Chương 952 Đầu trọc
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 952 Đầu trọc
Chương 952 Đầu Trọc
Hắn vén rèm cửa nhìn lại, thấy lão hòa thượng bị Phú Nan đè chặt, Diệp Tử Cao thì bóp cổ.
“Ngươi nói cho ta biết! Rốt cuộc có bao nhiêu tác dụng phụ! Đến khi nào thì mới chữa khỏi cho ta hả!” Diệp Tử Cao gào lên với lão hòa thượng.
“Tiểu Diệp Tử, ngươi đừng kích động, đừng kích động.” Lão ăn mày mắt lòa gần như mù, chỉ có thể dựa vào bóng dáng mơ hồ để túm lấy Diệp Tử Cao.
Đồng thời, ở nơi lão hòa thượng không thấy, lão ăn mày cứ liên tục đạp vào người lão.
Chỉ là mắt lão không được tốt, thỉnh thoảng lại đá trúng chân bàn, đau đến nhăn nhó cả mặt.
“Mỗi một hạt thuốc đều có tác dụng phụ, cái này không trách ta được, khụ khụ,” lão hòa thượng giãy giụa, biện giải.
Diệp Tử Cao không hề buông tay, “Đừng có giảo biện với ông, ngươi nói cho ta biết, đến khi nào thì mới chữa khỏi hoàn toàn?”
“Nhất định có thể chữa khỏi, ngươi buông ta ra trước đã, ngươi bóp ch.ết ta thì chắc chắn không trị được đâu.” Lão hòa thượng ho khan.
Lão ăn mày bên cạnh lay tay Diệp Tử Cao, “Tiểu Diệp Tử, mau buông tay ra đi,” rồi tiện chân đạp cho lão hòa thượng một cước vào hạ bộ.
Dư Sinh thầm nghĩ, nếu một cước này mà đạp vào hắn, thì tuyệt đối là đoạn tử tuyệt tôn.
“Yên tâm đi, có bóp ch.ết ngươi thì chưởng quỹ của chúng ta cũng có thể hồi sinh ngươi được.” Diệp Tử Cao bóp cổ lão nói, “Đến khi nào thì chữa khỏi hả!”
“Khụ khụ, đợi… đợi đến khi ngươi rụng hết tóc, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Lão hòa thượng bất đắc dĩ nói ra sự thật.
Tay Diệp Tử Cao khựng lại, Phú Nan cũng khó hiểu nhìn hắn: “Ngươi có ý gì?”
“Đến khi đầu ngươi trọc lóc, thì cơ thể ngươi cũng khỏi hẳn.” Lão hòa thượng nói.
Hai người nhìn nhau một hồi rồi nhìn lên đầu lão hòa thượng, “Đầu của ngươi cũng vì cái này mà trọc lóc hả?!” Diệp Tử Cao giật mình hỏi.
Lão hòa thượng gật đầu, Diệp Tử Cao vừa mới tỉnh táo lại liền nhảy dựng lên, túm chặt lấy lão hòa thượng.
“Đầu trọc! Ta ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, tư thế hiên ngang, ngươi dám để ta bị trọc đầu, ta bóp ch.ết ngươi!” Diệp Tử Cao quát.
Phú Nan thì không để ý lắm, trọc đầu so với những bí mật khó nói kia thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Dừng tay, dừng tay!” Lão hòa thượng giãy giụa, vội vàng không kịp chuẩn bị, dưới hông tê rần, cả khuôn mặt vặn vẹo hết cả lên.
Dư Sinh thấy rõ, một cước này là lão ăn mày đạp, mà còn là dùng tay đo cẩn thận, sau đó nhằm đúng góc độ mà hung hăng đạp vào.
Thấy bộ dạng kia của lão, lực tay của Diệp Tử Cao cũng nhẹ đi một chút, đồng thời thở hồng hộc.
Dư Sinh đưa cho lão ăn mày một chiếc khăn mặt, “Đưa cho Tiểu Diệp Tử lau mồ hôi đi, một người thận hư, làm ầm ĩ lên như vậy, thật không dễ dàng gì.”
Dư Sinh còn chưa dứt lời, Diệp Tử Cao đã càng thêm tức giận.
Hắn vừa định chửi ầm lên, ra sức bóp để lão hòa thượng nếm thêm chút khổ sở, thì một chiếc khăn mặt chạm vào mặt hắn, nhét thẳng vào miệng.
“Ô ô,” Diệp Tử Cao trừng mắt nhìn lão ăn mày, hai mắt bốc lửa giận dữ.
Lão ăn mày chẳng nhìn thấy gì, kinh hãi nói: “Ngươi lại có thêm tác dụng phụ khác hả, không nói được nữa rồi?”
Phú Nan ngẩng đầu lên, “Ngươi nhét khăn mặt vào miệng hắn làm gì,” vừa dứt lời, “Phốc,” một mùi thối xộc đến.
Lão ăn mày vội vàng rụt tay về, che mũi miệng lại, lại không cẩn thận dính phải một mặt nước bọt của Diệp Tử Cao. Lại bị mùi thối xông vào, tuy không bằng tiểu c.ông tử, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì, “A,” lão ăn mày cúi người, “Không được, ta phải ra ngoài nôn một lát.”
Nói xong, lão ăn mày quay đầu hướng quầy hàng và nhà bếp phía sau đi đến, đụng phải mấy cái bàn cũng không thèm quay đầu lại.
“Ông nội nhà ngươi, đừng có làm bẩn bếp sau của ta,” Dư Sinh vội vàng tiến lên, túm lấy cổ áo sau của lão, ném ra ngoài.
Dư Sinh ra tay khéo léo, để lão ăn mày bay thẳng ra cửa, đến đối diện dưới gốc cây hòe già.
Vừa dừng lại được thì lão ăn mày cũng không nhịn được nữa, ngồi xổm xuống nôn thốc nôn tháo.
Diệp Tử Cao lúc này cũng không chịu nổi, nhưng dù sao cũng đã trải qua hun đúc của tiểu c.ông tử, vẫn còn nhịn được, bởi vậy tuyệt đối không buông tay.
Lão hòa thượng bị hắn đè, gian nan nói: “Đầu trọc cũng không phải là không có cách trị…”
“Ngươi còn dám nhắc đến chuyện trị với ta!” Diệp Tử Cao giận dữ nói.
“Không, không phải ta trị. Trong dược viên khách sạn của các ngươi có một loại cỏ có thể trị được đầu trọc, ngươi xem đầu ta này, đã có gốc rễ tế mao rồi.” Lão hòa thượng nói.
Diệp Tử Cao khẽ giật mình.
Dược thảo trong dược viên là do Thảo Nhi trồng, nếu Thảo Nhi ở đây thì tốt rồi, cần gì đến cái tên lang băm này.
Đối với Thảo Nhi, Diệp Tử Cao vẫn còn tin được, nhưng hắn không tin lão hòa thượng này, “Thật sự không có tác dụng phụ gì hả?!”
Ánh mắt hắn sắc như dao, đâm thẳng vào mắt lão hòa thượng.
Lão hòa thượng không dám giấu giếm nữa, do dự nói: “Cũng không phải, vẫn có một vài tác dụng phụ.”
“Tác dụng phụ gì?!” Diệp Tử Cao lại ấn mạnh xuống.
“Thì… thì là sẽ làm cho dược hiệu của Kim Thương dược mà các ngươi đã uống trong phòng mất hết tác dụng, khôi phục lại như ban đầu.” Lão hòa thượng cẩn thận từng li từng tí nói.
“Phốc,” Dư Sinh phun hết ngụm trà trong miệng xuống đất.
Diệp Tử Cao tức giận, bóp cổ lão hòa thượng nói: “Ý của ngươi là nói, quanh đi quẩn lại một vòng lớn, ông đây tội cũng chịu, cuối cùng chẳng được cái gì hả?!”
Lão hòa thượng bị hắn lay động, cả người đã không ổn.
Dư Sinh vội vàng ngăn lại, “Được rồi, có chừng có mực thôi, bóp ch.ết thì ta cũng mặc kệ đấy, đến lúc đó thận hư của ngươi cũng không trị được đâu.”
Diệp Tử Cao lúc này mới buông lỏng tay, thở hổn hển ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi theo tóc rơi xuống.
Dư Sinh “Chậc chậc” lắc đầu, thận hư thật không tốt.
Lão hòa thượng cũng thở hồng hộc, đứng dậy, xoa xoa cổ họng một hồi lâu mới cảm thấy dễ chịu.
“Lão… ông trời vốn c.ông bằng, cho ngươi một thứ, thì sẽ lấy đi một thứ.” Lão nói.
Diệp Tử Cao liếc xéo lão một cái, lão hòa thượng vội vàng né tránh, “Đầu trọc của ta cũng là như vậy, trên đời làm gì có chuyện không làm mà hưởng, ngươi nói có đúng không?”
Phú Nan nói: “Lời nói tuy không lọt tai…”
“Ngươi đừng nói chuyện!” “Ngươi đừng có thả rắm!” Dư Sinh và Diệp Tử Cao đồng thanh quát.
“Lại là lời nói thật,” Phú Nan nói nốt nửa câu còn lại, ủy khuất nhìn Dư Sinh và bọn họ, sau đó “Phốc” một tiếng vang lên.
“Rốt cuộc là đừng thả rắm hay là đừng nói chuyện?” Phú Nan hỏi, ý nói là do bọn họ không nói rõ ràng, không trách hắn được.
“Có khác gì nhau sao?” Diệp Tử Cao khó chịu nói.
Lão hòa thượng phẩy phẩy tay trước mũi, dưới hông vẫn còn hơi đau, giận dữ nói: “Vừa nãy ai thất đức vậy, đ.ánh người mà lại đ.ánh vào chỗ đó.”
Thấy mọi người đều dồn ánh mắt về phía mình, Dư Sinh vội vàng xua tay phủi sạch quan hệ, “Dù sao không phải ta.”
Lão hòa thượng nhìn chằm chằm hắn, “Chúng ta có nói là ngươi đâu, ngươi chột dạ cái gì?”
“Ta chột dạ hả?” Dư Sinh khó hiểu, bởi vì thật sự không phải hắn.
“Chưởng quỹ, ngươi chột dạ rồi, chẳng qua ngươi đạp hay lắm!” Diệp Tử Cao và Phú Nan đồng thời giơ ngón tay cái lên với hắn.
Bọn họ cũng không nhìn thấy động tác nhỏ của lão ăn mày.
“Không phải, thật sự không phải ta.” Dư Sinh oan uổng.
“Đúng, không phải ngươi,” Phú Nan và Diệp Tử Cao cười trên nỗi đau khổ của người khác nhìn lão hòa thượng, “Thật sự không phải chưởng quỹ của chúng ta.”
“Thật không phải ta.” Dư Sinh còn nói thêm một câu.
“Chúng ta biết, nói không phải ngươi mà.” Diệp Tử Cao và bọn họ nói.
“Nhưng ta cảm thấy rõ ràng là các ngươi đang nói ta.” Dư Sinh nói, hắn hoài nghi bọn họ đang nói hắn, nhưng không có chứng cứ.
Lão hòa thượng vì thế còn tránh xa hắn ra.