Chương 877 trong mưa nhàn sự
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 877 trong mưa nhàn sự
Chương 877: Nhàn sự trong mưa
“Hút có lẽ muốn đồ vật liên quan đến nhân mạng.” Dư Sinh nói.
“À, vậy vật này nên hút.” Đầu ngựa gật đầu.
“Ông nói gà, bà nói vịt”, cuộc trò chuyện chẳng đi đến đâu, Dư Sinh bèn chuyển chủ đề: “Đầu ngựa tìm ta có chuyện gì?”
Việc đầu ngựa đến đây cứu huynh đệ chỉ là thứ yếu, chủ yếu là muốn nhận việc cung cấp món ăn cho tửu lâu.
Nhưng đúng như lời Mã Phúc nói, đồ ăn của khách sạn căn bản không đủ dùng, huống chi là bán ra bên ngoài.
Dư Sinh rất thưởng thức thái độ hướng thiện của Đầu ngựa, nhưng khách sạn quả thực không cần đến bọn họ.
Trong ruộng thì có rau củ, nhưng việc đồng áng này, Dư Sinh cũng không tiện từ chối.
Trầm ngâm hồi lâu, Dư Sinh mới nghĩ ra một việc thích hợp cho Đầu ngựa: “Ài, có rồi, các ngươi có thể làm giao đồ ăn tận nơi!”
Công việc giao đồ ăn này rất tốt. Xung quanh Đại Bi Sơn có rất nhiều yêu quái, những người khai thác mỏ trên núi hiện giờ đều là kẻ có tiền, nhưng họ ở quá xa tửu lâu, mỗi ngày đến một chuyến không thực tế. Đầu ngựa và đám người có kỹ thuật cưỡi ngựa tinh xảo này vừa vặn có thể đưa cơm đến.
“Giao đồ ăn tận nơi? Giao đồ ăn tận nơi là ai?” Đầu ngựa xoa tay hăm hở: “Ta giúp ngài xử hắn!”
“Cái gì lung tung beng, giao đồ ăn tận nơi là đưa cơm, tính là nhân viên ngoài biên chế của tửu lâu.” Dư Sinh nói.
“Đưa cơm?” Đầu ngựa có chút do dự, công việc này có nuôi sống được bọn họ không? Đến lúc đó còn không bằng đi cướp như bây giờ ấy chứ.
Dư Sinh cũng không ép buộc.
“Các ngươi cứ làm thử một chút xem sao, nếu thực sự không được thì đợi khách sạn của chúng ta mở đến Hàn Sơn Thành, Bất Dạ Thành, ta sẽ mời các ngươi đến hỗ trợ.”
“Hàn Sơn Thành, Bất Dạ Thành?” Đầu ngựa khẽ giật mình.
Nghe vậy, làm ở tửu lâu có vẻ rất có tiền đồ nha, thế là hắn không chút do dự đáp ứng.
Sau khi đuổi Đầu ngựa đi, Dư Sinh đi ra bên ngoài một vòng. Thời tiết mỗi lúc một xấu, mây đen đang kéo đến, một trận mưa dầm sắp tới.
Yêu quái và dân chúng càng thêm tất bật, phụ nữ và trẻ em hái rau quả đã lớn, mang đến tửu lâu. Yêu quái khác thì trồng trọt, nhổ cỏ, tranh thủ làm xong mọi việc trước khi mưa xuống, nếu không mưa kéo dài thì trong ruộng toàn cỏ dại mất.
Một đám tiểu yêu quái tuổi nhỏ đang chơi đùa trước khe nước đầu ruộng.
Trong nước dẫn từ hồ về có không ít tôm tép. Đám tiểu yêu quái dùng một vật giống như màn làm lưới, thả một chút cám gạo rang vào giữa làm mồi, chỉ trong một, hai canh giờ đã vớt được hơn nửa thùng tôm sông.
Đám tiểu yêu quái chơi đến quên cả trời đất, Dư Sinh nhìn mà cũng quên cả trời đất, cuối cùng còn tự mình xuống bắt, đoạt lấy lưới mà vớt.
“Nhiều món ăn như vậy, tửu lâu ăn hết sao?” Đầu ngựa khó tin nói khi giúp đám Trư yêu vận đồ ăn.
Bọn họ vừa mang mấy giỏ lớn đồ ăn đến tửu lâu.
