Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 887 thiên cơ khó dò

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 887 thiên cơ khó dò
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 887 thiên cơ khó dò

Chương 887: Thiên Cơ Khó Dò

Vừa hay Diệp Tử Cao bưng một bình xuân tiến đến, Bạch Cao Hưng vội rót cho dê rừng quái một chén.

Dê rừng quái uống một hơi cạn sạch, lại quát to một tiếng, phun cả ngụm nước trà ra, “Bỏng, bỏng!”

“Trà này vừa pha, làm sao mà không bỏng cho được.” Diệp Tử Cao đặt đĩa trà xuống.

Bạch Cao Hưng lại rót một ly, thổi cho nguội bớt rồi đưa cho hắn.

Một chén rượu, một bình xuân vào bụng, sắc mặt dê rừng quái tốt lên nhiều, tâm tình cũng bình phục lại.

“Đại tiên, thế nào rồi, tính ra được gì chưa?” Dư Sinh khẩn trương nhìn chằm chằm dê rừng quái.

Xem bói mà tính đến hộc máu, chẳng lẽ thật sự là cái Na Tra, chuyên môn chọc giận cha hắn?

Nếu thật là như vậy, Dư Sinh phải sớm xây một tòa tháp, trấn áp cái tên bất hiếu tử tôn này mới được.

Nhưng dê rừng quái cứ chậm chạp không mở miệng, mà nhìn chằm chằm vào Dư Sinh, khiến hắn phát kinh.

Đến khi Dư Sinh sắp không nhịn được phải thúc giục thì dê rừng quái mới lên tiếng: “Ai nha, công tử, đứa nhỏ này của ngươi thật khó lường.”

Dư Sinh cẩn thận hỏi: “Khó lường như thế nào?”

Hắn nhìn chằm chằm miệng dê rừng quái, sợ hắn nói ra mấy từ yêu ma quỷ quái gì đó.

“Khó lường đến mức ta bói toán mà xúc động cả Thiên Cơ, thiệt cho lão hủ còn có chút đạo hạnh, nếu không thì đã sớm đi luân hồi rồi.”

Hắn lại hớp một ngụm trà, “Tiểu chưởng quỹ, thật đáng mừng a, con của ngươi tương lai nhất định thành rồng thành phượng.”

Dư Sinh thở phào, cái này chẳng phải là nói nhảm sao, con trai long nhân của hắn, không thành rồng thành phượng thì thành cái gì?

“Hóa ra ngươi cái gì cũng không tính ra được, còn Thần Toán Tử cái gì?” Phú Nan nhanh mồm nhanh miệng, trực tiếp khinh bỉ dê rừng quái.

“Ha ha, vậy ta ít nhất cũng tính ra được nó không phải phàm nhân.” Dê rừng quái cười hề hề.

Hắn quay đầu nhìn Dư Sinh: “Như vậy chẳng phải còn có ý nghĩa hơn là tính ra nam hay nữ sao, tiểu chưởng quỹ?” Hắn xoa xoa ngón tay, ra hiệu đòi thưởng.

Thông thường, ở Hàn Sơn thành này, Thần Toán Tử hắn tính ra quẻ tiền đồ bất khả hạn lượng, đều sẽ có tiền thưởng.

Dư Sinh lại thờ ơ.

Dê rừng quái nói năng chân thành: “Tiểu chưởng quỹ, sinh nam sinh nữ đều như nhau, ngươi đừng có kỳ thị đó, sau này ta có nàng dâu, nàng mà sinh trứng ta cũng thích.”

“Ha ha, tâm ngươi cũng thật lớn, ngươi là dê yêu, sinh trứng, ngươi chắc chắn là con của ngươi à?” Diệp Tử Cao nói.

“Ta chỉ là ví von thôi.” Dê rừng quái nói, “Trọng điểm là nam nữ đều như nhau.”

Hắn nghĩ đến nàng dâu mấy ngàn năm, cuối cùng phát hiện cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.

“Khác biệt lớn chứ, khuê nữ vẫn là áo bông nhỏ mà.” Dư Sinh nói.

Hắn đứng lên, nói với Diệp Tử Cao: “Lát nữa thu hắn 100 xâu.”

Cái gì cũng coi không ra, còn mơ tưởng đến vòi tiền trà nước của hắn.

“Ấy, tiểu chưởng quỹ, tiền quẻ đâu?” Dê rừng quái kêu lên, “Ta không có công lao cũng có khổ lao chứ, còn hộc máu nữa…”

“Khoan đã!” Dê rừng quái bỗng nhiên kịp phản ứng.

Vừa nãy chỉ lo kinh ngạc vì tiểu chưởng quỹ đuổi tới cả Tiểu dì, xem nhẹ việc hắn sinh nhật rất có thành tựu.

Dư Sinh nhìn lại, thấy dê rừng quái bấm đốt ngón tay tính, miệng lẩm bẩm: “Mười lăm tháng bảy, quỷ đi ngày, là năm song nguyệt hợp nhất, đẩu chuyển tinh di…”

Chưa kịp để Dư Sinh ngồi xuống ghế, “Phốc”, dê rừng quái lại phun ra một ngụm máu tươi, còn nhiều hơn vừa nãy.

“Ta nói huynh đệ, ngươi thôi đi, tính nữa thì hôm nay phải bàn giao ở đây đấy.” Bạch Cao Hưng thiện tâm nói.

Hắn rót cho dê rừng quái một ly trà, “Ta không thể vì tiền mà không cần mạng được.”

“Coi không ra, coi không ra, đều là Thiên Cơ!” Dê rừng quái ngẩng đầu nhìn Dư Sinh, “Trách không được hài tử coi không ra, tiểu chưởng quỹ, ngươi là Thiên Cơ khó dò a.”

“Thật đúng là.” Bạch Cao Hưng quay sang nói với Dư Sinh: “Chúng ta sao lại quên mất cái gốc rễ này nhỉ. Chưởng quỹ, ngươi chính là Thiên Cơ rồi, có ngươi ở đây, thật đúng là không tốt tính.”

“Đi đi, nói cơ không nói đi, văn minh ngươi ta hắn.” Dư Sinh nói.

Hắn đưa ấm trà cho dê rừng quái, “Cái ấm trà này, coi như tiền hộc máu của ngài, ngài cũng không dễ dàng gì.”

Dê rừng quái uống trà an ủi, nghe vậy thì cảm ơn Dư Sinh: “Ta xem bói nói đến chỗ ngài có đại cơ duyên, kết quả nhả hai ngụm máu, quẻ tượng của ta sao lại không chuẩn?”

Dê rừng quái nghi hoặc, bỗng nhiên ánh mắt rơi vào ấm trà.

Hắn ngẩng đầu hỏi Diệp Tử Cao: “Ngươi, ngươi bỏ mấy miếng lá trà vào đây?”

Diệp Tử Cao không hiểu gì cả, “Ta biết thế nào được, ai pha trà lại còn đếm cái này.”

“Đếm, đương nhiên phải đếm, không đếm sao được.” Dê rừng quái sốt ruột nói, “Đại cơ duyên của ta, toàn để ngươi làm hỏng.”

Dứt lời, dê rừng quái mở nắp ấm trà, đếm lá trà bên trong.

“Kỳ biến ngẫu bất biến,” dê rừng quái đọc thầm khẩu quyết.

Dư Sinh đứng bên cạnh nghe, rất muốn hỏi hắn: “Ngươi coi quẻ này là do thầy giáo dạy toán dạy à?”

“Số lẻ, quả nhiên là số lẻ, làm hỏng quẻ tượng của ta rồi,” dê rừng quái đứng lên, lấy ra một hồ lô, đổ hết nước trà vào trong.

“Trà này coi như hai ngụm máu thù lao, chúng ta hẹn gặp lại, hẹn gặp lại.” Dê rừng quái cầm phướn gọi hồn rời đi.

“Ha ha, cái người này…” Dư Sinh mấy người nhìn nhau, nhìn theo hắn đi ra ngoài khách sạn.

Ở cửa, dê rừng quái lại ném đồng tiền, quyết định phương hướng, đi về hướng tây.

“Hắn sẽ không phải là lừa trà của chúng ta đấy chứ?” Phú Nan đột nhiên hỏi.

“Chắc là không đâu, hắn chẳng phải tính ra trà là trà núi à?” Diệp Tử Cao nói.

Mấy người trầm mặc, Phú Nan bỗng nhiên lại hỏi: “Hắn sao phải đếm nhỉ, tính toán chẳng phải sẽ biết lá trà đơn hay đôi sao?”

“Mấy cái này mà tính ra được thì hắn đã không hộc máu rồi.” Dư Sinh nói.

Bọn họ đi ra khỏi khách sạn, từ khi mới đến nơi này, tiếng nước “ầm ầm” không ngớt bên tai, mấy người đi xem thử.

Bên ngoài khách sạn là một con đường lớn, hai bên đường là rừng cây rậm rạp, khách sạn rơi xuống đè gãy mấy gốc cây, vừa vặn chen vào trong rừng.

Đường lớn thẳng tắp, một đầu đến sâu trong rừng cây, bên kia có ánh sáng, tiếng nước chính là từ bên đó truyền tới.

Người đi đường không ít, rất nhiều yêu quái đi ngang qua khách sạn, chỉ trỏ về cái khách sạn đột nhiên xuất hiện.

Nhưng khi nhìn thấy Dư Sinh bọn họ đi ra, mấy yêu quái lập tức coi như không thấy gì cả.

Dư Sinh bọn họ đi về phía có ánh sáng, càng gần ánh sáng, tiếng nước càng lớn, yêu quái cũng bắt đầu nhiều lên.

Những yêu quái này đều khác biệt, thiên hình vạn trạng, từ các ngả rẽ nhỏ đi ra, trên lưng đều có chút thịt rừng hoặc rau dại.

Nhưng trong mắt bọn chúng, Dư Sinh mấy người mới là kỳ quái nhất.

Dù chạm mặt hay lách người qua, bọn chúng đều lặng lẽ dò xét Dư Sinh.

Có vài tên khỏe mạnh, xem chừng không phải loại lương thiện, đánh giá Dư Sinh từ trên xuống dưới, lặng lẽ theo sau lưng.

Người ở trong hoang dã không thấy nhiều, bắt được nếm thử cho tươi cũng không tệ.

Dư Sinh mấy người đi trên đường, chẳng khác nào đầu heo bị hầm trong nồi.

Khi sắp ra khỏi rừng cây, phía trước ánh sáng chói mắt, lại xuất hiện một phong cảnh khác.

Bên ngoài rừng cây không gian vô cùng lớn, trong mưa phùn sương mù mờ ảo, nhìn không rõ, có một bóng xanh lờ mờ ẩn sau hơi nước.

Khi ra khỏi rừng cây, trước mắt rộng mở sáng sủa, tất cả cảnh sắc đều thấy rõ ràng, Dư Sinh bọn họ không khỏi kinh ngạc thốt lên.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 887 thiên cơ khó dò

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bìa
[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Chương 1826 Tranh đoạt thuật pháp! 28/09/2025
Chương 1825 Đạo Pháp Chi Tranh! 28/09/2025
Bìa KKTTL
[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
Chương 2353 Phương Hướng Phát Triển, Thoát Ly Giám Sát 19/09/2025
Chương 2352 Tất Sát Nhất Kích, Tái Thứ Lợi Dụng 19/09/2025
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
BÌA1
[Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
Chương 1769 Lý Lai Phúc bị sặc khói 01/10/2025
Chương 1768 Vương Dũng cảm thán tổ tiên phù hộ 01/10/2025
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz