Chương 992 vương bà
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 992 vương bà
Chương 992: Vương bà
Lão phụ nhân này đã ngoài 70 tuổi, nhưng quỷ dị thay, bà ta bỗng dưng mọc răng.
Ban đầu, mọi người chỉ thấy lạ, rồi tặc lưỡi cho qua, cho đến một ngày…
“Vương lão ỉu xìu với mụ dài mồm kia tìm con súc sinh đó nói chuyện phiếm.” Lão phụ nhân kể, bọn họ ngồi nói chuyện ngay ngoài cửa, tưởng bà ta điếc lác không nghe thấy, ai ngờ bà ta chẳng những mọc răng, mà tai cũng thính ra phết, đứng xa xa cũng nghe rõ mồn một.
Lúc ấy, con dâu bà ta sức khỏe không tốt, ngơ ngơ ngác ngác, tinh thần còn chẳng bằng bà ta.
Ngoài cửa, con dâu bà ta than thở: “Tôi chả được nước non gì, hóa ra lại chẳng bằng cái bà già kia, càng sống càng trẻ.”
Mụ dài mồm đáp: “Ấy dà, cô yếu người thế này, khéo lại liên quan đến bà già nhà cô đấy.”
Con dâu bà ta ngơ ngác hỏi: “Ý bà là sao?”
Mụ dài mồm hạ giọng: “Tôi nghe đồn, có kẻ muốn sống lâu hơn, bèn dùng tà pháp trộm tuổi thọ của con cháu.”
“Bà già nhà cô xuống mồ một nửa người rồi, thế mà còn mọc răng, cô bảo có khi nào…” Mụ dài mồm liếc nhìn con dâu bà ta.
Con dâu lão phụ nhân ngây người tại chỗ: “Không, không thể nào…”
Mụ dài mồm dĩ nhiên không dám chắc.
Mụ ta cười khẩy: “Dù sao nếu thật có chuyện đó, thì trong nhà này chỉ có cô là người ngoài, chắc chắn là trộm tuổi thọ của cô rồi.”
Đợi mụ dài mồm đi rồi, con dâu lão phụ nhân càng nghĩ càng thấy khả nghi, thế là nửa đêm khóa trái cửa phòng bà ta.
“Mặc ta gõ cửa, quỳ xuống lạy lục van xin, con súc sinh đó nhất định không mở cửa cho ta.” Lão phụ nhân giờ nhắc lại vẫn còn giận sôi gan.
Dư Sinh gật đầu, xem ra lão phụ nhân có động cơ giết vợ chồng Vương lão ỉu xìu kia là rất lớn.
Có điều, “Chẳng phải con trai với con dâu bà mới là chủ mưu sao? Người bà hận nhất phải là chúng mới đúng chứ?” Dư Sinh hỏi.
“Hồ đồ, ăn nói hàm hồ! Con trai ta có làm gì đâu, nó có biết gì đâu!” Lão phụ nhân nổi giận.
Dư Sinh mặc kệ, lão phụ nhân chỉ đang tự lừa mình dối người mà thôi.
“Được rồi, vụ án đã rõ.” Dư Sinh thở dài, đem cơ sự lão phụ nhân giết người kể lại cho Chu Cửu Phượng bọn họ nghe.
Vụ án khép lại, nhưng hung thủ giết người lại là quỷ, Chu Cửu Phượng hỏi Dư Sinh: “Vậy giờ xử trí bà ta thế nào?”
Dư Sinh lấy ra thẻ phong ấn: “Mụ dài mồm kia cùng lắm chỉ là tòng phạm, Vương lão ỉu xìu thì chẳng có tội tình gì, con trai với con dâu bà ta mới là chủ mưu, chúng ta sẽ đem chúng ra trước công lý. Nhưng bà giết nhầm người, cũng phải trả giá đắt.”
Hắn lắc lắc thẻ phong ấn trong tay, còn chưa kịp nói gì, Ba Cọng Lông đã chen mồm vào: “Đúng, trả giá đắt! Từ nay về sau Tử Thần Thực Tử không có phần của bà! Mục tiêu của Tử Thần Thực Tử chúng ta chỉ có ba chữ, ăn, ăn, ăn! Tuyệt đối không làm chuyện thương thiên hại lý như giết người thế này.”
Ba Cọng Lông còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tống khứ được bà ta, nếu không ngôi vị Lão đại của hắn khéo mà lung lay.
“Ai vừa nãy còn thèm thuồng ăn người, còn chê người ta thận yếu?” Dư Sinh đẩy Ba Cọng Lông ra, ý bảo lát nữa sẽ tính sổ với hắn sau.
“Ta hiện tại đại diện Trấn Quỷ Ti bắt bà, bà có lời gì muốn nói không?” Hắn hỏi lão phụ nhân.
“Bắt? Bắt thế nào?” Lão phụ nhân cười tà mị: “Ngươi còn giết được ta chắc?”
Bà ta là quỷ, muốn đi đâu chẳng được, xuyên tường như đi chợ, trừ phi đối phương là Vu Chúc, nhưng Dư Sinh hiển nhiên không phải.
“Vậy bà đừng lo, bà có chịu nhận tội không, có phản kháng không?” Dư Sinh hỏi.
“Nếu ta phản kháng thì sao?” Lão phụ nhân hỏi.
“Đánh đến khi bà không phản kháng nữa thì thôi.” Dư Sinh đáp.
Lão phụ nhân im lặng, sự lợi hại của Dư Sinh bà ta vừa chứng kiến rồi, chỉ một bước chân, khí thế ngút trời đã áp chế bà ta.
Thấy bà ta không phản kháng, Dư Sinh ném thẻ phong ấn, bạch quang lóe lên, lão phụ nhân biến mất tại chỗ.
Đợi bà ta xuất hiện trở lại, mọi người đều ngỡ ngàng.
Thân thể bà ta không còn còng xuống, nếp nhăn trên mặt cũng biến mất không ít, mặc một bộ áo trắng, trông trẻ trung hơn hẳn, còn có vài phần phong vận.
Ba Cọng Lông trợn tròn mắt: “Cái này, đây, đây là Nhị đương gia?”
Dư Sinh gật đầu, rồi nói với lão phụ nhân: “Từ nay về sau bà là Vương bà, phạt bà vì khách sạn vẩy nước quét nhà 500 năm, ngày đêm không ngừng, 500 năm sau mới được đi đầu thai.”
Vương bà đành phải chấp nhận, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng “Vâng”.
“À phải, xét thấy cái tên này của bà, không bán đồ vật thì phí, tạm thời bà cứ đến Khách Sạn Cá Ướp Muối, theo Tôn Tiểu Yêu, khen lấy khen để khách sạn với chưởng quỹ chúng ta.” Dư Sinh nói, hắn, Dư chưởng quỹ, cũng muốn có chút danh tiếng trong Hoang Vương giới này.
“Ấy”, Ba Cọng Lông đứng trước mặt Dư Sinh, vuốt vuốt ba cọng lông của mình: “Công tử, công tử, ngài câu tôi lên đi?”
“Ta câu ngươi làm gì?”
“Câu lên, tóc tôi sẽ mọc lại, nhanh lên, nhanh lên.” Ba Cọng Lông thúc giục.
Như vậy hắn sẽ ngọc thụ lâm phong, xứng với Vương bà.
Ba Cọng Lông lén liếc nhìn Vương bà, sớm biết thế, lúc trước hắn đã nhường luôn vị trí Đại đương gia, cưới luôn Nhị đương gia rồi.
“Đi một bên, ngươi ba cọng lông thế này là đẹp rồi, sau này cứ gọi là Tam Mao.” Dư Sinh đẩy hắn ra, thu Vương bà, rồi đi xuống núi.
