần như thốt ra ngay lập tức, tốc độ nhanh như súng liên thanh, giọng nói còn run rẩy vì hoảng loạn: “Tiểu thuyết! Con xem tiểu thuyết văn học! Thức đêm xem tiểu thuyết thôi! Thật đấy!”

 

Tôi gần như muốn quỳ xuống lạy Cố Ngôn Trạch rồi. Đại ca ơi, cầu xin anh ngậm miệng lại, cầu xin anh đừng bóc phốt em nữa, em chúc Tết sớm anh luôn!

 

Cố Ngôn Trạch nhìn dáng vẻ hốt hoảng, đỏ mặt đến tận mang tai của tôi, khẽ “ừm” một tiếng. Giọng anh bình thản, nhưng lại bồi thêm một nhát dao chí mạng, từng chữ đâm thấu tim gan:

 

“Tiểu thuyết ‘văn học’ cũng nên xem ít thôi.”

 

Tôi: “…”

 

Mẹ tôi nghe vậy liền hiểu ngay (theo cách của bà), trừng mắt nhìn tôi một cái sắc lẹm. Ánh mắt đó ghi rõ dòng chữ: “Mẹ biết ngay là con chẳng học được điều gì tốt, suốt ngày xem mấy thứ vô bổ”. Sau đó bà lập tức thay đổi sắc mặt, cười híp mắt hỏi Cố Ngôn Trạch:

 

“Còn vấn đề gì nữa không? Ngôn Trạch, con cứ nói hết ra, không phải nể mặt nó.”

 

Tôi trừng mắt nhìn Cố Ngôn Trạch đến mức muốn chuột rút cả mắt, điên cuồng ra hiệu, nhãn cầu sắp văng ra ngoài luôn rồi. Trong ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu: Anh ơi! Cầu xin anh! Im miệng! Đừng nói nữa! Mẹ em sắp cầm chổi đánh em rồi! Tha cho em đi!

 

Tôi dám bảo đảm, cái sự ra hiệu của tôi rõ ràng đến mức bất kỳ ai có chút tinh tế nào cũng đều nên biết điều mà dừng lại, kết thúc cái màn bắt mạch đòi mạng này.

 

Nhưng Cố Ngôn Trạch, anh ta không chỉ giả mù, mà còn thâm độc, cố tình là đằng khác.

 

Anh phớt lờ cái nháy mắt muốn lồi con ngươi của tôi, ngước lên nhìn mẹ tôi, giọng điệu bình tĩnh, nghiêm chỉnh, hỏi một câu khiến tôi muốn thăng thiên tại chỗ:

 

“Cô ấy có bạn trai chưa ạ?”

 

Tôi: “???”

 

Không! Đợi đã!

 

Tại sao chủ đề lại đột ngột tổ lái sang chuyện bạn trai thế kia!

 

Anh không phải đang bắt mạch cho tôi sao? Anh không phải đang nói chuyện tôi thức đêm xem tiểu thuyết sao? Sao tự nhiên lại quan tâm đến tình trạng tình cảm của tôi?
Hơn nữa! Anh hỏi mẹ tôi làm gì! Anh không biết hỏi trực tiếp tôi à!

 

Tôi lập tức xù lông, định há miệng phản bác “Có hay không liên quan gì đến anh”, kết quả mẹ tôi còn nhanh mồm hơn. Bà cướp lời tôi, giọng điệu vừa chê bai vừa bất lực, lớn tiếng nói:

 

“Chưa có! Hạ Hạ nhà dì toàn thui thủi một mình, suốt ngày rú rú trong nhà, cái vòng tròn bạn bè bé tí đến cái bóng con trai cũng chẳng thấy, lấy đâu ra bạn trai!”

 

Nói xong, mẹ tôi còn quay đầu lại, tặng cho tôi một cái lườm cháy mặt. Ánh mắt đó đầy sự “rèn sắt không thành thép”, như muốn bảo: “Con nhìn con xem, đến cái đối tượng cũng không có”.

 

Tôi vừa thẹn vừa giận, gò má nóng đến mức có thể rán trứng. Cổ tay vẫn bị anh nắm nhẹ, tôi muốn dùng sức rút lại để chạy trốn khỏi hiện trường này.

 

“Tôi tự có tay, không cần anh bắt mạch nữa, bỏ ra!”

 

Tôi hầm hầm dùng sức, kết quả đầu ngón tay Cố Ngôn Trạch hơi dùng lực, nhẹ nhàng ấn giữ cổ tay tôi, không cho tôi rút đi. Anh vẫn giữ tư thế bắt mạch, rủ mắt, tiếp tục “chẩn đoán” một cách nghiêm túc.

 

“Đừng động, vẫn chưa xong.”

 

Giọng anh thanh đạm, mang theo uy quyền riêng biệt của bác sĩ, tôi thế mà lại bị anh dọa cho sợ, nhất thời không dám cử động nữa.

 

Giây tiếp theo, anh lại mở miệng, đánh thẳng vào tử huyệt của tôi:

 

“Bình thường hay ăn đồ lạnh đúng không? Nước đá, đồ ăn lạnh, thường xuyên ăn.”

 

Tôi nghe xong, lập tức cứng cổ phản bác, miệng cứng như đá, cười lạnh một tiếng: “Tôi không bao giờ ăn đồ lạnh! Trong bình giữ nhiệt luôn pha kỷ tử, tôi chính là tín đồ dưỡng sinh đây. Đồ lạnh là cái gì? Tôi chạm còn không thèm chạm vào!”

 

Đùa à, lúc này phải cứng miệng đến cùng, tuyệt đối không được thừa nhận!

 

Cố Ngôn Trạch ngước mắt nhìn tôi một cái. Trong đôi mắt đen mang theo sự bất lực nhàn nhạt, còn có chút ý cười dung túng. Anh thong thả bóc trần lời nói dối của tôi:

 

“Là em chưa bao giờ ăn đồ nóng thì có.”

 

Tôi: “…”

 

Qua khóe mắt, tôi thấy rõ ràng khóe miệng mẹ tôi giật giật, nụ cười trên mặt cứng đờ hoàn toàn. Răng bà nghiến lại kêu ken két, rõ ràng đã đến bờ vực bùng nổ. Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của bà.

 

Cố Ngôn Trạch như không thấy dáng vẻ sắp nổi trận lôi đình của mẹ tôi, tiếp tục vững như bàn thạch mà bắt mạch. Anh đưa ra câu hỏi cuối cùng, triệt để châm ngòi cơn giận của mẹ tôi:

 

“Thức đêm đúng không.”

 

Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định. Là! Câu! Khẳng! Định!

 

Tôi bấm bụng nói dối trắng trợn, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đầy lý lẽ: “Tối nào con cũng 9 giờ đúng là đi ngủ, sinh hoạt điều độ, chưa bao giờ thức đêm!”

 

Mẹ tôi: “…”

 

Cố Ngôn Trạch nhìn tôi, môi mỏng mấp máy, dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra sự thật đau lòng nhất:

 

“Là 9 giờ sáng mới ngủ đúng không?”

 

Nghe đến đây tôi lập tức phản bác ngay: “Nói bậy, hôm qua tôi ngủ lúc 5 giờ, sớm hơn 9 giờ nhiều nhé, cảm ơn!”

 

Bùm —-

 

Vừa nói xong, tôi mới nhận ra câu này phản tác dụng cực lớn — mẹ tôi chính thức bùng nổ.

 

“Tống Tri Hạ!”

 

Một tiếng gầm vang lên, chấn động đến mức cửa sổ phòng khách dường như cũng rung rinh.

 

Tôi liếc mắt nhìn, mẹ tôi đã “vút” một cái đứng bật dậy khỏi ghế, xắn tay áo, ánh mắt hung dữ, bắt đầu lục tung phòng khách. Miệng bà còn lẩm bẩm: “Chổi đâu? Chổi nhà mình để đâu rồi? Hôm nay mẹ không dạy dỗ lại cái con ranh này thì không được mà!”

 

Tôi nhìn mẹ cuống cuồng tìm chổi để đánh mình, bên cạnh dì Cố thì đang dịu dàng khuyên ngăn. Rồi nhìn sang Cố Ngôn Trạch đang thản nhiên bắt mạch, vẻ mặt vô tội nhưng đã bóc trần hết sạch sành sanh bí mật của tôi, tôi run cầm cập ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé yếu ớt của mình.

 

– Cố Ngôn Trạch: Anh chỉ nói thật theo yêu cầu của dì thôi mà.

 

– Tống Tri Hạ: Sao những lúc như thế này anh lại ngoan ngoãn nghe lời thế hả?!

Sau

Bình luận cho Chương 1: Hiện trường “cái chết xã hội” ngày Tết

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh [Dịch]
Chương 270 Thần Thông 10/11/2025
Chương 269 Tập Sát 10/11/2025
bia-de-quoc-dai-phan-tac-ban-dich
[Bản dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc
Chương 2452 Tây tiến! (đại kết cục) 29/05/2025
Chương 2451 Đêm rét chém giết! 29/05/2025
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Bác Sĩ, Hài Hước, Hiện Đại, Ngôn Tình
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz