Chương 837 chém gió
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 837 chém gió
Chương 837: Chém gió
Đông Hoang Vương? Bọn chúng đang ngồi nghị luận ầm ĩ.
Tên nam tử mặc cẩm bào, đội mũ, bên cạnh còn có một kẻ đang nuốt than lửa, hỏi: “Chúc Âm là ai? Lại có thể hạ sinh con!”
Bọn hắn thân là trợ thủ đắc lực do Nam Hoang Vương phái đến Trung Hoang, đối với tin tức Đại Hoang vô cùng thông thạo, không giống như đám yêu quái “điếc không sợ súng” ở Trung Hoang kia.
“Là tiền nhiệm Đông Hoang Vương.” Tiểu nhân đáp lời nam tử cẩm bào.
Hắn quay sang nhìn nữ yêu tinh xinh đẹp, nói: “Mẹ của hắn hiện tại đã bị giam cầm, chúng ta còn sợ hắn làm gì? Dám cướp rượu của chúng ta, giết quách đi cho xong.”
“Ha ha,” nữ yêu tinh xinh đẹp khẽ cười, giọng điệu nửa đùa nửa thật.
Nàng nhìn bộ móng tay của mình, nói: “Đông Hoang Vương tuy bị vây khốn, nhưng cũng chỉ có vậy thôi. Tam Túc Ô căn bản không giết được nàng.”
“Nhỡ đâu có một ngày nàng ta thoát ra…” Nàng ngẩng đầu nhìn tiểu nhân, “Đông Hoang Vương là một kẻ lưu manh chính hiệu, đến vương thượng còn chẳng làm gì được nàng ta.”
Cũng phải, lúc trước Đông Hoang Vương cướp tiền kho, Nam Hoang Vương xem tiền như mạng cũng chỉ đành ăn cá ngu lấy giận suốt cả trăm năm.
“Hiện tại, ngươi chắc chắn vẫn muốn giết hắn?” Nữ yêu tinh xinh đẹp nhìn tiểu nhân.
Tiểu nhân rụt người vào bóng tối, biến thành một kẻ đen như mực, nói: “Coi như ta chưa nói gì đi, đánh cho một trận rồi đuổi đi là được chứ gì?”
“Ta lại thấy cứ để hắn ở tửu lâu cũng tốt.” Kẻ điểu nhân thủ lĩnh mặt mày ủ rũ, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng.
Hắn ngẩng đầu nhìn nữ yêu tinh, nói: “Nghe nói thịt xiên chỉ có thể đổi bằng sách hoặc tiền đồng.”
“Đừng nói Đại Bi Sơn này, ngay cả ở Trung Hoang sách cũng hiếm thấy, cuối cùng vẫn phải dùng tiền đồng thôi.” Điểu nhân thủ lĩnh càng nói càng lộ vẻ chán chường.
“Chuyến đi Trung Hoang này của chúng ta, không chỉ là để lấy quặng, mà còn để khơi thông việc lưu thông tiền tệ, như vậy thế lực của Nam Hoang ta mới có thể lan rộng đến Trung Hoang.”
Nam Hoang Vương quản lý tiền tài trong thiên hạ, phàm là nơi nào có tiền tài, có lòng tham, nơi đó chính là lãnh địa của tín đồ nàng.
“Nhưng gần một năm nay, dù chúng ta cố gắng thế nào, đám yêu quái này vẫn thích trao đổi vật chất hơn.”
Điểu nhân thủ lĩnh liếc nhìn mọi người, nói: “Các ngươi không thấy sao, hiện tại đám yêu quái này còn đang thèm thuồng thịt xiên, chẳng phải sẽ khiến tất cả yêu quái cuối cùng đều phải dùng đến tiền sao?”
Trong đại điện nhất thời im phăng phắc, hai mắt nữ tử xinh đẹp ánh lên vẻ tinh quang.
Không thể không nói, đây là một biện pháp hay.
“Truyền lệnh xuống, mấy ngày tới anh em chúng ta cứ thỏa thích dùng tiền, không đủ thì cứ lấy từ trong khố phòng.” Nữ yêu tinh xinh đẹp nói.
“Tuân lệnh!” Mấy người chắp tay lĩnh mệnh.
Nhưng tên nam tử đội mũ cẩm bào vẫn không cam tâm, nói: “Hắn cướp tửu lâu của chúng ta, chuyện này cứ bỏ qua như vậy sao? Hắn còn định đến cướp mỏ quặng nữa đấy.”
“Mỏ quặng là giới hạn cuối cùng, nếu hắn dám bén mảng đến, ta dám chắc sẽ cho hắn đi không trở về!” Nữ yêu tinh xinh đẹp buông một câu ngoan thoại.
Trong vòng một đêm, người của Nam Hoang Vương ở mỏ quặng dốc toàn lực, tùy ý vung tiền ở Đại Bi Sơn.
Nhưng bọn chúng không hề mù quáng, thủ hạ của Nam Hoang Vương rất giỏi đầu tư, bọn chúng mua phần lớn những thứ yêu quái cần dùng trong sinh hoạt.
Như thảo dược, muối ăn, lương thực vân vân.
Đám yêu quái vội vã đổi tiền, sau khi thấy tiền đồng thì phần lớn bán tháo những thứ này, chỉ chờ đến ngày mai đến tửu lâu ăn thịt xiên.
…
Khi Mã Phúc nhận được tin tức, hắn đang nằm trên giường, để nô lệ nhân tộc xoa bóp nửa thân dưới cho hắn.
“Cái gì? Thịt xiên có linh lực?” Mã Phúc giật mình ngồi dậy, sau đó kéo lấy “trứng”, nói: “Tê, súc sinh, xoa nhẹ thôi, cẩn thận ta đem ngươi cho lão hổ ăn thịt.”
“Dạ, dạ,” thiếu nữ nhân tộc nơm nớp lo sợ đáp, thân thể run rẩy dữ dội.
“Thiên chân vạn xác, hiện tại Đại Bi Sơn đâu đâu cũng tranh nhau đoạt sách, hối đoái tiền đồng, chỉ chờ đến mai đi tửu lâu ăn thịt xiên.” Hồ yêu thủ hạ nói.
Nàng ta không tận mắt chứng kiến, nhưng thấy đám yêu quái đồn ầm lên như đinh đóng cột, nghĩ chắc là thật, vội vàng đến báo.
Mã Phúc cau mày vừa nằm xuống, “đồ chơi” dưới hông còn chưa tính sổ với hắn đâu, chẳng lẽ cứ vậy mà trở về ăn thịt xiên?
Không được, không được, Mã gia hắn cũng cần mặt mũi chứ.
Nhưng nếu linh lực thật sự sung túc như vậy, hắn không đi ăn thì người khác đi ăn, vậy danh hiệu “Đệ nhất cao thủ Đại Bi Sơn dưới Trư Thần” của hắn chẳng phải là sắp đổi chủ rồi sao?
Ngày thường hắn đắc tội không ít yêu quái, nếu bọn chúng kẻ trước người sau tìm hắn gây sự thì sao?
Mã Phúc rối rắm, hắn hỏi: “Ta bảo ngươi tìm hiểu tin tức bên mỏ quặng thế nào rồi?”
“Bọn chúng không có động tĩnh gì, có điều…”
“Có điều gì?”
“Thủ hạ của bọn chúng lại đang trắng trợn vung tiền ra ngoài, ta chưa từng thấy bọn chúng tiêu xài như vậy.” Hồ yêu nói.
“Tê,” Mã Phúc lập tức hiểu ra ý đồ của mỏ quặng.
“Mẹ kiếp, bọn chúng thế mà nuốt xuống cục tức này.” Hắn ngồi bật dậy, “trứng” lại bị kéo tới.
“Cút!” Hắn đạp một cước vào người thiếu nữ nô lệ, “Đem nó đẩy xuống cho lão hổ ăn thịt.”
“Đại nhân, tha mạng, tha mạng a, đại nhân…” Thiếu nữ hoảng sợ, nàng thật vô tội, rõ ràng là chính hắn kéo “trứng” mà.
Thủ hạ vừa định tiến lên lôi nô lệ đi, hồ yêu đảo mắt một vòng, gọi lại: “Chậm đã.”
Nàng chắp tay với Mã Phúc, nói: “Đại nhân, nếu ngài có thể cố ý đi nếm thịt xiên kia, người này có lẽ là cơ hội đấy.”
“Ý ngươi là…” Mã Phúc hiểu ý, đây cũng là một biện pháp hòa hoãn.
Hắn ngồi dậy, phất tay bảo thủ hạ lui ra, hòa ái dễ gần nhìn thiếu nữ, hỏi: “Cô nương, ngày thường ta đối với ngươi thế nào?”
Thiếu nữ không biết hắn định giở trò gì, chần chờ đáp: “Tốt, tốt ạ?”
“Đương nhiên là rất tốt, ngươi xem ta ăn thịt người toàn ra tửu lâu ăn, có ăn ngươi đâu.” Hắn thương tiếc sờ tóc thiếu nữ.
“Ngày mai ngươi phải giúp ta nói tốt vài câu.” Mã Phúc nói.
“Dạ, dạ.” Thiếu nữ không biết phải nói tốt với ai, nhưng biết mình vừa thoát được một kiếp.
Mã Phúc hài lòng gật đầu, nói: “Người đâu, tìm cho cô nương một gian phòng tốt, nghỉ ngơi thật tốt, không ai được phép lãnh đạm.”
Hắn lại nhìn xuống dưới hông, nói: “Tìm một con cọp cái đến đây, ta thử xem…”
…
Hôm sau, sau khi đánh răng rửa mặt xong, vừa ra khỏi khách sạn, Dư Sinh đã giật mình.
Chỉ thấy bên ngoài khách sạn người xếp đầy lít nha lít nhít, đứng ở phía trước nhất không ai khác, chính là con Trư yêu lông đen hôm qua muốn chen ngang.
“Các ngươi làm gì vậy?” Dư Sinh hỏi: “Thịt xiên phải đến chạng vạng tối mới bắt đầu bán.”
“A?” Đám yêu quái đang chờ đợi lập tức phát ra tiếng rên rỉ, bọn chúng hôm qua đã không rời đi, một mực xếp hàng ở đây.
“Chưởng quỹ, xin thương xót, chúng ta đói lắm rồi.” Một yêu quái nói.
“Còn đói?” Tròng mắt Dư Sinh nhanh như chớp chuyển động, do dự có nên mở cửa tửu lâu hoặc khách sạn sớm hơn không.
Nhưng nhìn đội ngũ dài dằng dặc kia, hắn vẫn là từ bỏ ý định.
Hiện tại bên cạnh hắn không có ai giúp đỡ, nếu làm nhiều đồ ăn như vậy, không chừng mệt chết mất.
“Mọi người tự tìm chút gì đó ăn uống đi, thịt xiên phải chuẩn bị nhiều công đoạn lắm, phải đợi đến xế chiều.” Dư Sinh khoát tay.
Hắn vừa định đi về phía tửu lâu, thì sau lưng truyền đến âm thanh của Xa Hổ, Dư Sinh nhìn lại, con lão hổ kia lại kéo xe chạy tới.
Xe dừng ở cách đó không xa, từ trên xe bước xuống trước là một thiếu phụ nhân tộc mặc đồ hoa lệ, đỡ Mã Phúc từ trên xe xuống.
“Chưởng quỹ, lại tới quấy rầy.” Mã Phúc mặt mày tươi rói, ý cười tràn đầy, không còn vẻ ngạo mạn như hôm qua.
“Quấy rầy? Không quấy rầy.” Dư Sinh vừa dứt lời, chân vừa nhấc, “Hắc!”
Mã Phúc tưởng lại có một chiếc giày bay thẳng xuống dưới hông, thân thể không khỏi rụt lại về phía sau.
Hắn nhắm tịt mắt lại, nhưng lại không thấy gì xảy ra.
Hắn vội vàng ngồi thẳng lên, thu hồi vẻ chật vật, nói: “Chưởng quỹ thật biết đùa.”
Hắn dẫn thiếu nữ đến trước mặt, nói: “Ta biết tửu lâu của chưởng quỹ mới khai trương, có rất nhiều việc bận rộn, không phải sao, ta chuyên môn đưa người đến giúp đỡ đây.”
Hắn ra hiệu cho thiếu nữ, nô lệ yếu ớt bước lên một bước, nói: “Ra mắt công tử.”
“Nàng trù nghệ phi thường tốt, ta giữ nàng ở bên người coi trọng chính là tài nấu nướng của nàng, hôm nay xem như bỏ đi thứ yêu thích.” Mã Phúc nói.