Trư Thần đắc ý: “Đợi buổi tối ngươi sẽ biết, còn chưa kể Dư chưởng quỹ còn có khách sạn ở những nơi khác nữa.”
“Oa!”, một đám tiểu yêu quái hoan hô, dọa Trư Thần và Đầu ngựa giật mình.
Bọn họ quay đầu nhìn lại, thấy Dư Sinh từ trong mương chui ra, tay cầm một cái lưới, trong lưới có không ít tôm sông.
Đầu ngựa mừng rỡ nói: “Dư chưởng quỹ, thật có nhã hứng.”
Dư Sinh tràn đầy phấn khởi: “Chờ đến trưa ta đãi mọi người ăn tôm”, dứt lời, lại xuống vớt tôm tiếp.
Không thể không nói, tự tay vớt tôm vẫn rất có cảm giác thành tựu, đặc biệt là dưới sự tung hô của đám tiểu yêu quái, Dư Sinh càng làm càng hăng.
Đám yêu quái qua lại thấy Dư Sinh xắn tay áo, trên người còn dính bùn đất, không khỏi bật cười.
Mãi cho đến khi hạt mưa lớn chừng hạt đậu rơi xuống mặt nước, tạo nên những vòng gợn sóng, Dư Sinh mới chịu thôi.
Hắn đứng lên, thấy cả thiên địa chìm trong màn mưa bụi mịt mờ.
Một cơn gió thổi tới, tạt hạt mưa vào người, khiến người ta không khỏi rùng mình, có chút lạnh.
“Bỏ việc trong tay xuống, mọi người mau về nghỉ ngơi thôi.” Dư Sinh gọi những người còn đang làm việc ở đầu ruộng.
Bọn họ đáp lời, nhao nhao kết thúc công việc, đến chỗ rửa nông cụ, vội vàng chạy về.
Mã Phúc, Trư Thần, Đầu ngựa là những người ở lại sau cùng, đợi mọi người thu dọn xong xuôi mới đi đến bên cạnh Dư Sinh.
“Heo Lão Đại, Mã Lão Đại, các ngươi dẫn người mặc áo tơi, trông coi ruộng cẩn thận, rượu ấm người thì đến khách sạn lấy.” Dư Sinh nói.
Gần đây mấy thứ rau quả này thực sự hấp dẫn không ít dã thú, hôm qua sơ ý một chút, vừa trồng xuống một luống hạt giống đã bị đào lên ăn mất rồi.
“Được, ngươi cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không như ai đó, để người ta ăn mất đồ ăn.” Trư Thần nói.
“Ha ha, ngươi lại đá xoáy ta đấy à, rõ ràng ta phụ trách giám sát việc trồng trọt, còn ngươi phụ trách trông coi.” Mã Phúc nói: “Ta bắt được người, đó là giúp ngươi một tay.”
“Không lạ gì, nhà lão Trư các ngươi giỏi nhất là đá xoáy người khác.” Đầu ngựa nói.
“Ngươi im miệng!” Mã Phúc và Trư Thần đồng thanh.
“Ngươi mới không có tư cách nói chuyện, ăn vụng chính là người của các ngươi.” Trư Thần nói.
“Được rồi, đi đi, các ngươi bàn bạc xong thì thôi, chúng ta đừng dầm mưa nữa.” Dư Sinh cắt ngang bọn họ.
Mưa càng lúc càng lớn, nước đã chảy dọc cổ vào người rồi.
Nhưng Dư Sinh cũng không chọn cách dùng thần thuật để ngăn cách nước mưa, thỉnh thoảng dầm mưa một chút, thân cận với thiên nhiên cũng rất thoải mái.
Sau khi tách khỏi Trư Thần, Dư Sinh mang theo nửa sọt tôm sông đi về phía tửu lâu.
Mấy con tôm sông này dù làm tôm say hay chiên giòn đều rất ngon.
Dư Sinh thích nhất là nổ tôm sông, mấy con tôm này không quá lớn, dễ ăn, làm nổ tôm sông là hợp nhất.
Tiểu dì đang ngồi dưới mái hiên xem múa, bên cạnh có tiểu thị nữ hầu hạ, lão phụ nhân tự tay pha một bình Xuân.
Thấy Dư Sinh ướt sũng nước mưa trở về, Tiểu dì đưa cho hắn một chiếc khăn mặt.
Phú Nan thở dài một tiếng: “Chưởng quỹ càng ngày càng ngốc, bây giờ còn ra cả hứng dầm mưa.”
Diệp Tử Cao đang quấn lấy Hắc Nữu vui vẻ nói: “Chưởng quỹ, có nghe thấy không, bây giờ Phú Nan cũng bắt đầu nghi ngờ IQ của ngươi rồi đấy.”
“Các ngươi biết cái gì.” Dư Sinh quay người nhìn bầu trời mưa bụi mịt mờ, nhìn Thảo Hải yên tĩnh trong mưa.
“Ta dầm mưa rất dễ chịu, giống như cổ họng khát khô, được uống nước vậy.” Dư Sinh nói.
Dư Sinh đưa sọt tôm sông cho thị nữ, bảo các nàng hái chút rau hẹ, rồi rửa sạch tôm.
“Lớn từng này rồi mà còn chơi với đám trẻ con đến quên cả trời đất.” Tiểu dì đưa cho Dư Sinh một ly trà.
“Cái gì mà chơi, ta đang làm đồ ăn đấy chứ, món tôm sông này phi thường mỹ vị, lát nữa ngươi sẽ biết.” Dư Sinh nói.
Hắn quay đầu phân phó lão phụ nhân pha thêm một bình trà nữa.
Trong thực đơn tôm sông có một món “Bích Loa Ốc Tôm Bóc Vỏ”, dùng nước trà Bích Loa Xuân thơm ngát làm gia vị.
Vừa có tôm sông tươi ngon, lại có hương trà thơm ngát.
Đương nhiên, không nhất thiết phải là Bích Loa Xuân, dùng Nhất Bình Xuân chắc chắn sẽ có hương vị đặc biệt hơn.
“Hơn nữa, xét về tuổi tác thì bọn họ lớn hơn ta nhiều, ta vẫn còn là trẻ con.” Dư Sinh cũng nhặt một cái ghế nằm ngồi xuống.
“Hả, sắp làm cha người ta rồi mà còn xứng là trẻ con?” Hắc Nữu đánh Diệp Tử Cao một cái, cười Dư Sinh.
“Đúng đấy, ngươi mà xứng là trẻ con á? Phú Nan mới đúng.” Diệp Tử Cao phụ họa.
“Nói thế thì ta lớn hơn hắn nhiều đấy chứ.” Phú Nan nói.
“Nhưng ngươi có làm cha đâu.” Hắc Nữu cười.
Phú Nan đi sang một bên thương tâm.
“Hai người các ngươi bây giờ thật có chút ý vị vợ hát chồng khen hay đấy.” Bạch Cao Hưng nói.
“Ai thèm vợ hát chồng khen hay với hắn?” Hắc Nữu ghét bỏ liếc Diệp Tử Cao.
Dư Sinh không để ý đến bọn họ ầm ĩ, hắn nhắm mắt lại, mượn thần thức theo mưa mà đi, ngao du trong thiên địa.
Hắn thấy một con Tiềm Dương thừa dịp mưa đến gặm rau quả trong ruộng, bên kia Mã Phúc đang dẫn người chạy tới.
Nhưng con vật này rất giảo hoạt, đánh một thương rồi chuyển sang nơi khác, đảo mắt lại chạy đến chỗ khác.
Tiềm Dương vốn đã không dễ phát hiện, chạy còn nhanh hơn, Mã Phúc và đồng bọn nhất thời chật vật không chịu nổi.
Ngay khi Mã Phúc lại một lần nữa phát hiện ra con Tiềm Dương này, dẫn thủ hạ hùng hổ chạy đến, vốn tưởng rằng Tiềm Dương lần này sẽ lại bỏ chạy.
Nhưng đến trước mặt, con Tiềm Dương vẫn không nhúc nhích.
Đến gần, Mã Phúc mới phát hiện, con Tiềm Dương đã bị đóng băng ngay tại chỗ.
Một heo yêu kinh ngạc: “Có lạnh đến thế đâu?”
Mã Phúc nhìn chiếc nón lá trên người: “Không mà, hôm nay rất ấm áp.”
“Chẳng lẽ có quỷ?” Một heo yêu nói.
Mã Phúc lập tức bị dọa khẽ run rẩy: “Ngươi đừng nói, đúng là lạnh thật.”
Hắn chỉ huy thủ hạ: “Nhanh, khiêng về, hôm nay bảo Dư chưởng quỹ cho chúng ta thêm đồ ăn.”
Nói rồi, hắn lại nhìn xung quanh, rất sợ bị quỷ ám.