Chương 902 vải quấn chân
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 902 vải quấn chân
Chương 902: Vải quấn chân
“Xé đi, cứ xé đi.”
Dư Sinh thuận tay rót cho mình một chén rượu, chẳng hề sợ hãi, “Chỉ cần mang được thi thể về mồ yên mả đẹp là được.”
“Nghĩ hay nhỉ!” Rau Cải Đầu vỗ chén rượu, “Bọn ta sẽ đem thi thể ném thẳng xuống sông cho cá ăn.”
“Ấy, đừng đừng mà,” Đầu Cá Yêu vội vàng ngăn cản, “Bọn ta là cá, ai lại đi trêu ngươi, chọc giận ngươi rồi đút bọn ta chứ.”
Hắn kéo Rau Cải Đầu lại, quay sang nói với Dư Sinh: “Dư chưởng quỹ, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân thôi mà, ta thấy ngươi đâu có giống người ham tiền đâu?”
“Điều này chứng tỏ mắt ngươi kém thật.” Dư Sinh thầm nghĩ trong lòng.
Có điều, Rau Cải Đầu đã nói muốn ném người xuống sông cho cá ăn, Dư Sinh mà để hắn rời đi thì có chút không ổn.
“Được thôi, ta đổi ý.” Dư Sinh từ sau quầy bước ra, “Vậy số tiền này…”
“Sao hả?” Thấy hắn kéo dài giọng, Rau Cải Đầu có chút sốt ruột, thúc giục một câu.
Dứt lời, Dư Sinh lao đến bên cạnh hắn, tóm chặt lấy hắn, “Tiền thì ta không đưa đâu, nhưng ngươi cũng đừng hòng mà rời khỏi đây dễ dàng như vậy.”
“Cái gì!” Rau Cải Đầu giật mình.
Hắn giãy giụa, định ra tay với Dư Sinh, nhưng Dư Sinh đã nhanh chân tung một cước, khiến Rau Cải Đầu khom lưng ngồi xổm xuống, hoàn toàn mất khả năng hành động.
Cước này nhanh, chuẩn, hiểm, nếu không phải người có nhiều năm kinh nghiệm thì không thể nào đạt tới trình độ thành thạo như vậy.
Đầu Cá Yêu nhìn Rau Cải Đầu đang ôm lấy hạ bộ, rồi lại nhìn Dư Sinh, kinh ngạc đến há hốc mồm.
Ngược lại, Đầu To Yêu Quái lại cảm thấy hả hê, đáng đời cái thằng này lúc nào cũng nghênh ngang.
“Muốn lấy tiền của Dư Sinh ta, ngươi đừng hòng. Nhưng người thì ta cũng muốn cứu. Hiện tại vừa hay, giữ ngươi lại đây làm con tin, ta sẽ dùng một mạng đổi một mạng.” Dư Sinh đưa đĩa tôm say cho Đầu Cá Yêu để hắn tiếp tục ăn, còn hắn thì ngồi xuống bên cạnh, nhìn Rau Cải Đầu.
“Ngươi… ngươi…” Rau Cải Đầu cố gắng nhịn đau, “Hai quân giao chiến, không chém sứ giả, ngươi… ngươi không ra gì.”
“Cũng đúng.” Dư Sinh rất tán thành, “Vậy thế này đi, ta bắt cóc ngươi, nếu các lão đại của ngươi không giao 2000 xâu tiền, thì đừng hòng chuộc ngươi về.”
Dư Sinh chỉ nói vậy thôi, chứ trong lòng đã có chủ ý khác, nhưng vừa nói ra, hắn lại thấy phi vụ này có vẻ béo bở, kiếm tiền nhanh đấy chứ.
Đợi Phú Nan và Diệp Tử Cao trở về, có thể bảo bọn hắn ra ngoài làm vài chuyến nữa.
“Ngươi… ngươi nằm mơ đi, lão đại của bọn ta tuyệt đối sẽ không vì ta mà bỏ tiền ra, càng sẽ không vì vậy mà bỏ mặc bọn chúng.” Rau Cải Đầu nói.
Ý hắn là Dư Sinh đừng giở mấy trò mèo này, chỉ có ngoan ngoãn giao tiền ra thì may ra còn chuộc được hai người kia về.
“Còn nữa, một khi ta không trở về, hoặc nếu ta có sơ suất gì, hai người kia cũng sẽ phải chịu trừng phạt tương ứng.” Rau Cải Đầu nói thêm.
Dư Sinh thở dài, “Vậy xem ra ngươi đúng là không thể quay về rồi, ngươi mà trở về, chẳng phải Phú Nan và Diệp Tử Cao sẽ tuyệt tự sao?”
“Phú Nan thì bỏ đi, chứ Diệp Tử Cao mà tuyệt tự thì Hắc Nữu sẽ tìm ta liều mạng mất.” Dư Sinh lắc đầu, rồi nhấc Rau Cải Đầu đang ngồi xổm dưới đất dậy.
Hắn quay sang nói với mấy con yêu quái: “Mấy người cứ ăn tiếp đi, ta ra sau bận chút việc.”
Dưới ánh mắt của ba con yêu quái, Dư Sinh đi qua tấm bình phong.
“Ngươi làm gì!” Rau Cải Đầu rốt cục khẩn trương, hắn phát hiện ra, cái tên trước mặt căn bản không hề đi theo lối thông thường.
“Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi đâu.” Dư Sinh vỗ nhẹ vai hắn, dứt lời, “Bốp!”, một chưởng đánh hắn ngất xỉu.
Sau đó, Dư Sinh dùng tấm gương cứu sống Rau Cải Đầu.
Vừa tỉnh lại, Rau Cải Đầu nhìn thấy Dư Sinh, cơn đau thấu xương khiến hắn run rẩy cả người.
Rau Cải Đầu kinh hãi nói: “Ngươi… ngươi đã nói là không giết ta, quân tử nhất ngôn…”
“Ngươi chết rồi à?” Dư Sinh hỏi.
Rau Cải Đầu nhìn thân thể mình, hoàn hảo không chút tổn hại, không khỏi ngẩn người, dường như cơn đau vừa rồi chỉ là một giấc mộng.
Chưa kịp để hắn hiểu ra, Dư Sinh lại vung tay đánh tới, cơn đau lại ập đến, “Ngươi…” Rau Cải Đầu trừng mắt nhìn Dư Sinh, rồi tắt thở.
Dư Sinh lại hồi sinh hắn.
Khi Rau Cải Đầu mở mắt ra, hắn thấy Dư Sinh đang cầm một con dao, “Ngươi cũng thấy đấy, ta có thể giết chết ngươi, cũng có thể cứu sống ngươi.”
“Bây giờ, chúng ta chơi một trò kích thích nhé, ta sẽ rạch vài đường, để ngươi từ từ chảy máu đến chết, ngươi thấy thế nào?” Dư Sinh cười hỏi.
“Đừng, đừng mà,” Rau Cải Đầu vội vàng lắc đầu, cơn đau thấu tim gan vừa rồi đã khiến hắn không nói nên lời.
“Vậy thì tốt, ngươi phục chưa?” Dư Sinh hỏi.
“Phục rồi.”
“Ta bảo ngươi làm gì thì ngươi làm cái đó?”
“Ừm!” Rau Cải Đầu gật đầu.
“Rất tốt,” Dư Sinh lấy ra thẻ phong ấn, trực tiếp phong ấn con yêu quái đã không còn chút ý chí phản kháng nào.
Dư Sinh lại thả hắn ra, dẫn hắn ra hậu viện, rồi tiến vào đại đường.
Đầu Cá Yêu luôn dò xét bên này, thấy Rau Cải Đầu bình yên vô sự thì mới thở phào, “Nghe động tĩnh, ta cứ tưởng ngươi giết hắn rồi chứ.”
“Sao có thể chứ, ta còn đang đợi để cứu người mà.” Dư Sinh nói.
Rau Cải Đầu cười một tiếng, vừa định nói gì đó thì từ ngoài cổng lại có một con yêu quái tiến vào, dáng vẻ như quả bí ngô.
“Sao lâu thế, thằng nhãi kia chịu chuộc người không?” Quả Bí Ngô hỏi Rau Cải Đầu.
Rau Cải Đầu liếc nhìn Dư Sinh, trong đầu lập tức vang lên mệnh lệnh của hắn.
“Chuộc!” Rau Cải Đầu nói, “Hắn bảo bọn ta ban đêm đến lấy tiền.”
Quả Bí Ngô khiêu khích nhìn Dư Sinh, “Nhãi ranh, chuẩn bị sẵn sàng đi, không thì ngày mai bọn ta sẽ mang xác đến cho ngươi.”
Dư Sinh cười không nói, nội gián đã cài vào rồi, ngày mai ai đưa xác cho ai còn chưa biết đâu.
…
Trở lại con đường mưa bụi buổi sáng.
Sau khi nghe nói trong thành Hàn Sơn có thanh lâu, thậm chí còn có cả thanh lâu tài nữ sáng tác “Công Biết”, Phú Nan và Diệp Tử Cao vô cùng hứng thú.
“Chúng ta vào thành dạo thanh lâu đi, thế nào?” Diệp Tử Cao kéo Phú Nan lùi lại một bước, cách xa Dư Sinh và những người khác.
“Được đấy.” Phú Nan gật đầu lia lịa.
“Có điều ta không mang tiền, ngươi cho ta mượn chút đi.” Diệp Tử Cao nói.
Phú Nan nhìn Diệp Tử Cao từ trên xuống dưới, “Ngươi đợi chút, ta đi hỏi ý kiến mẹ ta đã.”
Diệp Tử Cao kinh hãi, “Mẹ ngươi chẳng phải chết sớm rồi sao?”
Phú Nan gật đầu, “Đúng thế, cho nên không hỏi được.”
“Đại gia ngươi!” Diệp Tử Cao chửi một câu.
Lúc này bọn họ đã cách Dư Sinh khá xa, mấy con yêu quái đi ngang qua, cười nói: “Ồ, các ngươi muốn đi dạo thanh lâu à?”
Phú Nan và Diệp Tử Cao quay đầu nhìn, hơi nước mờ ảo, chỉ có thể thấy rõ đó là một con yêu quái to con.
“Ta biết một chỗ, ở đó các tỷ muội đặc biệt thích những người anh tuấn như các ngươi, lại còn không lấy tiền.”
Yêu quái nói đến đây, hỏi: “Mà này, các ngươi vẫn còn là trai tân chứ?”
Diệp Tử Cao ngại ngùng không dám thừa nhận, Phú Nan lại không kìm được mà gật đầu.
“Tốt, tốt,” yêu quái vỗ tay, “Không chỉ không lấy tiền của các ngươi, các nàng còn trả thêm cho các ngươi tiền bồi dưỡng nữa.”
“Thật á?!” Phú Nan mừng rỡ, không ngờ rằng sau mấy chục năm độc thân, hắn lại có thứ đáng giá đến vậy.
“Thật.” Yêu quái gật đầu.
“Ở đâu vậy, nói cho bọn ta biết đi, bọn ta vào thành xem thử.” Phú Nan nói.
“Nha, chỗ đó hơi vắng vẻ, ta dẫn các ngươi đi.” Yêu quái nhiệt tình nói.
Diệp Tử Cao lại cảm thấy không đáng tin, thấy Dư Sinh đã đi xa, liền đẩy Phú Nan định đuổi theo.
“Ta anh tuấn thì không nói làm gì, chứ ngươi mà được gọi là anh tuấn thì chắc chắn có mờ ám, bọn ta đi mau.” Diệp Tử Cao hạ giọng nói.
“Ha ha, ngươi nói vậy là sao, ta dựa vào cái gì…”
Hắn chưa nói hết câu thì một con yêu quái từ phía sau lao ra, dùng một tấm vải bịt miệng Phú Nan. Chưa kịp để Diệp Tử Cao phản ứng, một con yêu quái khác cũng bịt miệng hắn, một mùi thối không thể ngửi nổi xộc thẳng vào mũi, Diệp Tử Cao còn chưa kịp kêu lên đã ngất đi.
“Ha ha,” con yêu quái vừa đáp lời nói: “Không ngờ vải quấn chân của lão tử lại có tác dụng với người đấy.”
“Mang đi,” hắn vung tay, “Bọn ta lại có thêm tiền để nộp lên rồi.”