Chương 904 có mơ ước bọn cướp
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 904 có mơ ước bọn cướp
Chương 904: Ước Mơ Của Bọn Cướp
Đợi đám yêu quái rời đi, Diệp Tử Cao lại xoay người, đá mạnh vào bao bố trói Phú Nan.
Tình hình có biến, tuyệt đối không thể để Phú Nan lặp lại những lời như “Chưởng quỹ chính là con trai Đông Hoang Vương, hơn nữa còn vô cùng đáng sợ”.
Phú Nan lần nữa tỉnh lại.
“Có biến rồi, lát nữa chỉ cần nói chưởng quỹ là người bình thường, tuyệt đối không được tiết lộ thân phận của hắn.” Diệp Tử Cao nói nhanh như gió.
Phú Nan nghe rõ mồn một, “Ô ô ngô.” Hắn đáp.
Diệp Tử Cao tưởng hắn hỏi vì sao, vừa định mở miệng giải thích thì Phú Nan đã bị hắn làm cho ngất xỉu lần nữa.
Diệp Tử Cao đành phải lay hắn dậy, “Nếu để lộ thân phận chưởng quỹ, bọn chúng sẽ ném xác chúng ta xuống sông phi tang đấy!”
Phú Nan trợn mắt trừng trừng, rồi lại ngất đi.
Hắn vừa mới gật đầu “biết” mà thôi!
Cuối cùng, sau bữa trưa, hai người được thả ra khỏi bao bố. Ánh sáng chói mắt khiến cả hai không mở nổi mắt.
Khi Diệp Tử Cao thích ứng được ánh sáng, hắn phát hiện mình đang ở trong một ngôi miếu hoang tàn. Phía sau là tượng Phật xiêu vẹo, nửa người nửa yêu, trông thật quái dị.
Có điều, bệ thờ Phật lại sạch sẽ lạ thường, cứ như bị chó liếm qua ấy, không một hạt bụi.
Vừa quay đầu lại, Diệp Tử Cao giật mình. Mấy con yêu quái đang dí sát mặt, cười tủm tỉm nhìn hắn.
“Các ngươi làm gì?!” Diệp Tử Cao ngửa người ra sau, cố gắng giữ khoảng cách với bọn chúng.
Kẻ cầm đầu là một con hùng yêu, dáng vẻ phong trần sương gió. Trên mặt hắn có một vết sẹo dài, kéo từ trên xuống dưới, dù bộ lông gấu mềm mại cũng không che hết được.
Hắn đi đôi giày đặc chế, tay đeo găng trắng.
“Yên tâm, chúng ta không giết ngươi đâu.” Hùng yêu cười híp mắt nhìn Diệp Tử Cao, “Chúng ta chỉ cần tiền thôi. Đương nhiên, nếu ngươi không hợp tác, chúng ta sẽ cướp sắc.”
Gấu lớn vẫy tay, “Răng rắc, răng rắc”, một nữ yêu quái bước ra.
Nhìn thân hình thì ả ta khá cân đối, mặc một chiếc trường sam xinh xắn, có thể coi là một mỹ yêu.
Nhưng tiếc thay, mũi, miệng và cằm của ả lại nhô ra như chó.
Quan trọng hơn là, ả còn có ria mép, gần giống như râu cá trê, mỗi bên sáu sợi, rung rinh theo từng nụ cười.
Diệp Tử Cao sợ hãi, “Hợp tác, hợp tác! Các ngươi muốn gì ta cũng chiều, chỉ cần đừng cướp sắc, làm gì cũng được.”
Nữ yêu quái có chút không cam tâm, liếc xéo hắn, “Tên này đúng là không có chút khí phách nào.”
Ả ta tiến đến bên cạnh Phú Nan, cúi xuống lay hắn, rồi tạo dáng quyến rũ nhất có thể.
Phú Nan từ từ tỉnh lại. Mắt còn chưa mở, mũi đã ngửi thấy không khí trong lành, không khỏi hít sâu một hơi.
Nhưng khi hắn nhìn thấy nữ yêu quái đang nháy mắt đưa tình, Phú Nan chỉ kịp thốt lên một tiếng “Nương ai” rồi lại ngất đi.
Diệp Tử Cao thấy Phú Nan thật đáng thương, không biết xỉu nhiều lần như vậy có bị nhức đầu không.
Nhưng nghĩ đến trí thông minh của Phú Nan cũng chỉ có vậy, Diệp Tử Cao lại thấy mình lo xa quá.
“Chán ghét!” Thấy Phú Nan ngất xỉu, nữ yêu quái hờn dỗi một tiếng, uốn éo người đứng sang một bên, “Mấy tên này thật chẳng hiểu phong tình gì cả.”
Một tên ngốc chạy đến trước mặt ả, “Hì hì” cười ngây ngô, “Ta hiểu, ta hiểu.”
“Hiểu cái đầu ngươi!” Nữ yêu quái chẳng thèm liếc hắn một cái, bỏ đi.
Tên ngốc không để ý, lẽo đẽo theo sau như một con chó.
Gấu lớn mặc kệ bọn chúng, đứng trước mặt Diệp Tử Cao: “Tốt lắm, thức thời mới là trang tuấn kiệt. Ta là một con gấu dũng cảm, rất thưởng thức ngươi.”
Hắn cúi đầu nhìn Diệp Tử Cao, “Chúng ta chỉ cần tiền. Giờ thì nói cho ta biết, ai sẽ đến chuộc các ngươi?”
“Chưởng quỹ của chúng ta.” Diệp Tử Cao đáp không chút do dự.
Gấu lớn liếc hắn một cái, “Là chưởng quỹ khách sạn Thành Đông đêm hôm đó?”
“Đúng vậy.”
“Tốt lắm, bốn trăm xâu tiền chuộc mạng của các ngươi, chưởng quỹ của các ngươi có chịu chi không?” Gấu lớn xòe tay ra.
Dù hắn đeo găng tay, và chỉ xòe ba ngón.
Nhưng Diệp Tử Cao vẫn lắc đầu.
“Cái gì? Bốn trăm xâu cũng không bỏ ra nổi? Vậy ba trăm xâu, các ngươi đúng là đồ ngốc.” Gấu lớn nhượng bộ.
Diệp Tử Cao tiếp tục lắc đầu. Ngươi mới là đồ ngốc ấy, ngươi học toán của Thảo Nhi à?
“Ba trăm xâu cũng không được?!” Đôi mắt gấu bé tí của Gấu lớn trợn tròn, “Ngươi đừng được voi đòi tiên đấy nhé!”
Hắn cắn môi, “Hai trăm xâu, không thể bớt nữa. Bớt nữa thì không đủ tiền bồi dưỡng cho anh em.”
Diệp Tử Cao vẫn lắc đầu. Không đợi Gấu lớn nổi giận, hắn đã nổi trước.
“Ngươi mẹ nó nhìn cái gì, ngươi nhìn ta…” Diệp Tử Cao đứng lên chỉ vào mặt mình, “Nhìn ta này!”
Gấu lớn lùi lại một bước. Đám yêu quái xung quanh cũng bị Diệp Tử Cao làm cho giật mình, ngơ ngác nhìn hắn.
Phú Nan cũng vì tiếng động này mà tỉnh lại.
“Ngươi…” Gấu lớn ngập ngừng, chợt hiểu ra, tiến lên một bước, “Cứ như ta mới là kẻ cướp ấy, ngươi vênh váo cái gì!”
Diệp Tử Cao không hề nao núng, tiến lên nửa bước, ngực chạm ngực, trán chạm trán với Gấu lớn.
“Ta đây không phải vênh váo, ta đang tức giận! Ngươi nhìn ta xem, ta ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, một thiếu niên ngông nghênh như vậy mà chỉ đáng giá một trăm xâu thôi sao? Mắt gấu của ngươi mù rồi à?”
Gấu lớn sững sờ, vô thức lùi lại nửa bước, “Vậy, vậy bao nhiêu?”
“Ít nhất năm trăm xâu!” Diệp Tử Cao hét lớn.
“Ôi!!”
Đám yêu quái kinh ngạc, Gấu lớn thì á khẩu không trả lời được.
Trong mắt hắn, phía sau Diệp Tử Cao chậm rãi tỏa ra một vầng sáng, đó là kim quang, là ánh sáng của tiền bạc.
“Năm trăm xâu có phải hơi nhiều không?” Gấu lớn có chút do dự, nhỡ đâu chưởng quỹ kia không chịu chi thì sao?
Diệp Tử Cao ngẩng cao đầu, ra vẻ thần khí, dạy bảo Gấu lớn: “Đã chọn con đường làm cướp, thì phải có giác ngộ làm cho tốt nhất. Trong đó, ngươi không chỉ cần dũng khí, quyết tâm, bền bỉ, mà còn phải có dã tâm! Đã làm thì phải làm cho tới, đã làm thì phải làm một mẻ lớn.”
“Có ước mơ, năm trăm xâu tuyệt đối không nhiều!” Diệp Tử Cao dõng dạc, “Không có ước mơ, ngươi khác gì cá muối?!”
Không ít yêu quái bị hắn thuyết phục, lớn tiếng hưởng ứng: “Không khác gì!”
Diệp Tử Cao hài lòng gật đầu, quay sang vỗ vai Gấu lớn, “Nhớ kỹ, là mỗi người năm trăm xâu!”
“Hoa”, đám yêu quái lại được một phen kinh hãi.
Dù sao bắt cóc từng cô nương bán đi cũng chỉ được bốn năm trăm xâu, hai gã đàn ông này chẳng có tác dụng gì lớn, bọn chúng cũng không nghĩ sẽ vắt ra được bao nhiêu mỡ.
Vừa rồi Diệp Tử Cao nói năm trăm xâu đã khiến bọn chúng kinh hãi lắm rồi.
Giờ lại còn mỗi người năm trăm xâu, mấy con yêu quái ôm ngực, nghe tim mình “thình thịch” “thình thịch” nhảy loạn.
Cái thứ không đẻ ra con này thế mà lại béo bở đến vậy, thế giới loài người, đám yêu quái quả nhiên không hiểu nổi.
Lúc này, một con yêu quái chui ra, hắn ta lùn tịt như quả bí, “Nói rõ xem, có phải chúng ta mỗi người năm trăm xâu không?!”
“Ách”, Diệp Tử Cao nhìn hắn, “Tiểu huynh đệ, ngươi có ước mơ lớn đấy.”
“Ha ha, ta…” Quả bí lùn chưa kịp nói hết câu đã bị Gấu lớn đá văng, “Đừng để ý đến hắn, hắn là tên ngốc số hai ở đây.”
Tên ngốc đứng cạnh nữ yêu quái cười hề hề, “Ngốc, ngốc.”
Diệp Tử Cao thở dài, tên ngốc này không nghĩ xem ai là tên ngốc số một.
Gấu lớn lúc này đã thay đổi thái độ với Diệp Tử Cao. Sự kính trọng lộ rõ trên mặt hắn, chỉ thiếu nước quỳ xuống bái hắn làm sư phụ.
Hắn nắm lấy tay Diệp Tử Cao: “Nghe quân nói một buổi, hơn hẳn đọc sách mười năm. Vậy, vậy thì một… một ngàn xâu?”
Diệp Tử Cao vừa định gật đầu thì Phú Nan nhảy dựng lên, hét lớn: “Không được!”
“Xoát”, tất cả yêu quái quay đầu nhìn hắn.
Diệp Tử Cao cũng nhìn hắn, không ngừng nháy mắt ra hiệu, thầm nghĩ Dư chưởng quỹ chắc chắn sẽ không bỏ tiền ra đâu, cho thêm hay bớt cũng vậy thôi, ngươi xen vào làm gì?
Phú Nan không để ý đến hắn, nói với Gấu lớn đang mặt mày khó coi: “Một ngàn xâu ít quá!”
“Cái gì?” Tất cả yêu quái ôm ngực, hôm nay mọi chuyện thay đổi quá nhanh, tim bọn chúng có chút không chịu nổi.
“Chưởng quỹ của chúng ta là một tên tài chủ, chuyên môn áp bức những người nghèo như chúng ta. Ít nhất phải thu hắn một ngàn hai trăm xâu, ta mới hả giận.” Phú Nan nói đầy nghĩa khí.
Gấu lớn nhìn vẻ mặt của hắn cũng thay đổi, hai vị này quả thực là thân nhân mà.
Gấu lớn biết nghe lời phải, “Tốt, vậy thì một ngàn hai trăm xâu!”
Hắn quay đầu chỉ vào yêu quái đầu rau cải, bảo hắn cùng quả bí lùn đến khách sạn một chuyến.
Sau đó xoay người, ân cần hỏi: “Hai vị đói bụng chưa?”
“Nhanh, nhanh”, hắn phân phó thủ hạ, “Mang thức ăn lên, toàn món ngon thượng hạng!”