Chuyện con gái Vương lão ỉu xìu tạm thời có thể từ từ tính, giờ trước tiên phải giải quyết chuyện vợ chồng Vương Lão Tam đã.
Huống chi, đã đến giữa trưa, Dư Sinh còn muốn đi ăn củ ấu xào thịt nữa chứ.
Trên đường, Chu Cửu Phượng đột nhiên hỏi Dư Sinh: “Vậy Vương bà rốt cuộc làm sao mà mọc răng mới được?”
Dư Sinh nhìn về phía thôn trang dưới chân núi, thở dài một tiếng: “Chẳng lẽ ngươi cho rằng, ta phạt bà ta ngày đêm không ngừng, vẩy nước quét nhà 500 năm là vì cái gì?”
Đây đâu phải chuyện nhỏ, quét dọn không chỉ một cái khách sạn, mà là quét dọn liên tục không nghỉ ngày đêm trong tất cả các khách sạn, một khắc cũng không được ngơi tay.
Chu Cửu Phượng kinh ngạc há hốc mồm, trên đời thật sự có tà pháp như vậy, nhưng một bà già quê mùa như Vương bà làm sao biết được?
Bí ẩn lại một lần nữa ập đến với Dư Sinh.
Vừa xuống núi, Dư Sinh bọn họ đã nghe thấy tiếng ồn ào trong làng.
Con quỷ tóc dài dẫn đường đang đứng ngoài làng, ngó nghiêng vào bên trong, nhưng bên cạnh có một con chó to, hung tợn nhìn chằm chằm hắn.
Thấy Dư Sinh xuống tới, quỷ tóc dài nói: “Cái thứ lấn yếu sợ mạnh này, canh cái cổng làng, sống ch.ết không cho ta vào.”
“Chúng ta là người của Trấn Quỷ Ti, hắn là ta mời về.” Dư Sinh nói.
Con chó to nhìn Dư Sinh không nói gì.
“Cẩu Tử đâu?” Hắn quay đầu hỏi Diệp Tử Cao: “Gọi đại nhân của các ngươi đến đây.”
“Ha ha, người không bằng chó, đúng là hệ liệt.” Chu Cửu Phượng cười trên nỗi đau của người khác.
“Ừm, Cẩu Tử chức quan còn trên cả ngươi, cái vị thống lĩnh này đấy.” Diệp Tử Cao không vui nói, tiện thể vẫy tay chào Cẩu Tử đang chơi đùa ở đằng xa.
“Cho nên nói…” Phú Nan cũng cười: “Thật sự điều Cẩu Tử tới, thì thủ hạ của ngươi không phải là Cẩu Tử, mà là ngươi.”
Lần này Chu Cửu Phượng cười không nổi: “Dư chưởng quỹ, ta cảm thấy ngài cố ý đến để chọc tức chúng ta đấy.”
“Lời này sai rồi.” Dư Sinh nghiêm trang lắc đầu: “Người tài thì có, Cẩu Tử vẫn là mạnh hơn các ngươi, bản lĩnh mạnh hơn thì khỏi nói, đến cả ngôn ngữ cũng là người, à không, cẩu tài, bây giờ còn có thể giúp chúng ta phiên dịch nữa đấy.”
Nói xong, Dư Sinh bảo Cẩu Tử dịch lại câu “Bọn họ là người của Trấn Quỷ Ti” một chút.
Cẩu Tử vừa định lên tiếng, thì con chó to kia thấy Cẩu Tử xấu xí như vậy, liền ghét bỏ bỏ đi.
“Thấy chưa, ngay cả về tướng mạo, Cẩu Tử cũng có sức uy hϊế͙p͙ hơn các ngươi.” Dư Sinh nói, rồi vẫy mọi người vào thôn.
Bọn họ đi đến cái đài bên hồ nước, thấy trên đài vây quanh kín mít dân làng, bên trong truyền ra tiếng khóc lóc om sòm, tiếng giận mắng.
“Ta làm gì? Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt ta? Các ngươi lũ lưu manh, vô lại, buông bà ra!”