Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 964 giết gà

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 964 giết gà
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 964 giết gà

Chương 964: Giết Gà

“Chút nghiêm túc đi!”

Chu Cửu Phượng nín cười, gõ tay xuống bàn một cái, nói: “Đang phá án đấy!”

“Vụ án gì?” Hồ Mẫu Viễn không hiểu nhìn đám người.

“Liên quan tới ngươi, vụ án lưu manh!” Dư Sinh nói, “Đây là dáng vẻ lưu manh mà mấy cô nương ở cái thôn Chết Đầu Chó kia miêu tả.”

Chuyện ở thôn Chết Đầu Chó, Hồ Mẫu Viễn cũng biết.

Hắn giơ chân lên, nói: “Đây chẳng phải là nói hươu nói vượn sao? Với cái bộ dạng này của ta, cần gì phải đi thông đồng mấy cô nương trong thôn? Ta mà đứng ở đầu đường chưa đến nửa canh giờ, thân thể khẳng định đã thận hư như Diệp Tử Cao rồi, còn cần ta chủ động sao?!”

“Đại gia, có thể đừng nhắc đến chuyện thận hư của ta nữa được không.” Diệp Tử Cao mười phần buồn bực nói.

Hắn không phản bác thì thôi, vừa phản bác một câu, tất cả mọi người lại cười ồ lên, vừa tiến đến Phú Nan lại đi ra ngoài.

Cười xong, Dư Sinh nói: “Lời này ngược lại là thật, hắn chỉ có cơ hội bị lưu manh thôi, chứ làm lưu manh thì e là không được.”

Quái Tai lúc này cũng hỏi vị trí ngôi làng, biết làng cách thành không xa, nàng liền nói: “Không phải hắn làm, mấy tháng nay hắn có ngày nào rời ta quá 2 canh giờ đâu, trừ phi hắn biết phân thân thuật.”

Chu Cửu Phượng khẽ gật đầu, “Chúng ta cũng biết không phải hắn, nhưng có thể khẳng định là, có một yêu quái hoặc người biết pháp thuật cải trang thành bộ dạng Hồ Mẫu Viễn, sau đó đi thông đồng phụ nữ nhà lành.”

“Bà nội nó, đứa nào ăn gan hùm mật gấu, dám đóng giả bộ dạng lão tử!” Hồ Mẫu Viễn vén tay áo lên, giận dữ nói.

Nửa đời trước hắn đã khổ sở vì cái túi da này rồi, vất vả lắm mới được yên ổn mấy ngày, ai ngờ lại có người mạo danh hắn đi giở trò lưu manh.

Chu Cửu Phượng và những người khác nhìn sang Dư Sinh, Hồ Mẫu Viễn hơi bình tĩnh lại cũng nhìn theo.

“Không phải, các ngươi nhìn ta làm gì, chắc chắn không phải ta rồi, thiên hạ còn ai xinh đẹp hơn Thanh dì?” Dư Sinh không hiểu hỏi.

“Đúng, đúng, thành chủ chim sa cá lặn…”, “Khuynh quốc khuynh thành…”

Chu Cửu Phượng và những người khác moi hết ruột gan, đem tất cả lời ca tụng đều tuôn ra.

Thanh dì nghe vậy thì rất hài lòng.

“Chúng ta không nghi ngờ ngươi.” Chu Cửu Phượng an ủi hắn một câu, rồi hỏi: “Ngươi còn nhớ con trai của Hồ yêu vương là Hồ Bất Quy không? Hắn lúc trước cải trang thành bộ dạng Chu Đại Phú, khắp nơi trong thành lừa gạt đó.”

“Hắn? Hắn chỉ có thể biến thành Chu Đại Phú thôi mà.” Dư Sinh nói.

“Nhỡ đâu hắn nói dối thì sao? Trong đám yêu quái mà chúng ta quen biết, hắn là đáng nghi nhất, chúng ta phải tra hắn trước đã.” Chu Cửu Phượng nói.

Dư Sinh gật đầu, cũng phải.

Hồ Bất Quy là con trai của Hồ yêu vương, dù bây giờ đã quy thuận Dư Sinh, nhưng muốn tra công tử nhà hắn, Chu Cửu Phượng vẫn có chút kiêng kỵ.

“Được, ngươi đi thăm dò đi.” Dư Sinh gật đầu, bảo nàng cầm cái thực đơn của khách sạn đi là được.

Cái thực đơn này, cả chữ trên đó đều là độc nhất vô nhị của khách sạn, Hồ yêu vương vừa nhìn liền biết chuyện này là Dư Sinh đồng ý.

Chu Cửu Phượng gật đầu, đúng lúc này, hậu viện vang lên tiếng gà bay chó chạy cùng tiếng kêu thảm thiết của lão hòa thượng.

Chu Cửu Phượng kinh ngạc: “Tiếng gì vậy? Ngoài kia mổ heo hay giết người đấy?”

“Giết gà đấy.” Dư Sinh đứng lên, vén rèm cửa định nhìn thì “Sưu” một tiếng, lão hòa thượng xông vào đại đường.

Con gà mái kia có lẽ cũng biết đại đường là nơi chẳng lành, nên không theo vào, chỉ ở bên ngoài “Ục ục” khiêu khích.

“Chuyện gì xảy ra?” Dư Sinh quay đầu lại, thấy trên đầu lão hòa thượng bị mổ không ít lỗ, còn dính đầy lông gà.

Lão hòa thượng phun lông gà trong miệng ra, “Dư chưởng quỹ, gà của khách sạn ngươi thật không lường được, đợi ta đi nhất định phải mua một con, không nói gì khác, đi ở đại hoang tuyệt đối an tâm, để phòng thân đó.”

Hắn xắn tay áo lên, chỗ xanh, chỗ tím, còn có cả máu.

Tuần Cửu Chương không tin, “Gà của khách sạn làm đấy á?”

“Chứ sao nữa?” Lão hòa thượng vẻ mặt cầu xin nói, trông ông ta thật tiều tụy.

Tuần Cửu Chương cười: “Gà của khách sạn mà lợi hại vậy sao! Dư chưởng quỹ, ngươi phải để lại cho chúng ta mấy con, vừa phòng thân, lại có thể no bụng.”

“Ý tưởng của ngươi cũng giống với Diệp Tử Cao thận hư đấy.” Dư Sinh nói.

“Đại gia!” Diệp Tử Cao đã lười nổi giận, chỉ trách gặp phải bạn xấu.

“Thân là chỉ huy sứ trấn quỷ ti Cẩm Y Vệ, ta hiện tại khảo giáo các ngươi một phen.” Dư Sinh vén rèm cửa lên, ngay khi con gà mái đang khiêu khích kia định bước những bước chân ngắn ngủn bỏ chạy, hắn liền nói: “Các ngươi bắt con gà này cho ta, sau đó làm thịt.”

“Ngươi đánh giá chúng ta thấp quá rồi, một mình Tuần Cửu Chương là đủ.” Sở Từ nói.

Tuần Cửu Chương việc nhân đức không nhường ai, xắn tay áo lên đi, sau đó lại chạy nhanh về.

Không còn cách nào, con gà kia quá linh hoạt, cứ như cá chạch ấy, chạy loạn trong sân, Tuần Cửu Chương không bắt được thì thôi, còn bị nó cào cho một móng.

May mà quần áo Cẩm Y Vệ rắn chắc, nếu không thì cũng chung số phận với lão hòa thượng rồi.

Sở Từ và Bốc Cư trừng mắt nhìn Tuần Cửu Chương, “Vừa bảo ngươi đi, ngươi đã làm hỏng việc rồi, chẳng phải để người khác chê cười Đông xưởng chúng ta sao?”

Bọn hắn quyết định ba người cùng tiến lên, nhưng trong viện vại, đá mài, đồ vật linh tinh quá nhiều, ba người bắt một con gà vẫn rất tốn sức.

“Con gà này ăn cái gì mà lớn nhanh vậy, sắp thành tinh rồi!” Sở Từ vừa bị gà suýt chút nữa mổ vào eo phàn nàn.

“Rau xanh của khách sạn, còn có nước giếng.” Dư Sinh nói.

Sở Từ im lặng, cả ngày ăn mấy thứ có linh lực này, đến con heo cũng có thể nhanh như chớp giật ấy chứ.

Bọn hắn ba người tốn bao công sức, cuối cùng cũng dồn được con gà có tinh thần phản loạn này vào một góc.

“Ha ha, giờ thì xem ngươi chạy đi đâu!” Tuần Cửu Chương quát to một tiếng, nhào về phía con gà mái.

Ai ngờ con gà mái còn có chiêu sau, vỗ cánh bay vọt qua đầu bọn hắn, hướng về phía viện tử rộng lớn phía sau bay đi.

Mắt thấy nó sắp thoát được, đột nhiên một bàn tay vươn ra, tóm lấy cổ gà một cách tàn bạo.

Mặc cho con gà đập cánh, giãy giụa thế nào, bàn tay kia vẫn không buông ra.

Chu Cửu Phượng lấy ra đao, vung vẩy trước cổ gà, quay đầu khinh bỉ ba người Tuần Cửu Chương, “Nhìn xem ba người các ngươi có chút tiền đồ nào không.”

“Ngươi bớt ngồi đó mà châm chọc đi, nếu không phải chúng ta dồn nó vào đường cùng, ngươi có bắt được nó không?” Sở Từ phủi bụi trên người.

“Đừng nói nữa, giết gà trước đã.” Dư Sinh hô.

Chu Cửu Phượng làm ngơ, nói với Sở Từ: “Ta đây là đánh bất ngờ, có liên quan gì đến các ngươi?”

“Không phải ta thả gà ra, chúng ta lại so tài một chút, xem gà chết dưới tay ai?” Chu Cửu Phượng đề nghị.

Sở Từ còn chưa kịp lên tiếng, Dư Sinh đã đi tới nói: “Ta nói, ngươi cầm dao làm gì đấy, gà của ta bị ngươi bóp chết rồi.”

Chu Cửu Phượng sững sờ, nhìn lại, đúng là thật, cổ gà suýt chút nữa bị nàng cắt đứt, con gà chết không nhắm mắt, đã ngừng giãy giụa.

“Cái đó… giết gà phải dùng đao, ta để đao ở đây là để chuyển hướng sự chú ý của gà.”

Chu Cửu Phượng nói mà chính mình cũng tin, gật đầu khẳng định một chút, “Ừm, là như vậy, như thế nó chết sẽ không quá đau khổ.”

“Ngươi bớt xàm đi, máu gà không được xả ra sớm, thịt sẽ không tươi.” Dư Sinh không vui nói.

Hắn rất kén chọn nguyên liệu nấu ăn.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Chu Cửu Phượng nói.

“Chưởng quỹ, hay là ngươi dùng tấm gương cho con gà này sống lại, sau đó lại cắt cổ lấy máu?” Diệp Tử Cao đề nghị.

“Ái chà”, Tuần Cửu Chương nhìn Diệp Tử Cao, “Ngươi không chỉ thận hư, mà lương tâm cũng tàn lụi rồi.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 964 giết gà

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
Vạn Cốt Yêu Tổ (Dịch)
Chương 584 Chung Chương Mục Lục 26/10/2025
Chương 583 Mục Lục 26/10/2025
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz