Chương 93 bắt quỷ thiên sư
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 93 bắt quỷ thiên sư
Chương 93: Bắt Quỷ Thiên Sư
Khách sạn Hoàng Hôn đẹp đến nao lòng.
Ánh chiều tà nhuộm đỏ những đám mây tựa lông vũ, kéo dài đến tận chân trời.
Hào quang rải lên đám cỏ lau ven hồ, rau xanh, cây táo, hàng rào đậu cô ve non mơn mởn, một cơn gió nhẹ thoảng qua, khẽ lay động, khiến người ta cảm nhận được sự yên tĩnh và ấm áp.
Dư Sinh trở về thu dọn đồ đạc, Thanh dì đứng bên hàng rào, đôi ba câu trò chuyện cùng Nông Thần.
Nàng không nhìn thấy Nông Thần, nhưng cảm nhận được sự hiện diện của ông, và nghe được cả lời ông nói.
Điều khiến nàng kinh ngạc là Dư Sinh lại có thể tiếp xúc với Quỷ Hồn, thậm chí thấy rõ hình dạng của chúng.
Theo nàng biết, thiên phú của Dư Sinh vốn không có khả năng này.
Khi mọi người làm xong việc trong vườn rau và đang nghỉ ngơi, Dư Sinh từ hậu viện đi tới, tay xách hộp cơm, chào hỏi Thanh dì.
Nghe nói Dư Sinh muốn ra hồ tế mẫu, Tiểu Bạch Hồ và Thảo Nhi cũng đòi đi theo.
Ở phương bắc ít có tục lệ thả đèn hoa đăng, nên Thảo Nhi rất muốn được thả một chiếc đèn xuống sông vào ban đêm.
Mẫu thân Dư Sinh chôn thây dưới bụng cá, nên hắn tế bái ở hồ này.
Hắn chỉ tay ra mặt hồ, dọa: “Kia có quỷ, có yêu quái đấy, cẩn thận chúng bắt xuống nước ăn thịt.”
Thảo Nhi và Tiểu Bạch Hồ nghe xong liền lùi bước, mặc cho Dư Sinh và Thanh dì vòng từ hậu viện đi ra ngoài.
Diệp Tử Cao thấy lạ, hỏi: “Thảo Nhi thì thôi đi, ngươi là yêu hồ mà cũng sợ yêu quái à?”
Tiểu Bạch Hồ vẫy vẫy đuôi, chẳng thèm để ý đến hắn, Thảo Nhi thì đỏ mặt tía tai.
Trên trấn có bến tàu, nằm phía sau miếu Thành Hoàng.
Khi đi ngang qua con phố chính, mấy hương thân trên trấn đã ngồi ăn cơm trước cửa nhà.
Họ thấy Dư Sinh xách đèn hoa đăng thì tốt bụng nhắc nhở: “Tiểu Ngư Nhi, đừng có mà lại ngã xuống nước đấy nhé.”
Sau ngày lão gia tử được mồ yên mả đẹp, Dư Sinh một mình ra hồ tế mẫu, lúc thả đèn hoa đăng thì không cẩn thận ngã xuống hồ.
May mà Dư Sinh bơi lội giỏi, ở dưới nước cứ như cá gặp nước, nếu không thì đã chìm nghỉm rồi.
Hương thân trên trấn cho rằng hắn lần trước bị dọa sợ, nên ít ai nhắc đến chuyện Dư Sinh tế mẫu.
Kỳ thật không phải, Dư Sinh là bị quỷ nước dọa sợ.
Khi đi ngang qua miếu Thành Hoàng, Thanh dì đặc biệt đi vào nhìn lướt qua, rồi gật gù: “Không tệ, tuy rằng tranh vẽ không đẹp lắm, nhưng đã rất giống rồi.”
Dư Sinh thấy lạ, hỏi: “Ngươi gặp Thành Hoàng rồi à?”
Thanh dì gật đầu: “Coi như là quen biết đã lâu.”
Dư Sinh mừng rỡ: “Vậy ngươi có thể…”
“Bốp!” Thanh dì vỗ một phát vào gáy hắn.
“Ngươi làm gì thế?” Dư Sinh không phục.
“Để ngươi không nói lời nên nói.”
“Ta còn chưa nói gì mà.”
“Ta biết ngươi muốn nói gì rồi.”
Bến tàu nhỏ phía sau miếu Thành Hoàng gần như không ai dùng, cho dù Ngư Phu Căn thúc cũng chỉ bắt cá ở sông, chứ ít khi ra hồ.
Nhưng ở bến tàu vẫn có một chiếc thuyền nhỏ.
Dư Sinh chèo thuyền, Thanh dì đứng ở mũi thuyền, nhìn đám cỏ lau từ từ tách ra trước mũi thuyền.
Trời đã nhá nhem tối, đám cỏ lau nhuốm màu đen sẫm, chỉ có phần ngọn là còn chút ánh sáng.
Thuyền làm kinh động một con bạch điểu trong bụi lau sậy, nó cô độc bay lên trời, mang theo chút ánh tà dương nhàn nhạt, bay về hướng đông.
Đợi thuyền chèo ra khỏi bụi cỏ lau thì trời đã tối hẳn, chỉ còn những đám mây ở phía tây là còn vương chút hào quang.
“Lại chẳng phải ngày lễ ngày tết, không biết tế bái cái gì.” Dư Sinh đảo mắt nhìn xung quanh, oán trách.
Thanh dì thấy hắn đánh giá chung quanh như vậy thì hỏi: “Có phải ngươi sợ cái gì không?”
“Đương nhiên là không…” Dư Sinh nói được một nửa thì nổi giận: “Móa, lại tới nữa rồi.”
Thanh dì cũng nghe thấy, từ trong hồ vọng lại tiếng gọi hồn: “Dư Sinh, Dư Sinh, Dư Sinh…”
Dư Sinh nói: “Lão tử đáp ứng thì sao, lần trước các ngươi cũng có làm gì được đâu.”
“Vậy ngươi đáp ứng đi.” Một giọng nói chậm rãi tới gần.
“A, có người khác.” Một giọng khác nói.
“Là lão Dư à?”
“Không phải, lão ấy ch·ết rồi.”
“Vậy chúng ta còn lên không?”
“Các ngươi sợ người sống như thế, bao giờ mới câu được người đi đầu thai?” Giọng thứ ba sốt ruột thúc giục.
“Không nhờ được thì thôi vậy, ở dưới nước tốt hơn.”
Thanh dì cười, dường như nhớ lại một kỷ niệm đẹp: “Các ngươi khỏe chứ?”
“Má ơi, là bà ta, chạy mau, chạy mau!” Ba giọng nói vội vàng biến mất.
Dư Sinh kinh ngạc: “Ngươi biết ba cái thứ đó à?”
“Không biết.” Thanh dì lắc đầu: “Lần trước ngươi bị chúng nó dọa xuống nước à?”
“Quỷ mới biết lúc ấy ta vì sao lại đáp ứng một tiếng.” Dư Sinh nói.
Lúc ấy trời cũng chạng vạng tối, hắn tuân theo lời lão gia tử dặn, ra hồ báo cho mẹ hắn một tiếng.
Vừa mang đồ cúng lên thuyền, liền nghe thấy trong hồ có tiếng gọi “Dư Sinh, Dư Sinh”.
Dư Sinh đương nhiên biết đây là quỷ nước đang câu người, ngàn vạn lần không được đáp ứng.
Nhưng chẳng biết tại sao, có lẽ là do trong thâm tâm đã quen thuộc rồi chăng?
Tóm lại, Dư Sinh ma xui quỷ khiến đáp ứng một tiếng, sau đó “ùm” một cái, rơi xuống nước.
“Thật đúng là không nhớ lâu.” Thanh dì khẽ nói.
Dư Sinh không nghe thấy, hắn lấy ra một tấm ván gỗ: “Bây giờ thì biết vì sao ta không dám ra đây rồi chứ, không chừng lại bị chúng nó ăn thịt.”
“Chúng nó không dám đâu.” Thanh dì nói.
Dư Sinh nghi hoặc nhìn Thanh dì: “Ngươi quen chúng nó à?”
“Không biết.”
“Vậy sao ngươi biết chúng nó không dám?”
“Đoán thôi.”
Tiểu dì đã quyết tâm không nói thật, Dư Sinh cũng chẳng còn cách nào.
Hắn bày từng món cúng lên tấm ván gỗ mỏng, có canh thang, rau xào, thịt đầu heo và đậu hũ Ma Bà.
Thanh dì tiếc rẻ nói: “Nếu có cá nướng thì tốt, mẹ ngươi thích ăn cá nhất, nếu là cá biển sâu thì càng tốt.”
Dương Châu phía đông gần biển, không thiếu hải sản, nhưng cá biển sâu thì người thường rất khó mà có được.
Dư Sinh chỉ nhìn Thanh dì, ánh mắt lộ rõ vẻ bất mãn.
“Đừng nhìn ta, đâu phải ta đặt ra quy tắc cho Dư gia đâu.”
“Nhà khác thì tiền nhân trồng cây, hậu nhân hưởng bóng mát, Dư gia thì ngược lại, tiền nhân gây nghiệp chướng, hậu nhân gặp nạn.” Dư Sinh nói.
“Tùm!” Một con cá từ dưới mặt nước nhảy lên thuyền, tạt vào mặt Dư Sinh một vốc nước.
“Phì!” Dư Sinh bắt lấy nó.
“Cẩn thận lão Dư sống lại đấy.” Thanh dì nói.
Dư Sinh đành phải thả nó trở lại xuống nước.
Hắn lấy ra mồi lửa, đốt đèn hoa đăng rồi thả xuống nước, sau đó đặt tấm ván gỗ bày đồ cúng ở giữa những chiếc đèn.
“Cầu nguyện đi.” Thanh dì nói: “Ví dụ như cầu mưa thuận gió hòa chẳng hạn.”
Dư Sinh nhìn nàng: “Ngươi từng thổi nến sinh nhật chưa?”
“Cũng không sai biệt lắm.”
“Khác xa.”
Sau một hồi tranh luận, Dư Sinh nhìn những chiếc đèn hoa đăng trôi bồng bềnh theo sóng nước, mang theo đồ cúng trôi về phía xa.
Dư Sinh được lão Dư nuôi lớn, đối với người mẹ xa lạ này rất là lạ lẫm, nên hỏi: “Nàng là người như thế nào?”
“Một người rất hẹp hòi.”
Thấy đèn hoa đăng biến mất khỏi tầm mắt, Dư Sinh thắp đèn lồng ở mũi thuyền, rồi chèo thuyền về phía bờ.
Sau khi lên bờ, bọn họ vòng qua miếu Thành Hoàng, mượn ánh sáng yếu ớt, thấy một bóng áo trắng phía trước đang lặng lẽ phiêu động.
Dư Sinh không sợ quỷ, nhưng bộ y phục tung bay kia là yêu quái gì?
Hắn không nhịn được mà xích lại gần Tiểu dì: “Phía trước là ai vậy?”
Bóng áo trắng dừng lại, xoay người khom lưng, phát ra âm thanh ngửi đồ vật: “Có mùi quỷ.”
Giọng hắn rất khàn, lại có chút câm, tóm lại là rất khó nghe.
Thanh dì đẩy Dư Sinh ra: “Hắn là người.”
“Người?” Dư Sinh rọi đèn nhìn kỹ, hóa ra bên trong lớp áo trắng là một lão đầu đen nhẻm, gầy trơ xương.
Áo trắng lại quá rộng so với thân hình ông ta, khó trách Dư Sinh nhìn từ phía sau cứ ngỡ là một bộ y phục đang bay.
Ông ta nhìn Dư Sinh với ánh mắt tha thiết, lộ ra mấy chiếc răng vàng hoe, cười hắc hắc: “Tiểu tử, ngươi gặp quỷ rồi.”
“Đúng, ta xác thực gặp quỷ.” Dư Sinh thầm nghĩ, không phải người bên cạnh thì là ai.
“Ta là Tứ Tiền Bắt Quỷ Thiên Sư, ta có thể giúp ngươi.” Tiểu lão đầu nói.