Chương 787 tiến quân bên trong hoang
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 787 tiến quân bên trong hoang
Chương 787: Tiến quân vào Trung Hoang
“Ta đến vì đám thây khô kia.”
Lôi Thần nâng cốc uống một hơi cạn sạch, đặt chén rượu xuống, nói: “Tiểu tử ngươi cũng quá không ra gì, lại đem thây khô dồn hết đến lân cận Lôi Trạch ta.”
Dư Sinh khẽ giật mình. Hắc Thủy Thành ở phía nam Dương Châu Thành, hắn bảo thây khô đi về phía nam, quả thật là đến gần Lôi Trạch rồi.
Dư Sinh là ai chứ? Dưới bầu trời này, trên mảnh đất Đại Hoang này, dù cho Tứ Hoang Vương cũng có lúc phải chịu thiệt, nhưng hắn, Dư Sinh, thì tuyệt đối không.
Thấy Lôi Thần đến tận cửa hỏi tội, Dư Sinh lắc đầu, giả bộ hồ đồ: “Ta không biết nha, Tà Vu vừa chết, đám thây khô kia đã tan tác như chim muông rồi.”
“Còn giả bộ nữa à? Người ta đã nói cho ta, chiêu hồn phiên đều nằm trong tay ngươi, đám thây khô kia giờ nghe lệnh của ngươi cả đấy.” Lôi Thần trừng mắt nhìn Dư Sinh.
“Thật hả? Ta không biết nha, thì ra mấy cái đồ vật treo giấy trắng kia là chiêu hồn phiên à.” Dư Sinh chết cũng không thừa nhận.
“Tiểu tử ngươi cứ giả ngốc với ta đi.” Lôi Thần bất mãn, “Sao chúng không vây quanh Dương Châu, cứ nhất định phải đến Lôi Trạch của ta?”
“Có thể là phong thủy Lôi Trạch của ngươi không tốt, dễ chiêu mấy thứ tà môn này chăng? Ta cũng không rõ.” Dư Sinh cố cãi, mặt dày vô sỉ tìm lý do.
“Tính tình ngươi y hệt mẹ ngươi.” Thấy Dư Sinh còn muốn giảo biện, Lôi Thần khoát tay cắt ngang.
“Được rồi, đừng nói dối nữa, ta không đến tìm ngươi để hỏi tội, ngươi đuổi đám thây khô kia đi cho ta là được.”
“Nha, vậy thì không được rồi, ta vừa bị thương, giờ không thể động đậy.” Dư Sinh nói.
“Ngươi…” Lôi Thần trừng mắt.
Dư Sinh cười một tiếng: “Muốn ta nói thì ngươi cũng vậy thôi, lúc trước lão già kia mang thây khô đi qua, sao ngươi không ngăn cản hắn? Nếu ngươi ngăn lại hắn, thì đâu có chuyện hôm nay?”
“Bây giờ thì hay rồi, ta đuổi thây khô đi thì sao? Chỗ ngươi sợ là chẳng còn một bóng người sống nào đâu.” Dư Sinh nói.
“Ta…” Khí thế Lôi Thần yếu đi, “Thì ta không phải là bị người ta nắm thóp sao.” Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Sao, hắn đưa phí qua đường cho ngươi à?” Dư Sinh khẽ giật mình, tiện tay rót chỗ rượu còn lại trong ấm vào hai ly, đưa cho Thành chủ một chén.
“À…” Lôi Thần có chút xấu hổ.
“Ha ha, ra là vậy, uổng công dân chúng quanh Lôi Trạch còn cung phụng ngươi.” Dư Sinh nói, “Hắn cho ngươi bao nhiêu tiền?”
“Không đưa tiền, chỉ là cho ta mấy cô nương thôi.” Thấy trong mắt Dư Sinh toàn là vẻ khinh bỉ, Lôi Thần càng thêm ngượng ngùng.
“Đầu ngươi bị Mao Mao nhà ta đá rồi à, mấy cô nương mà cũng mua chuộc được ngươi?” Dư Sinh thấy thương cho dân chúng Hắc Thủy Thành.
Dù rằng trong Hắc Thủy Thành có không ít người là nô lệ buôn bán.
“Cũng không phải, chủ yếu là lão già kia không dễ chọc.” Lôi Thần ngượng ngùng nói, “Ta chỉ thích mấy chuyện trên giường thôi, không muốn dính vào mấy chuyện xui xẻo kia.”
Dư Sinh im lặng, thầm nghĩ mấy chuyện trên giường kia thì ai mà chẳng thích.
“Có gì mà không dễ chọc, ngươi xem ta chẳng phải vẫn sống tốt đấy sao?” Dư Sinh nói.
“Ha.” Lôi Thần nhịn không được cười, “Ngươi bây giờ còn sống tốt á? Ta không thấy vậy đâu, Chúc Âm huynh đệ kia của ta sắp đến tìm ngươi gây phiền phức rồi đấy.”
“Sao Chúc Âm ra được? Chẳng phải do lão già đáng chết kia làm ra à.” Lôi Thần đi rót rượu, nhưng chẳng còn một giọt nào.
“Hả?” Hắn ngẩn người, liếc nhìn ly rượu trước mặt Dư Sinh, vừa muốn lấy thì bị Dư Sinh đẩy thẳng về phía Thành chủ.
Lôi Thần cũng không tranh giành với hắn, tiếp tục nói: “Chúc Âm đến nhanh hơn ngươi dự đoán đấy, dù sao, hắn phải báo đáp lão già đáng chết kia chứ?”
Dư Sinh nhíu mày, nếu nói như vậy, Chúc Âm đã liên minh với lão già đáng chết kia rồi. Nếu mình bị giết, linh hồn còn phải giao cho lão già đáng chết kia.
“Phiền phức không chỉ có vậy đâu.” Lôi Thần dò xét Dư Sinh từ trên xuống dưới, cười trên nỗi đau khổ của người khác, “Sau lưng lão già kia còn có Nam Hoang Vương nữa.”
“Nam Hoang Vương?” Dư Sinh không hiểu, dân Nam Hoang bị lão già kia biến thành thây khô, Nam Hoang Vương làm chủ mà cũng bỏ qua, còn làm chỗ dựa cho lão già kia nữa.
“Đúng vậy, không phải tất cả mọi người đều biến thành thây khô, ít nhất có một phần tư số người bị coi như nô lệ đưa cho Nam Hoang Vương.” Lôi Thần nói.
“Tê.” Dư Sinh hít một hơi khí lạnh, “Cái tên Nam Hoang Vương này vì tiền mà thật sự không để ý đến cái gì cả.”
“Nam Hoang Vương yêu tiền như mạng, mạng người khác thì đáng là gì?” Lôi Thần vắt chân lên, “Vậy nên ta đi chọc lão già kia làm gì, cứ để một mình ngươi xui xẻo là được.”
“Ha ha, ngươi bị sét đánh đáng đời, giờ thì bị báo ứng rồi chứ gì?” Dư Sinh trừng mắt nhìn Lôi Thần.
“Nói bậy bạ gì đấy, ta là bổ người, sét đánh ta chẳng khác nào gãi ngứa.” Lôi Thần trừng lại.
Cũng phải, Dư Sinh thu hồi ánh mắt, “Nam Hoang Vương muốn đám nô lệ kia để làm gì?”
“Tiến quân vào Trung Hoang.” Lôi Thần chỉ thẳng về phía tây, nói chuyện dõng dạc.
Thì ra, ở Trung Hoang, nơi yêu thú như biển, có tám yêu, sáu thú, bốn thành, hai thần, chinh phạt không ngừng, hỗn loạn không chịu nổi, gần như cách biệt với thế giới bên ngoài, thế lực của Nam Hoang Vương đã không biết bằng cách nào mà xâm nhập vào. Nam Hoang Vương này yêu tiền như mạng, tiến vào vùng đất hoang chưa từng khai phá kia, việc đầu tiên là tìm mỏ đồng.
“Ngươi đừng nói, hắn thật sự tìm được mấy cái, không biết hắn làm thế nào mà đám Yêu Thần hung thú ở Trung Hoang đều không tranh giành, dâng tận tay cho hắn.” Lôi Thần nói.
Có mỏ đồng rồi, khai thác thì cần nhân lực.
Ở Trung Hoang, ngoài một số ít người kinh doanh chợ đen ra, hiếm có nhân tộc, mà đám Yêu Thần hung thú kia cũng không phải là tay thiện nghệ trong việc khai thác tài nguyên khoáng sản, đương nhiên là không được rồi.
“Hắn đang cần người, lão già kia dâng tận tay, Nam Hoang Vương sao mà không vui cho được?” Lôi Thần nói.
“Mẹ kiếp, trên đời này yêu với vương toàn lũ khốn nạn.” Dư Sinh nói.
“Không được nói tục.” Thành chủ nói.
“Vậy ta còn có thể nói gì khác sao?”
Thành chủ khẽ giật mình, hình như là không có, “Vậy ngươi cứ nói tục đi.” Thành chủ cúi đầu nhấp rượu, chén cuối cùng, không thể không trân trọng.
Lúc này, Thành chủ vẫn còn hơi say, vẻ say xỉn khiến Thành chủ lộ ra vẻ hoạt bát đáng yêu.
“Mẹ ngươi…” Lôi Thần lên tiếng nhắc nhở Dư Sinh.
“Mẹ ta bây giờ là Đông Hoang Vương rồi.” Dư Sinh nói một cách hùng hồn.
Lôi Thần không phản bác được, vừa muốn cúi đầu, “Không đúng, ta cũng là thần, Lôi Thần!” Hắn nhìn Dư Sinh.
“Cũng chẳng phải đồ tốt, uổng công dân chúng còn cung phụng ngươi.” Dư Sinh nói.
“Ha ha, ta…” Lôi Thần nhìn Dư Sinh.
“Được rồi, ta cũng không tranh cãi với ngươi, ngươi giúp ta đem đám thây khô kia đi, sau đó tranh thủ thời gian mà trốn đi, nghe nói cha ngươi đắc tội với người ta cũng đang bị truy đuổi đấy.”
Hiện tại thiếu hai chỗ dựa, Dư Sinh chỉ còn đường chạy trốn.
“Ta chạy, khách sạn của ta thì sao?” Dư Sinh nói đến đây, hai mắt sáng lên, tiến lại gần Lôi Thần, “Ta giúp ngươi một chuyện, ngươi có phải cũng phải giúp ta một chuyện không?”
Lôi Thần lùi về sau, “Ta nói cho ngươi biết, bảo ta giúp ngươi đối phó Chúc Âm thì không có cửa đâu, cùng lắm thì ta về dọn từng con thây khô đi.”
“Yên tâm, không bảo ngươi đối phó Chúc Âm, ngươi giúp ta che chở Dương Châu, bảo vệ khách sạn là được.” Dư Sinh nói.
Lôi Thần dừng lại, ánh mắt chớp liên hồi, “Ý ngươi là, ta đến gần Dương Châu, hưởng thụ sự cung phụng của dân chúng? Cũng không tệ!”
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng hắn đã muốn đồng ý lắm rồi. Lôi Trạch toàn là người chết, ở Dương Châu thì tốt hơn, lại có cô nương để chơi.
Ai ngờ, “Cút!” Dư Sinh cắt ngang hắn, “Về nhà ngủ rồi mơ giữa ban ngày đi, ngươi vẫn cứ ở Lôi Trạch, chỉ là bảo vệ khách sạn và Dương Châu thôi.”
“Hả?” Lôi Thần thất vọng, hắn đã lâu không có người mới trên giường.
“Nếu không ta bắt con mãng xà cung phụng cho ngươi?” Thấy hắn thất vọng, Dư Sinh chế nhạo.
“Cũng được.” Lôi Thần gật đầu rất chân thành, “Tốt nhất là có thể tự mình động đậy.”
“Hắc.” Cuối cùng thì Dư Sinh cũng bị nghẹn lại.
Hắn bất đắc dĩ khoát tay: “Coi như ta chưa nói gì, ta vẫn là đừng làm hại mãng xà.”
Lôi Thần cười một tiếng, “Kỳ thật chỉ cần ngươi đi, bảo vệ khách sạn cũng không có gì, ta đáp ứng ngươi.”
“Thật chứ?”
“Thật.”
“Nếu có sơ xuất gì, ta trở về sẽ tìm ngươi tính sổ.” Dư Sinh vẫn nói.
Lôi Thần vừa muốn gật đầu, bỗng nhiên ngẩn người, “Không đúng, ta là trưởng bối của ngươi, ngươi phải gọi ta một tiếng thúc, ngươi còn tìm ta tính sổ? Tiểu tử, ngươi tốt nhất khách khí với ta một chút, nếu không…”
Hắn dò xét Dư Sinh từ trên xuống dưới, Dư Sinh trong lòng có chút run rẩy, “Nếu không thì sao?”
“Nếu không ta biến ngươi trở về tã lót, để ngươi mười năm nữa mới có thể cảm nhận được tư vị của tình yêu nam nữ.” Lôi Thần nói.